Tiên Tử Xin Tự Trọng

Chương 133: Vẽ Tranh

Cơ Xoa

01/12/2020

Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Cái này mẹ nó chứ. . . Nói đi mấy vạn dặm, kỳ thật còn muốn gấp mấy lần! Mười vạn dặm, mà Đường Tăng người ta đi đến mười năm, ta phải đi bao lâu. . .

Hoàng hôn, Tần Dịch tập tễnh đi vào một tòa thành trì.

Trong vòng vài ngày, hắn phi nước đại mấy ngàn dặm, vốn cho rằng nên đi được một phần mười lộ trình, kết quả, sau khi đối chiếu với ngọc giản ấn ký lúc trước Minh Hà lưu lại mới phát hiện, khoảng cách đến vị trí vạn đạo Tiên cung mới xê dịch được một chút xíu, căn bản không đến một phần mười.

Minh Hà lúc trước chỉ thô sơ giản lược lưu ấn ký, mà không phải vẽ bản đồ, cái gọi mấy vạn dặm là khoảng cách ấn ký cách xa nhau theo đường thẳng.

Bi kịch là, Tần Dịch không biết bay.

Tự thân ngự phong đằng vân, kia rõ ràng thuộc về tiêu chí cơ bản của Đằng Vân cảnh, hắn một tên gà mờ còn chưa tới Cầm Tâm thì kém xa vạn dặm.

Trừ đằng vân giá vũ ra còn có hai loại thủ đoạn phi hành, có thể dùng khi đẳng cấp thấp. Một là tọa kỵ phi hành hoặc pháp khí phi hành, bao gồm kiếm tu ngự kiếm phi hành cũng coi là một trong số đó; hai là độn pháp đặc thù, tỉ như lôi độn phong độn vân vân, tỉ như thổ độn lúc trước Thanh Hư dùng, nữ tử Vạn Tượng Sâm La tông cũng biết ảnh độn, nhưng có điều kiện sử dụng hà khắc.

Ngũ Hành thuật pháp của Tần Dịch không có hướng học về điểm này, dù cho cố ý học hỏa độn cũng không phải thường ngày có thể dùng đi đường, độn pháp cũng đừng nói. Pháp khí phi hành. . . Tru Ma Kiếm chỉ có thể miễn cưỡng phát một chiêu kia có tính không?

Kết quả không biết bay chính là, trèo núi, qua sông, mấy vạn dặm đường chim bay thực ra thì đã gấp bao nhiêu lần?

Tần Dịch quả thực muốn khóc.

Lưu Tô cười trên nỗi đau của người khác.

- Ta nói ngươi thích trang bức, thành thành thật thật tìm Minh Hà xin một kiện pháp khí phi hành, nàng không có khả năng không đưa cho ngươi. Kết quả là ngươi vừa mở miệng đã muốn luôn con người ta, A ha ha ha. . .

Tần Dịch trợn mắt.

- Còn không phải bởi vì bổng tử chết tiệt không thể bay!

- Thế nào, ngươi muốn ngự bổng phi hành?

". . ."

- Ngươi có bổng tử chết tiệt này, nên trốn đi cười trộm mới đúng.

Lưu Tô khinh bỉ.

- Ngu ngốc không biết hàng.

Nói bổng tử bổng tử chết tiệt dĩ nhiên không phải chỉ Lưu Tô, mà là bản thể Lang Nha bổng. Tần Dịch nhân tiện nói.

- Chớ nói ta không biết hàng, Minh Hà là thiêu kiêu của đại tông cũng không thấy nàng có bất kỳ tò mò nào với cây bổng này, ta quả thật tin rằng cây bổng này đặc biệt lợi hại, nhưng không khỏi ẩn tàng quá sâu?

- Phản phác quy chân, chính là như thế. Bảo sư phụ Minh Hà đến nói không chừng có thể phát hiện một chút đặc dị, Minh Hà coi như thôi.

Lưu Tô không muốn nhiều lời, chỉ nói.

- Dù sao, ngươi cũng không cần muốn tế luyện cây bổng này, chênh lệch quá không hợp thói thường, làm không được. Coi như có thể làm, ta cũng không để ngươi làm.

- Ách? Đây là ý gì?

- Tình trạng của ta hiện tại, nói là khí linh của cây bổng này cũng không có vấn đề gì, nếu tế luyện cùng linh hồn ngươi, vậy ta sẽ thành khí linh của ngươi. . . Không đoạt xá ngươi đã cũng không tệ, ngươi còn muốn thu ta? Bớt nằm mơ giữa ban ngày.

- Vậy. . . Nói cách khác, cũng không thể lựa chọn cây bổng này thành bản mệnh pháp bảo của ta?

- Đến lúc đó rồi nói sau, ta tái tạo thân thể, vậy cây bổng này sẽ tùy ngươi làm sao thì làm, nhưng trước đó ngươi chỉ có thể dùng nó như vũ khí thuần túy, nện và đập.

- Móa, sao không nói sớm.

- Nói sớm ngươi cũng sẽ không tìm Minh Hà xin pháp bảo, đồ nam tử thích sĩ diện, thích tự tôn, ha ha. . .

". . ."

Lưu Tô lại nói.

- Dù sao, việc khẩn cấp trước mắt của ngươi bây giờ là tìm một pháp khí phi hành, hoặc bắt một con yêu quái có thể bay làm thú cưỡi. Nếu không, thật chờ ngươi chậm ung dung đi đến Vạn Đạo Tiên cung, chỉ sợ râu ria đã dài đến đít. . .

Tần Dịch giờ phút này vô cùng hoài niệm Dạ linh. . .

Đi trên đường cái trong thành, nhìn xem biển người rộn rộn ràng ràng, Tần Dịch rất mê mang. Trong nhân gian phàm trần, đi đâu tìm pháp khí phi hành?

Minh Hà đã từng nói, cấp độ của Tần Dịch sớm đã khác biệt cùng phàm tục, chỉ cần đặt chân vào nhân thế, tự nhiên sẽ phát hiện khắp đều nơi là tiên.

Hi vọng thật sự như thế.

Tựa như gặp gỡ con chuột béo hoá hình viên mãn trong tiểu trấn vậy, mà phàm nhân nhìn Hàn Môn, vậy chỉ thấy béo chưởng quỹ mà thôi.

Đi vào một gian khách sạn trong thành, nhìn chưởng quỹ gầy bên trong, Tần Dịch bỗng nhiên có chút hoài niệm, hình như mập mạp đáng yêu hơn.

- Khách quan muốn gì?

- Lấy hai cân rượu, lấy một phần tất cả thức ăn ngon chiêu bài của quán.

Tiểu nhị nghi hoặc đánh giá Tần Dịch, bộ dáng thanh tú như thế có thể ăn hết sao?

Tần Dịch lấy ra một thỏi bạc.

Cái gì cũng thiếu, vàng bạc thì thật không thiếu.

Tiểu nhị lập tức cúi đầu khom lưng.

- Khách quan chờ một chút, lập tức tới ngay.

- Chờ một chút.

Tần Dịch hỏi.

- Phụ cận thành này có đạo quán phật tự hoặc có phong cảnh đặc biệt gì không?

- Đạo quán phật tự rất nhiều. . .

Tiểu nhị cười nói.

- Thí dụ như phổ độ sơn thành đông, Hoằng Pháp tự, chính là danh tự của bản địa, ngay cả đại quan triều đình được Phật pháp cảm hoá đều xuất gia ở đây.

Tần Dịch ngẩn người, ngay lập tức nhớ tới trò chơi đã từng chơi qua.

- Uy, chỗ này của ngươi không thường có người mất tích? Hoặc tiến vào chùa liền muốn xuất gia?

- Ở đâu ra, khách nhân tật nói đùa.

Tiểu nhị cười nói.

- Ta hôm qua còn đi bái Phật, cũng không thấy ta muốn xuất gia. Ta trên có mẹ già tám mươi, dưới có tiểu nhi ba tuổi, xuất cái gì mà gia?

Tần Dịch tẻ nhạt vô vị gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.

Chỉ một lúc sau, một bàn thịt rượu đã được bưng lên, Tần Dịch bắt đầu nhanh chóng càn quét.

Từ tiểu nhị đến tất cả thực khách bên cạnh đều ngây ngốc nhìn, thiếu niên thanh thanh tú tú này là quỷ chết đói đầu thai?

Có trời mới biết hắn hơn hai tháng không có ăn gì hết. . .

Tu tiên tu tiên, đây không phải thời gian người qua. . .

Cho tới bây giờ đều không cảm thấy một bàn thịt rượu phổ thông lại ngon như vậy. Lại nói, Lưu Tô mấy vạn năm không có ăn gì, trách không được lúc lần đầu được oanh hồn thảo bám vào cho nó hấp thu, nó sảng khoái đến run người, bay đi bay lại, hoàn toàn có thể lý giải!

Trong lúc đang ăn như hổ đói nghe được tiếng cười của mọi người chung quanh.

- Nha, Kinh Đại tài tử đi vẽ tranh trở về rồi?

Đám khách uống rượu cười vang.

- Hôm nay lại vẽ nương tử nhà ai?

- Có tiểu nương tử nhà ai coi trọng danh họa của Kinh Đại tài tử, phương tâm nảy mầm vung tiền như rác, trai tài gái sắc động phòng hoa chúc hay không? A ha ha ha. . .

Tần Dịch còn gặm đùi gà nghe vậy cũng nhịn không được chuyển đầu qua nhìn.

Đã thấy một thanh niên công tử hai mươi sáu hai mươi bảy, tay trái ôm giấy vẽ, tay phải mang theo một cái rổ, bên trong đặt vào mấy loại bút vẽ và mực nước, thuốc màu.

Trên người hắn mặc y phục văn sĩ, có chút bẩn phá, còn có vết tích thuốc màu không cẩn thận bị vẩy lên. Hình dạng không tính quá suất khí nhưng có thể được xưng tụng tuấn nhã, khí chất điềm tĩnh, hẳn là một phú gia công tử. Lúc này, nghe đám người trào phúng cũng không biểu thị gì, chỉ yên lặng ngồi ở một bên, chậm rãi nói.

- Hai cái màn thầu. . . Một bình nước.

Tiếng cười đám người càng lớn.

- Hôm nay chỉ kiếm được hai tiền đồng thôi sao? Sẽ không phải trộm vẽ nương tử nhà ai, bị người đánh đó chứ?

- Họa, chuyện vẽ tranh, sao có thể gọi là trộm?

Kinh công tử kia rốt cục phản bác.

Tần Dịch nghe vậy sững sờ, tiếp theo đại hỉ.

- Họa, chuyện của họa sĩ, sao có thể gọi là trộm?

Kinh công tử kia rốt cuộc phản bác.

Tần Dịch nghe vậy sững sờ, tiếp theo đại hỉ.

- Ngươi biết làm sao Hồi Tứ không?

Kinh công tử kia ngạc nhiên.

- Đó là cái gì?

- Bốn loại cách viết của đậu Hồi Hương. (Tình tiết trong truyện ngắn Khổng Ất Kỷ của Lỗ Tấn.)

- Không biết, không phải chỉ có một loại sao?

Tần Dịch tẻ nhạt, thở dài nói.

- Đến, ngồi chỗ ta, mời ngươi ăn cơm.

Kinh công tử không hiểu nhìn hắn.

- Ta với ngươi không quen.

Tần Dịch mỉm cười, chỉ vào cái mũi của mình.

- Mặc dù chuyên ngành và chuyện ta làm hiện tại cực kỳ không hợp thậm chí không cùng một họa phong, nhưng ta quả thật cũng là một họa sĩ đấy.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tiên Tử Xin Tự Trọng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook