Tiên Tử Xin Tự Trọng

Chương 180: Sơ thí âm công

Cơ Xoa

01/12/2020

Tiếng sáo bỗng nhiên vang lên.

Một hư ảnh Chu Vân Thành bị sóng âm sắc bén xé thành từng mảnh, tại cách đó không xa xuất hiện thật thể chưa tỉnh hồn.

Tần Dịch nói đánh là đánh hơn nữa ra tay chính là sát chiêu ác liệt, khiến cho Chu Vân Thành trường kỳ không có đối địch rất không thích ứng. Bọn hắn thường dùng các loại thủ pháp âm người, thực chiến ma luyện xác thực không nhiều lắm.

Tần Dịch cùng Cư Vân Tụ kiên quyết muốn đem Trịnh Vân Dật đá ra chủ yếu cũng vì điểm này, nếu như đối phương là Trịnh Vân Dật, độ khó liền tăng lớn vô số lần.

Nhưng Chu Vân Thành chung quy cũng là người nổi bật trong đệ tử Vạn Đạo Tiên Cung đồng lứa, vẫn là rất nhanh kịp phản ứng, tiện tay ném ra một mảnh mai rùa.

Mai rùa nhanh chóng hóa thành hư ảnh khuếch trương, một quẻ tượng cực lớn nổi lên dưới chân Tần Dịch.

Quẻ tượng: Thiên địa phủ.

Phủ chi phỉ nhân, bất lợi quân tử trinh, đại vãng tiểu lai.

Tần Dịch ngạc nhiên mà phát hiện mình rõ ràng bị trói buộc, mà quanh người thiên địa không giao, có âm dương đứt gãy hiện ra, linh khí vận chuyển khó khăn, phảng phất thiên địa lao tù.

Phủ, bất thông dã. Vu bất thông chi thì, tiểu nhân đạo trường, cố vân phỉ nhân. Quân tử đạo tiêu, cố bất lợi quân tử trinh dã.

Đại hung. (Thôi khỏi dịch, con tác tóm tắt hộ rồi, ngắn gọn súc tích :v)

Tiếng sáo của hắn trở nên suy yếu rất nhiều, ngay cả sóng âm truyền lại đều có trở ngại.

Quẻ pháp thú vị, dùng quẻ tượng giả thuyết tạo thành một loại trạng thái mặt trái?

"Quẻ tốt. Chu sư huynh ăn Vạn Kiếm Quyết của ta!" Tần Dịch lấy ra một bức họa. Trong bức họa kiếm khí giấu mũi nhọn, sắc bén ẩn hiện. Mở bức họa ra, chính là vạn kiếm phát ra cùng một lúc, phá tan quẻ tượng, hướng về phía Chu Vân Thành phô thiên cái địa mà đâm tới.

Chu Vân Thành vốn đang vận thuật pháp công kích nào đó, còn không có ngưng tụ thành đấy, trước mắt chính là hàn quang vạn đạo, hắn sợ đến mức lại lần nữa biến thành hư ảnh, xuất hiện ở một phương hướng khác.

Vạn kiếm toàn bộ đâm vào không khí, thuật pháp Chu Vân Thành đang vận tác cũng tan rồi.

Tần Dịch nghiêng nghiêng đầu, một chút cũng không có cảm thấy đáng tiếc, ngược lại cảm thấy rất thú vị.

Hôm nay Tần Dịch đã gặp không ít "Pháp sư" rồi. Theo ban đầu Thanh Hư chỉ biết đứng như cọc gỗ kia, đến kiến thức "Vô Phương Biến Ảo" của Minh Hà, chiến pháp của pháp sư cuối cùng từ đứng như cọc gỗ đến thân hình phiêu hốt khó có thể bắt lấy, cũng không còn là khái niệm "Pháo đài" rồi.

Thân pháp của Chu Vân Thành này có chút tương tự Vô Phương Biến Ảo của Minh Hà, nhưng không có xảo diệu như vậy, thân pháp của Minh Hà lúc tránh như tinh thần vô định, lúc tiến như ngân hà trút xuống, tiêu sái đến cực điểm, thần bí khó tả.

Mà thân pháp của Chu Vân Thành tượng khí rất đậm, Tần Dịch có thể bắt được phương hướng chân thân của hắn đặt chân. Đồ vật cùng thuộc thiên cơ xem bói chi đạo diễn sinh ra, thân pháp của Minh Hà cùng Chu Vân Thành rất có thể đều là căn cứ sáu mươi bốn quẻ diễn thành phương thức "Lăng Ba Vi Bộ", nhưng cấp bậc có khác biệt căn bản, mỹ cảm khác biệt tức thì càng thêm rõ ràng.

Mà lúc này quẻ tượng vây khốn Tần Dịch cũng suy yếu rất nhiều, Tần Dịch lại lần nữa thổi lên tiếng sáo.

Âm thanh như thủy triều, cuồn cuộn vọt tới, Chu Vân Thành phát hiện đây cũng không phải là sóng âm thật thể, mà là chấn động khí huyết, phảng phất huyết mạch của mình cũng bị nhịp điệu của thanh âm này điều động, bắt đầu cuộn trào mãnh liệt. Trong cơ thể pháp lực bạo tẩu tán loạn, lòng dạ càng là bực bội phiền muộn, chỉ muốn tùy ý phát tiết, hét lên điên cuồng.

Nhạc tông sáo khúc " Nộ Hải Kinh Đào ", khúc loại đồng cảm, nếu thực lực có chênh lệch, trực tiếp làm cho đối phương bạo thể cũng chỉ trong nháy mắt.

Mà cộng hưởng đồng cảm như vậy, là ngươi né tránh như thế nào thân pháp gì cũng không có ý nghĩa, chỉ cần ngươi nghe thấy được.

Chu Vân Thành khó khăn móc ra một mảnh mai rùa khác, bao quanh người bảo vệ, tạo thành một quẻ tượng không biết là gì, bảo vệ không gian quanh người, để cho âm nhạc tốt xấu không dễ dàng xâm nhập như vậy. Bên kia Tần Dịch tiếng nhạc càng gấp rồi, như nộ hải đang gầm thét, thiên địa biến sắc, mưa rào trút xuống, gió lạnh gào thét, sóng đục bài không.

"PHỐC!" Chu Vân Thành rốt cuộc phun ra một búng máu, trong lòng hoảng sợ.

Đây tuyệt đối là một trong những bí kỹ hạch tâm của Nhạc tông, Tần Dịch này mới nhập môn bao lâu, Cư Vân Tụ rõ ràng liền truyền thụ?

Còn nói các ngươi không có tư tình!

Tức nhất chính là, hắn có thể từ trong tiếng nhạc nghe ra ý chế nhạo của Tần Dịch, giống như là nói: Ngươi quá yếu.

Không sai, thông qua nhạc khúc truyền đạt tâm ý là thao tác cơ bản, không cần miệng pháo cũng có thể tức đến trong lòng ngươi.

Chu Vân Thành cũng không yếu, hắn Cầm Tâm tầng thứ tám, tu hành so với Tần Dịch càng cao. Nhưng không biết vì sao, phảng phất khắp nơi bị áp chế. Chất lượng tu hành của Tần Dịch tương đối cao là một nguyên nhân, nhưng cũng không có cao đến trình độ vượt bốn cái tiểu cấp.

Mấu chốt nhất thật ra vẫn là Chu Vân Thành kinh nghiệm thực chiến không đủ, hắn không có cách nào trước tiên làm ra ứng đối chuẩn xác nhất, kỹ năng đầy đầu không biết làm sao vận dụng hợp lý, khi ngươi phải suy nghĩ một chút mới lựa chọn, cũng đã khắp nơi bị động rồi.

Tần Dịch thực chiến cũng không coi là nhiều, nhưng hắn là từ thời điểm Phượng Sơ thái điểu kỳ liền xông Yêu Thành trải qua sinh tử, kinh nghiệm ở trong biển máu đi ra, một khi đối địch, tâm tĩnh như nước.

Chu Vân Thành hắn căn bản không đặt trong mắt, hắn thủy chung đang đợi chung quy là...

"BOANG!" Có tiếng chiêng đồng gõ lẫn nhau bỗng nhiên từ phía sau truyền đến, phá vỡ nhạc khúc của hắn.

Chu Vân Thành thở dài một hơi, một hư ảnh Thái Cực cực lớn hướng Tần Dịch ầm ầm đập tới, ở mép Thái Cực sáu mươi bốn quẻ lập lòe, không biết nếu như trúng sẽ là hiệu quả gì.

Ngay tại lúc đó, sau lưng kình phong đánh úp lại, có nhuệ khí thẳng đến cổ.

Tần Dịch ánh mắt lạnh như băng, bước chân xê dịch, thân hình lui về phía sau, mà âm điệu bỗng nhiên thay đổi, trở nên sát phạt ác liệt, cuồng bạo tuyệt luân.

Phảng phất đại địa chấn động mãnh liệt, lại phảng phất núi lở nghiêng sụp, sóng âm khủng bố tứ tán rít gào, xung quanh thảo mộc thổ thạch đều hóa phấn vụn.

Tuyệt kỹ: " Thiên Băng "!

Hư ảnh Thái Cực phía trước vậy mà ở dưới tiếng sáo bị thúc tan không dấu vết, mà trước người Chu Vân Thành tế lên mai rùa rõ ràng như là bị vô số đao kiếm chém qua, mặt mai biến thành vết thương vạn đạo, không thành bộ dạng.

Chu Vân Thành hoảng sợ biến sắc.

Mà cùng lúc đó, sau lưng Tần Dịch cũng vang lên thanh âm "Keng keng keng", như châu rơi khay ngọc liên miên không dứt.

Tần Dịch chậm rãi quay người, nhìn phía sau một tên hòa thượng giơ một đôi chiêng đồng, trên dưới múa kín không kẽ hở, đem sóng âm chấn động cuồng bạo đều ngăn cản bên ngoài.

Tần Dịch nhìn xem bỗng nhiên liền suy nghĩ, thanh âm trên thực tế là có chất môi giới truyền bá đấy, cho nên nhìn như vô hình vô tướng, thực tế có thể bị ngăn cản. Nếu như học những lão âm bức kia, trước thổi khúc nhu hòa, lúc người khác không đề phòng sóng âm đã đến trong lỗ tai người lại bỗng nhiên chấn động, vậy có phải thần tiên đều muốn bị âm chết hay không?

Ý nghĩ chỉ là thoáng qua, Tần Dịch trong miệng đã cười nói: "Đại sư Đại Hoan Hỉ Tự, Tần mỗ chờ ngươi đã lâu."

Sở dĩ một mực đang dùng phạm vi sóng âm, chính là đang thử dò xét hòa thượng này núp ở chỗ nào, từ khúc " Nộ Hải Cuồng Đào " hắn liền đã tìm được, khúc Thiên Băng này, trên thực tế đối tượng nhằm vào là hòa thượng này.

Âm công ưu thế lớn nhất chính là, không sợ quần chiến, đối phương có bao nhiêu người đối với chính mình mà nói đều không sai biệt lắm, cũng không có trước người sau người gì đó, đều giống nhau.

Hòa thượng kia cùng Chu Vân Thành một trước một sau đem Tần Dịch kẹp ở giữa, Chu Vân Thành ngược lại thở dài một hơi. Mặc dù âm công tự nhiên có thể quần công, nhưng Tần Dịch ngươi chung quy chỉ là một người, bị phòng thủ tiền hậu giáp kích làm sao bây giờ?

Hòa thượng giơ chiêng che ở trước người, sắc mặt ngưng trọng nói: "Thời điểm thí chủ giết ngoại môn ta, chỉ là một tu sĩ cấp thấp chưa đạt Cầm Tâm."

Tần Dịch nở nụ cười: "Không sai."

"Thí chủ học Đại Hoan Hỉ Cực Lạc Kinh ta, cùng Phật ta hữu duyên. Cư Vân Tụ kia tuyệt sắc vô song, chúng ta biết rõ thí chủ tâm động mà không thể được, nếu như nguyện ý bái nhập môn hạ Phật ta, chúng ta giúp ngươi đắc thủ, như thế nào?"

Đây là thấy Tần Dịch tiến bộ nhanh như vậy, đám Phật côn này lại nổi lên dụ dỗ chi tâm, thao tác thông thường.

"Ngươi thấy ta giống kẻ đần sao?" Tần Dịch nhịn không được bật cười, nói với Chu Vân Thành: "Này, các ngươi công khai cấu kết Đại Hoan Hỉ Tự, chứng cứ này vô cùng xác thực a."

Chu Vân Thành nghiêm túc nói: "Vị đại sư này chẳng qua là đến điều tra manh mối đệ tử ngoại môn bị giết hại, gặp mặt sư đệ cũng là hảo ngôn hảo ngữ, sư đệ có nghe người ta nói hay không, đó là chuyện của sư đệ, cùng ta có quan hệ gì đâu?"

Tần Dịch ngạc nhiên nói: "Vậy nếu như ta cùng hắn đánh nhau, ý của sư huynh chẳng lẽ là giúp ta?"

Chu Vân Thành lộ ra một nụ cười: "Đó là đương nhiên. Bất quá vị đại sư này là vị Võ tu, ta không có kinh nghiệm gì, kính xin sư đệ chính mình cẩn thận một chút."

"Tốt." Tần Dịch chậm rãi mà thu hồi cây sáo: "Thỉnh cầu sư huynh lược trận."

Hòa thượng kia thừa dịp Tần Dịch cùng Chu Vân Thành nói chuyện, chiêng đồng đã sớm lặng yên không một tiếng động mà vạch hướng bên hông Tần Dịch, mà Tần Dịch lúc này còn vừa vặn thu hồi cây sáo. Chu Vân Thành nụ cười càng thêm lớn rồi, giống như đang nhìn một kẻ đần.

Sử dụng pháp thuật ứng đối Võ tu, sẽ phát hiện hoàn toàn không giống như vậy đấy, sư đệ này chơi âm nhạc chơi ngốc rồi a...

"Keng" một tiếng, đinh tai nhức óc. Một thanh Lang Nha bổng chẳng biết lúc nào đã đến trong tay Tần Dịch, nặng nề nện vào chiêng đồng, mặt chiêng đều bị nện ra một vết lõm.

Hòa thượng tròng mắt đều lồi ra.

Tần Dịch xoay tròn bổng, trên mặt nhe răng cười, dưới thanh sam kia rõ ràng có thể trông thấy trên cánh tay hai đầu cơ bắp phồng lên, thô như đùi: "Không phải chỉ là Võ tu sao..."

Chu Vân Thành trợn mắt há hốc mồm, họa phong này không đúng a uy!

Nhã sĩ tiếng nhạc công địch vừa rồi đâu?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tiên Tử Xin Tự Trọng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook