Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ta nhìn quanh thấy bốn bề vắng lặng, lúc này mới dám len lén nói: "Một túi thuốc tiêu chảy đặc biệt chứa thêm thành phần thanh nhiệt mà thôi, uống vào sẽ tập trung tinh thần, thanh tâm quả dục. Còn túi thuốc dùng để rửa đoạn lòng kia là nước tinh khiết, uống vào nào có sao đâu."

Dung Sâm bật cười, dùng ngón tay lạp xưởng dí vào trán ta một cái: "Lúc cô lừa gạt người, mặt thật thà thật đấy."

Ta nghiêm mặt: "Đây không phải lừa gạt nhé. Là đúng bệnh bốc thuốc, tâm bệnh phải dùng tâm dược trị."

Dựa vào kinh nghiệm hành y mấy năm nay của ta, trên cõi đời này, thứ khó chữa nhất chính là tâm bệnh, mà dễ chữa nhất cũng vẫn là tâm bệnh.

Dung Sâm ngả người lên ghế quý phi, chống đầu cười híp mắt: "Nghe sư phụ cô nói, Sưởng đế này là kẻ vui giận thất thường, cô mắng hắn là lợn, không biết hắn có ghi thù không."

Trong lòng ta rơi lộp bộp. Không thể nào, mặc dù ta dùng lòng lợn so sánh với lòng hắn, nhưng ta thật sự không có ý đem nó ra so sánh với hắn mà.

"Cô đó, tốt nhất nên cẩn thận thì tốt hơn, coi chừng khó giữ được cái mạng nhỏ của mình."

… Xì xì xì, đồ quạ đen.

Theo tin tức đáng tin cậy, buổi chiều hôm đó Sưởng đế tiết ra hai lần, bữa tối ăn một vỉ thạch anh và một bát cháo trắng, không nôn nữa.

Trong lòng ta ổn định lại, nhét những phần thưởng của Sưởng đế vào bao đồ, chuẩn bị hôm sau về phủ. Tuy nơi này là điện Phượng Nghi nằm ngay cạnh Ngự Hoa viên, phong cảnh đẹp đẽ tuyệt trần, có đủ mọi thứ, thậm chí Sưởng đế còn cố ý phái mười mấy vị cung nữ đến hầu hạ, nhưng Sưởng đế vui giận thất thường, thứ người dao thớt như thế khiến kẻ thịt cá ta đây không yên tâm nổi, tốt nhất chuồn nhanh.

Ta đã chuẩn bị xong cả, ai ngờ sáng hôm sau lại bị Sưởng đế gọi đến. Khí sắc hắn rõ ràng tốt hơn hôm qua rất nhiều, nếu không có cái tính vui giận thất thường kia, trông ra cũng là một nam tử oai hùng anh tuấn.

"Thuốc của ái khanh quả nhiên thần hiệu." (công hiệu thần kỳ)

Ta vừa nghe hắn đổi giọng gọi mình "ái khanh", đột nhiên cảm thấy không ổn.

Hắn nhíu mày, thản nhiên nói: "Trẫm gần đây có một tật xấu, trong lòng cứ muốn một người".

Nói đến đây, hắn dừng lại, dường như lại nhớ đến người kia, sâu kín thở dài, trên hàng mày khí khái anh hùng bức người vậy mà lại ngưng tụ chút buồn bã mất mát.

Ta chờ một hồi, thấy hắn vẫn trong trạng thái ủ ê mất hồn, bình tĩnh hỏi: "Không biết người nọ, là nam hay nữ?"

Khóe miệng Hướng Quân giật giật, ho một tiếng.

Sưởng đế hồi phục tinh thần, bình tĩnh lườm lại ta: "Nữ."

À, thế thì tốt.

"Lúc nàng không ở trước mặt trẫm, trẫm chẳng có tâm tư làm gì, ăn không ngon, ngủ không yên, hoa mắt, buồn bực, vô lực, ngẩn người, ảo giác nghe nhầm, vô cùng chán ngán."

Ta thầm ồ lên trong lòng, đây chính là điển hình của căn bệnh tương tư, triệu chứng của bệ hạ ngài còn rất đầy đủ. Quả nhiên là no ấm sinh phóng túng, bệnh kén ăn vừa khá lên, bệnh tương tư đã tới.

Hắn nâng mi, sóng mắt quẹt ngang qua ta, "Ái khanh, có thể trị không?"

Ta đột nhiên nhớ đến lời của tên Dung Sâm kia, nghĩ nghĩ tưởng tưởng, ấp a ấp úng: "Bệnh này, dễ trị, mà cũng khó trị."

Hắn không biến sắc hỏi: "Là sao?"

"Nếu nàng ta cũng vì bệ hạ mà mắc bệnh này, vậy rất dễ trị."

"Trị thế nào?"

Ta liếc qua long sàng sau hắn, bình tĩnh nói: "Song tu một đêm là khỏi hẳn."

Mặt Hướng tả sứ đỏ bừng, lộ rõ vẻ túng quẫn.

Sưởng đế ngược lại da dày thịt béo, vẫn hỏi tiếp: "Vậy, nếu nàng không thế?"

"Vậy thì khó trị rồi."

"Rốt cuộc là có biện pháp hay không?"

Ta chần chừ một lúc: "Dạ, cũng có."

Mắt hắn sáng lên, ngồi thẳng người: "Nói đi."

Ta bước lên trước hai bước, kết quả bàn tay còn chưa chạm được đến ngực Sưởng đế, cổ tay đã bị một cánh tay vững chắc bắt chặt, mặt Hướng tả sứ tuy vẫn đỏ bừng, nhưng ánh mắt đã lạnh lẽo đầy sát khí. Thân thủ quả nhiên rất nhanh nhẹn. Nhưng tả sứ Ngự Lâm quân đại nhân à, hành động của ta nhìn giống định hành thích hoàng đế bệ hạ lắm sao? Kẻ tay không tấc sắt ta đây chỉ biết nhìn Hướng tả sứ nặn ra nụ cười khổ.

Sưởng đế phất phất tay: "Không sao, để nàng nói."

Hướng Quân buông ta ra, ta vuốt vuốt cổ tay, nói: "Nếu thích một người, lần đầu tiên gặp nhau, trong lòng sẽ sinh ra tơ tình, tơ tình này càng ngày càng nhiều, dần dần cuộn lại thành một viên châu tương tư, khảm ở trong ngực, máu thịt gắn liền. Giờ đây, châu tương tư đã thành hình, bệnh tương tư cũng đã ngấm tận xương, nếu muốn chữa khỏi, chỉ có thể móc hạt châu này ra, từ nay trở đi sẽ không thích người đó nữa."

Sưởng đế cau chặt mày, sắc mặt trầm xuống.

Hướng Quân lộ ra nét mặt "ngươi điên rồi".

Ta vẫn tiếp tục nói: "Chỉ cần ta mổ ngực bệ hạ lấy viên châu tương tư kia ra, bệnh tương tư sẽ tự nhiên khỏi hẳn. Chẳng qua, ngực ngài sẽ lưu lại một lỗ nhỏ."

Ta nói xong, trong điện hoàn toàn im lìm.

Thái giám ngây người như phỗng, cung nữ mặt trắng như tuyết.

Nét mặt Hướng tả sứ chuyển thành: Ngươi nhất định phải chết.

Nhìn lại Sưởng đế, hắn lại vẫn không chút biểu cảm. Quả không hổ là vua của một nước, nghe cách chữa bệnh như vậy mà vẫn giữ được vẻ bình thản, thực sự có chỗ hơn người.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thượng Tiên

Avatar
Đặng Thùy Nhiên09:07 14/07/2016
Phải nói là một tác phẩm rất hay, có nhân có quả. Ai cũng có mệnh riêng, tất cả đều là số trời. Hay lắm, cảm ơn ban5j đã dịch tác phẩm này. Bản thân mình đã buông được những gì cần buông.

BÌNH LUẬN FACEBOOK