Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


“ Phương ái khanh, trẫm từng nói qua, ai vì trẫm lấy được thành này, toàn bộ đều quy làm sở hữu, ngươi còn nhớ kỹ.” Hán Hiền đế đột nhiên nói ra những lời này, chúng nhân tinh thần rung lên, biết hắn muốn đại thưởng công thần.

“ Thần nhớ kỹ, hoàng thượng hồng phúc tề thiên, chẳng qua chỉ là một chút công lao của vi thần, đều là nhờ vào phúc của bệ hạ.” Phương Hướng Minh bước ra khỏi hàng hành lễ nói.

Hứa Hải Phong quay đầu liếc mắt nhìn hắn, thầm nghĩ không ra đại ca thật đúng là biết vỗ mông ngựa, trước kia sao chưa từng thấy qua. Hắn cũng không biết mấy câu đó chỉ là bình thường trong quan trường, so với nhiều người còn là ít, Phương Hướng Minh từ nhỏ sinh ra trong gia đình thế gia, tưởng không muốn biết cũng khó.

“ Phương ái khanh nghe phong.” Hán Hiền đế mỉm cười, nói.

“ Thần tại.”

“ Trẫm phong ngươi là Bình Tây Hầu, phạm vi trăm dặm Lâm An thành làm đất phong của ngươi.”

“ Bệ hạ hoàng ân hạo đãng, thần vô cùng cảm kích, nhưng lần này đắc thắng, thật là công lao của Hứa tướng quân, thần không dám mạo lĩnh. Khẩn thỉnh bệ hạ chấp thuận cho tướng quân cùng thụ hưởng chung với vi thần.”

Hán Hiền đế trên mặt hơi biến sắc, lập tức khôi phục bình thường, hắn lớn tiếng cười nói: “ Được, lời này của khanh rất vừa ý trẫm, tòa thành này cho hai ngươi cùng hưởng.”

“ Tạ chủ long ân, bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.” Phương Hướng Minh vội vàng lôi kéo Hứa Hải Phong quỳ xuống tạ ơn.

“ Hoàng thượng, thần thượng còn một chuyện.” Chứng kiến Hán Hiền đế như có ý bãi triều, Phương Hướng Minh vội vàng kêu lên.

“ Nga, chuyện gì, ngươi có gì cứ nói.” Hán Hiền đế mặt rồng hưng phấn hỏi.

“ Khải bẩm hoàng thượng, lúc thần vào thành, Khải Tác nhân còn chưa kịp tiêu hủy tồn lương, giờ này trong thành lương thảo tích như núi, thần đại biểu dân chúng khắp thành đem dâng cho bệ hạ, cầu chúc bệ hạ bại Khải Tác, diệt Hung Nô, nhất thống thiên hạ, thành tựu tuyệt thế công tích, lưu danh bách thế, vĩnh ghi sử sách.”

“ Ha ha ha…Được, hay cho câu bại Khải Tác, diệt Hung Nô, nhất thống thiên hạ. Nếu ngươi một mảnh trung tâm, trẫm liền cười nạp.” Hán Hiền đế vui vẻ cười to, nói: “ Bãi giá, hồi cung.”

Hán Hiền đế vừa đi, những đại thần còn lại như tổ ong òa lên, đều hướng hai người chúc mừng. Hứa Hải Phong tuy không được thăng quan tấn tước, nhưng hắn được một nửa cơ nghiệp của Lâm An thành, đã vô cùng hài lòng, thời khắc này mừng rỡ ngay cả miệng cười cũng không khép lại.

Đợi mọi người rời đi, Phương Hướng Minh nháy mắt, cùng rời đi trước, Hứa Hải Phong nhìn thấy trong lòng ngầm hiểu, gắt gao đuổi theo, vừa mới ra tới ngoài điện, chợt nghe có người gọi: “ Hứa tướng quân hãy chậm.”

Hứa Hải Phong vừa nghe thanh âm kia liền biết là Đồng Nhất Phong, trong bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là ra dấu với Phương Hướng Minh, xoay người chào đón: “ Đồng tướng quân, chúng ta lại gặp mặt.”

“ Lần này Hứa tướng quân đại phát thần uy, lập nhiều công huân cái thế, lão hủ cũng không nhìn lầm người a.” Đồng Nhất Phong tươi cười cúi người nói.

“ Làm gì có, đều nhờ vào hồng phúc của hoàng thượng mà thôi, Đồng tướng quân vì sao ở đây?” Trên điện nghe xong nhiều người nói chuyện như vậy, thu hoạch lớn nhất của hắn cũng chính là học được vài câu vỗ mông ngựa, nghĩ không ra nhanh như vậy đã có thể dùng.

Đồng Nhất Phong nhìn trái phải một chút, nhìn thấy không người nào chú ý, vì vậy lôi kéo Hứa Hải Phong, ý bảo hắn đi tới góc tối.

Hứa Hải Phong đối với hành vi của hắn rất là tò mò, không tự chủ được đi theo.

Tới góc tối, trên cơ bản không có bao nhiêu người nhìn được tới nơi này, Đồng Nhất Phong thần bí lấy ra một xấp trong lồng ngực, đưa cho Hứa Hải Phong, khom người nói: “ Lão đệ, đây là trước khi ngươi xuất chinh giao bạc của đệ ngũ túng đội cho ta, ta đã quên giao cho ngươi, hiện tại bổ bù, còn thỉnh lão đệ nể tình chúng ta từng có quan hệ thân thiết, bỏ qua cho ta một lần lỗi này đi.”

Hứa Hải Phong ngẩn ra, lập tức hiểu rõ ý tứ trong lời nói của hắn, bèn nâng Đồng Nhất Phong dậy nói: “ Đồng tướng quân sao nói lời này, bạc này không phải trước lúc xuất chinh đã giao cho ta sao?”

Đồng Nhất Phong nghe xong, thở phào một hơi dài, nói: “ Lão đệ a, lão ca ta đây cuối cùng không có nhìn lầm người, ngươi yên tâm, phần này nhân tình ta sẽ có giao phó.”

Tiễn bước Đồng Nhất Phong, Hứa Hải Phong giở xấp ngân phiếu ra nhìn, đều là những ngân phiếu ngoài ngàn lượng, đếm lại tới hơn mười tờ. Đó chính là mấy vạn lượng bạc, hắn cẩn thận đem ngân phiếu nhét vào người, đi theo hướng Phương Hướng Minh.

Người ở đây tuy nhiều, nhưng Phương Hướng Minh sớm có chuẩn bị, từng quan viên căn cứ quan chức lớn nhỏ, cũng có được một đình viện nghỉ ngơi. Phương Hướng Minh vì ngại dị nghị, cố ý tuyển chọn hai đình viện nhỏ phân biệt cho hai người bọn họ ở lại.

Vào nội viện, hai người phân ra ngồi xuống, Phương Hướng Minh nói: “ Nhị đệ, công lao là do ngươi lập, nhưng ta lại chiếm đầu to, ngươi sẽ không trách ta chứ.”

“ Đại ca sao lại nói vậy, nếu không có đại ca chỉ điểm, ta bây giờ còn không được yên, không biết nên làm sao cho phải? Nào có uy phong được như hôm nay.” Hứa Hải Phong vội vàng tỏ vẻ bản thân không có gì.

“ Tiểu đệ, kỳ thật vi huynh không phải muốn cướp công lao của ngươi cùng danh tiếng.” Phương Hướng Minh uống ngụm thanh trà, giảm cơn khát trong cổ họng nói tiếp: “ Hôm nay ngươi xuất danh tiếng lớn, toàn quân trên dưới, lại có ai không biết Hắc Kỳ quân đệ ngũ túng đội? Này là chuyện tốt, nhưng đồng thời cũng là một chuyện xấu.”

“ Vì sao?” Hứa Hải Phong khó hiểu hỏi, nếu danh tiếng vang dội, đương nhiên là một chuyện rất tốt, tại sao lại biến thành chuyện xấu?

“ Cây cao đón gió, sẽ bị gió thổi gãy. Tiểu đệ, cây cao đón gió a.” Phương Hướng Minh lời thâm thúy nói.

“ Chẳng lẽ sẽ có người tìm ta phiền toái?”

“ Không phải tìm ngươi phiền toái, mà là bị cuốn vào trong thị phi.”

“ Cái gì?” Hứa Hải Phong nghe được mơ hồ, thầm nghĩ vị Phương đại ca luôn luôn hào sảng như thế nào đột nhiên nói chuyện lại úp mở như thế.

“ Tiểu đệ, ngươi nhớ cho kỹ, nếu ngày sau bị gọi vào kinh sư, gặp phải chuyện gì khó thể quyết định, tạm thời phải đi tới Phương phủ, tìm cha ta hỏi ý kiến, không thể tự ý quyết định vội vàng.”

“ Đại ca, lời của ngươi ta càng nghe càng hồ đồ, liền nói rõ đi.” Hứa Hải Phong nhíu mày nói.

“ Không phải ta không nói, mà là còn chưa tới, nói ra sẽ làm ngươi lo lắng vô ích, tóm lại ngươi nhớ kỹ, chuyện hoàng đế thì kẻ làm thần tử như chúng ta không thể xen vào.”

Hứa Hải Phong trợn mắt nói: “ Này không phải nói nhảm sao? Chúng ta đương nhiên không có tư cách xen vào rồi.”

Phương Hướng Minh thần bí cười nói: “ Trước kia ngươi không có tư cách, nhưng hiện tại lại khác hẳn. Bỏ đi, chúng ta không nói việc này, tiểu đệ, tuy dưới trướng ngươi tướng dũng binh cường, nhưng dù sao căn cơ còn thấp, nếu độc chiếm tòa thành này, chỉ sợ người âm thầm ghen ghét không ít, đến lúc đó, ngươi có thể yên thân chỉ mong là lão thiên phù hộ.”

Hứa Hải Phong tràn đầy đồng cảm gật đầu: “ Không sai, đám quan chó này, chiến tranh thì không thấy bóng dáng, nhưng lúc chia tiền thì không chút nương tay.”

Đệ ngũ túng đội trước kia có năm ngàn người, nhưng hiện tại chỉ có khu khu ba ngàn nô lệ binh, nô lệ binh thì không có quân lương, hơn nữa trang bị so với quân chính quy còn kém xa. Cổ Đạo Nhiêm mặc dù ở trong lúc hắn huấn luyện có nhu cầu thì đáp ứng ngay, nhưng vừa ra huấn luyện doanh, toàn bộ trang bị sở hữu liền thu về hết, từng nô lệ binh chỉ có một bộ hắc y, một thanh cương đao tầm thường. Chính là do hắn hỏi riêng Đồng Nhất Phong, mới biết được trong văn thư báo lên trên, đệ ngũ túng đội cũng không có bị xóa biên chế, danh sách vẫn là năm ngàn người, hơn nữa còn được trang bị phối trí theo quân chính quy cao nhất. Năm ngàn người chính là năm vạn lượng bạc, hơn nữa sĩ tốt cao nhất còn được trang bị một bộ quân phục phải tới năm lượng bạc, tính sơ một chút, mười vạn lượng bạc đã không cánh mà bay.

Tuy là hắn đã sớm biết trong quân ăn xén bớt là chuyện không phải bí mật gì, nhưng hắn vẫn bị một bút to lớn như vậy dọa nhảy dựng. Mà người có quyền động tới số tiền này chỉ đếm được trên đầu ngón tay, với địa vị thân phận trước mắt của Hứa Hải Phong, đó là căn bản không cách nào truy cứu.

Lúc này đây, nếu không phải Hứa Hải Phong lập nhiều chiến công hiển hách, ngày sau tiền đồ không thể hạn lượng, Đồng Nhất Phong cũng sẽ không đến đưa lại ngân phiếu để lấy lòng. Đương nhiên, nếu nói Đồng Nhất Phong là chủ mưu biển thủ ngân khoản này, giết chết Hứa Hải Phong cũng không tin tưởng, nhất định là có người sai sử hắn làm như vậy, mà chuyện này, hiềm nghi lớn nhất không thể nghi ngờ chính là tây tuyến đại doanh đại thống lĩnh Cổ Đạo Nhiêm nguyên soái, chỉ bằng ân đề bạt của hắn đối với Hứa Hải Phong, chuyện này Hứa Hải Phong tuyệt đối không thể nói ra, nếu không hắn sẽ biến thành một tên tiểu nhân vong ân phụ nghĩa.

Kỳ thật, Hứa Hải Phong đúng là oan uổng Cổ Đạo Nhiêm, Cổ Đạo Nhiêm là hạng người thế nào, lại làm sao đem mười vạn lượng bạc này bỏ vào trong lòng. Người làm như vậy thật ra là Trình Minh, chẳng qua tội danh này đương nhiên là muốn Cổ Đạo Nhiêm gánh lấy.

“ Tiểu đệ không cần tức giận, chuyện xấu này vốn không dễ dàng sửa đổi, mà ngay cả gia phụ cũng khó giải quyết. Cũng may hiện tại thành này ta có một nửa danh phận, chỉ cần Phương gia tọa trấn một ngày, đám móng vuốt chó kia không dám xí phần chiếm đoạt.”

“ Còn là đại ca suy nghĩ chu toàn, tiểu đệ bội phục. Chỉ là cứ như vậy, đại ca chẳng phải là đắc tội rất nhiều người, chỉ sợ sẽ bị trả thù a.”

Phương Hướng Minh lắc đầu nói: “ Ta nếu sinh tại Phương gia, vừa là trưởng tử lại trưởng tôn, những việc này sớm đã thành thói quen. Huống chi, ta dù sao còn có cả gia tộc hậu thuẫn, người muốn bất lợi đối với ta thì rất nhiều, nhưng có can đảm hành động thì cũng chỉ là rất ít, ngươi không cần lo lắng. Chỉ là chúng ta cũng không thể chiếm hữu toàn bộ, cũng phải chia ra một hai, chỗ nào không thể giảm thì tuyệt không giảm được.”

“ Dạ, tiểu đệ hết thảy nghe lời đại ca phân phó. Được rồi đại ca, hôm nay ngươi vì sao phải đem lương thực dâng cho hoàng thượng, còn phải chuẩn bị thứ khác sao?”

“ Cáp, tiểu đệ, còn nhớ rõ lúc gặp mặt ta đã nói với ngươi, hiện tại trong đại quân thiếu nhất chính là cái gì không?”

“ Ta rõ ràng, là lương thảo.” Hứa Hải Phong nhớ tới lời nói tối hôm qua, lập tức hiểu được.

Phương Hướng Minh khen ngợi nói: “ Đúng là lương thảo, hoàng thượng độn tích đại quân ở đây, mỗi ngày tiêu hao đều là ngàn vạn, cho dù chúng ta không đưa, hắn cũng sẽ đòi, cùng là chờ hắn mở miệng, không bằng chúng ta chủ động hiến công, ngược lại có thể làm hắn vui vẻ.”

“ Đại ca cao minh, tiểu đệ bội phục đến sát đất.” Hứa Hải Phong vỗ mạnh đùi nói.

“ Ta đã nhượng phó quan đi thanh tra tài vật trong thành này, nói vậy ngày mai sẽ có kết quả hoàn thiện, đến lúc đó ta và ngươi lại cẩn thận thương nghị.”

Hứa Hải Phong vội vàng ứng lời, lại nói thêm vài câu, Hứa Hải Phong cáo từ đi ra, đình viện hai người sát nhau, Hứa Hải Phong đã rất nhanh trở về nơi mình đang tạm ở.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thương Thiên Phách Huyết

BÌNH LUẬN FACEBOOK