Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đường Tống nhìn vào bàn tay trống trải của mình, tâm cũng trống rỗng. Rất nhiều thứ, lúc trước khi buông tay không có cảm thấy trọng yếu như vậy, cho đến lúc thật sự mất đi, mới phát hiện chính mình đã bị vây hãm thật sâu trong cảm tình đó, nay cô ấy ngay cả chạm vào tay mình một chút cũng không nguyện ý, ha ha...... Ai bảo mình lúc trước không biết quý trọng chứ?

“Xuân Diệu ~ Xuân Diệu! Anh nghe em giải thích đã!” Nhiếp Tiểu Thiến vội vàng đuổi theo thiếu chút nữa là không có bay lên, phát huy tốc độ chạy 500 m ở trường học ngày trước đuổi theo Đới Xuân Diệu.

Thật may là, anh chỉ là đang tức giận, bước đi nhanh hơn mà thôi, bằng không, Nhiếp Tiểu Thiến thật đúng là nửa điểm cũng không có khả năng đuổi theo anh.

“Không phải như anh nghĩ đâu, thật sự.” Nhiếp Tiểu Thiến ôm lấy cánh tay của anh, gắt gao cuốn lấy anh, sợ nếu mình mà buông lỏng tay, sẽ không còn bóng người.

Đới Xuân Diệu xoay người lại, sắc mặt xanh mét, hung hăng trừng Nhiếp Tiểu Thiến, không nói được một lời. Nếu ánh mắt của anh có thể giết chết người, như vậy Nhiếp Tiểu Thiến đã sớm chết một nghìn lần rồi. Vẻ mặt anh cứng ngắc, khóe miệng khẽ giật giật, trong mắt hàn ý cùng tức giận lần lượt thay đổi, làm cho Nhiếp Tiểu Thiến có một loại cảm giác như đang rơi vào giữa hai tầng lửa và băng.

Tư vị này, miễn bàn có bao nhiêu tiêu hồn! Rất giống với đem cô cho vào trong lò nướng, sau đó lấy ra lại chém cho cô vài nhát, rồi lại ném cô vào trong nước lạnh làm đá.

“Lúc trước anh ta thay em giải vây, cho nên em mời anh ta một bữa xem như là đã thanh toán xong.” Nhiếp Tiểu Thiến thừa dịp Đới Xuân Diệu mở cửa xe để lộ ra một khoảng cách, vội vàng giải thích, lại theo thói quen chui vào ngồi ở ghế lái phụ “Thật sự! Lừa anh, em chính là con chó nhỏ!”



Nhiếp Tiểu Thiến nóng nảy, cô thật sự là rất sốt ruột, chính cô cũng không biết vì cái gì mà mình lại lo lắng anh hiểu lầm, anh tức giận. Anh tức giận, sẽ làm trong lòng cô đặc biệt khó chịu.

Đới Xuân Diệu vốn là đang nổi nóng, cho nên lời Nhiếp Tiểu Thiến nói căn bản nghe không vào, mặt âm trầm nhìn cũng không nhìn cô một cái, vẫn khởi động xe hơi.

Ai nha má ơi ~ lại muốn tái diễn kinh tâm động phách như đêm đó sao? Nhiếp Tiểu Thiến cô cũng không muốn chết sớm như vậy nha, loại coi thường sinh mạng này chắc cũng chỉ có tên khốn khiếp Đới Xuân Diệu này làm được thôi. Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Nhiếp Tiểu Thiến nhanh chóng đầu toát mồ hôi, biết lời mình nói người này sẽ hoàn toàn nghe không vào, nhất thời tâm hoảng ý loạn, đầu óc nghĩ đến một đường giải quyết ngắn nhất, liền hướng đôi môi mỏng của Đới Xuân Diệu gắt gao hôn lên.

Ôi chao má ơi~ đây chính là ở trước cửa bệnh viện nha! Hôm nay Đới Xuân Diệu đi chính là đi xe thể thao mui trần nha, vốn là rêu rao, lúc này Nhiếp Tiểu Thiến phỏng đoán coi như bọn họ đã là danh nhân của bệnh viện rồi!

Nhiếp Tiểu Thiến là đầu óc bị cửa kẹp lấy mới có thể sẽ làm ra hành động như thế, Đới Xuân Diệu cũng là phi thường hưởng thụ, phi thường thanh tỉnh hưởng thụ sự chủ động của cô, rất nhanh liền đổi khách thành chủ, biến thành quân tiến công chính, hai người ở bên trong xe không kiêng nể gì hôn nhau nồng nhiệt, người bên ngoài nhìn vào chính là mặt đỏ tai hồng.

Môi mỏng lạnh lùng của Đới Xuân Diệu càng ngày càng nóng bỏng, hôn môi cũng càng ngày càng dũng mãnh, sự tức giận vừa rồi vẫn còn chưa được đánh tan, nụ hôn này cũng tăng thêm mấy phần đoạt lấy cùng bá đạo hưng trí, gặm cắn, xé rách, liếm láp, làm như thế nào để cho hết giận thì liền làm như thế, thế cho nên Nhiếp Tiểu Thiến chỉ có thể nức nở nghẹn ngào bị anh đặt ở dưới thân, nhưng là rất nhanh, bay lên vì một tầng chuyện tình khác.

Trong lòng ôm thân thể ấm áp mềm mại, dục vọng của Đới Xuân Diệu ~ bị thiêu đốt, anh bạn nhỏ bị kích động chống đỡ lên bụng Nhiếp Tiểu Thiến.

Ô~ trong mơ mơ màng màng, Nhiếp Tiểu Thiến đột nhiên cảm giác được một vật cứng rắn đang chạm vào mình, nóng bỏng mà thật lớn. Mặt lập tức đỏ lên, hồng diễm càng lộ ra vẻ xinh đẹp, yết hầu của Đới Xuân Diệu giật giật, cúi người xuống, bàn tay to rốt cuộc không thể thành thật được nữa, từ dưới vạt áo luồn vào bên trong, một đường hướng lên trên, tìm được tiểu gò núi nhô ra, ở đỉnh tinh tế xoa nắn.

“Ô~” Nhiếp Tiểu Thiến đột nhiên bừng tỉnh! Đây là đang ở bên trong xe, dưới ban ngày ban mặt, người này lại hóa thân thành cầm thú! Móa! Vội vàng lấy hết sức đẩy anh ra “Khụ khụ khụ ~ ban ngày ban mặt, chú ý hành vi một chút!”

Nét mặt già nua hồng hồng giống như quả hồng chín mọng, chột dạ không dám ngẩng đầu lên.

“Chính mình châm hỏa dược, chính mình tắt!” Đới Xuân Diệu khóe miệng mang theo ý cười bỡn cợt, hai tay chắp trước ngực nhìn cô, một bên đem cửa xe mui trần từ từ nâng lên, khởi động xe, chậm rãi chạy đến dưới một bóng cây.

Nhìn nụ cười không có hảo ý của anh, Nhiếp Tiểu Thiến bỗng nhiên cảm giác được chính mình rơi vào hang ổ của sói a, chính mình như thế nào có thể liền đã quên người này không biết xấu hổ, không biết ngượng ngùng là gì a, anh ta đem mình đưa tới nơi thưa thớt người ở này, không phải là muốn...... chẹp, chẹp, chẹp~~ dê vào miệng sói, sẽ bị ăn sạch luôn!!

“Em đang suy nghĩ cái gì vậy?” Đới Xuân Diệu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, tròng mắt quay tròn loạn chuyển của Nhiếp Tiểu Thiến, xem chừng cô đang suy nghĩ lung tung.

“A ~ không có gì.......” Nhiếp Tiểu Thiến ấp a ấp úng, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

“Thật sự không có gì muốn nói với anh sao?” giọng nói của Đới Xuân Diệu thoáng dẫn theo một tia ớn lạnh.

“Chuyện này......Chuyện này...... Anh không phải là muốn em giúp anh tắt lửa sao.” Nhiếp Tiểu Thiến nói xong, ngượng ngùng nghiêng đầu sang chỗ khác, tay nhỏ bé đưa về phía dưới bụng ở giữa hai chân của anh.

“Em suy nghĩ cái gì vậy!” Đới Xuân Diệu dở khóc dở cười, bắt lấy tay của cô “Em không phải là cần giải thích rõ cho anh sao?”

Ách...... A! Không phải là chuyện kia a ~~ Thì ra là mình suy nghĩ nhiều quá, thật sự là rất mất mặt!!! Nhiếp Tiểu Thiến xấu hổ cúi thấp đầu không dám ngẩng lên.

“Có một bệnh nhân giống như đầu óc có vấn đề, bám chặt lấy em, bắt em gả cho hắn, em không thoát thân ra được, vừa lúc anh ta đi ngang qua đem người nọ đuổi đi, sau đó anh ta đề nghị cùng nhau ăn cơm, em nghĩ anh ta tốt xấu gì thì cũng đã giúp đỡ mình, em cũng không muốn nợ nhân tình lần này của anh ta, cho nên đáp ứng mời anh ta một bữa cơm, xem như thanh toán xong, về sau cũng không cùng anh ta qua lại.” Nhiếp Tiểu Thiến ngẩng đầu, ủy ủy khuất khuất rũ cụp lấy khuôn mặt nhỏ nhắn, nhìn Đới Xuân Diệu một năm một mười nói hết ra.

Thì ra là như vậy, xem ra Đường Tống kia...... Xem ra là do mình thật sự bị ghen tị làm cho đầu óc u mê, thật may là Tiểu Thiến đúng lúc đuổi theo, bằng không liền...... Đới Xuân Diệu nhìn ngoài cửa xe, rầu rĩ nghĩ, hồi lâu mới hồi phục lại tinh thần, lại dùng giọng nói mệnh lệnh: “Về sau không cho phép nói chuyện với anh ta, không cho phép cùng anh ta tiếp xúc tay chân!”

“Được.” Nhiếp Tiểu Thiến nhu thuận gật gật đầu, đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, lại hỏi: “Vậy nếu là chuyện có liên quan đến công việc, tránh không được đâu?”

“Trừ bỏ công việc tránh không được, còn lại không cho phép cùng hắn nói một câu!”

“Tuân mệnh!”

**********

Nhiếp Tiểu Thiến một đường bị người nhìn chăm chú trở lại phòng làm việc, trong lòng tuy rằng thấp thỏm, nhưng hơn nữa là ngọt ngào. Không nghĩ tới Nhiếp Tiểu Thiến cô rốt cục làm tròn giấc mơ khi mình vẫn còn ở trường đại học, ở trong xe thể thao cùng một anh chàng đẹp trai hôn nhau nồng nhiệt! Chậc chậc ~ tuy rằng không phải là người từng ở trong lòng, nhưng là! Đới Xuân Diệu so với hắn tuyệt hơn rất nhiều~~ Tiểu Xuân Diệu nhà cô thật đúng là quá đẹp trai nha, kỹ thuật hôn cũng thật tốt! Cứ nhìn ánh mắt của các cô gái chứng kiến là biết, ánh mắt đều trừng lên giống như quả chuông đồng, hâm mộ, ghen tị, hận sao? Nhiếp Tiểu Thiến lên mặt, hí hửng, nghênh ngang, hoàn toàn không có phát hiện ở cửa có một bóng người.

“Hai người hòa hảo rồi?”

Thanh âm đột nhiên vang lên, dọa cô nhảy dựng, nhìn biểu tình phức tạp của Đường Tống, Nhiếp Tiểu Thiến thật không dám quan tâm hắn, chính là sắc mặt ung dung nói một câu: “Ừm. Cám ơn anh đã giúp tôi đuổi Lâm Sinh.”

“A...... Vậy là tốt rồi......” trong không khí hiện lên nhàn nhạt mất mát.

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Không thể không thừa nhận, Đới Xuân Diệu về chuyện này là Thất lang, mỗi ngày cứ đến buổi tối, tên cầm thú này đều muốn nằm ở trên người cô phập phồng, phập phồng nhiều lần, cho đến khi cô liên tục cầu xin tha thứ mới buông tha, thế cho nên Nhiếp Tiểu Thiến gần đây, đi đường đều là như đang bay bổng, cước bộ phù phiếm, thật giống như là đang giẫm ở trên mây.

Vừa tan tầm, hai người một trước một sau lên lầu, Nhiếp Tiểu Thiến đi ở đằng trước liền cảm nhận được từng đợt hormone hơi thở nam tính mãnh liệt, trong lòng thầm kêu không tốt, làm không tốt người này lại muốn phát tác, lập tức bước nhanh hơn, cô cũng không muốn ở trước cửa nhà phát sinh ra chuyện gì.

Quả nhiên, vừa vào cửa, Đới Xuân Diệu liền đem Nhiếp Tiểu Thiến đặt ở sau lưng cửa, không thể chờ đợi được dâng lên đôi môi nóng bỏng ướt át của mình, triển khai một hồi cắn xé, bàn tay to nhanh chóng đưa vào bên trong y phục của Nhiếp Tiểu Thiến, thuần thục như bóc bánh chưng, còn không để cho cô kịp có phản ứng, chính mình đã sớm không còn mảnh vải che thân.

“Đồ lưu manh!” Nhiếp Tiểu Thiến nhịn không được cúi đầu mắng một câu.

“Là lưu manh hay là anh hùng, em thử sẽ biết liền.” Đới Xuân Diệu không có ý tốt ghé vào bên tai cô cười nhẹ, một miệng ngậm chặt vành tai của cô, nhẹ nhàng liếm cắn.

Ô~~ lại tới nữa......tinh lực của anh ta tràn đầy đến thế sao!! Nhiếp Tiểu Thiến khóc không ra nước mắt.

“Reng ~~ reng~~~” tiếng chuông di động không đúng lúc vang lên, Nhiếp Tiểu Thiến như là bắt được cây cỏ cứu mạng, một phen đẩy Đới Xuân Diệu ra, lấy di động trong túi xách, trốn vào phòng vệ sinh, khóa chặt cửa lại. Hì hì hì hì ~ nhìn xem anh còn có thể thực hiện được không!

Thì ra là Tiểu Nguyệt Nguyệt gọi điện thoại tới, Nhiếp Tiểu Thiến tiếp điện.

“Oa ~ Chị họ, ngày mai chị có rảnh không?” Hai tuần lễ rồi không có nhìn thấy cô em họ, nha đầu này thanh âm lại ngọt thêm vài phần.

“Có việc sao?”

“Ừm, em mới quen được bạn trai mới, muốn giới thiệu cho chị biết mặt!”

Bạn trai? Chẳng phải là mới vừa khai giảng sao? Tốc độ lại có thể nhanh như vậy sao? Thiếu nữ của thời đại mới quả nhiên là không giống với thế hệ trước a! Nhiếp Tiểu Thiến trong lòng hỗn độn, bất quá vẫn là đồng ý.

“Chị nhớ mang theo anh rể đến nha, nói cho chị biết, bạn trai của em còn đẹp trai hơn anh rể nhiều~!” Tiểu Nguyệt Nguyệt vui rạo rực cúp điện thoại.

Nhiếp Tiểu Thiến từ rong phòng vệ sinh đi ra, dục vọng của Đới Xuân Diệu đã bị đánh tan, đang ở tại phòng bếp chuẩn bị cơm chiều. Ánh mắt của cô tại trên eo thon gầy gò của anh lưu luyến quên về, so với Xuân Diệu nhà cô còn đẹp trai hơn sao? Đúng là khoác lác! Gái già này đã sống gần ba mươi năm rồi, nhìn nhiều đàn ông rồi, vẫn là Xuân Diệu nhà mình đẹp trai nhất!! Hắc hắc!!

Nhìn thân ảnh bận rộn của anh, Nhiếp Tiểu Thiến lại nhịn không được khen ngợi, bộ dáng tốt, gia thế tốt, công phu trên giường tốt, quả thật chính là người đàn ông ba tốt nha! Là cực phẩm của thế gian a! Một bên nhịn không được đi lên ôm chặt lấy thắt lưng của anh, cái cằm để ở trên lưng anh nhẹ nhàng vuốt phẳng, cọ xát lấy lại cọ xát lấy, cọ xát thành xảy ra chuyện! Ma sát đến trên giường đi a, cọ xát thành hoa lửa ~

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thực Xin Lỗi Đả Thương Ngươi Cúc Hoa

BÌNH LUẬN FACEBOOK