Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Xuân Diệu ~” Một thanh âm nghiêm khắc gọi Đới Xuân Diệu đang cố gắng gạt bàn tay của Nghiêm Cầm Cầm ra để đuổi theo Tiểu Thiến “Trở lại, ba có việc tìm con.” Đới Kiến Quốc vẫn chưa xuất hiện, từ trong thư phòng đi xuống, đem một màn vừa phát sinh thu hết vào trong đáy mắt, mặt không chút thay đổi chỉ vào chiếc ghế dựa bên cạnh ông, ý bảo anh ngồi xuống.

“Ba, xin chờ cho một chút, con lập tức quay lại ngay.” Đới Xuân Diệu sửng sốt, cứ nghĩ tới sắc mặt khó coi vừa rồi của Tiểu Thiến, trong lòng gấp muốn chết, chẳng quan tâm đến sắc mặt cứng ngắc của Đới Kiến Quốc, liền muốn xoay người đuổi theo Tiểu Thiến.

“Anh Xuân Diệu ~ Anh làm gì thế a~” Nghiêm Cầm Cầm bị vứt bỏ, tay lại như rắn nước quấn đi lên “Đi, em mang anh đi gặp ba mẹ em, bọn họ đều rất nhớ anh nha!”

Một bên kéo, một bên dụ dỗ, Đới Xuân Diệu sửng sốt không có di động nửa bước, Đới Kiến Quốc thấy thế đi lên, đi đến trước mặt anh, mặt không chút thay đổi nhìn anh một cái, nói: “Tới đây đi, theo ba đi gặp bác Nghiêm, trên phương diện làm ăn bọn họ cũng đã giúp đỡ chúng ta rất nhiều.”

Đới Xuân Diệu trong lòng chỉ nghĩ đến Nhiếp Tiểu Thiến, nghe thấy chính cha của mình nói như vậy, cũng mới nhớ tới, những năm gần đây, rất nhiều hạng mục lớn của Phú Duyệt đều là cùng hợp tác với tập đoàn Trung Hằng, mà tổng tài của tập đoàn Trung Hằng chính là cha của cô gái đang đứng trước mắt này- Nghiêm Cương. Cho nên, anh do dự. Ngay tại phía sau, vợ chồng Nghiêm Cương đã đi tới, nhìn thấy thiên kim bảo bối của mình cùng tam công tử Đới gia ở cùng một chỗ, trên mặt hiện ra biểu tình vừa lòng.

“Bác Nghiêm, hai người vẫn khỏe chứ ạ.” Đới Xuân Diệu lễ phép thăm hỏi, lại cùng bọn họ bắt tay.

Bộ dạng của Nghiêm Cương cao lớn thô kệch, bụng bia thoạt nhìn giống như đang mang thai sáu tháng, trên mặt bóng loáng mỡ, vợ của ông ta thì đang thập phần đoan trang, bề ngoài mỹ lệ, cử chỉ tao nhã, Nghiêm Cầm Cầm hẳn là di truyền gien tốt đẹp của mẹ mình.

“Vài năm không gặp, Xuân Diệu càng ngày càng tuấn tú lịch sự, hiện tại lại phụ trách quản lý cả Phú Duyệt, thật có thể nói là tuổi trẻ đầy hứa hẹn a.” Nghiêm Cương từ trong tưởng tượng tán dương anh, cho nên việc Nghiêm Cầm Cầm cự tuyệt bất kỳ người đàn ông nào đến gần mình, ông ta cũng không có dị nghị gì, bởi vì ở trong cảm nhận của ông ta, người đàn ông xứng với con gái của ông ta, cũng chỉ có một mình tam công tử của Đới gia này mà thôi.

“Người anh em a, cậu quá khen rồi, thằng bé ngốc nếu có Cầm Cầm làm một nửa đổng sự cùng thì tốt rồi, đều lớn tuổi như vậy rồi, ngay cả một cô gái đều tìm không được a.” Đới Kiến Quốc khiêm tốn vỗ vỗ bả vai Đới Xuân Diệu, có lẽ ở trong lòng ông đã sớm hy vọng hai nhà làm thông gia với nhau rồi.

Mấy năm trước, Nghiêm Cầm Cầm một mực học ở trường hải ngoại, tìm không được cơ hội thích hợp, nay cô cũng học thành tài trở về, hơn nữa thoạt nhìn cô đối với Đới Xuân Diệu cũng rất là có ý tứ, là đã đến lúc cường cường liên hợp. Đới Kiến Quốc tuy rằng nói là đã lui về phía sau, nhưng thực chất vẫn là người đứng đầu tập đoàn Phú Duyệt, rất nhiều quyết định trọng yếu vẫn là do ông làm chủ. Đới Xuân Diệu trong lòng đương nhiên cũng hiểu rõ điều này, nhưng là anh thiệt tình không thích vì tiền tài ích lợi mà tạo thành hôn nhân, cho nên những năm gần đây, anh vẫn đều không có vâng theo lời đề nghị cường cường liên hợp của cha mình. Nhưng là hiện tại, nhìn cảnh tượng cha mẹ hai nhà trò chuyện với nhau thật vui vẻ, trong lòng hiện lên một tia sầu lo.

*************

Nhiếp Tiểu Thiến nổi giận đùng đùng từ trong phòng chạy ra, vườn quá lớn, cô cũng không biết nên chạy đi đâu, nhìn thấy một vườn nho, cô liền chạy tới đó, ngồi xuống chiếc ghế dài. Kỳ thật cô là có chút hối hận, dù sao đây cũng là địa bàn của người ta, hôm nay lại là lần đầu tiên gặp cha mẹ anh, liều lĩnh chạy ra ngoài như vậy, khẳng định sẽ để lại ấn tượng không tốt lắm cho bọn họ, nói sau, nếu là Đới Xuân Diệu không đuổi theo cô, vậy cô phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ cứ như vậy một mình đi về nhà? Hay là mặt dày mày dạn quay trở lại?

Phía sau truyền đến tiếng bước chân dồn dập, Nhiếp Tiểu Thiến trong lòng vui vẻ, quả nhiên, Xuân Diệu nhà cô vẫn rất là để ý đến cô. Ngồi ngay ngắn thân mình, làm ra một bộ dáng ủy khuất.

“Tiểu Thiến.” Phía sau truyền đến một thanh âm ôn nhu, một đôi tay nhẹ nhàng mà đặt ở trên vai cô.

Con mẹ nó! Đây không phải là Đới Xuân Diệu! Như thế nào sẽ là người này!

Nhiếp Tiểu Thiến ngây người, sự tình nghiêm trọng ngoài dự liệu của cô, người đảm nhiệm bạn trai hiện giờ thì vứt bỏ cô không để ý tới, đuổi theo cô lại chính là bạn trai cũ. Nên làm cái gì bây giờ? Muốn lạnh như băng không để ý đến hắn sao? Hay là nhào vào hắn ôm ấp gào khóc? Nhiếp Tiểu Thiến cô hiện tại thật sự rất tức giận, rất ủy khuất, rất khổ sở, vì cái gì tên hỗn đản kia không đến an ủi cô!

“Tiểu Thiến ~ đừng như vậy, trở về đi. Chuẩn bị đến giờ cơm rồi.”

Thanh âm vẫn ôn hòa như cũ, thật giống như lúc trước, Nhiếp Tiểu Thiến nghe được trong đầu mềm nhũn. Nếu Đới Xuân Diệu có thể hướng cô kiên nhẫn dụ dỗ thì tốt rồi, trong lòng chua xót, không biết vì sao nước mắt cứ như thế liền rơi xuống.

Đường Tống nhìn thấy sống lưng của cô khẽ rung động, trong lòng cảm thấy đau lòng, đi đến trước mặt cô, ngồi xổm xuống, thay cô lau đi nước mắt, nhẹ nhàng vỗ phía sau lưng cô, ôn tồn nói: “Chúng ta về nhà đi, anh sẽ không để cho em phải thương tâm.”

A! Con mẹ nó! Nhiếp Tiểu Thiến ngẩn người, nhịn không được muốn chửi chính mình, là do mình váng đầu sao? Cư nhiên cùng Đường Tống ở trong này khóc thút thít, đây là muốn làm gì! Nhiếp Tiểu Thiến, mi thanh tỉnh lại một chút coi.

“Không cần, tôi không sao, ở đây một chút nữa là sẽ tốt thôi.” Nhiếp Tiểu Thiến không có thói quen phải tránh người, rút tay ra khỏi tay hắn, một phen lau nước mắt trên mặt, nhìn về phía nơi khác.

Đới Xuân Diệu anh còn không mau ra đây, Đường Tống anh còn không lăn đi!

Với cục diện như bây giờ, Nhiếp Tiểu Thiến trừ bỏ chính mình phải tự giải quyết, điềm nhiên như không có chuyện gì trở lại bên trong phòng kia, tựa hồ không có biện pháp nào khác, bởi vì cô không có nắm chắc nếu như cô vừa đi, Đới Xuân Diệu sẽ đuổi theo cô trở về. Vừa rồi quả thật các phương diện của cô gái kia đều tốt hơn so với mình, hơn nữa, mẹ của Đới Xuân Diệu tựa hồ cũng rất thích cô ta, lúc nhìn cô ta, ánh mắt của bà đều là yêu thương, tuyệt không giống như khi nhìn mình, trong mắt trừ bỏ lạnh lùng thì chính là khinh thường. Nghĩ đến đây, cô cảm thấy rét run.

Nhiếp Tiểu Thiến a~, lúc trước bất quá chỉ là ép mua ép bán, mi tội gì đem chính mình biến thành chật vật như vậy, tình yêu cỡ nào không tín nhiệm, mi chẳng lẽ thật sự không biết sao? Cô cười lạnh, thu thập lại cảm xúc của mình, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, hướng bên trong phòng đi đến.

“Tiểu Thiến, chờ một chút.” Đường Tống đuổi theo, bỗng nhiên ôm lấy cô.

“Em cũng thấy đấy, Đới gia chính là một nhà giàu có, căn bản không phải là nơi mà một người bình dân như em có thể đi vào, thái độ của cha mẹ anh ta đối với em rất rõ ràng như vậy, cô gái vừa rồi ôm anh ta tên là Nghiêm Cầm Cầm, là thiên kim đại tiểu thư của tập đoàn Trung Hằng, bọn họ có mối quan hệ rất tốt với Đới gia, cô ta cùng Đới Xuân Diệu coi như là thanh mai trúc mã, gần đây cô ta cũng được nối nghiệp cha mình, hai nhà rõ ràng có ý đồ kết thông gia. Hơn nữa......” Đường Tống nắm thật chặt người đang giãy giụa ở trong lòng, chần chờ một chút, tiếp tục nói “Anh không rõ ràng lắm em có biết hay không, Đới Xuân Diệu từ trước đến nay không cùng bất kỳ nữ nhân nào lui tới, kỳ thật chính là một mực chờ Nghiêm Cầm Cầm tại hải ngoại du học trở về......”

Đoàng ~ Một tiếng~ trong đầu Nhiếp Tiểu Thiến giống như bị nổ tung, trống rỗng. Khí lực giãy giụa không còn, để mặc Đường Tống ôm mình.

Tại sao có thể như vậy? Đới Xuân Diệu không phải vẫn đều nói cô không giống với những người con gái khác? Tại sao lại lừa gạt mình? Chẳng lẽ như vậy chơi rất vui vẻ sao? Nhiếp Tiểu Thiến bối rối, tâm hoảng ý loạn, căn bản không biết nên làm thế nào cho phải.

“Anh...... Anh làm sao mà biết được?” cô vẫn là có điểm không tin, bởi vì trực giác nói cho cô biết Đới Xuân Diệu không phải là hạng người thích đùa bỡn tình cảm của như vậy.

“Anh? Ha ha, cả thế giới này chỉ sợ có mình em là không biết chuyện này đi? Không tin em có thể hỏi thẳng Đới Xuân Diệu!” Đường Tống vừa nói, đột nhiên nở nụ cười, trong mắt hiện lên một tia giảo hoạt.

Đới Xuân Diệu cuống quít chạy khắp nơi tìm kiếm Nhiếp Tiểu Thiến, đứng ở chỗ rất xa, nhìn thấy hai người gắt gao ôm nhau ở một chỗ, trong lòng lo lắng nháy mắt bị một chậu nước đá dập tắt. Anh vốn tưởng rằng là Đường Tống cường hành yếu thế ôm cô, Nhiếp Tiểu Thiến khẳng định sẽ đẩy hắn ra, nhưng là anh đứng hồi lâu, Nhiếp Tiểu Thiến thế nhưng không có một tia muốn động, ngược lại rất hưởng thụ.

Ha ha ~ cùng tình nhân cũ hợp lại rất vui vẻ phải không? Đới Xuân Diệu mặt nháy mắt đen lại, ánh mắt lạnh lùng, cũng không quay đầu lại đi trở về bên trong phòng.

Nhiếp Tiểu Thiến trong đầu lộn xộn không biết nên làm cái gì bây giờ, nhưng là có một việc cô rất rõ ràng, cô phải rời khỏi cái ôm ấp này, vòng tay ôm ấp ấm áp này đã có một thời gian cô từng khó có thể quên được, nhưng là hiện tại cô tuyệt đối không cần, thậm chí có chút bài xích. Cơ hồ là theo bản năng, dùng sức đẩy Đường Tống ra.

Trở lại Đới gia thôi, phỏng chừng lúc này mọi người đều đang đợi cô ăn cơm. Nhiếp Tiểu Thiến cười khổ, nếu là diễn trò, thì cần phải hoàn thành chức nghiệp đạo đức, đem trận này trình diễn hoàn đi. Cô thất tha thất thểu đi về phía trước, Đường Tống cau mày, lo lắng theo ở phía sau, vài lần muốn đi đỡ lấy cô, đều bị cô hung hăng đẩy ra.

Thì ra, cô ấy lại chán ghét mình như vậy.

Một lần nữa trở lại bên trong phòng, Nhiếp Tiểu Thiến tìm được Đới Xuân Diệu và Nghiêm Cầm Cầm đang ngồi cùng một chỗ, tự nhiên khoác tay của anh, làm nũng nói: “Xuân Diệu, em có chút khát.”

Đới Xuân Diệu nghiêng mặt nhìn cô, trong ánh mắt có hơn vài phần xa cách, thản nhiên nói: “Ngoan ~ nước ở trên bàn trong phòng ăn, chính mình đi lấy đi.” Nói xong, lại tiếp tục cùng Nghiêm Cầm Cầm nói nói cười cười.

Hai người trước mắt cực kỳ chói mắt, Nhiếp Tiểu Thiến trong lòng thật lạnh, thật lạnh, ê ẩm chua chát khó chịu hít thở không thông, nhưng là vẫn còn an ủi chính mình nhất định phải trấn định, chạy vào nhà ăn rót đầy hai cốc nước đá.

Phu nhân nhìn thấy cô tiến vào, vẫn là lễ phép tính cười cười, nói: “Hôm nay là đại thọ tám mươi của cha chồng tôi, nhà chúng tôi nhiều người, cũng không biết cô có thích nghi được không.”

Nhiếp Tiểu Thiến mạnh mẽ nở nụ cười đáp lại, nhẹ giọng nói: “Không sao ạ.”

“Đúng rồi, ba mẹ cô làm nghề gì? Là công ty gia đình hay là cán bộ nhà nước?”

Trong câu hỏi mang theo giọng nói cực không hữu hảo, làm cho Nhiếp Tiểu Thiến cảm giác được một loại cảm giác khuất nhục, nhưng là cô vẫn là lễ phép nói: “Cha con đã qua đời, mẹ con chỉ là một viên chức nhỏ.”

“A......” Phu nhân tượng trưng gật gật đầu, liền không hề để ý đến cô nữa.

Lúc ăn cơm, Nhiếp Tiểu Thiến trở lại bên cạnh Đới Xuân Diệu, lần lượt ngồi xuống bên cạnh anh. Nhưng là, không biết như thế nào, những người thân thích trong nhà anh liền đem anh kéo đến ngồi bên cạnh Nghiêm Cầm Cầm, hình như là đã sắp xếp từ trước. Trong lòng thống khổ vạn phần, lại vẫn là im lặng cúi đầu không lên tiếng.

Trước khi tới đây, Nhiếp Tiểu Thiến cô đã nghĩ tới rất nhiều loại tình cảnh gặp cha mẹ của anh, lại đơn độc không có nghĩ tới tình cảnh như thế này, chật vật không chịu nổi.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thực Xin Lỗi Đả Thương Ngươi Cúc Hoa

BÌNH LUẬN FACEBOOK