Thục Thiên Mộng Hoa Lục

Chương 116: Thủy mặc giang sơn

Tiểu Chu Dữ Mặc

04/01/2021

Lý Thuần Phong cười cười, gấp lại chiếc quạt, “Ngày ấy ta ném giải dược xuống cho huynh, lại bị Hạ Vương nghi ngờ giám thị chỗ ở, không thể lập tức thông tri các sư đệ đến cứu huynh. Đến khi tình hình chỗ ta ổn thỏa, tìm đến báo tin, thì các sư đệ của huynh đã xuất doanh rồi. Cho nên, mấy chữ “xuất thủ viện trợ” thật sự hổ thẹn không dám nhận. Huống chi, ta cho dù xuất thủ, cũng là vì bản thân ta, huynh không cần cảm động.”

Cảnh Thiên nghe vậy, nhất thời tâm sinh cảnh giác: “Có ý tứ gì?”

Lý Thuần Phong cũng không kiêng dè, nhìn Từ Trường Khanh thẳng thắn nói: “Ta ngày đó đối xạ cùng huynh tại sơn cốc, liền tâm tâm niệm niệm muốn gặp mặt huynh, cùng huynh tái đấu đạo pháp, quyết phân cao thấp. Bất quá xem ra hôm nay đã không còn cần thiết nữa rồi!”

“Vì sao?”

Lý Thuần Phong thở dài, thản nhiên ngồi xuống, tự nâng chén rượu, “Chúng ta đọ sức là vì một màn hồng trần tranh đấu, hà tất câu nệ khai đàn đấu pháp. Ta và huynh đều là vì kỳ chủ xuất mưu hiến kế, ta vì Hạ Vương, huynh vì Tần Vương. Một trận chiến tại Hổ Lao Quan, thắng thua đã định, ta là thua tâm phục khẩu phục. Nghĩ cho kỹ, Lý Thuần Phong vẫn là tu vi chưa đủ. Thành hay bại, họa hay phúc, đều sớm trở thành quá khứ, đâu cần chấp nhất quá làm gì. Lý Thuần Phong tự xét lại, khả năng độ thế vẫn còn kém xa huynh.” Nói rồi, hắn gõ bàn thở dài, “Ta ngày trước tự phụ trên trên thông thiên văn dưới tường địa lý, mưu xa hơn Phạm Lãi, quyết sách tựa Trần Bình, ai…” Hắn tự cười giễu, nâng chén rượu một hơi cạn sạch.

“Ta nghe nói một đêm trước trận Hổ Lao Quan, huynh đã treo ấn dời đi, có thể thấy được huynh sớm đã nhìn thấu nguyên nhân cùng kết cục tất bại của Hạ Vương, cho nên muốn thoát ly, phiêu linh giang hồ.”

“Đúng vậy! Từ khi cùng huynh đối đáp tại Đường doanh, ta trở về liền cân nhắc kỹ lưỡng một phen, Hạ Vương tuy là kiêu hùng nhất thế, nhưng cũng không phải loại người có thể đảm đương việc lớn. Kẻ trên thế nào thì người dưới như vậy. Đậu Kiến Đức kết giao đa số đều là hạng người xảo trá ngoan độc, sau lại cùng Tà Vương kia cấu kết mưu đồ xằng bậy, vì bản thân mà bỏ mặc bao nhân mệnh, dùng linh hồn cùng oán khí lệ khí của con người để tu luyện cương thi đại pháp. Hành vi diệt tuyệt nhân gian đó, Thuần Phong tuyệt không hùa cùng chúng.”

Từ Trường Khanh nghe vậy chấn kinh, khẩn cấp nói: “Lý huynh có biết Tà Vương kia là yêu nghiệt phương nào? Gốc tích từ đâu không?”

“Người này vô cùng thần bí, tựa hồ đã ở ngoài lục đạo luân hồi, phi nhân phi yêu, phi tiên phi ma, không có thực thể cũng không có linh hồn, chỉ là một đoàn hư khí. Nhưng mà công lực lại cao tuyệt, từ từ tu luyện thành hình, sau này huynh gặp phải hắn nhất định phải cẩn thận. Đúng rồi, thủ hạ của hắn có một yêu nữ Ma giới, tên là Mị Cơ, Sưu Hồn Địch trong tay ả có thể câu hồn đoạt phách hết sức lợi hại, huynh nhất định phải cẩn thận ứng phó.”

“Đa tạ nhắc nhở.”

Lý Thuần Phong tự rót thêm chén rượu, lần thứ hai nâng chén hướng Từ Trường Khanh tỏ ý mời rượu. Cảnh Thiên đưa tay chặn lại, không chút khách khí cự tuyệt: “Dừng lại, y không thể uống rượu.”

“Cảnh huynh đệ ——”

Lý Thuần Phong bật cười, nghiêng đầu liếc mắt nhìn Cảnh Thiên một cái: “Không sao, thỉnh quân tùy ý, ta tự khuynh bôi.” Uống xong, thần sắc trở lại thản nhiên như cũ.

“Từ huynh, hôm nay Thục Sơn giúp đỡ giang sơn Lý Đường, huynh có từng nghĩ tới, nếu như hậu duệ Lý gia trở thành hôn quân bạo chúa, Thục Sơn phải làm sao?”

Từ Trường Khanh không cần nghĩ ngợi liền đáp: Trời sinh ra dân, chẳng phải vì vua; mà trời lập ra vua, ấy là vì dân [Thiên chi sinh dân, phi vi quân dã. Thiên chi lập quân, dĩ vi dân dã], trời nuôi dưỡng dân, không vì quân chủ. Cho nên trời lập ra quân chủ, là muốn giao cho người đó nhiệm vụ tạo phúc thương sinh. Nếu con cháu Lý Đường bạo ngược bất nhân, tự sẽ có trời đất trừng phạt, chuốc lấy diệt vong, ta và huynh có ưu sầu cũng để làm gì.”

“Nói cũng phải, ta nghĩ quá nhiều rồi. Nếu vận số Lý Đường giang sơn đã hết, tất sẽ có kỳ nhân xuất thế, hủy đi cơ nghiệp này.” Lý Thuần Phong mỉm cười, “Nghe nói Từ đạo trưởng một mình chiêu hàng Vương Thế Duẫn, công lao vô tận, không biết có thể kể lại cho tại hạ được mở rộng tầm mắt hay không?”

“Cũng không hẳn, một người không địch được vạn quân, kẻ trí đấu không lại người có sức. Một mình Từ Trường Khanh ta vốn chẳng làm được gì. Đường quân ngọa hổ tàng long, Đại Đường cơ nghiệp ngày càng vững chắc, Lý huynh đã có tâm thi triển tài học, tạo ra đại nghiệp to lớn, sao không đến góp sức cho triều đình? Huynh có thể yên tâm, Tần Vương lòng dạ mênh mông, nhìn xa trông rộng, tuyệt không phải loại người báo thù cá nhân.”

“Ta biết, có lẽ ngày sau có duyên phận, ta lại thực sự cống hiến cho Lý Đường giang sơn cũng không chừng.”

Hai người đối ẩm mấy chung, Lý Thuần Phong tràn ngập tiếu ý, lấy chiếc quạt chưa từng rời khỏi người đưa ra trước mặt Từ Trường Khanh: “Trên người ta không có vật dư thừa, chỉ có một cây quạt này thôi, xin tặng Từ huynh biểu thị tấm lòng, mong huynh đừng từ chối.” Từ Trường Khanh thấy hắn thành khẩn như vậy, nếu như không nhận, không khỏi quá mức khách sáo xa lạ, đành nhận lấy cây quạt rồi nói lời cảm tạ.

Lý Thuần Phong vô cùng vui mừng, “Gia sư mấy đêm liền truyền mệnh, nói rằng tại Văn Thủy Quận ở Tịnh Châu đã tìm được người có cửu tự mệnh, tên là Võ Mỵ Nương, hạ lệnh cho ta cấp tốc đến đó hội hợp. Ta còn có việc trên người, cần phải lập tức gặp mặt đại sư huynh. Đại sư huynh ta mặc dù năng lực đoán chữ thiên hạ hiếm thấy, nhưng rất mê rượu, dễ hỏng đại sự, ta cần phải nhanh chóng tìm hắn… Thuần Phong xin cáo từ tại đây.”

“Bảo trọng!”

Lý Thuần Phong vốn đã đứng dậy, lúc này đột nhiên cúi thấp người, đè thấp giọng nói vào tai Từ Trường Khanh: “Hôm nay có bình dấm chua ở đây, cho nên uống cũng không được thoải mái, ngày sau nếu còn cơ duyên, Lý Thuần Phong nhất định túy tiếu bồi quân [cùng người vừa uống vừa cười đến say sưa] – Ngày sau gặp lại!”

“Ngày sau gặp lại!”

Mắt thấy Lý Thuần Phong tay áo phiêu phong, đảo mắt đã đi xuống lầu. Cảnh Thiên vừa rồi vẫn úp mặt xuống bàn, lúc này mới mơ màng ngẩng đầu, xoa xoa con mắt, “Nói xong rồi? Người đi rồi?”

“Ừm, sư môn hắn có việc.”

Cảnh Thiên nhìn ngó vật trong tay Từ Trường Khanh, tâm sinh cảnh giác, “Đây là thứ gì? Ai nha… Tiểu tử này cư nhiên dám thừa dịp ta ngủ say, lén lút trao tặng tín vật. Không được, không được, vô sự lại xum xoe, không phải kẻ gian cũng là phường trộm cắp.”

Từ Trường Khanh nghe vậy, giật mình nói: “Lời này là sao? Ta xem Lý huynh nhiệt tình vì nghĩa, lòng dạ vô tư, tuyệt không phải hạng tiểu nhân xu nịnh.”

“Tri nhân tri diện bất tri tâm, Đậu Phụ Trắng, huynh ở Thục Sơn lâu như vậy, không biết trên này có một số loại người, so với yêu quái còn thối nát hơn! Không được, cây quạt này cho ta mượn dùng…”

“Huynh rất nóng sao?”

“Đương nhiên, huynh xem hắn bị Tần Vương dọn sạch hang ổ, thế mà vẫn dám chạy lung tung tới đây tìm huynh chào từ biệt. Mà chào từ biệt không đủ, lại còn liếc mắt đưa tình, tình ý liên miên. Ta mới chợp mắt một chút, đã có tình địch thừa cơ tiến vào, không nóng làm sao được. Nóng, cực kỳ nóng, trong lòng đều bốc hỏa lên rồi… Đậu Phụ Trắng, nghe lời ta, ngoan ngoãn lại đây, ta giúp huynh quạt gió hạ nhiệt…”

Người ngoài không hiểu sự tình nhất định sẽ trợn mắt há mồm khâm phục năng lực ăn dấm chua của Cảnh Thiên; tình lữ bình thường mà gặp phải những chuyện này, chỉ sợ đã làm ầm một trận, cãi nhau long trời lở đất lên rồi.

Chỉ riêng Từ Trường Khanh lại không có phản ứng gì nhiều. Bởi vì đối với loại tính cách này của Cảnh Thiên, vô duyên vô cớ ăn dấm chua, tự dưng sinh sự, y sớm đã bỏ ngoài tai, áp dụng phương pháp ‘kiến quái bất quái kỳ quái tự bại’ [Thấy việc lạ mà không cho là lạ thì sự lạ sẽ tự thất bại]. Ngôn từ trêu chọc thật thật giả giả của Cảnh Thiên, ngày thường nghe mãi thành quen, nếu khắc khắc đều muốn so đo, khác nào tự tìm phiền não.

“Cảm tạ, xuân hàn se lạnh, Trường Khanh không nóng.”

Cảnh Thiên nhấc bình Trúc Diệp Thanh, hớp vào một hơi, hồng hộc quát, “Lý Thuần Phong này mồm miệng văn vẻ, cái gì thánh nhân chi ngôn đều nói đến trôi chảy. Đậu Phụ Trắng, huynh cùng hắn ở cùng một chỗ, cũng sẽ biến thành đậu phụ thiu thôi, nói cái gì người ta nghe đều không hiểu.”

“Được, sau này, ta sẽ chọn những thứ huynh nghe hiểu mà nói.” Từ Trường Khanh rất biết lắng nghe, nhận lời đến vô cùng thoải mái.

Cảnh Thiên nhìn chằm chằm Từ Trường Khanh một lúc lâu, chớp mắt liên hồi, thần sắc bi phẫn: “Đậu Phụ Trắng, huynh nói chuyện đừng quá thật thà như vậy được không? Trên đời này vẫn còn có thứ gọi là lời nói dối thiện ý đó!”

“Cảnh huynh đệ, lời ấy sai rồi, cổ nhân có câu, biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết, đó cũng chính là biết. Cần nghe nhiều, điều nghi ngờ giữ lại, điều gì hiểu rõ thì nói ra, như thế ít sai lầm. Phải quan sát nhiều, giữ lại điều nghi ngờ đừng làm, chỉ làm cái điều chắc chắn, như vậy ít hối hận. Nói năng ít sai, làm ít hối hận thì bổng lộc nằm trong ấy rồi [Luận Ngữ – Khổng Tử].

Cảnh Thiên thấy ngốc tử này lại bắt đầu tích cực niệm ba thứ lễ giáo kinh văn, đầu ong ong lên, lập tức đưa ra một chung trà nóng: “Xèo xèo, xèo xèo, cũng không phải con chuột, huynh uống trà của huynh đi ha.”

Liền vào lúc này, ngoài cửa truyền đến một tiếng động rất nhỏ. Từ Trường Khanh nín thở nghe qua, vài tiếng dây đàn dạo qua, tựa như băng tuyền lãnh sáp vô cùng thương tâm.

Rèm cửa bị một tiểu đồng nhấc lên, một lục y nữ tử khoác khăn xanh ôm tỳ bà xuất hiện, khom người hành lễ, “Khách quan, có muốn nghe tiện thiếp gảy một khúc đàn, tăng thêm tửu hứng hay không?”

Cảnh Thiên lười nhác dựa vào lan can, hiện tại lương thần mỹ cảnh khó có được, sao có thể chấp nhận một người không liên quan rình bên cạnh gảy đàn, liền phất tay từ chối: “Không cần, đây là phần thưởng của ngươi, đi ra ngoài!” Chỉ nghe “đinh đinh đinh” vài tiếng vang nhỏ, mấy đồng tiền từ tay hắn bay ra, rơi thẳng xuống mặt đất.

Chỉ là, Cảnh Thiên mặc dù dựa ở lan can, nhưng mới vừa rồi ném ra hơi mười đồng tiền đều vô cùng khéo léo, nhắm ngay lên chiếc khay trên tay đứa bé, sao có thể rơi xuống đất được?

Tiểu đồng bưng khay bất quá chỉ bảy, tám tuổi, mắt mở to hung hăng nhìn Cảnh Thiên không nói một tiếng.

Từ Trường Khanh trừng mắt nhìn Cảnh Thiên một cái, chủ động nhặt mấy đồng tiền rơi trên mặt đất lên, giao vào tay đứa trẻ, lại ngẩng đầu nhìn tỳ bà nữ tử, nhẹ nhàng nói: “Bằng hữu ta tâm tình không tốt, mong các vị đừng để ý. Tiếng đàn tỳ bà Trung Nguyên hiếm thấy, đại tẩu nếu không ngại mời xướng lên mấy khúc, Từ Trường Khanh kính cẩn lắng nghe.”

Hài tử thần sắc đã nguôi đi nhiều, vội lấy một chiếc ghế dìu mẫu thân mình ngồi xuống, lục y nữ tử bắt đầu tra đàn thử âm.

Cảnh Thiên bị ba người phớt lờ, thầm nhủ: “Ta một mảnh hảo tâm đối đãi hai mẹ con ngươi, tiểu hài tử không biết suy xét, tính tình nóng nảy như vậy, hừ, Đậu Phụ Trắng đối nhân xử thế không khỏi quá lương thiện.” Tiếng tỳ bà bắt đầu nổi lên, hắn nhịn không được chọc Từ Trường Khanh một cái: “Này, Đậu Phụ Trắng, thời gian của chúng ta vô cùng quý giá, đưa mấy lượng bạc rồi bảo họ đi đi.”

“Chớ có lên tiếng —” Từ Trường Khanh cúi đầu, “Huynh muốn học Kiềm Ngao thời Xuân Thu sao?”

“Kiềm Ngao? Kiềm Ngao là ai?”

Thanh âm hắn tuy rằng rất nhỏ, nhưng lại bị đứa bé kia nghe được, nó ngẩng đầu lớn tiếng nói: “Thời Xuân Thu, Tề Quốc đói kém, có một vị tài chủ tên Kiềm Ngao lòng dạ rộng lớn đã sai người nấu cháo bố thí cơ dân [dân đói khổ]. Khi đó có một vị ngạ hán [người đàn ông đói bụng] đi qua, Kiềm Ngao liền khua cái muôi gõ vào mép nồi, không khách khí gọi người kia, ‘này, tiểu tử, mau tới đây ăn đi’. Ai biết, ngạ hán nói, ta bởi vì không muốn ăn đồ bố thí, cho nên mới đói đến thế này…”

“Kiềm Ngao sau đó đã nói lại với hắn, nhưng người này vẫn nhất quyết không ăn, cuối cùng chết đói ở đầu đường.” Từ Trường Khanh giải thích thêm.

Kỳ thực, thành ngữ này chính là để hình dung ‘người có khí tiết, có tự tôn’, cũng là điển cố ‘người có liêm sỉ không ăn đồ bố thí’. Từ xưa đến nay, trên đời vẫn không thiếu người có khí tiết như ngạ hán Xuân Thu kia, tuyệt không chấp nhận thứ bố thí mang theo vũ nhục.

Cảnh Thiên nghe xong lời Từ Trường Khanh giải thích, nhịn không được bật cười: “Đậu Phụ Trắng, ngạ hán này cũng thật kỳ quặc, có đồ ăn còn bày đặt không ăn, kết quả đói chết, chẳng phải quá cổ hủ sao? Tiếp nhận bố thí bang trợ của người khác thì lại thế nào, không có tính mạng không có sinh cơ thì còn mong gì giữ lấy mặt mũi với khí tiết.”

Hài tử gân cổ cãi, “Chí sĩ không uống nước đạo tuyền, liêm giả không ăn của bố thí. Ta cùng mẫu thân có thể xướng khúc nuôi sống chính mình, cũng tuyệt không phải tên ăn xin, không cần ngươi bố thí…”

“Tính mạng một đi không trở lại, mặt mũi thì còn có thể tìm về. Đúng hay không, Đậu Phụ Trắng?” Cảnh Thiên tranh luận, “Chuyện gì cũng có nặng nhẹ, tùy thời mà biến đổi thích nghi, không cần noi theo đạo nghĩa cổ hủ, uống phí tính mạng của mình.”

Từ Trường Khanh vốn định nói ‘nặng nhẹ thích nghi’ cũng phải tùy chuyện. Chết thì có gì đáng sợ? Người sống trên đời, lấy chí khí để lập thân. Không thể tạm thời bấu víu tính mạng mà làm nhục tôn nghiêm, thà rằng ngọc nát còn hơn giữ ngói lành. Y trong lòng nghĩ ngợi, nghe được hai người kia tranh cãi, nhất thời cũng chỉ im lặng, nói: “Nghe khúc đi!”

Phụ nhân [người đàn bà đã có chồng con] đã gảy xong ba khúc, ôm tỳ bà khom người hành lễ, “Đa tạ phần thưởng của nhị vị, tiện thiếp cáo từ.”

Từ Trường Khanh thấy chiếc đàn tỳ bà quanh thân cứng cáp, sắc đen sáng bóng không giống vật tầm thường, bèn hỏi: “Tỳ bà này của đại tẩu khá nặng, mang theo có điểm không tiện, vì sao không đổi chiếc khác?”

Lục y phụ nhân cúi đầu, “Tỳ bà này do phu quân trước khi thất lạc đã tự tay làm ra, tiểu nữ cảm niệm phu quân, không đành lòng bỏ.”

Cảnh Thiên “a” một tiếng, nguyên lai nữ tử này cùng trượng phu thất lạc, mới phải mang hài tử ra phố mãi nghệ kiếm sống. “Nghe khẩu âm của nàng không giống người phương Bắc, nàng là người bên kia Giang Chiết phải không?”

“Đúng vậy! Phu quân thiếp họ Lý, là người Hàng Châu Chiết Giang, sau đó lại dời đến Du Châu mở Tiêu Dao Khách Điếm.”

Cảnh Thiên kinh ngạc: “Cái gì, các người đã từng ở Du Châu?”

“Đúng vậy, đúng lúc chúng ta về thăm người thân thì chiến loạn xảy ra, ta cùng Lý lang thất lạc. Tiểu nữ xuất thân hàn môn, may mắn được tiên phụ mời tiên sinh tư thục [thầy dạy tư] dạy qua một chút thư họa cầm nghệ, nên mới đem con mãi nghệ kiếm sống. Ta nghe một người bà con nói đã từng nhìn thấy Lý lang ở Lạc Dương, cho nên lưu lạc đến Lạc Dương tìm chồng.”

“Nguyên lai, đây là tiểu hài tử của nàng.”

“Ta đương nhiên là con của mẫu thân.” Đứa nhỏ không hề luống cuống, trừng đôi mắt to tròn nhìn Cảnh Thiên, “Còn nữa, ta không phải gọi Tiểu Hài Tử, ta có tên, gọi là Tam Tư [tam tư: ngẫm lại].”

“A, Tam Tư, ngẫm lại, muốn ngẫm lại, ta muốn ngẫm lại… Cái tên này nghe thật là hay a!” Cảnh Thiên xoa xoa mớ tóc lộn xộn của Lý Tam Tư, cười tủm tỉm phụ họa. Từ Trường Khanh ho khan một tiếng, thấp giọng nói: “Sách ‘Luận Ngữ – Công Dã Trường’ có đoạn: Quý Văn Tử làm việc gì cũng nghĩ đi xét lại ba lần rồi mới làm. Nghe ấy, đức Khổng Tử nói: “Hai lần, ấy đã khá vậy”. [Quý Văn Tử tam tư nhi hậu hành. Tử văn chi viết: ‘ tái, tư khả hĩ’]

Lý Tam Tư khinh thường liếc mắt nhìn Cảnh Thiên một cái, “Vẫn là vị đại thúc này là người đọc sách nhã nhặn, đâu có giống như ngươi bất học vô thuật [không học vấn không nghề nghiệp]”

“Tam Tư, không được vô lễ!” Lục y phụ nhân quát con.

Từ Trường Khanh mắt thấy phụ nhân kia thân hình gầy yếu, gò má cao ngất, đứa bé cũng khí sắc xanh xao, liền nói: “Chúng ta phải lập tức rời khỏi Lạc Dương, lại rất yêu thích phong cảnh mưa phùn khói sóng của thành này, không biết đại tẩu có thể vẽ giúp ta một bức tranh không?”

“Được chứ được chứ, mẹ ta vẽ tranh rất đẹp, các hương thân khắp làng trên xóm dưới thường xuyên đến nhờ mẹ ta vẽ tranh đó.”

Lục y phụ nhân cũng không chối từ, lập tức sai đứa nhỏ xuống tìm chủ quán lấy giấy bút, nhẹ nhàng trải ra. Cảnh Thiên thấy nàng đặt bút phác họa có điểm trầm ngâm, liền đi tới bên người nàng, nhẹ giọng: “Nhớ rõ, phải vẽ cả ta cùng y vào trong bức tranh.”

Một lúc lâu sau, mẫu tử hai người lĩnh tiền rời đi.

Cảnh Thiên nhìn nét mực nổi bật trên bức tranh thủy mặc, cảm khái: “Đẹp quá! Đẹp quá!”

Từ Trường Khanh nhìn bức tranh trên tay hắn, thủy mặc tung hoành, bút phong lợi hại, rất hợp ý cảnh, Cảnh Thiên lại tán thưởng mãi không thôi, lập tức cũng phụ họa theo: “Không tồi, thủy mặc giang sơn, bút pháp sinh động, trường thiên bích không, rộng rãi vô ngần, thật sự là cổ phong thần vận.”

Cảnh Thiên tiếp tục tán thưởng: “Thật sự rất đẹp, tại sao lại đẹp như vậy chứ! Đậu Phụ Trắng, dáng hình của huynh trong tranh này càng xem càng đẹp…” Nguyên lai, hắn kỳ thực cũng không phải tán thưởng bức tranh, mà là nhìn thân ảnh Từ Trường Khanh trong tranh đến ngây ngốc thẫn thờ mà thôi.

Từ Trường Khanh đứng bên lan can, nhất thời chản nản, lắc đầu, im bặt.

“A, Đậu Phụ Trắng, huynh nhìn bên đó làm gì?”

Từ Trường Khanh vịn lan can chỉ vào một cửa hàng ở phía xa, “Cảnh huynh đệ, huynh còn nhớ ngày đó tại Phục Ma Trấn chúng ta có gặp một bà lão không?”

“Bà nội của Đại Bảo cùng Tiểu Bảo?”

“Không sai, bà ấy từng nói, con bà ấy Hầu Đại Văn đã mở một tiệm kim phô trong thành Lạc Dương, nguyên lai, chính là tiệm bên cạnh tửu lâu thành Đông này.”

Cảnh Thiên đưa mắt nhìn theo, quả nhiên như vậy.

Hai người trả tiền rượu, sau đó đi xuống lầu, vừa tới tiệm kim phô đã thấy trước cửa mạng nhện giăng đầy, cho thấy đã lâu không có người qua lại.

“Có lẽ, Hầu Đại Văn cùng vợ hắn đã chết trong chiến loạn.” Cảnh Thiên lắc đầu thở dài, “Đại Bảo Tiểu Bảo cũng đã chết ở địa cung… Hai vợ chồng Hầu Đại Văn không rõ tung tích, chỉ lưu lại một mình Hầu lão phu nhân kẻ người đầu bạc tiễn người đầu xanh, quả là nhân gian thảm sự. Đậu Phụ Trắng, huynh nói xem, đến khi nào mới không còn chiến tranh? Dân chúng có thể sống những ngày an ổn thái bình?”

“Sẽ không còn lâu nữa, Lý Đường đại quân đánh một trận này, bình định chiến họa Trung Nguyên, tin rằng rất nhanh thôi là có thể thống nhất thiên hạ. Ta nghe sư phụ nói, Lý Uyên nhân chính đoan hậu, yêu dân như con, thiên hạ được nghỉ ngơi dưỡng sức, tự nhiên sẽ tiến đến những ngày phúc trạch đủ đầy.”

“Lý Uyên không nói làm gì, nhưng thái tử Lý Kiến Thành kia không phải hạng tốt lành gì, hắn cùng huynh đệ một nhà tranh quyền đoạt vị, lại còn dùng đến thủ đoạn hạ lưu. Tiểu nhân đê tiện! Ta xem Lý lão nhị cũng không phải loại người cam chịu yên phận, đến lúc đó giang sơn này do ai làm chủ cũng chưa nói được.” Nghĩ đến đây, Cảnh Thiên có chút khẩn trương nhìn Từ Trường Khanh, “Đậu Phụ Trắng, huynh sẽ không cần cùng Tần Vương trở về Trường An, thay hắn bày mưu tính kế, phò tá hắn đăng cơ làm hoàng đế chứ?”

Từ Trường Khanh tức cười: “Sao có thể như vậy? Thục Sơn lần này giúp Lý Đường bình định thiên hạ, vốn đã làm giao thiệp phàm trần, giang sơn xã tắc thiên thu đại nghiệp của họ sau này, chúng ta quản không được.”

“Ha ha, cũng khó nói, đệ tử Thục Sơn các người trước nay luôn chú ý nhạn quá vô ngân [nhạn bay qua không dấu vết/ thi ân bất cầu báo], dĩ đức báo oán, cố sức không làm ra chuyện mất lòng người, tới nay vẫn luôn không nỡ chối từ người khác.”

“Dĩ đức báo oán, dùng cái gì báo đức? Cảnh huynh đệ yên tâm, Thục Sơn tu chính là Đạo gia chi pháp, không phải thánh nhân chi pháp. Lý Đường xã tắc đương nhiên trọng yếu, nhưng đối với Đạo gia chúng ta mà nói, cổ kim chỉ là giây lát, tứ hải chỉ trong chớp mắt, thiên thu đại nghiệp đều là hồng trần ảo mộng. Thuận theo tự nhiên, bảo hộ dân sinh, mới là chuyện chúng ta nên làm.”

Lúc này, bóng đêm hơi trầm xuống, chấm nhỏ mơ hồ điểm đầy trời.

“Đậu Phụ Trắng, huynh nói trăm ngàn năm qua ngươi tranh ta giết chỉ vì một ngôi hoàng đế, rốt cuộc là vì cái gì? Có phải thành trì càng nhiều thì giang sơn càng vững, dân sinh càng yên vui? Bằng không, Lý Uyên đánh Lạc Dương làm gì?”

Từ Trường Khanh ngưng thần không nói, trầm ngâm một lát, “Được không phải là lớn, mà mất cũng chẳng phải là nhỏ.”

“Không hiểu.”

“Quốc gia có thể an ổn hay không, không phải ở mở mang ranh giới, mà ở chỗ hợp với đạo nghĩa; quốc gia diệt vong cũng không phải ở chỗ cương vực nhỏ hẹp, mà là do không hợp nhân tâm.” Từ Trường Khanh mỉm cười, kiên nhẫn giải thích.

“A, ý của huynh là, phải làm cho tất cả mọi người sống trong khoái hoạt, có ăn, có ruộng, ban ngày làm lụng, tối về thuận hòa.” Cảnh Thiên chỉ chỉ phía trước, “Liền giống như vậy?” Lúc này màn đêm đã buông xuống, xa xa trên mảnh đất trống có một chùm khói lửa dâng lên, không trung nở rộ vô số tinh hỏa, sáng chói như ngân hà. Mấy đứa trẻ tóc trái đào vây quanh cha mẹ mình, chơi đùa trên mảnh đất trống. Có lẽ đó là gia đình bậc trung sống sót sau tai kiếp trở về nơi ở cũ, châm lên ngọn lửa bày tỏ niềm hạnh phúc.

“Đây là điều mà dân tâm vẫn hướng về, thành Lạc Dương nếu như không hàng, sao có thể thấy được quang cảnh như thế?”

“Tái thế phồn hoa! Tái thế phồn hoa!” Cảnh Thiên bỗng nhiên kéo cánh tay Từ Trường Khanh, cười hì hì: “Vậy huynh chính là thần tiên cứu thế của dân chúng Lạc Dương này…”

“Từ Trường Khanh một người một kiếm, đâu có tài cán gì. Cảnh đại tướng quân chẳng phải uy chấn sa trường, công lao còn to lớn hơn rất nhiều sao?”

“Ha ha, hai người chúng ta cũng đừng tự khen nhau thế này ngại chết, dù sao thì được làm tướng quân một lần cũng coi như hoàn thành sở nguyện của ta, về sau sẽ không làm nữa. Ta hôm qua đã từ biệt Tần Vương, dự định trở về tiệm Vĩnh Yên làm chưởng quỹ. Bất quá… ha ha…” Cảnh Thiên cười đến bả vai phát run, vẻ mặt kể không hết gian manh đắc ý.

Từ Trường Khanh nói, Cảnh huynh đệ huynh cười cái gì? Treo ấn từ quan cũng không phải chuyện gì ghê gớm lắm, sao có thể vui vẻ như thế chứ?

Cảnh Thiên nói, huynh không biết, lúc ta nói với Tần Vương ta cần phải đi, hắn nói vài câu rồi cũng đáp ứng luôn. Bất quá, ta còn nói, ta chào từ giã cũng không muốn tay không rời khỏi. Như vậy đi, bổng lộc phong ấp toàn bộ chiếu theo trọng thần đại tướng quân mà ban thưởng, ta đã hỏi qua Hầu Quân Tập, biết rõ tiêu chuẩn luận công ban thưởng rồi, bản liệt kê đều ở trên đây, ngài cứ chiếu theo danh sách này mà cấp cho ta, nhiều hơn càng tốt, nhưng thiếu một thứ cũng không được. Còn nữa, phủ đệ hay tiểu điếm thì không cần, nhưng nhất định phải có cửa hàng mặt phố, tòa nhà thanh u nhã tĩnh, thích hợp tu thân dưỡng tính. Đậu Phụ Trắng, chúng ta về sau đã có cửa hiệu cùng tòa nhà ở Trường An rồi…”

“…” Thục Sơn đệ tử không biết phải chống đỡ ra sao, nhất thời trợn mắt há miệng nhìn Du Châu gian thương vẫn thao thao bất tuyệt.

“Cạc cạc!”

Một đám hàn điểu đập cánh bay lên, xẹt qua đỉnh đầu hai người, chống lát dàn thành đội hình biến mất vào trời đêm vô tận.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thục Thiên Mộng Hoa Lục

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook