Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đến nhà hắn dọn đồ? Nghe thấy câu nói của Mạc Tiểu Hàn, trái tim Sở Thiên Ngạo như cứng lại.

Không kịp chờ đợi muốn cùng hắn phủi sạch quan hệ như vậy? Trong ánh mắt sắc bén của Sở Thiên Ngạo tức giận dâng tràn, trên gương mặt anh tuấn cũng lộ ra vẻ lãnh khốc, yên lặng không nói gì.

Mạc Tiểu Hàn thận trọng nhìn Sở Thiên Ngạo, nhìn thấy thái độ của hắn, trong lòng cảm thấy rất không ổn.

Thật ra thì cô cũng không muốn trở về nhà của Sở Thiên Ngạo, bây giờ tình huống như thế, hơn nữa cùng Sở Thiên Ngạo đơn độc đối mặt, cô cảm thấy thật sự quá lúng túng. Nhưng đó là di vật của ba, bất luận như thế nào cô cũng muốn đi lấy.

"Cái đó. . . . . . Nếu như anh không . . . . . ." Mạc Tiểu Hàn nói còn chưa hết câu, Sở Thiên Ngạo đã lạnh lùng mở miệng: "Tối mai cô qua lấy." Giọng nói rất cứng rắn.

"Ách. Được. Cám ơn." Mạc Tiểu Hàn nhỏ giọng nói rồ nhanh đưa mắt nhìn ngoài cửa sổ, không dám nhìn Sở Thiên Ngạo nữa.

Trong lòng Sở Thiên Ngạo càng tức, hắn là ma quỷ sao? Sao Mạc Tiểu Hàn nhìn đến hắn tựa như nhìn thấy quỷ? Nhưng với Bùi Tuấn lại vừa nói vừa cười.

Tức giận trong lòng phát tiết, Sở Thiên Ngạo chợt đạp cần ga! Chiếc xe đang chạy bình thường đột nhiên tăng tốc, ba người ngồi trong xe kinh hoảng la lên.

Cố Cẩm Tâm đang nhìn Bùi Tuấn hỏi thăm đãi ngộ của công ty, Sở Thiên Ngạo đột ngột chạy xe rất nhanh khiến trọng tâm không yên, lập tức ngã vào người Bùi Tuấn.

Trên người cô có mùi thơm nhàn nhạt tràn đầy lỗ mũi Bùi Tuấn, hắn không khỏi hít sâu một hơi, Mùi vị trên người Cố Cẩm Tâm rất đặc biệt, hắn rất ưa thích.

Cánh tay vững vàng đỡ Cố Cẩm Tâm lên, Bùi Tuấn ân cần hỏi han: "Cẩm Tâm, cô không sao chớ?"

"A, a, không có việc gì. . . . . ." Cố Cẩm Tâm gần như bị Bùi Tuấn ôm vào trong ngực, cơ thể hai người dính sát vào nhau, Cố Cẩm Tâm cũng có thể cảm thấy những bắp thịt rắn chắc sau làn áo sơ mi mỏng của Bùi Tuấn. Mặt đột nhiên đỏ.

Từ trong kính chiếu hậu, Sở Thiên Ngạo nhìn thấy những động tác mập mờ của Bùi Tuấn cùng Cố Cẩm Tâm trên ghế sau thì liếc mắt nhìn Mạc Tiểu Hàn.

Vừa rồi Mạc Tiểu Hàn cũng bị động tác tăng tốc đột ngột của Sở Thiên Ngạo khiến sợ hết hồn. Thân thể cũng nghiêng về phía Sở Thiên Ngạo, nhưng cô vịn thật chặt tay vịn trên cửa sổ xe, đốt ngón tay trở nên trắng bệch, mà cũng nhất định không chịu nghiêng về phía Sở Thiên Ngạo thêm một chút nào.

Giống như chỉ sợ tiếp xúc với Sở Thiên Ngạo.

Sở Thiên Ngạo lạnh lùng khẽ hừ, chợt điều khiển tay lái, xe kịch liệt quẹo trái với tốc độ rất nhanh. Cơ thể Mạc Tiểu Hàn không giữ vững được nữa, lập tức ngã vào người Sở Thiên Ngạo.

Không muốn đụng chạm vào Sở Thiên Ngạo, Mạc Tiểu Hàn nỗ lực di chuyển về chỗ cũ, kết quả là lỗ mũi hung hăng đụng vào bả vai Sở Thiên Ngạo!

"A ~ thật là đau!" Mạc Tiểu Hàn sờ sờ cái mũi của mình, nhỏ giọng kêu đau.

"Thiên Ngạo, cậu làm gì thế!" Bùi Tuấn nhìn Sở Thiên Ngạo quát, nhưng trong lòng lại thấy vui, âm thầm cảm tạ Sở Thiên Ngạo, bởi vì toàn bộ cơ thể Cố Cẩm Tâm đã áp sát vào trong ngực hắn.

Nghe tiếng Mạc Tiểu Hàn kêu đau, Sở Thiên Ngạo nhíu nhíu mày, trong lòng có chút ảo não. Một cước đạp thắng dừng xe lại.

"Tới đây, cho tôi xem!" Thô lỗ kéo mặt Mạc Tiểu Hàn nghiêng qua, mượn ánh đèn trong xe cẩn thận xem xét gương mặt của Mạc Tiểu Hàn.

"Không có việc gì, chỉ là bị đụng . . . . . ." Mạc Tiểu Hàn nhỏ giọng nói, muốn đẩy tay Sở Thiên Ngạo ra, nhưng lại sợ Sở Thiên Ngạo có những động tác khác.

Mạc Tiểu Hàn vểnh cái mũi nhỏ bị đụng có hơi hồng, không có gì đáng ngại. Sở Thiên Ngạo cau mày thật chặt, nhìn Mạc Tiểu Hàn chằm chằm: "Người phụ nữ ngốc nghếch!"

Người phụ nữ ngốc nghếch, em không chịu để tôi ôm sao? Thà để lỗ mũi mình bị đụng đau, cũng không chịu nép vào ngực hắn sao?

Ánh mắt Sở Thiên Ngạo thâm thúy nhìn vào đáy mắt của Mạc Tiểu Hàn, dường như muốn nhìn thấu tận tâm can của cô.

Nhịp tim của Mạc Tiểu Hàn chợt tăng tốc, hô hấp trở nên có chút khó khăn. Cô muốn di chuyển ánh mắt ra chỗ khác, nhưng không biết vì sao ánh mắt giống như bị ánh mắt của Sở Thiên Ngạo hút chặt vào, chỉ có thể nhìn thẳng vào mắt Sở Thiên Ngạo như vậy.

Sóng mắt Mạc Tiểu Hàn lưu chuyển, trong mắt là sự giãy giụa cùng khốn hoặc rõ ràng như thế. Cô không biết bộ dạng bất lực này lại mê người đến thế sao.

Sở Thiên Ngạo chợt rất muốn hôn Mạc Tiểu Hàn.

Vươn tay ôm eo Mạc Tiểu Hàn, kéo cô dán sát vào mình, chóp mũi hai người gần như muốn đụng vào nhau, hơi thở của Sở Thiên Ngạo phả vào mặt Mạc Tiểu Hàn. Nong nóng , ngứa một chút.

Cố Cẩm Tâm ngồi phía sau thấy tình cảnh trước mặt, cảm thấy rất hưng phấn. Oa ~~ Dáng vẻ Sở Thiên Ngạo và Mạc Tiểu Hàn xem ra rất mập mờ a!

Cô vẫn ủng hộ Tiểu Hàn và Sở Thiên Ngạo đi chung với nhau!

"Sở tổng! Hôn Tiểu Hàn! Hôn Tiểu Hàn a! Không cần do dự!" Cố Cẩm Tâm hưng phấn mở miệng.

Mạc Tiểu Hàn như đang rơi vào giấc mộng, bị giọng nói của Cố Cẩm Tâm làm thức tỉnh. Phục hồi tinh thần lại, mới phát hiện ra mình và Sở Thiên Ngạo đang dùng tư thế mập mờ nhìn nhau.

Vội vàng đẩy Sở Thiên Ngạo ra. Mặt đỏ lên như trái cà chua! Trống ngực cũng đánh thình thịch!

Ý đồ của mình bị Cố Cẩm Tâm nhìn ra, Sở Thiên Ngạo có chút lúng túng, từ trong kính chiếu hậu hung hăng trợn mắt nhìn Cố Cẩm Tâm một cái.

Xe ngừng lại dưới nhà Cố Cẩm Tâm. Sở Thiên Ngạo yên lặng nhớ số nhà và số tầng lầu.

"Tiểu Hàn, tớ cảm thấy Sở tổng yêu cậu thật sự đấy! Cậu đáp ứng hắn đi!" Cố Cẩm Tâm vừa về tới nhà liền bắt đầu nói tốt cho Sở Thiên Ngạo.

Mạc Tiểu Hàn lại có vẻ kinh ngạc, dáng vẻ trầm tư mất hồn.

Mình hôm nay quả thật rất khác thường, tại sao thấy ánh mắt của Sở Thiên Ngạo, trong lòng có chút cảm giác đau đau? Không bá đạo, không lạnh lùng tàn khốc, chẳng còn là Sở Thiên Ngạo tàn nhẫn không hiểu chuyện khiến cô có chút không thích ứng. Ánh mắt của hắn, phảng phất như có một loại ma lực kỳ lạ, có thể dễ dàng hút mình vào. . . . . .

Lắc đầu một cái, Mạc Tiểu Hàn xua đi những suy nghĩ tạp nhạp này. Nhàn nhạt mở miệng: "Cẩm Tâm, ngủ đi, hôm nay tớ không muốn thảo luận chuyện này."

"Tiểu Hàn, tớ không hiểu rốt cuộc cậu đang trốn tránh cái gì, Sở tổng rõ ràng rất thích cậu a! Chẳng lẽ cậu không cảm giác được?" Cố Cẩm Tâm nói có chút tức giận. Cô thật không hiểu nổi sao Mạc Tiểu Hàn lại kiêu ngạo như thế.

"Hắn yêu tôi thì tôi phải tiếp nhận hắn sao?" Mạc Tiểu Hàn cảm thấy logic của Cố Cẩm Tâm rất kỳ quái.

Đến phiên Cố Cẩm Tâm kinh ngạc nói không ra lời: "Chẳng lẽ, cậu không yêu hắn sao?" Đàn ông ưu tú như Sở tổng vậy, trừ tính tình hơi bá đạo ra, thật đúng là không còn gì để bắt bẻ, đã là phụ nữ thì đều có cảm giác hắn rất có mị lực, vậy mà Mạc Tiểu Hàn một chút cảm giác cũng không có?

"Đúng, tớ không yêu hắn. Tớ và hắn không thích hợp. Tính cách của hắn tớ không chịu được." Mạc Tiểu Hàn trả lời có chút mệt mỏi .

Bữa cơm hôm nay ăn quá mệt mỏi, vẫn là lo lắng đề phòng, chỉ sợ Sở Thiên Ngạo sẽ làm chuyện gì đó với cô.

Kết quả không ngờ Sở Thiên Ngạo trở nên yên lặng như vậy, khiến Mạc Tiểu Hàn có chút lo sợ. Sở Thiên Ngạo chưa bao giờ là người dễ nói chuyện như vậy, Mạc Tiểu Hàn không tin hắn thật có thể dứt khoát bỏ qua cô như vậy.

Giống như có một thanh kiếm đang treo lơ lửng trên đầu cô, không biết lúc nào thanh kiếm này sẽ rớt xuống, khiến cô trở thành xác chết.

Loại cảm giác này, thật sự rất mệt mỏi.

"Tích tích tích tích. . . . . ." Điện thoại của Cố Cẩm Tâm vang lên.

"Alo, mẹ. . . . . ." Cố Cẩm Tâm cầm điện thoại đi ra ngoài ban công. Mạc Tiểu Hàn co rúc ở trên ghế sa lon, vừa định nhắm mắt lại nghỉ ngơi một hồi. "Đinh" trong điện thoại di động của cô cũng có tin nhắn.

Mở ra điện thoại di động, một tin nhắn nhảy vào tầm mắt.

"Xuống. Tôi ở trong xe chờ cô." Tin nhắn của Sở Thiên Ngạo. Một câu nói ngắn gọn, vẫn bá đạo trước sau như một .

Mạc Tiểu Hàn không chút do dự trả lời: "Quá muộn rồi, tôi đã ngủ. Có chuyện gì ngày mai rồi hãy nói."

"Không muốn lấy lại thùng giấy sao?"

Lại uy hiếp! Lúc nào thì người đàn ông này mới có thể học được cách nói chuyện? Mạc Tiểu Hàn cau mày.

Suy nghĩ một chút, vẫn quyết định đi xuống. Dù sao Cẩm Tâm cũng đang nói chuyện điện thoại ở trên sân thượng, khu nhà cũ này chỉ có năm tầng lầu, nếu Sở Thiên Ngạo muốn làm gì, cô hô một tiếng Cẩm Tâm có thể nghe.

Cầm điện thoại đi xuống dưới, xe Sở Thiên Ngạo quả nhiên đang ở đó. chiếc xe màu đen, ở trong màn đêm cũng dễ thấy như vậy.

Mạc Tiểu Hàn mới vừa đi ra đầu hành lang, cửa sau xe liền mở ra. Mạc Tiểu Hàn hít thở một hơi thật sâu, động viên viên chính mình, rồi từ từ đi tới trước cửa xe.

Kỳ quái, sao Sở Thiên Ngạo lại ngồi ở ghế sau?

Mạc Tiểu Hàn mới vừa đi tới cửa xe phía sau, một bàn tay to từ trong xe đưa ra ngoài, đột ngột cô lôi vào. Cửa xe "phanh" đóng lại!

"Sở Thiên Ngạo anh. . . . . ." Mạc Tiểu Hàn vừa muốn kêu, thân thể đã bị người đè vào ghế sau, hơi thổ nóng hổi của phái nam phả vào mặt của cô, một bàn tay có lực chiếm lấy cằm của cô, đầu lưỡi linh hoạt của Sở Thiên Ngạo đột nhiên chui vào cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch lên của cô!

Mạc Tiểu Hàn ý thức được vừa rồi mình quá ngây thơ rồi! Sở Thiên Ngạo gần như điên cuồng ở trong miệng cô liều mạng chiếm đoạt, hút đi hô hấp của cô, cô căn bản không có cơ hội kêu cứu!

Sở Thiên Ngạo đau khổ mấy ngày, cuối cùng tối hôm nay đem những đau khổ trút lên những nụ hôn liên tiếp .

Đầu lưỡi không ngừng liếm láp trong miệng Mạc Tiểu Hàn, động tác nhiệt tình mà cuồng dã, đầu lưỡi điên cuồng không buông tha bất luận là một góc nhỏ nào trong miệng cô, giống như một ngọn lửa, đem ý thức của Mạc Tiểu Hàn đốt cháy sạch sẽ!

Ngọt, vô cùng ngọt. Thỏa mãn, vô cùng thỏa mãn.

Đây chính là toàn bộ cảm giác của Sở Thiên Ngạo trong giờ phút này. Giống như một người đói khát sắp chết đang đi trong sa mạc, đột nhiên nhìn thấy thấy một vũng nước trong, cố gắng bò tới, ra sức uống nước, cổ họng khô nứt được dòng nước mát chảy vào dỗ dành, tư vị kia giống y như trong tưởng tượng, thật là hạnh phúc vô cùng.

Nụ hôn mang theo khao khát, bị Sở Thiên Ngạo gần như điên cuồng thể hiện, mang theo sức mạnh khiến lòng run sợ!

Cho dù là người có tâm địa sắt đá, cũng sẽ bị sự cuồng nhiệt của hắn làm cho rung động, huống chi là Mạc Tiểu Hàn!

Nhịp tim của Sở Thiên Ngạo đập mạnh mẽ như vậy, cơ thể nóng bỏng đè trên người cô khiến cô hít thở không thông, mà đầu lưỡi của hắn càng thêm linh hoạt không thể tưởng tượng nổi, nóng rực đến nỗi muốn bốc bốc cháy.

Mạc Tiểu Hàn từ từ bị chinh phục, dần dần chìm đắm trong nụ hôn này.

Kỹ thuật hôn của Sở Thiên Ngạo vô cùng cao minh, đầu lưỡi giống như mang theo dòng điện thật nhỏ, những chỗ đi qua cũng có thể kích thích Mạc Tiểu Hàn trở nên run rẩy.

Nhận thấy được Mạc Tiểu Hàn đang rơi vào luân hãm của mình, Sở Thiên Ngạo như được khích lệ. Dần dần, hắn không hề thấy thoả mãn với chỉ một cái hôn, hắn muốn nhiều hơn. . . . . .

Bàn tay chậm rãi xoa vùng đùi trắng nõn của Mạc Tiểu Hàn, thăm dò vào dưới váy cô. . . . . .

"Ưmh. . . . . ." Mạc Tiểu Hàn ý thức được những động tác của Sở Thiên Ngạo , bắt đầu giãy giụa, cố gắng muốn khép lại hai chân

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Avatar
meo hen20:01 17/01/2020
Hay sen kinh khủng
Avatar
ngophuong22:10 22/10/2019
wa hay
Avatar
Tiểu Linh Linh21:06 04/06/2019
Hay quá
Avatar
Hoangkhiem Nguyen03:04 17/04/2019
Sao lúc Tiểu Hàn mang thai Thiên Ngạo quả quyết không phải con hắn mà lúc biết Tư Hàn là con của Tiểu Hàn thì nói đó là con của 2 người?vậy a ta biết Tiểu Hàn và a ta quan hệ đêm hôm đó lúc nào zậy?
Avatar
ưẻye16:08 19/08/2015
chuyện này vẫn chưa rõ ràng lắm khiến ng đọc còn nhiều thắc mắc ns chung chs này ko hay lắm
Avatar
KS15:08 09/08/2015
chỉ có hai từ để miêu tả truyện này: CẨU HUYẾT!!
Avatar
luna20:06 27/06/2015
Noi dung nguoi lon nhieu wa, lam bien doc.
Avatar
Mai Lê11:01 24/01/2015
mình là mình ghét nam 9 , sao ma thiếu tôn trọng phụ nữ, bạo lực, mình là ko như nữ chính dễ tha thứ thế đâu.
Avatar
Trần Thị Tú Nhi11:12 06/12/2014
cho hoi STH co biet dua con do la cua anh ta ko
Avatar
Dien vi xanh21:07 05/07/2014
Nam 9 không đuợc sạch lam. Minh bai xích tinh tiết STH bất MTH phai chung kiện XXOO cua anh ta, rất phan cam.

BÌNH LUẬN FACEBOOK