Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Cố Cẩm Tâm giống như kẻ trộm len lén chạy về phòng của cô, vội vàng chạy vào phòng tắm.

Tối hôm qua Bùi Tuấn quá điên cuồng, bây giờ giữa hai chân cô còn đặc sánh, thật khó chịu, phải tắm rửa sạch một chút.

Buổi sáng thừa dịp Bùi Tuấn còn ngủ len lén chạy về, thật lo lắng sợ một lát Tiểu Hàn tới kêu cô cùng đi ăn điểm tâm.

Nhìn vào gương trong phòng tắm, Cố Cẩm Tâm hít sâu một hơi.

Trên cổ, trước ngực, rậm rạp chằng chịt, tất cả đều là vết hôn đỏ tươi. Như vậy sao lát nữa cô có thể gặp người khác?

May mắn là mùa đông, mặc nhiều quần áo, nếu là mùa Hạ chắc sẽ rất thảm.

Tắm xong, mặc quần áo tử tế. quấn khăn quàng cổ, Cố Cẩm Tâm gọi điện thoại cho Mạc Tiểu Hàn, định gọi cô cùng ăn điểm tâm, tối hôm qua gần như giằng co cả đêm, bây giờ cô đói gần chết.

"Reeeeeeeeeeng. . . . . ." Tiếng chuông reo thật lâu, cũng không có người nhận.

Cố Cẩm Tâm kỳ lạ cau mày, Tiểu Hàn đi đâu, sao không có trong phòng? Nếu cô ấy đi ăn sáng, lẽ ra phải gọi mình cùng đi nha.

Chẳng lẽ đang tắm không nghe thấy? Cố Cẩm Tâm nằm ở trên giường, đợi lát nữa gọi lại.

Gối đầu mềm mại kê dưới mái tóc rối bù của cô, khiến cô cảm thấy rất thoải mái. Nhắm mắt lại, chuyện tối hôm qua hiện rõ trong đầu..

Mặt Cố Cẩm Tâm chợt đỏ. Vùi mặt sâu hơn vào gối đầu, làm thế nào cũng không xua đi được những hình ảnh tươi đẹp trong đầu . . . . . .

Nụ hôn nóng bỏng của Bùi Tuấn, Bùi Tuấn vuốt ve, vật kia rất to lớn và cứng rắn, thể lực kinh người, khiến Cố Cẩm Tâm vừa ngượng ngùng nhưng cũng cảm thấy ngọt ngào.

Mới tách nhau ra một lát, cô phát hiện mình đã bắt đầu nhớ nhung Bùi Tuấn rồi.

Ngón tay trắng nõn cầm điện thoại, do dự, không biết nên không nên gọi điện thoại cho Bùi Tuấn hay không. . . . . .

Bây giờ Hắn còn ngủ chứ? Tối hôm qua nhất định mệt muốn chết rồi? Cố Cẩm Tâmmỉm cười, rút ngón tay trở về.

Đợi nửa ngày, lại gọi điện thoại cho Mạc Tiểu Hàn, vẫn không có ai. Gọi điện thoại di động, cũng không có người nghe, Cố Cẩm Tâm bắt đầu có chút lo lắng .

Tối hôm qua sau khi tách Mạc Tiểu Hàn ra, vẫn chưa gặp lại cô, không phải cô ấy đã xảy ra chuyện gì chứ?

Mang theo nghi ngờ, bụng cũng rất đói, Cố Cẩm Tâm quyết định cầm điện thoại di động đến nhà hàng ăn cơm trước.

Mới vừa ra khỏi phòng, liền gặp Vi Vi.

Đây không phải là cô người mẫu đi theo Sở Thiên Ngạo ngày hôm qua sao? Cố Cẩm Tâm nhìn Vi Vi lễ phép cười, phát hiện đáy mắt Vi Vi đỏ hoe, bộ dạng có vẻ bị mất ngủ.

Cố Cẩm Tâm âm thầm buồn cười, xem ra tối hôm qua cùng Sở Thiên Ngạo chém giết rất kịch liệt a!

Tối hôm qua sau khi Vi Vi bị Sở Thiên Ngạo đuổi đi, một mình đến quầy bar nhỏ của hội sở suối nước nóng mượn rượu giải sầu, uống đến hai ba giờ sáng mới trở về phòng, nhưng trong phòng vẫn trống rỗng, không cần suy nghĩ, cũng biết Sở Thiên Ngạo cùng người phụ nữ tên Mạc Tiểu Hàn đó ở chung một chỗ rồi!

Chạm mặt Cố Cẩm Tâm, trong mắt nhất thời hiện đầy sát khí, bạn bè của kẻ địch chính là kẻ địch của cô! Cố Cẩm Tâm là bạn bè tốt của Mạc Tiểu Hàn, dĩ nhiên cũng không phải người tốt rồi!

Thấy Cố Cẩm Tâm nhìn mình mỉm cười, tức giận trên mặt càng thêm rõ ràng, lạnh lùng từ trong miệng khạc ra bốn chữ: "Không biết xấu hổ!"

Nghe thấy Vi Vi nói như vậy, Cố Cẩm Tâm kinh ngạc quay đầu lại nhìn xung quanh, bốn phía không có ai, những lời này của Vi Vi chính là nói với chính mình đúng không?

Kỳ quái! Không có trêu chọc gì cô ta, sao người phụ nữ này vừa mở miệng liền mắng cô?

Cố Cẩm Tâm cũng không phải là người dễ chọc, lập tức dừng bước chân, giọng nói so với Vi Vi còn lạnh hơn: "Cô nói ai không biết xấu hổ?"

Vi Vi cao ngạo ngẩng đầu nhìn Cố Cẩm Tâm cao hơn cô tới 10cm: "Dĩ nhiên là nói cái người không biết xấu hổ đó rồi! Mau tránh ra, chó khôn không cản đường!" Nói xong, định lướt qua người Cố Cẩm Tâm bỏ đi.

"Cô đứng lại đó cho tôi!" Cố Cẩm Tâm tức muốn chết, kéo cánh tay Vi Vi lại: "Cô nói rõ rang cho tôi, rốt cuộc vừa rồi cô đang chửi người nào!"

"Là cô! Còn nữa, cô là bạn bè của con tiện nhân Mạc Tiểu Hàn kia, quả thật đúng là gái điếm không biết xấu hổ!" Tuổi Vi Vi tuy nhỏ, nhưng khi nói những lời thô tục cũng không thẹn thùng chút nào.

"Cô!" Cố Cẩm Tâm tức giận nói không ra lời, mặc dù cô vạm vỡ dữ dội, nhưng gặp phải Vi Vi vừa mở miệng ra là nói bẩn như vậy, vẫn có chút cảm giác như người có học gặp phải hàng tôm hàng cá ngoài chợ.

Cô thề, chỉ cần Vi Vi chửi Mạc Tiểu Hàn một lần nữa, cô nhất định sẽ cho cô ta một bạt tai!

Vi Vi thấy Cố Cẩm Tâm không nói lời nào, nghĩ rằng cô đuối lý, càng thêm lớn tiếng nói: "Chẳng lẽ tôi nói không đúng? Tôi theo người đàn ông của tôi tắm suối nước nóng, cô ta thừa dịp tôi đi ra ngoài lấy đồ, trơ trẽn chui vào! Đây không phải là gái điếm thì là cái gì! Thật là không biết xấu hổ!"

"Hả?" Cố Cẩm Tâm nhất thời hóa đá. Cô biết Mạc Tiểu Hàn không phải là người giống như Vi Vi nói, cố ý đi câu dẫn Sở Thiên Ngạo, nhưng chuyện Tiểu Hàn bây giờ không có ở trong phòng của cô ấy cũng là sự thật.

Chẳng lẽ tối hôm qua Tiểu Hàn thật sự qua đêm cùng Sở Thiên Ngạo sao?

Không phải cô ấy nói hoàn toàn không thích Sở Thiên Ngạo, không muốn có bất kỳ quan hệ nào với hắn sao? Tại sao có thể như vậy được?

Cố Cẩm Tâm đầu óc hỗn loạn, không biết nên nói gì cho phải.

Vi Vi đắc ý gõ giày cao gót đi xa, trước khi đi còn nói nhỏ thêm một câu: "Có phải người phụ nữ già nào cũng đói khát thế này không? Nhìn thấy đàn ông đều muốn nhào đến tự nguyện hiến thân?"

Cố Cẩm Tâm không còn tâm trạng để ý tới những lời nói cay nghiệt của cô ta, lập tức quẹo về hướng phòng làm việc của Bùi Tuấn đi tới, cô không biết Sở Thiên Ngạo ở đâu, chỉ có Bùi Tuấn biết.

Cố Cẩm Tâm đi tới cửa phòng Bùi Tuấn, phát hiện cửa phòng đang mở rộng.

Đứng trước mặt Bùi Tuấn là Tạ tổng giám, ngoài ra còn có hai quản lý cao cấp mà cô không biết.

Bốn người thấy Cố Cẩm Tâm đứng ngoài cửa, đồng loạt quay đầu lại.

Cố Cẩm Tâm cũng không nghĩ rằng sớm thế này đã có đồng nghiệp công ty tới đây báo cáo công việc, nhất thời sững sờ.

Sáng sớm Cố Cẩm Tâm chạy đến phòng Bùi Tuấn tìm hắn, sau đó khi nhìn thấy bọn họ đều ở đây, vẻ mặt trở nên lúng túng, cô có cảm giác khó chịu như người bị bắt gian, cảm giác này thật sự thật rất quỷ dị!

Hai quản lý cao cấp đang cúi đầu, len lén trao nhau một ánh mắt mập mờ.

Cô Cố Cẩm Tâm này, quan hệ với Bùi Tổng nhất định là có chút không bình thường! Nhất định có gian tình!

Ánh mắt lén lút của Hai người bị Cố Cẩm Tâm nhìn thấy, trong lòng càng thêm lúng túng, mặt trong nháy mắt mắc cỡ đỏ bừng. Giống như không mặc quần áo bị người ta nhìn thấy, hận không tìm được một cái lỗ để chui vào!

Cố Cẩm Tâm nhìn Bùi Tuấn với dáng vẻ nhờ giúp đỡ, hi vọng hắn có thể giúp mình giải vây, chỉ cần hắn nói một câu, là tôi mời cô Cố tới đây bàn công việc để cô khỏi khó chịu a!

Nhưng Bùi Tuấn lại chỉ lạnh nhạt quay đầu nhìn cô một cái, khi Cố Cẩm Tâm tới, hắn thậm chí còn khẽ nhăn mi lại, hiển nhiên rất không hoan nghênh cô đến.

"Cô Cố có chuyện gì?" Giọng nói lạnh lùng kéo dài khoảng cách giữa Bùi Tuấn và Cố Cẩm Tâm, xa lạ giống như tối hôm qua bọn họ chưa từng cùng nhau làm chuyện thân mật vậy!

Trái tim lập tức trở nên lạnh, Cố Cẩm Tâm chỉ cảm thấy như có một thùng nước đá dội lên người mình.

Lúng túng nặn ra một nụ cười khó coi, Cố Cẩm Tâm lắp bắp nói: "A, không có việc gì, tôi, tôi chính là muốn hỏi Bùi Tổng có thấy Mạc Tiểu Hàn hay không. . . . . .?"

Mạc Tiểu Hàn? Hai quản lý cao cấp lại trao đổi ánh mắt với nhau, chẳng lẽ ý của Cố Cẩm Tâm là Mạc Tiểu Hàn và Bùi Tuấn léng phéng với nhau? Nếu không tại sao sáng sớm đã tới đây hỏi Bùi Tuấn?

Nghe Cố Cẩm Tâm nhắc tới Mạc Tiểu Hàn, Tạ Thiếu Hàng đang cầm tài liệu tới đây báo cáo công việc với Bùi Tuấn cũng xoay đầu lại, quan tâm hỏi: " Cẩm Tâm, Tiểu Hàn thế nào?"

Cố Cẩm Tâm chỉ thuận miệng lấy đại một lý do thế nhưng lại khiến nhiều người chú ý như vậy, trong lòng càng thêm luống cuống, mặt đỏ giống như đang bị thiêu, nói chuyện cũng không trôi chảy: "A, Tiểu Hàn không có gì, chỉ là tôi, tôi tìm khắp nơi . . . . . ."

Lời nóilộn xộn, Cố Cẩm Tâm cũng không biết mình vừa nói gì.

"Các anh đi xuống trước đi!" Bùi Tuấn phất tay một cái, khiến ba người đàn ông rời đi trước.

"Tiểu Hàn thế nào?" Đôi chân mày của Bùi Tuấn vẫn nhíu lại vẻ nghiêm túc, nhìn Cố Cẩm Tâm.

Cố Cẩm Tâm ngơ ngác nhìn Bùi Tuấn, đột nhiên cảm thấy người đàn ông này thật xa lạ.

Tối hôm qua hai người mới ân ái triền miên, đã làm nhiều chuyện mắc cỡ như vậy, nhưng bây giờ ánh mắt của hắn nhìn cô, một chút tình cảm cũng không có!

Hiện tại mọi người đã ra ngoài, nếu là người yêu, hắn sẽ phải nhào tới ôm cô chứ, nói không chừng còn hôn cô nồng nhiệt, còn có vuốt ve gì đó nữa. Nhưng bây giờ vẻ mặt của hắn lại lạnh đến như thế!

Cố Cẩm Tâm đột nhiên cảm thấy mình như bị lừa gạt! Chẳng lẽ mọi đàn ông đều như thế này, sau khi ăn rồi sẽ trở nên lạnh lùng sao?

Nước mắt theo gương mặt chảy xuống, Cố Cẩm Tâm cảm giác mình bị lừa!

Bùi Tuấn vừa mới hỏi một câu, đã thấy Cố Cẩm Tâm bắt đầu khóc.

Căng thẳng trong lòng, chẳng lẽ thật sự Mạc Tiểu Hàn xảy ra chuyện gì?

Vịn vai Cố Cẩm Tâm, có chút nóng nảy hỏi: "Đừng chỉ biết khóc a, Mạc Tiểu Hàn rốt cuộc thế nào?"

Nghe câu hỏi của hắn, Cố Cẩm Tâm càng tức giận hơn, hắn quan tâm Mạc Tiểu Hàn đương nhiên là không sai , nhưng tại sao một chút an ủi mình cũng không có?

Chẳng lẽ Game Over rồi thì ném đi sao? Đúng là nhìn không ra, Bùi Tuấn lại là người đàn ông như vậy !

Ngẩng đầu tức giận, đôi mắt to tròn tràn đầy thất vọng, hung hăng nhìn chằm chằm Bùi Tuấn: "Anh là một tên lường gạt! Tôi hận anh!"

Nói xong, đùng đùng bỏ chạy!

Bùi Tuấn đứng trong phòng, không hiểu có chuyện gì xảy ra!

Vừa rồi hắn nghe Tạ Thiếu Hàng báo cáo công việc, một chi nhánh của công ty đang gặp vấn đề rất lớn, hắn đang lo lắng như ngồi trên lửa. Thấy Cố Cẩm Tâm đi vào nói không thấy Mạc Tiểu Hàn, sắc mặt cô đỏ bừng, dáng vẻ khẩn trương, khiến trong lòng hắn cũng khẩn trương theo.

Bất kể công ty có chuyện hết sức khẩn cấp, giải tán nhân viên, muốn xem cô nói rốt cuộc có chuyện gì xảy ra mà khiến cô khẩn trương như vậy, cô lại ném ramột câu"Anh là một tên lường gạt!"

Bùi Tuấn cảm giác mình rất oan uổng! Cô gái Cố Cẩm Tâm này, thật đúng là không biết phải trái gì cả!

Quá tùyhứng! Hắn phải tìm cách kềm chế lại tính tình của cô!

Tính khí này, sao làm việc ở công ty được đây? Còn không bị những đồng nghiệp khác chèn ép đến chết sao?

Trong căn phòng tổng thống rộng rãi, nhưng nhiệt độ rõ ràng cao hơn bên ngoài vài độ



Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Avatar
meo hen20:01 17/01/2020
Hay sen kinh khủng
Avatar
ngophuong22:10 22/10/2019
wa hay
Avatar
Tiểu Linh Linh21:06 04/06/2019
Hay quá
Avatar
Hoangkhiem Nguyen03:04 17/04/2019
Sao lúc Tiểu Hàn mang thai Thiên Ngạo quả quyết không phải con hắn mà lúc biết Tư Hàn là con của Tiểu Hàn thì nói đó là con của 2 người?vậy a ta biết Tiểu Hàn và a ta quan hệ đêm hôm đó lúc nào zậy?
Avatar
ưẻye16:08 19/08/2015
chuyện này vẫn chưa rõ ràng lắm khiến ng đọc còn nhiều thắc mắc ns chung chs này ko hay lắm
Avatar
KS15:08 09/08/2015
chỉ có hai từ để miêu tả truyện này: CẨU HUYẾT!!
Avatar
luna20:06 27/06/2015
Noi dung nguoi lon nhieu wa, lam bien doc.
Avatar
Mai Lê11:01 24/01/2015
mình là mình ghét nam 9 , sao ma thiếu tôn trọng phụ nữ, bạo lực, mình là ko như nữ chính dễ tha thứ thế đâu.
Avatar
Trần Thị Tú Nhi11:12 06/12/2014
cho hoi STH co biet dua con do la cua anh ta ko
Avatar
Dien vi xanh21:07 05/07/2014
Nam 9 không đuợc sạch lam. Minh bai xích tinh tiết STH bất MTH phai chung kiện XXOO cua anh ta, rất phan cam.

BÌNH LUẬN FACEBOOK