Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Cố Cẩm Tâm đỡ Mạc Tiểu Hàn, hai người nghiêng ngả lảo đảo chạy về nhà Cố Cẩm Tâm, trái tim đang nhảy bùm bùm trong lồng ngực mới tạm thời ổn định lại.

"Tiểu Hàn, cậu ngồi đi, tớ đi lấy thuốc đắp vết thương cho cậu ." Cố Cẩm Tâm đau lòng nhìn bàn chân gần như rách nát của Mạc Tiểu Hàn, nhanh chóng chạy đi tìm thuốc.

Mạc Tiểu Hàn để giỏ xuống, quan sát căn phòng nhỏ của Cố Cẩm Tâm.

Căn nhà này có một phòng ngủ và một phòng khách, chỉ khoảng 50 m2, nhưng được Cố Cẩm Tâm dọn dẹp rất gọn gàng, sàn nhà sạch sẽ sáng bóng, trên chiếc bàn nhỏ có một bình hoa bằng thủy tinh đang cắm hoa cúc Châu Phi còn rất tươi.

Có thể thấy, Cố Cẩm Tâm rất chăm chỉ.

Mạc Tiểu Hàn chợt thấy hâm mộ Cố Cẩm Tâm, thật sự cô cũng muốn có một căn nhà nhỏ như thế này, không cần quá lớn, chỉ cần hoàn toàn thuộc về mình là được. Cô muốn làm một người độc lập, mà không phải là thú cưng của Sở Thiên Ngạo .

"Tiểu Hàn, cậu và Sở tổng rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?" Cố Cẩm Tâm cầm thuốc đi tới, giúp Mạc Tiểu Hàn bôi thuốc rất thông thạo.

"Tớ . . . . ." Mạc Tiểu Hàn thật sự không biết nên miêu tả làm sao mối quan hệ của cô và Sở Thiên Ngạo, cô rất sợ Cố Cẩm Tâm xem thường cô. Bạn bè của cô rất ít, cho nên mỗi người cô đều rất quý trọng.

Cố Cẩm Tâm là một cô gái rất thông minh, thấy dáng vẻ Mạc Tiểu Hàn ấp a ấp úng, biết cô nhất định có nỗi khổ tâm.

Nắm chặt tay Mạc Tiểu Hàn, Cố Cẩm Tâm thành khẩn nhìn cô: "Tiểu Hàn, bất luận cậu có nỗi khổ tâm gì, bất luận cậu và Sở Thiên Ngạo có quan hệ gì, tớ là bạn bè của cậu, tớ mãi mãi ở bên cạnh cậu."

Sự cảm động tràn ngập trong lòng, kể từ khi ba qua đời, chưa có ai nói với cô những lời ấm áp như thế này.

Sở Thiên Ngạo có lúc cũng rất tốt với cô, thế nhưng loại tốt này là tốt đối với thú cưng, mà không phải đối với một người phụ nữ. Tâm trạng tốt thì vuốt ve hai cái, tâm trạng không tốt thì dùng bạo lực. Cố Cẩm Tâm không như thế, Cố Cẩm Tâm thật sự suy nghĩ cho cô, thật sự có thể đứng trên lập trường của cô.

"Cẩm Tâm. . . . . . Thật ra thì, tớ, là tình nhân của Sở Thiên Ngạo." Mạc Tiểu Hàn khó khăn nói gằn từng chữ.

Cuối cùng cũng nói ra chân tướng với Cố Cẩm Tâm, Mạc Tiểu Hàn cảm thấy nhẹ nhõm. Gánh nặng trong lòng có người san sẻ, cảm giác sẽ tốt hơn rất nhiều.

Cố Cẩm Tâm kinh ngạc trừng lớn mắt: "Tiểu Hàn, cậu mới đến công ty mấy ngày mà, sao mà là tình nhân của Sở Thiên Ngạo được?"

Mạc Tiểu Hàn buồn bã cười một tiếng: "Cẩm Tâm, thật ra thì tớ và Sở Thiên Ngạo đã dây dưa hơn một năm. . . . . ."

Nhìn ánh mắt kinh ngạc của Cố Cẩm Tâm, Mạc Tiểu Hàn kể chuyện của mình và Sở Thiên Ngạo cho cô nghe.

Thỉnh thoảng tức giận, thỉnh thoảng lo lắng, Cố Cẩm Tâm hoàn toàn đắm chìm trong câu chuyện của Mạc Tiểu Hàn. Mạc Tiểu Hàn đã kể xong toàn bộ quá trình quen biết của cô cùng Sở Thiên Ngạo, Cố Cẩm Tâm vẫn còn chìm trong câu chuyện.

"Tiểu Hàn, không biết cậu có cảm giác hay không, chứ thật ra Sở tổng rất thích cậu?" Cố Cẩm Tâm cau mày nhìn Mạc Tiểu Hàn nói.

". . . . . ."

Mạc Tiểu Hàn im lặng, mình mỏi miệng mất nửa ngày, nói nhiều như thế, nhưng cuối cùng Cố Cẩm Tâm lại kết luận như vậy?

"Tiểu Hàn, thật ra thì tính tình Sở tổng chỉ tương đối bá đạo ngang ngược, nhưng hắn đối với cậu, dường như là thật tình. Nếu không sẽ không như vậy. Cậu nghĩ đi, quyền thế của hắn có thể nghiêng trời lật đất, người phụ nữ dạng nào mà hắn không có? Tại sao phải gắt gao quấn chặt lấy cậu? Ngoại trừ lý do duy nhất là hắn yêu cậu, thì không còn lý do nào khác để giải thích được nữa."

"Cẩm Tâm, rốt cuộc cậu có hiểu hay không, đó không phải là yêu! Chỉ là hắn tham muốn giữ lấy thôi! Khi yêu một người, điều đầu tiên phải học là cách tôn trọng người đó, chứ không phải đem ý kiến của mình áp đặt cho người ta!"

Cố Cẩm Tâm nghe Mạc Tiểu Hàn nói xong cũng có chút dao động: "Ai! Thì có lẽ a...! ! Nhưng mà tớ lại cảm thấy Sở tổng cũng không phải người xấu. Chỉ là tính khí không tốt, có chút bá đạo ngang ngược mà thôi."

Mạc Tiểu Hàn bất đắc dĩ nhìn trời. Lần đầu tiên, cô cảm thấy giữa cô và Cố Cẩm Tâm không thể thấu hiểu nhau.

"Tiểu Hàn, tôi cảm thấy cậu nên suy nghĩ lại một chút! Nếu như Sở Thiên Ngạo có thể vì cậu mà thay đổi tính tình, tớ cảm thấy cậu có thể suy nghĩ mà tiếp nhận sự theo đuổi của hắn." Cố Cẩm Tâm nghiêm túc nói.

"Cẩm Tâm, cậu bị váng đầu rồi hả ? Đó là theo đuổi sao? Đó là cầm tù! Rốt cuộc cậu có hiểu hay không hả?" Mạc Tiểu Hàn thật cảm thấy thế giới quan của Cố Cẩm Tâm không đồng nhất.

"Thôi, không nói tớ nữa. Nói tới cậu đi. Bùi Tuấn hình như rất có cảm tình với cậu, Sao, có muốn tớ giúp cậu tác hợp hay không?" Mạc Tiểu Hàn cảm thấy có nói Cố Cẩm Tâm cũng không hiểu, dứt khoát nói sang chuyện khác.

Cố Cẩm Tâm liếc mắt nhìn Mạc Tiểu Hàn xem thường: "Không! Ngàn vạn lần đừng giúp tớ! Bùi Tuấn này vừa nhìn đã biết là hoa hoa công tử, tớ không muốn trở thành người phụ nữ thứ 2750 của hắn!"

"Ha ha. . . . . ." Mạc Tiểu Hàn bị Cố Cẩm Tâm chọc cho cười phá ra: "Bùi Tuấn năm nay hình như hai mươi bảy tuổi, nếu hắn có 2750 người phụ nữ, như vậy một năm hắn phải lên giường với một trăm người phụ nữ, giả thiết lúc 1 tuổi hắn bắt đầu XXOO, vậy mỗi ba ngày hắn sẽ phải đổi một người phụ nữ. Oa! Con số kinh hãi quá!"

Nghe Mạc Tiểu Hàn trêu ghẹo, Cố Cẩm Tâm cũng cười lên ha hả: "Một tuổi đã XXOO ! Chim sẻ nhỏ chưa trổ mã tốt! Cậu thật giúp Bùi Tuấn suy nghĩ !"

Hai người chơi đùa một lúc, tạm thời quên mất màn náo nhiệt ở quán rượu kia.

----------------------------------

Trong quán rượu của Bùi Tuấn, Sở Thiên Ngạo đang buồn bực uống rượu.

Chai rượu Laffey 82 năm đang mở nắp, ban đầu còn dùng ly, về sau ngay cả ly cụng không dùng nữa, trực tiếp cầm chai rượu lên uống.

Máu trên vết thương ở cánh tay đã ngưng lại rồi, nhưng vẫn đau nhói khác thường.

"Thiên Ngạo! Đừng uống nữa!" Bùi Tuấn lo lắng nhìn Sở Thiên Ngạo. Mạc Tiểu Hàn này đã hoàn toàn ảnh hưởng đến cuộc sống của Sở Thiên Ngạo .

Sở Thiên Ngạo trước kia coi phụ nữ như quần áo, chưa bao giờ coi trọng họ, Bùi Tuấn chưa bao giờ nhìn thấy hắn mượn rượu giải sầu hoặc chỉ vì một người phụ nữ mà phiền não.

Bây giờ lại cãi nhau với Mạc Tiểu Hàn, bị Mạc Tiểu Hàn cắn đau như vậy thì không nói làm gì, nhưng lại uống nhiều rượu như vậy khiến bản thân người không ra người quỷ không ra quỷ .

"Đừng động tới tôi!" Sở Thiên Ngạo tiếp tục buồn bực uống rượu. Cà vạt bị kéo lung tung, lộ ra lồng ngực khỏe mạnh. Hắn vẫn đẹp trai như cũ, nhưng trên mặt lại mang theo cô đơn thật sâu.

Bùi Tuấn thở dài, hắn thà mong rằng Sở Thiên Ngạo vẫn như lúc trước hoàn toàn không để ý đến phụ nữ, chỉ sử dụng họ để phát tiết mà thôi. Sở Thiên Ngạo như vậy, xem ra còn tốt hơn.

Chuyện tối nay, Bùi Tuấn ngoảnh mặt làm ngơ, thấy rất rõ rang rằng chỉ có Sở Thiên Ngạo là có tình cảm với đối phương thôi chứ Mạc Tiểu Hàn hoàn toàn không yêu hắn.

"Thiên Ngạo, buông tay đi! Buông tha cho Mạc Tiểu Hàn, cũng là buông tha chính mình." Bùi Tuấn nghiêm túc khuyên Sở Thiên Ngạo.

"Buông tay?" Sở Thiên Ngạo chợt nở nụ cười: "Bùi Tuấn, cậu nói tôi buông tay? Cái mà Sở Thiên Ngạo tôi muốn, cho tới bây giờ chưa bao giờ chiếm không được!"

"Tình cảm không thể miễn cưỡng, Mạc Tiểu Hàn không yêu cậu! Cậu tỉnh lại đi! Cậu chiếm được thân xác của cô ấy, nhưng chiếm không được trái tim cô ấy!" Bùi Tuấn tận tình khuyên bảo.

"Cậu nói cái gì? !" Lời nói của Bùi Tuấn giống như lưỡi dao nhọn, đâm thật sâu vào tim Sở Thiên Ngạo đau nhói. Ánh mắt giận dữ tràn đầy tơ máu mở to, bàn tay níu chặt cổ áo Bùi Tuấn: "Cậu nói cái gì? Cậu nói Mạc Tiểu Hàn không yêu tôi?"

Từ trước tới giờ Bùi Tuấn không sợ Sở Thiên Ngạo dù hắn có say khướt, giờ phút này Sở Thiên Ngạo cần phải có người thức tỉnh hắn. Nếu không hắn vẫn u mê không tỉnh!

"Đúng vậy! Tôi nhắc lại lần nữa! Mạc Tiểu Hàn không thương cậu! Cậu buông tay đi! Cần gì khiến mình khổ sở như vậy!" Bùi Tuấn lạnh lùng nói.

Trái tim Sở Thiên Ngạo như bị ai bóp chặt.

Mạc Tiểu Hàn không thương hắn, Mạc Tiểu Hàn không thương hắn, Mạc Tiểu Hàn chưa từng yêu hắn. Ý niệm này quanh quẩn ở trong lòng cho tới nay còn chưa chịu thừa nhận, giờ phút này bị người khác vạch rõ như ban ngày, giống như da trên cơ thể bị bóc trần đến máu chảy đầm đìa khiến hắn đau thấu tim!

Chợt buông cổ áo của Bùi Tuấn ra, chai rượu trong tay cũng rơi xuống đất, Sở Thiên Ngạo chán nản ném mình vào ghế sa lon, hai tay ôm đầu, không muốn Bùi Tuấn thấy cảm xúc của mình.

Hắn đã thất bại, ngay cả một người phụ nữ cũng không giải quyết được. Mạc Tiểu Hàn, trái tim của em làm bằng đá sao? Rốt cuộc em muốn như thế nào, phải làm sao mới có thể lay động trái tim em?

Sở Thiên Ngạo tự lẩm bẩm trong đáy lòng, tất cả giận dữ cùng ngang ngược đều biến mất không còn gì nữa, giờ phút này, hắn chỉ cảm thấy chán nản và tuyệt vọng.

"Thiên Ngạo, tỉnh lại đi thôi." Nhìn dáng vẻ Sở Thiên Ngạo đau đớn chán nản, Bùi Tuấn cũng không biết nên nói cái gì, hắn và Sở Thiên Ngạo cùng nhau lớn lên, thường thấy bộ dạng ngang ngược càn rỡ của hắn, bây giờ Sở Thiên Ngạo suy sụp như vậy khiến hắn cũng không dễ chịu gì.

Người phụ nữ tên Mạc Tiểu Hàn kia, quả thật không biết suy xét. Còn bạn bè của cô, Cố Cẩm Tâm, có vẻ đáng yêu hơn.

Bùi Tuấn thầm nghĩ. Bóng dáng Cố Cẩm Tâm đột nhiên hiện ra trước mắt hắn.

Cố Cẩm Tâm là cô gái mà Bùi Tuấn chưa gặp bao giờ, nụ cười sáng rỡ, lại có vẻ hiệp nghĩa như con trai, gương mặt đáng yêu như búp bê, dáng người lại thon gầy, đầy sức sống như một thanh niên.

Cơ thể đối lập nhau, một cô gái quyến rũ và một thanh niên phóng khoáng kết hợp trên người cô sao hài hòa như thế. Khiến người khác đã gặp một lần thì khó quên.

Nghĩ đến Cố Cẩm Tâm, trên mặt Bùi Tuấn hiện lên một nụ cười nhàn nhạt.

——————————————————————————————

Trời đã sáng, Mạc Tiểu Hàn mới phát hiện ra mình và Cố Cẩm Tâm chen chúc ngủ thiếp đi trên chiếc giường nhỏ. Tối hôm qua nói chuyện hàn huyên tới rất khuya, cũng không biết mình ngủ lúc nào.

"Cẩm Tâm, dậy! Trễ rồi!" Mạc Tiểu Hàn nhìn đồng hồ, đã hơn 8 giờ! Nếu không rời giường sẽ đi làm trễ!

"A!" Cố Cẩm Tâm giống như một con cá chép từ trên giường nhảy dựng lên. Đang chuẩn bị phóng đi rửa mặt, chợt nhớ ra, quay đầu lại nhìn Mạc Tiểu Hàn: "Tiểu Hàn! Cậu xác định chúng ta còn muốn đi làm?"

"Hả? . . . . . . Ách. . . . . ." Sau khi sửng sốt, Mạc Tiểu Hàn mới chợt nhớ tới chuyện tối hôm qua, lập tức ngây dại.

Quả thật, sau khi trải qua chuyện tối hôm qua, cô còn có thể đối mặt với Sở Thiên Ngạo sao? Cố Cẩm Tâm đại khái cũng không còn cách nào đi làm nữa?

"Cẩm Tâm, tớ thấy, chúng ta không cần đi làm."

"Tiểu Hàn, không phải cậu vẫn muốn thoát khỏi Sở Thiên Ngạo sao? Đây chính là cơ hội a! Nói không chừng hôm qua cậu cắn hắn, hắn đang nóng giận, sẽ không bao giờ tới tìm cậu nữa!"

"Chỉ mong giống cậu nói vậy!" Nghe Cố Cẩm Tâm nói, ánh mắt của Mạc Tiểu Hàn cũng sáng lên. Hôm qua cô cắn Sở Thiên Ngạo cquá tàn nhẫn, ánh mắt của Sở Thiên Ngạo đến giờ cô vẫn nhớ rõ, một ánh mắt rét lạnh thấu tim. Có lẽ, Sở Thiên Ngạo thật sự sẽ không tìm cô nữa!

"Tiểu Hàn! Chúng ta đi tìm việc khác đi! Nghe nói công ty bách hóa của tập đoàn thân thị đang tuyển thư ký !" Cố Cẩm Tâm kích động nói.

Thân thị? Là công ty của học trưởng Hạo sao? Mạc Tiểu Hàn chợt giật mình

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Avatar
meo hen20:01 17/01/2020
Hay sen kinh khủng
Avatar
ngophuong22:10 22/10/2019
wa hay
Avatar
Tiểu Linh Linh21:06 04/06/2019
Hay quá
Avatar
Hoangkhiem Nguyen03:04 17/04/2019
Sao lúc Tiểu Hàn mang thai Thiên Ngạo quả quyết không phải con hắn mà lúc biết Tư Hàn là con của Tiểu Hàn thì nói đó là con của 2 người?vậy a ta biết Tiểu Hàn và a ta quan hệ đêm hôm đó lúc nào zậy?
Avatar
ưẻye16:08 19/08/2015
chuyện này vẫn chưa rõ ràng lắm khiến ng đọc còn nhiều thắc mắc ns chung chs này ko hay lắm
Avatar
KS15:08 09/08/2015
chỉ có hai từ để miêu tả truyện này: CẨU HUYẾT!!
Avatar
luna20:06 27/06/2015
Noi dung nguoi lon nhieu wa, lam bien doc.
Avatar
Mai Lê11:01 24/01/2015
mình là mình ghét nam 9 , sao ma thiếu tôn trọng phụ nữ, bạo lực, mình là ko như nữ chính dễ tha thứ thế đâu.
Avatar
Trần Thị Tú Nhi11:12 06/12/2014
cho hoi STH co biet dua con do la cua anh ta ko
Avatar
Dien vi xanh21:07 05/07/2014
Nam 9 không đuợc sạch lam. Minh bai xích tinh tiết STH bất MTH phai chung kiện XXOO cua anh ta, rất phan cam.

BÌNH LUẬN FACEBOOK