Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Mạc Tiểu Hàn nhìn Cố Cẩm Tâm hỏi thăm: "Thân thị? Thân thị nào?"

"Chính là công ty Thân thị a! Hình như tổng giám đốc Thân thị kết hôn với con gái của Thị trưởng Lương." Cố Cẩm Tâm nhìn dáng vẻ Mạc Tiểu Hàn rất hứng thú nên nói tiếp, "Chỉ có điều! Trong hôn lễ lúc ấy hình như có một trận ồn ào, cuối cùng kết hôn không thành!"

"Không có kết hôn? Không thể nào? Trước đây xem qua báo chí, nói con gái Thị trưởng Lương đã mang thai?" Mạc Tiểu Hàn cũng có chút giật mình. Thời điểm Thân Hạo Khiêm kết hôn cô đã đi Mỹ, nên mọi chuyện khúc mắc cô cũng không biết.

Thì ra là học trưởng Hạo không kết hôn với Lương Noãn Noãn a. . . . . . Nhưng lần trước ở cửa hàng tổng hợp nhìn thấy bọn họ rất hạnh phúc, rõ ràng là đã sinh em bé rồi. . . . . .

"Lúc ấy là chuẩn bị kết hôn, cũng đã cử hành hôn lễ. Nhưng hình như trong hôn lễ có người gây chuyện, cuối cùng hôn lễ không thành." Cố Cẩm Tâm lại bổ sung: "Chỉ có điều, tổng giám đốc Thân thị vẫn ở cùng con gái thị trưởng, đã có con rồi."

Mạc Tiểu Hàn bị xoay có chút chóng mặt: "Vậy rốt cuộc là đã kết hôn hay chưa kết hôn?"

"Chưa kết hôn, nhưng có con, ở chung một nhà" Cố Cẩm Tâm nói rồi nhìn Mạc Tiểu Hàn một cái: "Tiểu Hàn, Sao bây giờ cậu lại có hứng thú với mấy chuyện này hả? Tớ nhớ hình như cậu không phải là một người thích bát quái nha!"

Mạc Tiểu Hàn do dự một chút, quyết định là chưa nên nói cho Cẩm Tâm chuyện của cô và Thân Hạo Khiêm. Tối hôm qua đã nói với cô ấy quá nhiều chuyện, sợ cô ấy nhất thời không chịu nổi.

Quả thật, quá rối loạn. Mạc Tiểu Hàn cũng cảm thấy quan hệ của cô và Sở Thiên Ngạo, Thân Hạo Khiêm giống như một mớ bòng bong.

"Tiểu Hàn, vậy rốt cuộc cậu có muốn đi thử không?" Cố Cẩm Tâm hỏi.

"Không! Tớ tuyệt đối không đi thân thị. Để tớ xem có cơ hội nào khác hay không." Mặc dù Mạc Tiểu Hàn nói như vậy, nhưng trong lòng lại đối với chuyện tìm việc một chút lòng tin cũng không có. Cô không biết Sở Thiên Ngạo rốt cuộc có chịu hay buông tha cho cô hay không . . . . .

"Tiểu Hàn, hôm nay tớ về công ty làm thủ tục nghỉ việc. Cậu đi không?" Cố Cẩm Tâm hỏi.

"A. . . . . . Tớ không đi, dù sao tớ cũng chỉ làm việc có mấy ngày, cũng không có đồ đạc gì cần dọn ở công ty, cũng không có hồ sơ nào cần bàn giao." Thật ra Mạc Tiểu Hàn có chút chột dạ, nếu như cô trở về công ty, không biết Sở Thiên Ngạo sẽ hành hạ cô thế nào.

"Vậy cũng tốt, vậy tớ đi trước. Buổi trưa thì có thể về. Đúng rồi, buổi chiều chúng ta đi dạo phố đi!" Cố Cẩm Tâm đề nghị.

"Ừ."

————————————————

Say rượu tỉnh lại, Sở Thiên Ngạo cảm thấy đầu nhức như sắp nổ tung.

Đứng dậy, phát hiện mình nằm trên sàn nhà Bùi Tuấn cả đêm.

Trên giường lớn, Bùi Tuấn đang ngủ say.

"Bùi Tuấn!" Sở Thiên Ngạo rống lên! Dầu gì thì cũng phải đưa hắn vào phòng khách ngủ chứ, sao lại ném hắn ngủ trên sàn nhà còn mình thì ngủ trên giường lớn!

Bùi Tuấn đang trong giấc mộng bị đánh thức, sắc mặt cũng không có gì tốt.

"Sao? Người khốn khổ vì tình rốt cuộc cũng tỉnh rồi hả?" Vừa mở miệng là châm chọc.

Gương mặt tuấn tú của Sở Thiên Ngạo xẹt qua tia màu đỏ nhàn nhạt, giọng nói càng thêm tức giận: "Bùi Tuấn, cậu đừng nói với tôi nhà cậu không có phòng khách!"

"Ha ha. . . . . . Phòng khách cái gì mà phòng khách, tôi thấy cậu ngủ trên sàn nhà cũng rất thoải mái a?" Bùi Tuấn lật người, lười phải nhìn vẻ mặt tức giận của Sở Thiên Ngạo. Sàn nhà nhà hắn nhiệt độ ổn định, phía trên lại có thảm nhung dày, Sở Thiên Ngạo sẽ không bị đông lạnh .

"Cậu gọi cái này là đạo đãi khách sao?" Sở Thiên Ngạo tức muốn chết. Hắn và Bùi Tuấn dầu gì cũng là bạn bè nhiều năm như vậy, vậy mà ngay cả cái giường cũng không chuẩn bị được cho hắn.

Giọng nói Bùi Tuấn nhàn nhạt truyền đến: "Cậu uống say mèm, cả người đầy mùi rượu, Bùi đại Tổng giám đốc tôi chịu đựng mùi rượu thối tự mình dìu cậu về cũng không tệ rồi! Cậu đừng kén cá chọn canh!"

". . . . . ." Sở Thiên Ngạo im lặng.

"Đi tắm một cái đi! Trên người cậu toàn mùi rượu, làm hôi thúi cả khuê phòng của tôi!" Bùi Tuấn nghiêm trang nói.

Nếu là trước kia, câu "Khuê phòng" này khẳng định sẽ khiến Sở Thiên Ngạo cười thật to, nhưng hôm nay hắn không còn tâm trạng nào mà cười nữa.

Ngơ ngác ngồi trên đất, Sở Thiên Ngạo cô gắng nhớ lại tình cảnh ngày hôm qua.

Dường như trí nhớ luôn tự giác che giấu những cảnh tượng không vui, chuyện tối hôm qua, dù Sở Thiên Ngạo rất cố gắng nhớ lại, dường như cũng chỉ là một bóng dáng mông lung. Nhưng có một điều rất rõ ràng, đó chính là —— Mạc Tiểu Hàn không yêu hắn. Hắn rốt cuộc nhớ rõ một chuyện, Mạc Tiểu Hàn không yêu hắn.

Một cảm giác chết lặng như dao cắt vào lòng, Sở Thiên Ngạo chỉ cảm thấy nơi trái tim đau tê tái.

"Thiên Ngạo, đi tắm đi. Hôm nay dứt khoát không đến công ty. Chúng ta đi chơi bóng!" Thấy bộ dạng ngẩn người của Sở Thiên Ngạo, Bùi Tuấn nhẹ giọng khuyên nhủ.

Sở Thiên Ngạo không trả lời. Trên gương mặt anh tuấn là nỗi cô đơn thật sâu, thần sắc kia, căn bản không giống như một tổng giám đốc hăng hái thường ngày mà giống như một ông lão 70 tuổi. Đau thương tuyệt vọng.

Bùi Tuấn thở dài: "Thiên Ngạo, buông tay đi! Cần gì phải như vậy? Cậu muốn người phụ nữ nào mà không được? Cần gì phải làm khó người khác cũng làm khó chính mình?"

Một câu nói, khiến Sở Thiên Ngạo đang giữa cơn đau lòng giựt mình tỉnh lại.

Bông tay? Bỏ qua cho Mạc Tiểu Hàn?

Ý niệm này quanh quẩn trong lòng hắn. Có lẽ, thật sự phải như thế. Loại cảm giác đau lòng này thật sự quá khó chịu. Từ nhỏ đến lớn, lần đầu tiên vì một người phụ nữ mà hắn đau lòng như vậy, loại cảm giác này thật sự không dễ chịu.

Nhưng, thật sự phải buông tay sao? Kể từ đó, Mạc Tiểu Hàn trở thành người xa lạ? Kể từ đó, cô không còn thuộc về hắn nữa, cô sẽ cười trong lòng một người đàn ông khác, hôn một người đàn ông?

Không! Không thể nào! Bất luận như thế nào hắn cũng không làm được điều này! Hắn sẽ không buông tay!

Dường như nhìn thấu tâm tư của Sở Thiên Ngạo, Bùi Tuấn ngồi dậy, nghiêm túc nhìn Sở Thiên Ngạo nói: "Thiên Ngạo, tôi biết hiện tại kêu cậu buông tay là rất khó. Không bằng cậu cho mình một tuần lễ, tạm thời không nên gặp mặt Mạc Tiểu Hàn, nếu như qua 1 tuần, cậu phát hiện cậu muốn ở cùng một chỗ với cô ấy, chịu được nỗi đau cô ấy không yêu cậu, lúc đó cậu sẽ tìm cô ấy về."

Sở Thiên Ngạo ngẩng đầu nhìn Bùi Tuấn, chợt nhìn thấy bản thân phản chiếu từ cánh cửa sổ thủy tinh.

Tiều tụy, cô đơn. Mới 1 đêm mà thôi, hàm râu xanh xanh đã mọc đầy cằm, trong đôi mắt hằn lên những tia máu.

Sở Thiên Ngạo giật mình, tại sao mình lại biến thành như vậy? Gương mặt anh tuấn dường như bị che phủ bằng một lớp vải sa mỏng màu xám xịt, cả người cũng mất đi sự hăng hái.

Có lẽ nên buông tay. . . . . . Hắn tốn nhiều tâm tư cho Mạc Tiểu Hàn như vậy, nếu như cô có cảm tình với hắn thì đã sớm động lòng chứ không náo loạn thành bộ dáng như hôm nay.

Có lẽ, Mạc Tiểu Hàn không thuộc về hắn.

Sở Thiên Ngạo đau lòng như dao cắt, nhưng vẫn hướng về phía Bùi Tuấn gật đầu một cái: "Được. Tôi sẽ thử."

————————————————

Cố Cẩm Tâm làm thủ tục thôi việc thuận lợi không ngờ, Tổng giám bộ phận hành chánh hoàn toàn không hỏi nguyên nhân, để cô và các thư ký khác bàn giao sổ sách. Dù sao thư ký ở Sở thị còn nhiều mà. Ít đi một người thì cũng không thiếu.

Nhưng đến tờ chứng nhận nghỉ việc cuối cùng lại xảy ra chút phiền toái. Quản lý phụ trách lại kiên trì, muốn Sở Thiên Ngạo đồng ý mới có thể ký chứng nhận nghỉ việc cho cô.

"Thư ký Cố, tốt nhất cô nên gọi điện thoại nói cho Tổng giám đốc chuyện cô nghỉ việc, dù sao cô cũng là thư ký của tổng giám đốc. Chúng tôi không biết rốt cuộc tổng giám đốc có giao phó cho cô nhiệm vụ gì đặc biệt hay không. Cô nghỉ như vậy, nếu tổng giám đốc hỏi tới, chúng tôi không biết phải nói như thế nào." Quản lý phụ trách nhân sự nói rất hợp tình hợp lý.

"Được. Vậy tôi phải gọi điện thoại cho Sở tổng thôi." Cố Cẩm Tâm cắt ngang lời nói củ người quản lý.

Bấm số điện thoại của Sở Thiên Ngạo, Cố Cẩm Tâm có chút lo lắng, vì tính cách của Sở Thiên Ngạo quá mạnh mẽ, mặc dù nói qua điện thoại, Cố Cẩm Tâm vẫn sợ hết hồn hết vía : "Alo, Sở tổng, tôi là Cố Cẩm Tâm."

Sở Thiên Ngạo và Bùi Tuấn đang đánh golf. Chợt nhận được điện thoại của Cố Cẩm Tâm.

"Alo, phải Sở tổng không? Tôi là Cố Cẩm Tâm, tôi xin phép ngài cho tôi được từ chức, hôm nay tới công ty làm thủ tục nghỉ việc. quản lý phụ trách nhân sự nói phải báo cáo cho ngài biết." Trong lòng Cố Cẩm Tâm rất thấp thỏm. Cô không biết Sở Thiên Ngạo sẽ đối xử với cô thế nào.

"Được." Một câu nói Đơn giản, Sở Thiên Ngạo cúp điện thoại.

Cố Cẩm Tâm cũng lấy làm kinh hãi, thật không ngờ Sở Thiên Ngạo lại đồng ý một cách thoải mái như vậy.

"Thiên Ngạo, điện thoại của ai thế?" Bùi Tuấn có chút ngạc nhiên.

"Điện thoại từ chức của Cố Cẩm Tâm." Sở Thiên Ngạo nhàn nhạt nói, gương mặt lạnh lùng không có cảm xúc gì.

"Cố Cẩm Tâm?" Bùi Tuấn chợt hứng thú, đoạt lấy điện thoại trong tay Sở Thiên Ngạo, "Để tôi lưu lại số điện thoại của cô ấy."

"Làm gì?" Sở Thiên Ngạo kỳ quái, chẳng lẽ Bùi Tuấn thật sự có hứng thú với người phụ nữ đó?

"Còn làm gì? Đương nhiên là tán gái!" Bùi Tuấn tùy tiện nói, trong mắt lại nổi lên ý cười.

————————————————

Thuận lợi xử lý hết thủ tục từ chức, Cố Cẩm Tâm vui vẻ gọi điện thoại cho Mạc Tiểu Hàn: "Tiểu Hàn, thủ tục xong xuôi rồi, cậu mau ra đây đi! Hôm nay chúng ta đi dạo phố xem phim!"

"Đừng đi dạo phố nữa. Xem phim đi! Rất lâu không có xem phim rồi."

Mạc Tiểu Hàn thay quần áo chuẩn bị ra cửa. Cổ chân hôm qua mới bị trật nên hôm nay có vẻ đau, chỉ có điều cũng không trở ngại cho việc đi bộ lắm. Tuy nhiên vết thương do bị kéo lê ngày hôm qua vẫn còn rướm máu, nên đi giày xăng-̣đan lộ bên ngoài nhìn qua có chút dọa người.

Thôi, suy nghĩ nhiều làm gì, Mạc Tiểu Hàn vuốt vuốt tóc. Có thể thoát khỏi Sở Thiên Ngạo, cảm giác tự do tự tại rất tốt. Hôm nay nhất định phải thật vui vẻ.

Trong rạp chiếu phim, Mạc Tiểu Hàn đã mua vé xong, ngồi ở trên ghế lẳng lặng chờ Cố Cẩm Tâm.

Bên ngoài rạp, Thân Hạo Khiêm đang cùng với Lương Noãn Noãn xem áp phích quảng cáo phim.

Hôm nay là sinh nhật của Lương Noãn Noãn, bị cô nhõng nhẽo cầu khẩn, Thân Hạo Khiêm mới đưa Lương Noãn Noãn đến xem phim. Thật sự đã lâu không đưa Noãn Noãn đi đâu cả, hắn thiếu cô một hôn lễ, còn thiếu cô rất nhiều tình yêu, cũng thiếu cô rất nhiều thời gian, trong lòng Thân Hạo Khiêm cũng có chút áy náy.

"Hạo Khiêm, em muốn xem phim kịnh dị!" Lương Noãn Noãn chu miệng lên làm nũng. Mặc dù sắp là mẹ, nhưng khi ở bên cạnh Thân Hạo Khiêm cô vẫn thích làm nũng.

Thân Hạo Khiêm mỉm cười: "Được."

Ánh sáng mặt trời chiếu trên mặt Thân Hạo Khiêm, gương mặt sáng sủa lịch sự, nho nhã đẹp trai, dáng người dưới ánh mặt trời có vẻ rất cao lớn.

Lương Noãn Noãn nhìn Thân Hạo Khiêm, trong lòng xuất hiện một cảm giác kiêu ngạo: đây chính là người đàn ông của cô, đẹp trai anh tuấn, lại rất có khí chất, cầm tay Thân Hạo Khiêm đi trên đường, thường bị người khác quăng tới ánh mắt hâm mộ, khiến Lương Noãn Noãn cảm thấy rất thỏa mãn.

Cô nghĩ, cô thật rất thích Thân Hạo Khiêm.

Trên mặt mang nụ cười ngọt ngào, Lương Noãn Noãn ngẩng đầu nhìn Thân Hạo Khiêm: "Hạo Khiêm, phim săp chiếu rồi, chúng ta vào đi thôi!"

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Avatar
meo hen20:01 17/01/2020
Hay sen kinh khủng
Avatar
ngophuong22:10 22/10/2019
wa hay
Avatar
Tiểu Linh Linh21:06 04/06/2019
Hay quá
Avatar
Hoangkhiem Nguyen03:04 17/04/2019
Sao lúc Tiểu Hàn mang thai Thiên Ngạo quả quyết không phải con hắn mà lúc biết Tư Hàn là con của Tiểu Hàn thì nói đó là con của 2 người?vậy a ta biết Tiểu Hàn và a ta quan hệ đêm hôm đó lúc nào zậy?
Avatar
ưẻye16:08 19/08/2015
chuyện này vẫn chưa rõ ràng lắm khiến ng đọc còn nhiều thắc mắc ns chung chs này ko hay lắm
Avatar
KS15:08 09/08/2015
chỉ có hai từ để miêu tả truyện này: CẨU HUYẾT!!
Avatar
luna20:06 27/06/2015
Noi dung nguoi lon nhieu wa, lam bien doc.
Avatar
Mai Lê11:01 24/01/2015
mình là mình ghét nam 9 , sao ma thiếu tôn trọng phụ nữ, bạo lực, mình là ko như nữ chính dễ tha thứ thế đâu.
Avatar
Trần Thị Tú Nhi11:12 06/12/2014
cho hoi STH co biet dua con do la cua anh ta ko
Avatar
Dien vi xanh21:07 05/07/2014
Nam 9 không đuợc sạch lam. Minh bai xích tinh tiết STH bất MTH phai chung kiện XXOO cua anh ta, rất phan cam.

BÌNH LUẬN FACEBOOK