Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Mạc Tiểu Hàn ngơ ngác nhìn Sở Thiên Ngạo. Mới vừa rồi còn săn sóc giúp cô mang giày, nhiệt tình hôn cô, dính cô giống như keo, chợt trở nên chanh chua như vậy.

Thì ra, trong lòng của hắn, cho tới bây giờ chưa hề có sự tôn trọng chân chính đối với cô.

Cô cho rằng hắn thay đổi, thật ra thì, chẳng qua là hắn muốn ngụy trang trước mặt để có được cô.

Hắn, chưa từng tôn trọng cô, trong mắt hắn, cho tới bây giờ cô cũng chỉ là một đồ chơi. Một công cụ ấm giường mà thôi!

Thấy sắc mặt tái nhợt của Mạc Tiểu Hàn, ngơ ngác nhìn Sở Thiên Ngạo, một dáng như bị đả kích, trái tim Thân Hạo Khiêm như muốn vỡ nát!

Hung hăng kéo tay Lương Noãn Noãn ra, vọt tới trước mặt Sở Thiên Ngạo cao giọng chất vấn: "Sở Thiên Ngạo, làm sao anh có thể ở trước mặt người phụ nữ nói những lời như thế! Rốt cuộc anh có được nuôi dạy tử tế hay không?"

"Ha ha ha. . . . . . Nuôi dạy? Tôi có được nuôi dạy hay không, không tới phiên anh lo. Thân Hạo Khiêm, nhớ thương người phụ nữ của tôi, anh còn chưa đủ tư cách!" Sở Thiên Ngạo phách lối ngông cuồng.

Tròng mắt đen lãnh khốc nhìn chằm chằm Thân Hạo Khiêm.

Nghe câu nói của Sở Thiên Ngạo, gương mặt Mạc Tiểu Hàn thoáng một cái càng thêm trắng bệch giống như tờ giấy.

Thân Hạo Khiêm lo lắng nhìn Mạc Tiểu Hàn, ánh mắt lại đụng phải ánh mắt buồn bã của Mạc Tiểu Hàn.

Tuyệt vọng như vậy, bất lực như vậy. Cứ buồn bã nhìnThân Hạo Khiêm, trái tim Thân Hạo Khiêm như bị một bàn tay gắt gao bóp chặt.

Sở Thiên Ngạo thờ ơ lạnh nhạt, thấy Mạc Tiểu Hàn nhìn Thân Hạo Khiêm, ánh mắt giằng co. Trong lòng càng thêm lửa giận ngập trời!

"Thân Hạo Khiêm, không biết anh rốt cuộc nhớ thương cái gì, là điểm mẫn cảm trên người cô ta, hay là lúc cô ta rên rỉ? Hay là, gương mặt làm bộ ngây thơ này?"

Bàn tay Sở Thiên Ngạo dùng sức, hung hăng kéo cằm Mạc Tiểu Hàn, kéo mặt cô quay lại phía mình, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình.

Sắc mặt Mạc Tiểu Hàn trắng bệch, nhưng không hề giãy giụa, vẫn để bàn tay cứng như sắt của Sở Thiên Ngạo muốn bóp vỡ mặt mình.

"Sở Thiên Ngạo, buông tay! Anh không thể đối với cô ấy như vậy!" Thân Hạo Khiêm vọt tới, nắm tay hướng Sở Thiên Ngạo đánh tới.

Sở Thiên Ngạo nhẹ nhàng né tránh, tránh được quả đấm của Thân Hạo Khiêm, trong mắt là sự khát máu, tàn nhẫn khiến Mạc Tiểu Hàn rùng mình một cái.

Sở Thiên Ngạo và Thân Hạo Khiêm đánh nhau, trong tai là tiếng thét chói tai của Lương Noãn Noãn.

Mạc Tiểu Hàn như chết rồi. Không muốn xem, cũng không muốn nghe. Giống như thế giới này hoàn toàn không có bất cứ quan hệ gì với cô.

Mạc Tiểu Hàn đã quên mình bị Lương Noãn Noãn vừa khóc vừa la hung hăng tát một cái ngã xuống mặt đất như thế nào rồi. Sở Thiên Ngạo như hung thần ác sát trở tay cho Lương Noãn Noãn một cái tát. . . . . .

Trong suy nghĩ chỉ có máu chảy ra một mảnh đỏ tươi. . . . . .

Mạc Tiểu Hàn bị Sở Thiên Ngạo kéo tới bãi đậu xe, mạnh bạo nhét vào xe hơi. . . . . .

Sở Thiên Ngạo như đua xe trên đường, liên tục vượt vô số đèn đỏ, xe chạy trên đường tránh né không kịp, mấy chiếc xe đụng vào nhau, cả con đường một mảnh gào khóc thảm thiết. . . . . .

Mạc Tiểu Hàn tựa vào ghế phụ, hai tay ôm ở trước ngực thật chặt, không nói một lời nào, cũng không cầu xin tha thứ.

Còn chuyện tệ hại gì xảy ra nữa. Cô vốn định cho mình cùng Sở Thiên Ngạo một cơ hội, có lẽ Sở Thiên Ngạo thật sự thay đổi, một tháng sau, cô thật sự sẽ yêu Sở Thiên Ngạo.

Nhưng cô sai lầm rồi. Sở Thiên Ngạo vĩnh viễn không thể nào thay đổi. Lãnh khốc, khát máu, bá đạo, từ trong xương cốt, vĩnh viễn không thể nào thay đổi.

Sở Thiên Ngạo mím chặt môi, không nói một lời, Mạc Tiểu Hàn không thấy rõ vẻ mặt của hắn, nhưng từ hai bàn tay nắm chặt tay lái của hắn, cô biết trong lòng hắn đang giận dữ ngút trời.

Là cô quá ngây thơ! Cô lại muốn cùng Sở Thiên Ngạo thử lui tới.

Cắn chặt đôi môi, Mạc Tiểu Hàn mệt mỏi nói: "Sở Thiên Ngạo, anh đưa tôi trở về nơi ở Cẩm Tâm đi. Chúng tôi kết thúc."

Giọng nói mệt mỏi thê lương, giống như một bà lão đã đã trải qua biến đổi tang thương rất lớn.

"Câm miệng! Không tới phiên cô nói kết thúc!" Sở Thiên Ngạoliếc qua, ánh mắt lạnh lùng giống như trời đông giá rét: "Mạc Tiểu Hàn, người phụ nữ nói láo thành tính! Vậy mà tôi lại tin tưởng Thân Hạo Khiêm chỉ là anh hàng xóm! Tôi con mẹ nó thật là đủ ngu!"

Lúc Sở Thiên Ngạo nói chuyện, xe liên tiếp đụng đổ vài lan can, sườn xe lắc lư kịch liệt, đầu Mạc Tiểu Hàn đụng vào kính chắn gió phía trước khiến đau đớn.

Nhắm mắt lại, Mạc Tiểu Hàn thật hy vọng xảy ra tai nạn xe kịch liệt hơn, khiến cô chết đi coi như xong chuyện! Cô thật sự rất mệt mỏi, không muốn cùng tiếp tục dây dưa Sở Thiên Ngạo nữa!

"Két. . . . . ." Qua một cua quẹo, Sở Thiên Ngạo đột nhiên dừng xe, quay đầu âm lãnh nhìn cô, từng chữ từng chữ từ kẽ răng lọt ra ngoài: "Lúc ở trên giường cô gọi học trưởng Hạo, chính là Thân Hạo Khiêm?"

". . . . . ." Mạc Tiểu Hàn nhắm hai mắt, không nhìn Sở Thiên Ngạo, cũng không trả lời.

"Nói chuyện!" Bàn tay Sở Thiên Ngạo đưa qua bóp cổ Mạc Tiểu Hàn: "Mạc Tiểu Hàn, Cô nói chuyện với tôi!"

Cổ bị bóp chặt, không khí càng ngày càng trở nên mỏng manh. Mạc Tiểu Hàn bắt đầu cảm thấy hai mắt tối đen. Nhưng cô vẫn quật cường không chịu mở miệng. Sở Thiên Ngạo tức giận vô cùng, đẩy mạnh cô ra, đầu Mạc Tiểu Hàn đụng mạnh vào cửa kiếng xe!

Nhưng Sở Thiên Ngạo không thèm quan tâm Mạc Tiểu Hàn, đạp thắng xe, tốc độ xe càng trở nên điên cuồng, Mạc Tiểu Hàn phải nắm thật chặt tay vịn bên cạnh xe, mới có thể khiến mình không bị văng ra ngoài.

Bên trong xe yên lặng. Mạc Tiểu Hàn lại đột nhiên mở miệng, giọng nói trầm thấp lành lạnh: "Đúng vậy."

Sở Thiên Ngạo nhìn chằm chằm tựa như muốn ăn thịt cô! Thân Hạo Khiêm, học trưởng Hạo, hắn sớm nên nghĩ tới!

Buồn cười, khi hắn đang hết sức lấy lòng người phụ nữ này, cô lại nhớ thương một người đàn ông khác. Hắn hạ mình dùng miệng hôn nơi đó của cô, cô thoải mái như bay lên trời, nhưng lại kêu tên một người đàn ông khác!

Buồn cười, Sở Thiên Ngạo chưa bao giờ cảm thấy, chuyện của mình giống như một chuyện cười như thế.

Mạc Tiểu Hàn, đem hắn hoàn toàn biến thành một con trâu, một truyện cười. đội nón xanh lâu như vậy, thế nhưng hắn lại một chút cũng không phát hiện!

Người phụ nữ đáng chết!

Xe vừa mới dừng hẳn, Sở Thiên Ngạo liền kéo tóc Mạc Tiểu Hàn đi lên lầu.

Da đầu giống như bị xé rách, Mạc Tiểu Hàn đau thấu tim, nhưng lại quật cường không chịu nói một câu.

Cô và Thân Hạo Khiêm, là trong sạch. Cô không có làm gì sai, cô tuyệt đối sẽ không cầu xin tha thứ. Tuyệt không!

"Reng. . . . . ." Điện thoại Mạc Tiểu Hàn chợt vang lên. Sở Thiên Ngạo đoạt lấy điện thoại của Mạc Tiểu Hàn, nhìn vào màn hình, thấy một tin nhắn.

"Tiểu Hàn, anh đã cùng Lương Noãn Noãn chia tay. Bọn anh ở chung một nhà thôi. Anh biết em yêu anh. Anh cũng yêu em. Anh muốn cưới anh, làm cô dâu của đi!" Người gửi tin nhắn: Thân Hạo Khiêm.

Sắc mặt của Sở Thiên Ngạo trở nên dữ tợn đáng sợ, "Bụp!" Sở Thiên Ngạo mạnh mẽ đem điện thoại di động đập xuống đất, linh kiện điện thoại bắn ra bốn phía .

Mạc Tiểu Hàn thẫn thờ nhìn Sở Thiên Ngạo. Bất luận như thế nào hối hận cũng không kịp. Sở Thiên Ngạo sẽ không bỏ qua cho cô. Thấy sắc mặt kinh khủng của Sở Thiên Ngạo, cô rốt cuộc thừa nhận điểm này.

Sở Thiên Ngạo hốc mắt đầy máu nhìn Mạc Tiểu Hàn.

Anh biết em yêu anh. . . . . . Anh biết em yêu anh. . . . . . Thì ra Thân Hạo Khiêm cũng biết Mạc Tiểu Hàn căn bản không yêu Sở Thiên Ngạo. Chỉ có chính hắn không biết mà thôi!

"Tôi không thương anh, anh cũng không cần yêu tôi. . . . . ."

"Tôi nói, không thương không thương không thương! Nói một vạn lần cũng không thương!"

"Sở Thiên Ngạo, loại người cặn bã như anh, đời này tôi sẽ tuyệt đối không yêu anh!"

Những lời nói của Mạc Tiểu Hàn, chợt vang vọng trong đầu. Khi đó, Sở Thiên Ngạo cho rằng vì cô tức giận nói lẫy, bây giờ nhìn lại, thật ra thì đều là thật. Trừ Thân Hạo Khiêm, Mạc Tiểu Hàn quả thật chưa từng có để hắn trong lòng!

Lửa giận hừng hực bốc cháy ngập trời! Sở Thiên Ngạo dữ tợn nhìn chằm chằm Mạc Tiểu Hàn, cắn răng nghiến lợi nói: "Mạc Tiểu Hàn, tôi muốn cô và Thân Hạo Khiêm phải trả giá thật lớn!"

Sở Thiên Ngạo lãnh khốc nói xong, giơ chân lên, một cước đạp vào đùi Mạc Tiểu Hàn!

"A!" Mạc Tiểu Hàn kêu lên thảm thiết. Mới vừa rồi bị Sở Thiên Ngạo một đường kéo đi, hai chân vốn đã bị thương rồi. Lại bị hắn đạp như vậy, chân quả thật giống như bị đứt, đau tới thấu tim.

không chịu được nữa, trước mặt Mạc Tiểu Hàn bỗng tối sầm, lập tức hôn mê bất tỉnh!

Khi Mạc Tiểu Hàn tỉnh lại, đã là buổi sáng hôm sau.

Cô bị ném trong một căn phòng trống rỗng, cái gì cũng có, nhưng nhìn qua không hề có hơi thở con người.

Mạc Tiểu Hàn miễn cưỡng bò dậy, đi tới cửa, muốn mở cửa ra, cô phải đi, lúc này phải rời đi thôi!

Nhưng tay cầm cửa lại không nhúc nhích! Cửa đã bị người bên ngoài khóa lại!

Sở Thiên Ngạo nhốt cô ở chỗ này!

Một tia tuyệt vọng từ trong lòng lan tràn ra. Mạc Tiểu Hàn đi tới bên cửa sổ, dưới tàng cây ngoài cửa sổ có hai ngời giúp việc đang đứng. Mạc Tiểu Hàn nhìn thấy giống như thấy quỷ.

Sở Thiên Ngạo, đã khóa hết các đường ra.

Suy nghĩ thật, nghiêm mật, thật chu đáo. . . . . .

Trong phòng không có đồng hồ báo thức, điện thoại Mạc Tiểu Hàn đã bị Sở Thiên Ngạo đập vỡ rồi. Cô chỉ có thể nhìn bóng nắng để phán đoán thời gian.

Đến trưa, có tiếng mở cửa phòng.

Vú Trương cùng một người người giúp việc khác bưng hai cái khay vào.

"Cô Mạc, ăn cơm." Vú Trương thận trọng nhìn sắc mặt của Mạc Tiểu Hàn.

Hai người này, ngày hôm qua trước khi đi ăn Mạc Tiểu Hàn còn cao cao hứng hứng. Kết quả sau ăn bữa cơm trở lại, là cãi nhau.

Cậu chủ ngày hôm qua thật sự nổi giận, sau khi Mạc Tiểu Hàn ngất giận đùng đùng lái xe ra ngoài. Rạng sáng mới trở về, trên trán đọng lại vết máu. Không biết là bị làm sao.

Thật là làm cho người ta lo lắng.

Mạc Tiểu Hàn co rúc ở góc giường, cả người co lại nhỏ xíu, đầu tóc rũ rượi xõa xuống thật dài, chỉ có thể nhìn thấy một chiếc cằm nhọn trắng nõn.

"Cô Mạc, ăn cơm." Vú Trương lại kêu một lần.

Mạc Tiểu Hàn ngẩng đầu nhìn Vú Trương cười cười, giọng nói nhỏ đến độ không nghe được: "Tôi không đói bụng. Vú bưng đi thôi."

"Cô Mạc, cậu chủ. . . . . . Thật ra thì rất yêu cô." Vú Trương do dự nửa ngày, rốt cuộc vẫn phải nói ra câu này .

Cậu chủ bình sinh hận nhất người khác nói dối. Trước kia đã gặp tình huống như thế, người phụ nữ kia đã sớm phơi thây đầu đường. làm gì còn có thể hành động tùy ý vùi mình ở trong phòng, còn có người cơm bưng nước rót!

"Yêu tôi? Ha ha" Mạc Tiểu Hàn giống như nghe được một chuyện buồn cười nhất.

Nhưng tiếng cười kia một chút cảm giác vui thích cũng không có, chỉ có giễu cợt cùng nản lòng thoái chí.

"Nếu như hắn yêu tôi, sẽ không đánh tôi thành như vậy? Nếu như hắn yêu tôi, sẽ không ở trước mặt nhiều người vũ nhục tôi như vậy? Nếu như hắn yêu tôi, nên thả tôi đi!" Mạc Tiểu Hàn đem máu ứ đọng một mảnh trên người cho Vú Trương nhìn.

Vú Trương lắc đầu thở dài. Cậu chủ xuống tay quả thật quá nặng, Cô Mạc dù sao cũng là con gái a

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Avatar
meo hen20:01 17/01/2020
Hay sen kinh khủng
Avatar
ngophuong22:10 22/10/2019
wa hay
Avatar
Tiểu Linh Linh21:06 04/06/2019
Hay quá
Avatar
Hoangkhiem Nguyen03:04 17/04/2019
Sao lúc Tiểu Hàn mang thai Thiên Ngạo quả quyết không phải con hắn mà lúc biết Tư Hàn là con của Tiểu Hàn thì nói đó là con của 2 người?vậy a ta biết Tiểu Hàn và a ta quan hệ đêm hôm đó lúc nào zậy?
Avatar
ưẻye16:08 19/08/2015
chuyện này vẫn chưa rõ ràng lắm khiến ng đọc còn nhiều thắc mắc ns chung chs này ko hay lắm
Avatar
KS15:08 09/08/2015
chỉ có hai từ để miêu tả truyện này: CẨU HUYẾT!!
Avatar
luna20:06 27/06/2015
Noi dung nguoi lon nhieu wa, lam bien doc.
Avatar
Mai Lê11:01 24/01/2015
mình là mình ghét nam 9 , sao ma thiếu tôn trọng phụ nữ, bạo lực, mình là ko như nữ chính dễ tha thứ thế đâu.
Avatar
Trần Thị Tú Nhi11:12 06/12/2014
cho hoi STH co biet dua con do la cua anh ta ko
Avatar
Dien vi xanh21:07 05/07/2014
Nam 9 không đuợc sạch lam. Minh bai xích tinh tiết STH bất MTH phai chung kiện XXOO cua anh ta, rất phan cam.

BÌNH LUẬN FACEBOOK