Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ánh mắt Mạc Tiểu Hàn khi nhìn thấy hai người đối diện cũng ngây người!

Đôi nam nữ đang từ từ đi tới, quả nhiên là Lương Noãn Noãn và Thân Hạo Khiêm! Lương Noãn Noãn mặc váy bầu màu phấn hồng dành cho phụ nữ có thai, được Thân Hạo Khiêm dìu rất cẩn thận, đang chậm rãi đi về phía bên này.

Bụng của cô chưa nổi rõ, chiếc váy màu hồng giống kiểu trẻ em càng khiến cô thêm xinh đẹp mềm mại, giống như búp bê khiến mọi người yêu thích. Làn da trắng như men sứ, chiếc mũi nhỏ ngạo nghễ vểnh lên, đôi mắt to đen nhánh linh hoạt, đôi môi nhỏ xíu căng mọng, Mạc Tiểu Hàn không thể không thừa nhận, Lương Noãn Noãn quả thật xinh đẹp.

Thân Hạo Khiêm mặc một chiếc áo thun chữ T, kiểu dáng đơn giản, nhưng mặc trên người hắn lại có hương vị không nói ra được, nho nhã, đẹp trai giống như hoàng tử trong truyện manga. Hắn mỉm cười đỡ eo của Lương Noãn Noãn, cúi đầu nhẹ giọng nói với cô cái gì đó.

Trong mắt Mạc Tiểu Hàn dâng lên một tầng sương mù. Nếu như, nếu như thời gian quay ngược lại, quay ngược lại đến trước khi cô biết Sở Thiên Ngạo, khiến Sở Thiên Ngạo không xuất hiện trong cuộc sống của cô nữa, như vậy, cái mỉm cười này, loại che chở này, có phải sẽ thuộc về cô hay không?

Trong lòng quặn đau như bị dao cắt. Mạc Tiểu Hàn mở to mắt. Không muốn nhìn thêm nữa.

Thân Hạo Khiêm và Lương Noãn Noãn đã từ từ đi về phía cô. Cơ thể của Mạc Tiểu Hàn căng cứng! Theo bản năng cô muốn chạy trốn, không được, cô không muốn học trưởng Hạo thấy tình trạng của cô như bây giờ! Ăn mặc như thế, ngay cả chính cô cũng thấy ghét mình!

Nhưng không còn kịp nữa, Thân Hạo Khiêm đã đỡ Lương Noãn Noãn từ từ ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh Mạc Tiểu Hàn.

"Noãn Noãn, em thấy khỏe hơn chưa?" Thân Hạo Khiêm thận trọng hỏi. Mới vừa rồi Noãn Noãn đi tới đây, chợt nói cô có chút không thoải mái, nên hắn đỡ cô tới đây ngồi một chút.

"Vâng. . . . . . Hạo Khiêm, đầu vẫn có chút choáng!" Lương Noãn Noãn nói nũng nịu, giọng nói như trẻ con, dáng vẻ cũng như búp bê, quả thật rất xứng đôi. Những phụ nữ có thai bên cạnh cũng chiếu tới những ánh mắt kinh ngạc kèm theo ngưỡng mộ.

Mạc Tiểu Hàn nhìn bóng dáng mình phản chiếu trên cửa sổ thủy tinh.

Một mái tóc rối tung vàng óng, đôi mắt đen bị nước mắt và mồ hôi chảy hoen giống như mắt gấu mèo, lớp phấn trên mặt bị nước mắt trôi nhoe nhoét. Toàn thân nhìn qua hoàn toàn chính là một người phụ nữ quê mùa thô tục nghèo hèn nhất.

Mạc Tiểu Hàn tự giễu cười một tiếng, mới vừa rồi còn lo lắng học trưởng Hạo sẽ nhận ra mình, bây giờ nghĩ lại thật là quá nhạy cảm, bộ dạng bây giờ của cô, nếu cô nói cô là Mạc Tiểu Hàn, đoán chừng học trưởng Hạo cũng sẽ không tin.

Nghe Lương Noãn Noãn nói mình còn chưa khỏe, Thân Hạo Khiêm quan tâm đứng dậy, giúp cô nhẹ nhàng xoa bóp da đầu.

Lương Noãn Noãn tựa nửa người vào trong ngực hắn, hai mắt híp lại ngọt ngào hưởng thụ sự xoa bóp của hắn.

Trong lòng Mạc Tiểu Hàn chua xót, cô đã chạy xa như vậy! Cô đã trốn đi! Tại sao những người này lại cứ xông vào cuộc sống của cô? Đầu tiên là Sở Thiên Ngạo, bây giờ lại là học trưởng Hạo và Lương Noãn Noãn!

Cô rốt cuộc làm gì sai? Tại sao trời cao lại trừng phạt cô như vậy? Để cô trơ mắt nhìn người đàn ông mình thích ở trước mặt cô biểu diễn ân ái với người phụ nữ khác như vậy?

Mạc Tiểu Hàn đang muốn đứng dậy rời đi. Mắt không thấy tim không phiền, không thấy bộ dạng học trưởng Hạo và Lương Noãn Noãn anh anh em em, cô cũng sẽ không đau khổ như vậy.

"Xin mời số 45 vào phòng khám số 2" Trong loa truyền đến giọng nói đọc số, Mạc Tiểu Hàn số 48, sắp đến cô rồi. nếu bỏ đi thì số của cô không còn giá trị nữa.

Mạc Tiểu Hàn không còn cách nào khác là lại ngồi xuống. "Bụp!" Tiếng điện thoại di động rơi trên mặt đất. Thì ra là vừa rồi Mạc Tiểu Hàn đứng dậy quá nhanh, quên điện thoại di động còn chưa bỏ vào giỏ, nên khi ngồi xuống , điện thoại di động liền rớt ra ngoài.

Mạc Tiểu Hàn vừa muốn khom lưng nhặt điện thoại lên. Một bàn tay trắng nõn thon dài đã nhặt giúp cho cô.

"Phụ nữ có thai nên ít khom lưng sẽ tốt hơn." Giọng nói dịu dàng từ tính vang lên bên tai. Mạc Tiểu Hàn hất tóc che kín nửa gương mặt, giương mắt lên nhìn hắn, dung tay nói câu "Cám ơn".

"A, thật xin lỗi, tôi không biết cô là người khuyết tật." Thấy Mạc Tiểu Hàn hua hua tay, Thân Hạo Khiêm vội vàng vội vàng nói xin lỗi.

Nói xong mới phản ứng được, cô gái đối diện là người câm điếc, nên không nghe được hắn nói chuyện. Vẻ áy náy trên gương mặt anh tuấn càng nhiều. Cũng nhìn Mạc Tiểu Hàn nói ngôn ngữ của người câm điếc.

Sao Thân Hạo Khiêm có thể biết ngôn ngữ của người câm điếc được? Nhưng Mạc Tiểu Hàn lại hiểu ý của hắn. Cô hiểu, Thân Hạo Khiêm nói không cần cảm ơn, hắn rất vui vì đã giúp cô.

Ai mới là đàn ông chân chính? Trên người Thân Hạo Khiêm, luôn có phong độ đó. phong độ đàn ông chân chính rất tự nhiên, không liên quan đến xuất thân của hắn, không liên quan đến dạy dỗ, cũng không liên quan đến việc hắn có nhiều tiền.

Thân Hạo Khiêm, mãi mãi tao nhã lịch sự như vậy, dịu dàng mà bao dung. Đây chính là phong cách của người đàn ông chân chính.

So với học trưởng Hạo, Sở Thiên Ngạo quả thực là “phân”. Trong lòng Mạc Tiểu Hàn lặng yên suy nghĩ, bàn tay nhỏ bé xoa xoa cổ, trên cổ bây giờ vẫn còn đau rát. Dây chuyền bị Sở Thiên Ngạo cứ như vậy giựt đi, da trên cổ bị trầy xước vài chỗ!

"Hạo Khiêm, em khát, anh đi mua giúp em một bình nước được không?" Thấy Thân Hạo Khiêm và Mạc Tiểu Hàn ở bên cạnh huơ tay múa chân nói ngôn ngữ của người câm điếc, Lương Noãn Noãn rốt cuộc không ngồi yên.

"Được. Anh lập tức trở lại ngay, em ở đây chờ anh." Thân Hạo Khiêm nhìn Mạc Tiểu Hàn lịch sự gật đầu một cái, rồi rời đi.

Mạc Tiểu Hàn thấy hắn chu đáo như thế nên cảm thấy ấm áp. Đó mới chính là học trưởng Hạo, trong tình huống cô ăn mặc thô tục như thế, hắn vẫn không có vẻ nửa phần khi dễ, vẫn giống như đối đãi với người phụ nữ cao sang khác, vẫn đối xử với cô lễ tiết và tôn trọng như thế.

Không giống như tên lợn giống Sở Thiên Ngạo đó, chưa bao giờ hiểu được cái gì gọi là tôn trọng người khác.

Chờ Thân Hạo Khiêm đi xa, Lương Noãn Noãn xoay người lại, lạnh lùng nhìn Mạc Tiểu Hàn.

Ánh mắt Lương Noãn Noãn sắc bén và lạnh như băng, khiến Mạc Tiểu Hàn giật mình. Sao thế, chẳng lẽ tóc giả rớt? Cô sờ sờ tóc của mình, vẫn còn ở trên đầu nha! Chẳng lẽ lông mi giả rớt? Cô sờ sờ lông mi giả, vẫn như cũ nha! Lương Noãn Noãn không thể nào nhận ra cô được!

Cô chỉ có thể hiểu được vì vừa rồi cô cùng Thân Hạo Khiêm trao đổi, Lương Noãn Noãn ghen! Nhưng, cô xấu như vậy, người phụ nữ thô tục như vậy mà cũng ăn dấm, Lương Noãn Noãn cũng không tránh khỏi quá không tự tin vào bản thân mình!

Mạc Tiểu Hàn cười khổ một tiếng, định nhắm mắt lại, không cho Lương Noãn Noãn cơ hội nhìn thẳng vào mắt mình. Lương Noãn Noãn điên, cô cũng không muốn điên theo cô ta.

"Mạc Tiểu Hàn, cô đừng giả thần giả quỷ!" Một câu nói của Lương Noãn Noãn, khiến Mạc Tiểu Hàn kinh hãi thiếu chút nữa từ trên ghế nhảy lên!

Trợn to đôi mắt kinh ngạc, cô bình tĩnh nhìn Lương Noãn Noãn, vô cùng tò mò cô sao cô ta lại nhận ra được cô.

Lương Noãn Noãn nghiêng người qua, kề sát vào tai Mạc Tiểu Hàn, hạ thấp giọng nhẹ nói, "Cô có phải đang rất tò mò sao tôi lại nhận ra được cô phải không?"

Mạc Tiểu Hàn vốn là muốn tiếp tục diễn vai người phụ nữ thô tục này, nhưng không chống lại được lòng hiếu kỳ, thản nhiên nhìn vào mắt của Lương Noãn Noãn, hỏi, "Tôi ăn mặc như vậy rồi mà sao cô còn có thể nhận ra tôi?"

Lương Noãn Noãn tức giận nói, "Bởi vì vừa rồi đăng ký ở lầu một, tôi thấy phía trên ký tên một người tên là"Tưởng Phương Di" Mạc Tiểu Hàn giật mình, Tưởng Phương Di, đây là tên giả cô thường dùng để kiểm tra thai chỉ vì sợ Sở Thiên Ngạo tìm được.

"Vậy sao cô biết Tưởng Phương Di là tôi?" Mạc Tiểu Hàn vẫn không hiểu ra sao.

"Phía trước tên Tưởng Phương Di, còn có một cái tên là “Mạc Tiểu Hàn”, nhưng có điều vừa viết xong liền bị xóa mất. Đáng tiếc là xóa chưa kỹ, vẫn bị tôi nhìn thấy!" Lương Noãn Noãn hung hãn nói, "Mạc Tiểu Hàn, tôi còn tưởng rằng cô chết rồi! Không ngờ mạng của cô lại lớn như thế! Phòng tối cũng không thể khiến cô chết được!"

"Phòng tối?" Mạc Tiểu Hàn kinh ngạc hỏi ngược lại, Lương Noãn Noãn làm sao biết được chuyện cô bị nhốt vào phòng tối?

"Mạc Tiểu Hàn, cô đại khái vẫn chưa biết? Sở Thiên Hi và tôi là bạn học cùng lớp, quan hệ của chúng tôi thân mật như chị em!" Trên mặt Lương Noãn Noãn thoáng vẻ đắc ý.

Khó trách! Mạc Tiểu Hàn lập tức hiểu ra!

Khó trách lần này Sở Thiên Hi đối với cô lại quá đáng như vậy, trước kia chỉ cảm thấy cô ta có chút tính khí của một tiểu thư con nhà giàu, không cảm thấy cô ta xấu xa lắm. Mạc Tiểu Hàn chưa bao giờ đắc tội cô ta, lẽ ra cô ta không nên hận cô như vậy, còn giựt giây Sở Thiên Ngạo nhốt cô vào nhà lao.

Thì ra là, tất cả đều là do Lương Noãn Noãn đứng sau lưng chỉ điểm!

Ánh mắt Mạc Tiểu Hàn căm hận nhìn chằm chằm Lương Noãn Noãn. Cô vốn cho rằng Lương Noãn Noãn là một người tốt, bởi vì cô nghĩ rằng, cô gái nào mà yêu thương học trưởng Hạo, cũng sẽ là một cô gái tốt. Bây giờ mới phát hiện, thì ra cô ta là người âm hiểm xảo trá nhất!

"Mạc Tiểu Hàn, tôi cảnh cáo cô, cô cách xa Thân Hạo Khiêm một chút!" Cơ thể Lương Noãn Noãn nghiêng về Mạc Tiểu Hàn, bàn tay thon dài sơn móng tay màu hồng, đột nhiên hung hăng bấm chặt vào cánh tay Mạc Tiểu Hàn!

"A!" Mạc Tiểu Hàn đau đến hét nhỏ một tiếng. Những phụ nữ có thai cũng nhìn về phía này. Xa xa, Mạc Tiểu Hàn thấy Thân Hạo Khiêm cầm chai nước đi tới!

Lương Noãn Noãn dùng cơ thể che tầm mắt của người khác, làm bộ nhiệt tình nói: "Ai nha, cô làm sao vậy? Không thoải mái chỗ nào sao? Có muốn vào gặp bác sĩ trước hay không?" Nhưng sức lực trên tay lại càng lớn!

Mạc Tiểu Hàn để Lương Noãn Noãn nắm cánh tay của cô, tay kia móc từ trong giỏ ra một con dao nhỏ sắc bén, nhẹ nhàng đặt vào cổ tay Lương Noãn Noãn, giọng nói so với Lương Noãn Noãn còn nhỏ hơn, lạnh hơn: "Buông tay, có tin tôi sẽ cắt đứt gân tay của cô hay không?"

Nhìn bóng dáng Thân Hạo Khiêm càng ngày càng gần, con dao trong tay Mạc Tiểu Hàn cũng phát ra tia sáng chói mắt, Lương Noãn Noãn buông lỏng tay ra, lại nhỏ giọng nghiến răng nghiến lợi nói: "Mạc Tiểu Hàn, cô chờ đó!"

Mạc Tiểu Hàn không biến sắc thu hồi con dao bỏ vào trong túi xách, dùng giọng nói nhỏ đủ cho chỉ có Lương Noãn Noãn có thể nghe được: "Lương Noãn Noãn, cô không sợ học trưởng Hạo thấy rõ bộ mặt thật của cô mà bỏ cô sao?"

Cô vẫn cho rằng Lương Noãn Noãn là một người tốt, cho nên mới thật lòng hi vọng cô ta có thể cùng học trưởng Hạo ở chung một chỗ. Cô hi vọng học trưởng Hạo có thể hạnh phúc, cô cho rằng Lương Noãn Noãn có thể cho học trưởng Hạo hạnh phúc.

Bây giờ nhìn lại, cô mười phần sai rồi. Một phụ nữ có ý định ác độc như thế, sao xứng cùng học trưởng Hạo ở chung một chỗ đây?

Có lẽ, cô nên đứng ra, nói với học trưởng Hạo bộ mặt thật của Lương Noãn Noãn.

Tiếng bước chân càng ngày càng gần. Thân Hạo Khiêm cầm nước đi tới, nhìn Lương Noãn Noãn khẽ mỉm cười: "Noãn Noãn, khát nhiều chứ?" Đưa tay mở nắp bình, rồi đưa cho Lương Noãn Noãn.

"Hạo Khiêm, ở đây có một mùi lạ rất khó ngửi, chúng ta đi thôi!" Mạc Tiểu Hàn đang do dự có nên mở miệng nói chuyện với Thân Hạo Khiêm hay không thì Lương Noãn Noãn đột nhiên đứng lên, khoác vào cánh tay Thân Hạo Khiêm.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Avatar
meo hen20:01 17/01/2020
Hay sen kinh khủng
Avatar
ngophuong22:10 22/10/2019
wa hay
Avatar
Tiểu Linh Linh21:06 04/06/2019
Hay quá
Avatar
Hoangkhiem Nguyen03:04 17/04/2019
Sao lúc Tiểu Hàn mang thai Thiên Ngạo quả quyết không phải con hắn mà lúc biết Tư Hàn là con của Tiểu Hàn thì nói đó là con của 2 người?vậy a ta biết Tiểu Hàn và a ta quan hệ đêm hôm đó lúc nào zậy?
Avatar
ưẻye16:08 19/08/2015
chuyện này vẫn chưa rõ ràng lắm khiến ng đọc còn nhiều thắc mắc ns chung chs này ko hay lắm
Avatar
KS15:08 09/08/2015
chỉ có hai từ để miêu tả truyện này: CẨU HUYẾT!!
Avatar
luna20:06 27/06/2015
Noi dung nguoi lon nhieu wa, lam bien doc.
Avatar
Mai Lê11:01 24/01/2015
mình là mình ghét nam 9 , sao ma thiếu tôn trọng phụ nữ, bạo lực, mình là ko như nữ chính dễ tha thứ thế đâu.
Avatar
Trần Thị Tú Nhi11:12 06/12/2014
cho hoi STH co biet dua con do la cua anh ta ko
Avatar
Dien vi xanh21:07 05/07/2014
Nam 9 không đuợc sạch lam. Minh bai xích tinh tiết STH bất MTH phai chung kiện XXOO cua anh ta, rất phan cam.

BÌNH LUẬN FACEBOOK