Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ánh nắng sớm mai mang theo chút ấm áp xuyên qua cửa sổ có tấm rèm voan mỏng, rơi vãi trên chiếc giường lớn sang trọng. Trên tấm drap trải giường trắng như tuyết, mái tóc dài bóng mượt của Mạc Tiểu Hàn giờ đây đã rối loạn thành một đoàn, cả người đều là những dấu vết bầm tím.

Hàng lông mi thật dài của cô che dấu đôi mắt trong suốt, cánh mũi nhỏ nhắn trắng nõn, đôi môi anh đào mềm mại mang theo những tia máu nhỏ. . . . . .

"Ưmh. . . . . ." Một tiếng rên rỉ nhẹ nhàng vang lên, Mạc Tiểu Hàn từ từ tỉnh dậy, chỉ cảm thấy đầu thật là đau, cả người cũng đau nhức khó chịu, giữa hai chân lại càng thêm đau nhói như kim châm!

Đôi mắt đẹp trong suốt mở ra, Mạc Tiểu Hàn sợ tới mức lập tức che miệng! Một tiếng thét kinh hãi bị chặn lại ở sâu trong cổ họng!

Người nằm bên cạnh cô là một người đàn ông cường tráng khỏe mạnh! Toàn thân hắn lõa lồ không che đậy, đưa lưng về phía cô ngủ, Mạc Tiểu Hàn không thấy rõ mặt của hắn, nhưng cả người hắn tản mát ra hơi thở tà ma điên cuồng, khiến đôi mắt đẹp bỗng dưng trợn to!

Những hình ảnh đêm qua như một bộ phim lướt qua tâm trí của cô, này là sự chiếm đoạt cùng cắn xé vô độ, này là đau đớn cùng hành hạ không ngơi nghỉ, khiến toàn thân Mạc Tiểu Hàn không ngừng run rẩy!

Nước mắt rơi xuống không kiểm soát được, cô kinh hoàng bò xuống khỏi giường, nhặt chiếc váy đang nằm trên đất lên muốn bao lấy mình, lại phát hiện váy đã bị xé thành từng mảnh nhỏ! Từ chiếc váy bị xé rách, không khó nhìn ra lực xé này không một chút thương tiếc nào.

Làm sao đây! Cô nên làm gì! Người đàn ông trên giường có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào, cô phải nhanh chóng chạy ra khỏi căn phòng này!

Trong đống quần áo hỗn độn nằm trên mặt đất, có một cái áo sơ mi trắng của nam cùng cái váy của cô nằm cạnh nhau, hai cánh tay Mạc Tiểu Hàn gắt gao ôm chặt ở trước ngực, che cơ thể trần truồng của mình, từ từ nhẹ nhàng trượt xuống giường, dùng động tác chậm nhất, nhẹ nhàng nhất nhặt chiếc áo sơ mi trắng lên.

Người đàn ông phía sau vẫn ngủ say như cũ, một chút âm thanh cũng không có. Điều này khiến trong lòng Mạc Tiểu Hàn hơi yên tâm một chút.

Nhặt lên một mảnh của chiếc váy đã bị xé tơi tả cột ngang eo, chiếc áo sơ mi to dài nhất thời có thể biến thành một cái váy có thể đi ra ngoài. Mạc Tiểu Hàn vuốt sơ lại mái tóc dài rối tung của mình một chút, liếc mắt nhìn bóng lưng cường tráng lõa lồ của người đàn ông kia một lần nữa, rồi đi như chạy rời khỏi phòng!

Cánh cửa phòng được đóng lại nhẹ nhàng "cạch" một tiếng, người đàn ông trên giường mở mắt ra, đôi mắt lãnh khốc bắn ra những tia sáng lạnh lùng điên cuồng và sắc bén như mắt chim ưng. Từ lúc Mạc Tiểu Hàn mở mắt ra, hắn cũng đã tỉnh lại.

Sở Thiên Ngạo hắn là ai, nếu như ngay cả chút cảnh giác này cũng không có, hắn sớm đã bị người giết chết vô số lần rồi! Sở gia cây to đón gió, tất nhiên quyền thế che trời, nhưng người muốn cho hắn chết cũng không ít!

Chỉ có điều, hắn nằm mơ cũng không ngờ rằng, trong câu lạc bộ riêng của mình, lại có người dám coi thường bỏ thuốc trong rượu của hắn!

Người phụ nữ bé nhỏ này, có lẽ do Dư Phong mang đến giúp hắn hạ hỏa? Một món đồ chơi thôi! Nhiều phụ nữ rất muốn leo lên giường của Sở Thiên Ngạo hắn! Song, người phụ nữ tối hôm qua quả thật có chút khác biệt, cô trẻ trung và khít khao khiến cho hắn muốn ngừng mà không được!

Khu nhà ổ chuột đổ nát.

Bên trong căn phòng tối tăm ẩm ướt, Mạc Tiểu Hàn gấp rút vội vã thay chiếc áo sơ mi trắng trên người cô. Trên chiếc áo sơ mi còn lưu lại mùi vị của người đàn ông kia: hung ác mà lãnh khốc, tà mị mà bá đạo, tràn đầy sức mạnh phá hủy tất cả mọi thứ! Loại mùi vị này như một lời nhắc nhở, những hình ảnh đêm qua như thủy triều lướt qua trước mắt cô, Mạc Tiểu Hàn lại nhịn không được toàn thân run rẩy!

Cô thất thân, mà thậm chí cô còn không biết người đàn ông kia là ai!

"Phanh!" Cửa phòng chợt bị mở mạnh ra, cả người Lâm Vũ Yên mang theo một mùi thơm nồng đậm gay mũi đi vào.

"Tiểu Hàn! Tối hôm qua em đi đâu vậy! Cư nhiên cả đêm cũng không về nhà!" Lâm Vũ Yên cố làm ra vẻ tức giận hỏi. Nhìn Mạc Tiểu Hàn mới vừa cởi ra một nửa quần áo, da thịt để trần lộ ra những mảnh tím bầm, dấu hôn khắp nơi, trong lòng cô vừa vui sướng nhưng lại có chút ghen ghét.

Lượng xuân dược tối hôm qua rất lớn, tấm thân xử nữ của Mạc Tiểu Hàn bị người đàn ông đã uống xuân dược mãnh liệt chiếm đoạt, nhất định rất đau đớn phải không? Nhưng, người chiếm đoạt cô là Sở Thiên Ngạo a! Biết bao nhiêu người phụ nữ đứng xếp hàng muốn lên giường của hắn mà không được!

Đôi mắt phượng hẹp dài của Lâm Vũ Yên nhíu lại, cố gắng che giấu cảm xúc chân thật của mình.

". . . . . ." Nghe Lâm Vũ Yên nói, trái tim của Mạc Tiểu Hàn lập tức như rơi xuống đáy vực! Xem ra chị cô căn bản cũng không biết chuyện xảy ra tối hôm qua! Rốt cuộc là ai đã giả mạo danh nghĩa chị để lừa gạt cô đến câu lạc bộ đó?

Không được, cô không thể nói cho chị cô biết chuyện tối hôm qua được! Thương tổn của mình, để tự mình điều trị là được rồi, cô không muốn người thứ hai nào biết!

Mạc Tiểu Hàn khép hờ mắt lại, hàng lông mi dày thật dài hắt bóng xuống khuôn mặt gầy gò trắng nõn của cô, nhìn cô có vẻ yếu ớt mỏng manh như một con búp bê vải, nhưng lại xinh đẹp lạ kỳ.

"Chị, tối hôm qua là sinh nhật bạn học, chúng em ăn mừng suốt đêm!" Mạc Tiểu Hàn dùng áo sơ mi che lại thân thể của mình, ngữ điệu có chút gấp rút, mang theo một tia run rẩy mất tự nhiên.

Khóe môi Lâm Vũ Yên lộ ra một nụ cười ác độc, con nhỏ này thường ngày bản tính rất chân thật, thế mà hôm nay lại nói dối cô! Nhưng như vậy cũng tốt, cô cũng tránh được rất nhiều rắc rối khi giải thích.

Ánh mắt quét qua chiếc áo sơ mi trắng trên người Mạc Tiểu Hàn, Lâm Vũ Yên đi lại gần, chất vải sang trọng, tay nghề và phong cách đều là hạng nhất, mặc dù chỉ là một chiếc áo sơ mi trắng bình thường, nhưng lại lộ ra sự cao quý bất phàm! Nơi ống tay áo thêu hai chữ cái T. A bằng chỉ kim tuyến rất tinh tế và tao nhã.

T. A? Viết tắt hai chữ cuối cùng trong tên họ của Sở Thiên Ngạo? Cái áo sơ mi này là của Sở Thiên Ngạo hay sao? Chẳng lẽ, cái áo này là của Sở Thiên Ngạo đưa cho Mạc Tiểu Hàn? Trong lòng Lâm Vũ Yên trở nên căng thẳng, giọng nói liền thay đổi rất nhanh: "Tiểu Hàn! Cái áo này em lấy ở đâu?"

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Avatar
ngophuong22:10 22/10/2019
wa hay
Avatar
Tiểu Linh Linh21:06 04/06/2019
Hay quá
Avatar
Hoangkhiem Nguyen03:04 17/04/2019
Sao lúc Tiểu Hàn mang thai Thiên Ngạo quả quyết không phải con hắn mà lúc biết Tư Hàn là con của Tiểu Hàn thì nói đó là con của 2 người?vậy a ta biết Tiểu Hàn và a ta quan hệ đêm hôm đó lúc nào zậy?
Avatar
ưẻye16:08 19/08/2015
chuyện này vẫn chưa rõ ràng lắm khiến ng đọc còn nhiều thắc mắc ns chung chs này ko hay lắm
Avatar
KS15:08 09/08/2015
chỉ có hai từ để miêu tả truyện này: CẨU HUYẾT!!
Avatar
luna20:06 27/06/2015
Noi dung nguoi lon nhieu wa, lam bien doc.
Avatar
Mai Lê11:01 24/01/2015
mình là mình ghét nam 9 , sao ma thiếu tôn trọng phụ nữ, bạo lực, mình là ko như nữ chính dễ tha thứ thế đâu.
Avatar
Trần Thị Tú Nhi11:12 06/12/2014
cho hoi STH co biet dua con do la cua anh ta ko
Avatar
Dien vi xanh21:07 05/07/2014
Nam 9 không đuợc sạch lam. Minh bai xích tinh tiết STH bất MTH phai chung kiện XXOO cua anh ta, rất phan cam.
Avatar
LUCKY21:07 04/07/2014
HAY QUÁ MỨC LUÔN!!!!!!!!!!!!!!!

BÌNH LUẬN FACEBOOK