Trang Chủ
Ngôn Tình
Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư
Ánh Mắt Tuyệt Vọng

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Thân Hạo Khiêm gật đầu mỉm cười.

Trong đại sảnh người ngồi đầy chờ đợi phim bắt đầu. Thân Hạo Khiêm tùy ý quét mắt một vòng, đột nhiên bị một bóng dáng mảnh khảnh hấp dẫn.

Đầu cúi thấp, mái tóc dài đen nhánh che kín nửa gương mặt, hình dáng này vô cùng quen thuộc, rất giống một người.

Nhịp tim của Thân Hạo Khiêm đột nhiên đập thình thịch. Không kềm chế được kích động trong lòng, hắn bước nhanh về phía bóng dáng mảnh khảnh kia.

"Hạo Khiêm, anh làm gì đấy?" Lương Noãn Noãn thấy Thân Hạo Khiêm đột nhiên chạy đi, cũng chạy theo.

Càng ngày càng gần, tim Thân Hạo Khiêm đập càng nhanh, cuối cùng khi chỉ còn cách cô vài bước chân thì dừng lại.

Hắn không nhìn lầm, cô gái đang ngồi này, chính là Mạc Tiểu Hàn.

Ngàn vạn ngôn ngữ đầy ắp trái tim, nhưng một chữ cũng nói không ra. Thân Hạo Khiêm muốn mở miệng nói chuyện, lại cảm thấy cổ họng như bị ai chặn lại.

Lương Noãn Noãn cũng đi theo, liếc mắt một cái liền nhận ra Mạc Tiểu Hàn vẫn đang vùi đầu chơi điện thoại di động. Sự ghen tỵ giống một con rắn độc len lỏi trong tim cô, gương mặt xinh đẹp đã vặn vẹo xấu xí.

Thân Hạo Khiêm lẳng lặng đứng ở trước mặt Mạc Tiểu Hàn, không dám nói lời nào. Sợ vừa mở miệng, Mạc Tiểu Hàn sẽ biến mất, hắn lại phải chờ thêm nhiều năm nữa.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của Thân Hạo Khiêm, Mạc Tiểu Hàn đột nhiên ngẩng đầu lên.

Tầm mắt tiếp xúc trực tiếp với ánh mắt của Thân Hạo Khiêm.

Học trưởng Hạo. . . . . .

Đôi mắt trong veo của Mạc Tiểu Hàn tràn đầy khiếp sợ, còn có. . . . . . sự khó chịu mơ hồ.

"Tiểu Hàn! Em đã đi đâu? Anh gọi điện thoại cho chị em, cô ta nói em xảy ra tai nạn xe cộ chết rồi." Thân Hạo Khiêm vẫn cảm giác mình đang nằm mơ, không thể nào tin rằng mình vẫn còn có thể gặp lại Mạc Tiểu Hàn.

"Hả? Em không có xảy ra tai nạn xe cộ a, em, em đi Mĩ." Ánh mắt của Mạc Tiểu Hàn xẹt qua Lương Noãn Noãn bên cạnh Thân Hạo Khiêm, nhẹ nhàng nói.

Trên gương mặt luôn luôn bình tĩnh như nước của Thân Hạo Khiêm bây giờ lại rất kích động: "Tiểu Hàn, em ở Mĩ sống có tốt không?"

"Người ta sống tốt không thì có được ăn nhập gì tới anh? Thân Hạo Khiêm, anh có vẻ quan tâm quá nhiều đấy?" Giọng nói bén nhọn của Lương Noãn Noãn vang lên. Tuy rằng đang nói với Thân Hạo Khiêm, nhưng cặp mắt tức giận lại gắt gao nhìn chằm chằm Mạc Tiểu Hàn.

Không muốn cuốn vào cuộc tranh chấp giữa Thân Hạo Khiêm và Lương Noãn Noãn, Mạc Tiểu Hàn đứng dậy, nhìn Thân Hạo Khiêm nặn ra một nụ cười: "Học trưởng Hạo, bạn bè em đang tới. Em xin phép đi trước."

Rồi nhìn Lương Noãn Noãn lễ phép gật đầu một cái, định đi vào bên trong.

"Mạc Tiểu Hàn, tôi cảnh cáo cô! Cách vị hôn phu của tôi xa một chút! Đừng để bị coi thường nữa!" Lương Noãn Noãn hung hăng nói.

"Noãn Noãn, em thật là quá đáng! Em có biết mình vừa nói gì hay không? Mau hướng Tiểu Hàn nói xin lỗi đi!" Một Thân Hạo Khiêm luôn luôn dịu dàng bây giờ giọng nói lại rất lạnh lùng .

Thân Hạo Khiêm chưa bao giờ nặng lời với Lương Noãn Noãn như vậy, trên mặt cô hiện vẻ rất khó chịu, trong lòng lại càng hận Mạc Tiểu Hàn hơn! Gắt gao cắn môi nhìn Thân Hạo Khiêm chằm chằm, "Hạo Khiêm, anh nói tôi phải xin lỗi người phụ nữ này?"

"Đúng. Tiểu Hàn là bạn bè của anh, em không thể dùng giọng điệu này mà nói với cô ấy như thế!" Sắc mặt Thân Hạo Khiêm rất khó nhìn.

Lương Noãn Noãn tức giận đến toàn thân phát run, nước mắt cũng chảy ra: "Hạo Khiêm, tôi vì anh mà sinh con dưỡng cái, là người vẫn luôn ở bên cạnh anh, tôi có điểm nào không bằng người phụ nữ này? Anh, vậy mà anh vì người phụ nữ này quát tôi!"

Thân Hạo Khiêm thở dài, nhắc tới con trai, trái tim của hắn cũng mềm nhũn mấy phần. Mắt cũng không nhìn Lương Noãn Noãn, quay đầu nhìn Mạc Tiểu Hàn: "Tiểu Hàn, là Noãn Noãn không đúng. Anh thay cô ấy xin lỗi em."

Anh thay cô ấy xin lỗi em.

Trái tim của Mạc Tiểu Hàn vì những lời nói này của Thân Hạo mà đau nhói một cái.

Hắn thay cô ta nói xin lỗi? Lấy lập trường gì đây? Lấy lập trường cô ta là mẹ con trai hắn, là người của hắn, là người nhà, cho nên, hắn mới có lập trường thay cô ta nói xin lỗi. Không phải sao?

Mạc Tiểu Hàn cô, đối với Thân Hạo Khiêm mà nói, đã là người ngoài. Không bao giờ có thể bước vào cuộc sống của hắn nữa.

Đè nén khổ sở trong lòng, Mạc Tiểu Hàn nhìn Thân Hạo Khiêm khẽ mỉm cười: "Không có việc gì. Không cần để ý."

Xoay người đi tới cửa. Cô sợ nếu chậm một giây đồng hồ nữa, nước mắt của cô sẽ rớt xuống. Tất cả sự kiên cường giả dối của cô sẽ sụp đổ, sự yếu ớt của cô sẽ hoàn toàn bại lộ dưới ánh mặt trời.

Đột nhiên mất đi tâm trạng muốn xem phim. Mạc Tiểu Hàn gọi điện thoại cho Cố Cẩm Tâm: "Cẩm Tâm, cậu đến đâu rồi? Đột nhiên tớ không muốn xem phim nữa. Tớ về trước đây. Cậu xem một mình đi."

"Tớ vừa tới rạp. Cậu ở chỗ nào?" Vừa mới dứt lời, Cố Cẩm Tâm liền nhìn thấy Mạc Tiểu Hàn trong đám người .

"Tiểu Hàn, sao đột nhiên lại không muốn xem phim?"

"Không có gì, tâm trạng không tốt." Mạc Tiểu Hàn khẽ cau mày nói.

"Vậy chúng ta đi ăn cơm đi! Trung tâm chợ mới mở một nhà hàng đồ ăn Nhật rất ngon, tớ mời cậu đi ăn cơm! Ăn mừng hôm nay nghỉ việc."

"Được rồi." Nhìn bạn tốt bộ dạng hào hứng bừng bừng, Mạc Tiểu Hàn không đành lòng cự tuyệt.

Nhà hàng Nhật Bản mới mở nhìn qua quả thật không tệ. Phía ngoài lắp đặt thiết bị vô cùng trang nhã, hai bên cửa để hai hồ cá, bên trong trồng hoa súng, nuôi cá vàng, nhìn qua rất có phong cách.

Nhân viên tiếp tân ở cửa thấy Mạc Tiểu Hàn và Cố Cẩm Tâm đi vào, xin lỗi nói: "Thưa hai cô, hiện bây giờ chưa có chỗ ngồi, làm phiền hai cô vào phòng chờ một lúc được không?"

"Được." Chờ một lát thì chờ một lát thôi. Dù sao cũng không bận rộn.

Hai người đi theo nhân viên tiếp tân đi vào một gian phòng nhỏ lắp cũng được bài trí rất trang nhã.

Cố Cẩm Tâm đi phía trước đột nhiên dừng bước lại, quay đầu lại lo lắng, nhìn Mạc Tiểu Hàn nói: "Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo."

"Cái gì?" Mạc Tiểu Hàn thấy kỳ lạ, sao Cẩm Tâm đột nhiên lại đề cập đến Sở Thiên Ngạo.

"Sở Thiên Ngạo ở bên trong!" Cố Cẩm Tâm cao giọng. Hai người đàn ông bên trong nghe thấy giọng nói Cố Cẩm Tâm, đồng thời ngẩng đầu lên.

Nghe rõ lời nói của Cố Cẩm Tâm, Mạc Tiểu Hàn vừa định lôi kéo Cố Cẩm Tâm đi, nhưng đã không kịp.

Ánh mắt sâu như nước của Sở Thiên đã quan sát cô rất gắt gao. Trong lòng Mạc Tiểu Hàn run lên.

"Cô Cố, thật là trùng hợp a." Bùi Tuấn thấy Cố Cẩm Tâm, ánh mắt sáng lên, "Các cô cũng tới đây ngồi chờ sao? Lát nữa ngồi thành một bàn ăn cơm rất vui."

Cố Cẩm Tâm nhìn sắc mặt tái nhợt của Mạc Tiểu Hàn, rồi lại nhìn sắc mặt đằng đằng sát khí của Sở Thiên Ngạo, sau đó nhìn Bùi Tuấn nói có chút khó xử: "Cám ơn Bùi Tổng, chúng tôi sẽ qua nhà hàng khác. Hẹn gặp lại."

"Đứng lại." Sở Thiên Ngạo lạnh lùng buông một câu bất ngờ như đóng đinh vào chân Mạc Tiểu Hàn và Cố Cẩm Tâm.

Sau khi sửng sốt vài giây, Mạc Tiểu Hàn kéo Cố Cẩm Tâm đi tiếp.

"Mạc Tiểu Hàn, nếu như cô dám đi, Cố Cẩm Tâm đừng bao giờ nghĩ tìm được bất kỳ công việc gì ở Thành phố C." Lạnh lùng uy hiếp.

Mạc Tiểu Hàn tức giận đến toàn thân phát run, người đàn ông này trừ việc luôn uy hiếp người khác ra thì không còn gì khác nữa sao? Trước kia lợi dụng ba cô uy hiếp cô, bây giờ là lợi dụng Cố Cẩm Tâm.

Tại sao mỗi người cô để ý, cũng sẽ trở thành nhược điểm để hắn uy hiếp cô?

Sở Thiên Ngạo, anh rốt cuộc muốn éo tôi đến mức nào?

Mạc Tiểu Hàn dừng bước, đưa lưng về phía Sở Thiên Ngạo, bóng dáng mảnh khảnh nhưng bởi vì câu uy hiếp này mà trở nên cứng ngắc.

"Tiểu Hàn, đi! Tôi không tin hôm nay đi ra khỏi cái cửa này, tôi thật sự sẽ không tìm được việc làm!" Cố Cẩm Tâm không hề sợ uy hiếp của Sở Thiên Ngạo! Cô thật sự không tin Sở Thiên Ngạo có thể một tay che trời.

Nhưng Mạc Tiểu Hàn không dám lạc quan như vậy, thực lực của Sở Thiên Ngạo, không có ai rõ ràng hơn cô. Thế lực to lớn của hắn ở Thành phố C, hoàn toàn vượt ra khỏi sự tưởng tượng của Cố Cẩm Tâm. Cô không thể để cho bạn tốt mạo hiểm như vậy.

"Cẩm Tâm, tôi đói bụng. Ăn ở chỗ này đi." Mạc Tiểu Hàn giương mắt nhìn Cẩm Tâm, ánh mắt có chút cầu khẩn.

Thấy biểu tình của Mạc Tiểu Hàn, Cố Cẩm Tâm không thể làm gì khác hơn là gật đầu một cái. Hai người bất đắc dĩ ngồi vào bàn, vừa đúng mặt đối mặt với Sở Thiên Ngạo và Bùi Tuấn.

"Tiểu Hàn, không cần căng thẳng như vậy. Thiên Ngạo sẽ không thể ăn cô được." Bùi Tuấn nhìn bộ dạng của Mạc Tiểu Hàn, trong lòng cảm thấy không thoải mái, Sở Thiên Ngạo đẹp trai như vậy, lại có tiền như vậy, năng lực quản lý công ty cũng là hạng nhất , hắn thích Mạc Tiểu Hàn, Mạc Tiểu Hàn phải cảm thấy may mắn mới đúng, vậy mà dáng vẻ cô lại có vẻ miễn cưỡng, Bùi Tuấn thấy tình cảm của Sở Thiên Ngạo đặt không đúng chỗ!

Sở Thiên Ngạo lạnh lùng ngồi khoanh tay, không nói một lời.

Buổi sáng khi cùng Bùi Tuấn đánh golf, hắn hoàn toàn không thấy bất kỳ sự hứng khởi nào. Trong đầu hắn luôn luôn nhớ đến Mạc Tiểu Hàn, hắn muốn gặp Mạc Tiểu Hàn, chỉ muốn gặp Mạc Tiểu Hàn mà thồi, những chuyện khác không hấp dẫn được sự chú ý của hắn.

Vừa rồi khi Mạc Tiểu Hàn xuất hiện, nhịp tim của hắn chợt đập rất nhanh rất nhanh. Trái tim trống rỗng trong nháy mắt liền được lấp đầy.

Nhưng biểu tình Mạc Tiểu Hàn nhưng cứ như một chậu nước lạnh, dội từ đầu hắn dội xuống, khiến hắn lạnh tới thấu xương.

Mạc Tiểu Hàn nhìn Bùi Tuấn miễn cưỡng cười một tiếng, không nói gì.

Bốn người đều yên lặng, không khí ngột ngạt muốn chết.

"Tiểu Hàn, cô không cần căng thẳng như vậy, Thiên Ngạo đã quyết định buông tay, sau này cậu ấy sẽ sẽ không quấn cô nữa." Bùi Tuấn cố gắng mở miệng, hắn muốn thử phản ứng của Mạc Tiểu Hàn, xem rốt cuộc Mạc Tiểu Hàn có tình cảm với Sở Thiên Ngạo hay không, cho dù chỉ là chút ít, Thiên Ngạo cũng cảm thấy khá hơn rất nhiều.

Chỉ có Bùi Tuấn mới biết trong lòng Sở Thiên Ngạo đau khổ đến cỡ nào. Lãnh khốc bá đạo, quyết đoán tàn nhẫn đến độ khiến không có người nào dám có ý định lật đổ Sở Thiên Ngạo, thế nhưng cũng có ngày phải khốn khổ vì tình. Bùi Tuấn thật bội phục Mạc Tiểu Hàn đến sát đất.

Nghe thấy lời nói của Bùi Tuấn, cơ thể Mạc Tiểu Hàn chấn động mạnh. Khó có thể tin ngẩng đầu nhìn Bùi Tuấn, giọng nói cũng bởi vì kích động mà run rẩy: "Anh, anh nói thật sao?"

Trên mặt Mạc Tiểu Hàn là sự vui mừng, rất rõ ràng.

Trong lòng Sở Thiên Ngạo một tia hi vọng cuối cùng cũng tan vỡ. Thì ra Bùi Tuấn nói rất đúng, người ngoài quả nhiên là tỉnh táo hơn, Mạc Tiểu Hàn đối với hắn, căn bản một chút tình ý cũng không có! Nếu không, cô tuyệt đối sẽ không có vẻ mặt như thế này.

Biểu tình của Mạc Tiểu Hàn, giống như một người nhịn khát đã lâu chợt thấy một dòng suối trong mát, hưng phấn như vậy, kích động như vậy.

Thì ra, sống ở bên cạnh mình, cô ấy đau khổ như vậy. Thì ra, thật sự một chút cô cũng không yêu hắn, chưa từng yêu hắn. . . . . .

Hai tay Sở Thiên Ngạo ở dưới mặt bàn nắm thật chặt thành quyền, cặp mắt sâu như nước như càng sâu hơn, phảng phất như màn đêm đen tối nhất.

Bùi Tuấn nhún nhún vai: "Là thật. Không tin cô hỏi Thiên Ngạo đi."

Mạc Tiểu Hàn quay đầu lại nhìn Sở Thiên Ngạo như muốn hỏi. Cái nhìn này, lại khiến cho lòng của cô chợt rung động .

Ở trong mắt của Sở Thiên Ngạo, cô nhìn thấy một cảm xúc duy nhất, loại cảm xúc này, chỉ có thể dùng một từ để hình dung — tuyệt vọng.

Ánh mắt của Sở Thiên Ngạo, Mạc Tiểu Hàn đã gặp qua rất nhiều lần, lãnh khốc bá đạo, ngang ngược càn rỡ, trẻ con, đắm đuối. . . . . . Nhưng cô chưa bao giờ thấy vẻ mặt hoặc ánh mắt tuyệt vọng của Sở Thiên Ngạo.

Để cô đi khiến Sở Thiên Ngạo đau đớn như vậy sao? Cô vẫn nghĩ rằng mình chỉ là đồ chơi của Sở Thiên Ngạo, chẳng lẽ, mình thật sự sai lầm rồi? Sở Thiên Ngạo yêu cô thật lòng sao?

Trái tim như bị một bàn tay bóp chặt. Trong lòng Mạc Tiểu Hàn như bị ai giày ai xéo. . . . . .

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Avatar
Binh02:03 18/03/2020
Mình thấy sót cho tiểu hàn khí không có cái kết rõ ràng ,nếu có cái kết là thiên hạo thắc mắc vì sao tư hàn lại là con của hai người vậy phát sinh như nào, kết đấy tìm ra nguyên nhân để trả lại cho tiểu hàn thì chuyện còn hay hơn nữa, chứ chuyện để kết như này không thoả đáng
Avatar
meo hen20:01 17/01/2020
Hay sen kinh khủng
Avatar
ngophuong22:10 22/10/2019
wa hay
Avatar
Tiểu Linh Linh21:06 04/06/2019
Hay quá
Avatar
Hoangkhiem Nguyen03:04 17/04/2019
Sao lúc Tiểu Hàn mang thai Thiên Ngạo quả quyết không phải con hắn mà lúc biết Tư Hàn là con của Tiểu Hàn thì nói đó là con của 2 người?vậy a ta biết Tiểu Hàn và a ta quan hệ đêm hôm đó lúc nào zậy?
Avatar
ưẻye16:08 19/08/2015
chuyện này vẫn chưa rõ ràng lắm khiến ng đọc còn nhiều thắc mắc ns chung chs này ko hay lắm
Avatar
KS15:08 09/08/2015
chỉ có hai từ để miêu tả truyện này: CẨU HUYẾT!!
Avatar
luna20:06 27/06/2015
Noi dung nguoi lon nhieu wa, lam bien doc.
Avatar
Mai Lê11:01 24/01/2015
mình là mình ghét nam 9 , sao ma thiếu tôn trọng phụ nữ, bạo lực, mình là ko như nữ chính dễ tha thứ thế đâu.
Avatar
Trần Thị Tú Nhi11:12 06/12/2014
cho hoi STH co biet dua con do la cua anh ta ko

BÌNH LUẬN FACEBOOK