Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
"Sở Thiên Ngạo! Anh hủy hoại tôi còn chưa đủ sao? Rốt cuộc anh muốn tôi phải làm thế nào mới bằng lòng bỏ qua! Anh là ma quỷ, là cầm thú!" Mạc Tiểu Hàn lớn tiếng khóc thảm thiết. Tiếng khóc ẩn chứa tất cả uất ức cùng bi thương.

Tất cả mọi chuyện đều do Sở Thiên Ngạo mà ra. Nếu như không phải vì trốn tránh sự lùng bắt của hắn, phải sống đầu đường xó chợ, có lẽ bé con của cô sinh ra sẽ rất khỏe mạnh!

Nếu như, hắn không độc ác và tuyệt tình như vậy, có lẽ bây giờ ba cô đã mạnh khỏe!

Tất cả đều do hắn! Cuộc đời của cô, kể từ khi gặp hắn, đã thay đổi hoàn toàn!

Nghe Mạc Tiểu Hàn tức giận chỉ trích, sự tức giận trong lòng Sở Thiên Ngạo cũng trào dâng, người phụ nữ này sao lại không biết điều như vậy!

Nắm tóc kéo mặt cô sát vào mặt mình: "Mạc Tiểu Hàn! Đừng quên, hợp đồng tình nhân cô còn chưa thực hiện hết!"

Ánh mắt đầy nước của Mạc Tiểu Hàn mở to căm hận nhìn chằm chằm Sở Thiên Ngạo: "Vậy còn anh! Anh tuân thủ hợp đồng sao! Ba tôi chết rồi, anh phải có trách nhiệm!"

Cái gì? Mạc Bạch Thạch chết? Sở Thiên Ngạo có chút kinh ngạc, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều.

Ánh mắt cương quyết nhìn chằm chằm Mạc Tiểu Hàn: "Tôi tuân thủ hay không tuân thủ hợp đồng là việc của tôi, việc cô nên thực hiện phải thực hiện cho xong!"

"Chuyện gì xảy ra thế! Sao ồn ào như vậy!" Ông cụ Sở chống gậy đi vào, bên cạnh là bà vú ôm một bé con, hướng phòng khách đi tới.

Sở Thiên Ngạo đối với ông nội rất là tôn kính. Bàn tay buông tóc Mạc Tiểu Hàn ra, kêu lên: "Ông Nội." Ánh mắt lại lập tức chuyển qua bà vú đang ôm đứa bé trong tay.

Bé con đã tỉnh, đang tò mò trợn tròn đôi mắt nhìn mọi người xung quanh.

Mạc Tiểu Hàn thấy đứa trẻ trong lòng bà vú, chợt nhớ tới đứa con đã chết của mình, trái tim trở nên đau nhói.

Ánh mắt to sáng của Tiểu Tư Hàn nhìn khắp nơi, dáng vẻ thông minh lanh lợi. Mạc Tiểu Hàn nhìn đứa bé, tình thương của mẹ đột nhiên tràn đầy trong lòng của cô.

Ông cụ Sở nhìn thấy ánh mắt trong như nước của Mạc Tiểu Hàn nhìn chằm chằm đứa bé, trong mắt lóe lên ánh sáng dịu dàng của người mẹ, trong lòng đối với người phụ nữ đầu bù tóc rối, tái nhợt gầy yếu này sinh ra mấy phần hảo cảm.

Chỉ cần là người mà cháu ông thương, nhất định là người tốt. Đây chính là suy luận của ông cụ Sở.

"Thiên Ngạo, chuyện gì xảy ra?" Ông cụ Sở uy nghiêm mở miệng.

"Ông nội, cô ấy là bạn gái của con. Thời gian trước mất tích, hôm nay mới tìm lại được." Sở Thiên Ngạo nói.

Nghe lời hắn nói, Mạc Tiểu Hàn kinh ngạc trợn mắt há mồm. Người đàn ông này, nói láo thật trơn tru!

"Bạn gái?" Ánh mắt Ông cụ Sở quan sát Mạc Tiểu Hàn càng thêm nghiêm túc. Người phụ nữ nhỏ bé này mặc dù có vẻ quá gầy yếu, nhưng bộ dáng cũng không tệ lắm, chỉ cần chăm sóc tốt một thời gian, sẽ trở thành một cô gái thanh tú. Cái mà cô có được chính là khí chất thanh thuần, ánh mắt nhìn qua cũng rất thiện lương, là một cô gái tốt.

"Thưa ông, cháu không phải là bạn gái của anh ta. . . . . ." Mạc Tiểu Hàn cuống quít há mồm giải thích, nhưng những lời tiếp theo, làm thế nào cũng không nói được. Chẳng lẽ cô có thể nói, cô không phải bạn gái mà chỉ là tình nhân sao?

Đối mặt với một ông lão hiền lành như vậy, cô thật sự không thể mở miệng nói những lời như vậy được.

"Tiểu Hàn, đừn nói lung tung. Trước kia là do anh không tốt, em đừng tức giận. Về sau chúng ta sẽ đối xử với nhau tốt hơn. Nha?" Trước mặt ông nội, Sở Thiên Ngạo đương nhiên là phải giả bộ ngoan ngoãn một chút. Nhìn biểu hiện vừa rồi của Mạc Tiểu Hàn, hắn đoán rằng Mạc Tiểu Hàn sẽ không dám nói cho Ông cụ Sở biết tình cảnh thật sự.

Giọng nói dịu dàng của Sở Thiên Ngạo, khiến Mạc Tiểu Hàn nổi da gà khắp người, người đàn ông này, không chỉ có bá đạo lạnh lùng, mà còn là một tên ngụy quân tử!

Mọi người ở đây đều nói chuyện phiếm, đứa bé trong ngực bà vú có lẽ cảm thấy có chút chán nản, bắt đầu ê a. Ánh mắt Mạc Tiểu Hàn di chuyển đến gương mặt của bé con trên mặt, liền không dời đi nơi khác được.

"Cậu chủ, cậu xem cậu chủ nhỏ rất đáng yêu!" Bà vú nhìn Sở Thiên Ngạo nói lấy lòng.

Cậu chủ nhỏ? Trong lòng Mạc Tiểu Hàn hồi hộp. Như vậy chắc đứa bé là con của Sở Thiên Ngạo rồi! Nhìn đứa bé này, chắc được khoảng một tháng tuổi rồi, Sở Thiên Ngạo thật đúng là lợn giống a! Gieo giống khắp nơi! Mạc Tiểu Hàn âm thầm hừ lạnh một tiếng.

Chỉ có điều đứa bé quả thật có bộ dáng hết sức đáng yêu, Mạc Tiểu Hàn cũng không khỏi nhìn thêm mấy lần.

Càng xem càng cảm thấy quen mắt, đứa nhỏ này nhìn qua đã thấy quen mắt rồi ! Cảm giác đã gặp qua ở đâu đó! Có một cảm giác thân thiết không thể nói ra được!

Ông cụ Sở cưng chiều nhìn cháu của mình, dặn dò bà vú nói: "Bà vú, đứa bé này bà phải chăm sóc cho tốt, bây giờ đã hơn hai tháng rồi vậy mà nhìn giống như vừa sinh ra! Quá nhỏ bé! Đây là chắt đích tôn duy nhất của ta, bà phải quan tâm nhiều hơn mới phải a!"

Bà vú cung kính nói: "Ngài yên tâm, có thể do trước kia mang thai không được chăm sóc tốt, cho nên bé con mới gầy gò nhỏ bé như vậy. Tôi nhất định sẽ chăm sóc thật tốt để bé con vừa trắng vừa bụ bẫm!"

Nghe Ông cụ Sở và bà vú nói chuyện, những nghi vấn trong lòng Mạc Tiểu Hàn biến mất. Thì ra là đây là một bé trai, đã hơn 2 tháng rồi. Bé con của cô lại là một bé gái đáng yêu, nếu như còn sống, bây giờ chỉ khoảng hơn một tháng.

Thấy Mạc Tiểu Hàn vẫn nhìn chằm chằm vào đứa bé, Ông cụ Sở nhìn bà vú nói: "Đưa bé con cho cô gái này đi."

Mạc Tiểu Hàn kinh ngạc trợn to hai mắt, có thật không? Ông cụ Sở đồng ý cho cô bế đứa bé?

Mạc Tiểu Hàn đưa tay nhận lấy đứa bé từ tay bà vú. Vừa ôm một cái, liền không muốn buông tay! Ánh mắt đen láy của bé con vẫn nhìn cô. Một lát sau, cái miệng nhỏ nhắn chưa có răng toét ra một nụ cười! Đôi mắt cong cong , giống hệt như một vầng trăng khuyết rất đáng yêu!

Trong lòng Mạc Tiểu Hàn âm thầm dâng lên tình thương của người mẹ. Đứa bé này, trời sanh có duyên với cô! Cô vừa thấy mặt đã thích! Mặc dù không là đứa con ruột thịt của mình, nhưng không biết vì sao, từ lúc ôm đứa bé này, trong lòng cô có cảm giác rất đặc biệt. Cảm giác rất hạnh phúc.

Có lẽ, do cô quá nhớ nhung con gái của mình . . . . . .

Một giọt nước mắt, theo gương mặt tái nhợt của Mạc Tiểu Hàn chảy xuống, rơi vào khuôn mặt nhỏ nhắn của bé con. Bé con chợt oa oa khóc!

Ông cụ Sở có chút bất mãn nhìn Mạc Tiểu Hàn một cái, bà vú nhanh chóng ôm đứa bé trong tay Mạc Tiểu Hàn mang đi.

"Mạc Tiểu Hàn, con của em đâu? Anh kêu chú Lý đi đón tới đây." Sở Thiên Ngạo liếc mắt nhìn vùng bụng nhỏ nhắn của Mạc Tiểu Hàn, lơ đãng hỏi.

Một câu nói, khiến nước mắt Mạc Tiểu Hàn đang cố kềm chế ào ào chảy ra.

"Con gái của tôi. . . . . . Vừa sinh ra, . . . . . . Đã chết. . . . . ." Nước mắt Mạc Tiểu Hàn như một chuỗi ngọc trai bị đứt dây rớt xuống như mưa, khóc đến thở không ra hơi.

Mạc Tiểu Hàn khóc đến đau lòng, Ông cụ Sở ở bên cạnh nghe cũng cảm thấy không đành lòng, bèn nhìn Sở Thiên Ngạo ra hiệu "An ủi cô ta một chút", sau đó xoay người rời đi.

Nước mắt thấm ướt mái tóc dài, dính lung tung vào mặt, bờ vai mỏng manh dường như muốn đâm rách áo khoác mỏng, trên gương mặt tái nhợt là vẻ tuyệt vọng và đau khổ.

Sở Thiên Ngạo đi tới, kéo Mạc Tiểu Hàn vào trong ngực, hắn quyết định không tính toán với Mạc Tiểu Hàn về cái bạt tai vừa rồi nữa.

Lồng ngực Sở Thiên Ngạo khiến cơ thể lạnh như băng của Mạc Tiểu Hàn đột nhiên run rẩy, muốn tránh thoát, dùng cánh tay đẩy Sở Thiên Ngạo ra, nhưng Sở Thiên Ngạo lại ôm chặt như vậy, lồng ngực ấm áp mang theo sức mạnh an ủi người khác, cơ thể cường tráng khiến người dựa vào có cảm giác rất an toàn.

Mạc Tiểu Hàn thôi không giãy giụa nữa, mặc cho Sở Thiên Ngạo ôm, cô cứ thế lớn tiếng khóc rống lên.

Đau đớn đã chất chứa thật lâu, bây giờ cứ như vậy phát tiết ra ngoài! Mạc Tiểu Hàn khóc rất lâu, Sở Thiên Ngạo vẫn cứ ôm cô như vậy, ôm cô rất lâu. Bàn tay ấm áp vuốt vuốt bờ vai của cô an ủi.

Mạc Tiểu Hàn khóc nhiều trở nên mệt, mấy ngày qua cũng không được nghỉ ngơi tốt nên khóc đến lúc ngủ thiếp đi trong lòng Sở Thiên Ngạo.

Sở Thiên Ngạo nhẹ nhàng ẵm Mạc Tiểu Hàn đi lên lầu, đặt trên giường của mình.

Sở Thiên Ngạo là người thích sạch sẽ, nếu chưa tắm sẽ không được nằm trên giường, nhưng hắn lại cứ để Mạc Tiểu Hàn mặc nguyên áo khoác nhẹ nhàng đặt lên trên giường.

Khi cởi giày cho Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo nhíu nhíu mày, người phụ nữ này rốt cuộc trải qua cuộc sống như thế nào? Sao giày đã sắp hư rồi mà cũng không mua đôi mới?

Nhìn lại chiếc áo khoác giá rẻ trên người cô, chân mày Sở Thiên Ngạo càng nhíu lại chặt hơn.

Tại sao vậy? Người phụ nữ của hắn sao lại có vẻ nghèo túng như thế?

Mạc Tiểu Hàn ngủ rất sâu, cô đã rất lâu không có ngủ ngon như vậy.

Sở Thiên Ngạo ngồi ở bên giường lẳng lặng nhìn gương mặt của Mạc Tiểu Hàn. Vẻ mặt gầy gò tái nhợt, vô cùng tiều tụy. Vẻ trẻ trung trước đây hoàn toàn không còn, mặc dù bây giờ vẻ mặt tái nhợt và tiều tụy nhưng cũng không che dấu được vẻ quyến rũ của người phụ nữ trưởng thành.

Tại sao có thể gầy như vậy! Người phụ nữ của hắn tại sao có thể gầy thành bộ dáng như thế này! Sở Thiên Ngạo dùng ngón tay nhẹ nhàng vẽ theo những đường nét trên khuôn mặt của Mạc Tiểu Hàn. Trong lòng đau nhói từng cơn. Ngày mai phải đưa cô đi mua một ít y phục.

Mạc Tiểu Hàn ngủ rất sâu. Khi tỉnh lại thì trời đã tối rồi.

Đầu giường bật một ngọn đèn nhỏ, gian phòng ấm áp hương thơm, đã rất lâu cô không được hưởng thụ sự thoải mái và yên tâm như thế này.

Chờ khi ý thức dần dần hồi phục, Mạc Tiểu Hàn mới nhớ ra, bây giờ mình ở nhà họ Sở! Giật mình, cô vội vàng nhìn xung quanh, cũng may, trong phòng chỉ có một mình cô. Sở Thiên Ngạo không có trong phòng.

Không được! Cô muốn rời khỏi nơi này! Bây giờ cô phải rời đi thôi! Hiện tại cô không còn bị Sở Thiên Ngạo nắm bất kỳ nhược điểm nào trong tay, cô không còn sợ bị hắn nhốt lại làm tình nhân nữa!

Mang giày xong, chạy đến bên cửa sổ nhìn một chút, đây là lầu hai, nhưng bên cạnh cửa sổ vừa đúng có một ống nước, cô có thể trèo từ ống nước này xuống!

Mạc Tiểu Hàn leo lên bệ cửa sổ, đang chuẩn bị đẩy cửa sổ ra.

"Mạc Tiểu Hàn!" Một tiếng thét giống như sấm nổ bên tai khiến Mạc Tiểu Hàn giật mình sợ hãi, lập tức rớt từ trên cửa sổ xuống!

Sắc mặt Sở Thiên Ngạo âm trầm vô cùng đáng sợ, ánh mắt sắc bén chăm chú nhìn cô.

"Ah, bên ngoài thời tiết rất tốt, anh cảm thấy thế nào?" Mạc Tiểu Hàn nhìn thấy sắc mặt của Sở Thiên Ngạo, trong lòng thầm kêu không ổn, không còn cách nào khác hơn là cố ý nói lảng sang chuyện khác.

"Mạc Tiểu Hàn! Cô đừng giả bộ ngu ngốc!" Sở Thiên Ngạo lao tới kéo Mạc Tiểu Hàn từ mặt đất kéo lên, hung hăng ném Mạc Tiểu Hàn lên trên giường.

"Mạc Tiểu Hàn, cô đừng mơ chạy trốn!" Sở Thiên Ngạo hung tợn nói, "Hợp đồng tình nhân của cô còn chưa thực hiện hết!"

"Sở Thiên Ngạo! Anh đừng có nằm mơ! Hiện tại tôi không vướng víu gì với anh, anh không có tư cách uy hiếp tôi" Mạc Tiểu Hàn nhìn chằm chằm Sở Thiên Ngạo, không chút nào yếu thế nói.

"Tốt! Mạc Tiểu Hàn! Bây giờ tôi sẽ cho cô xem rốt cuộc tôi có tư cách uy hiếp cô hay không!" Trên mặt Sở Thiên Ngạo nhếch lên một nụ cười tà ác, bước từng bước một tới gần Mạc Tiểu Hàn.

——————-

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Avatar
meo hen20:01 17/01/2020
Hay sen kinh khủng
Avatar
ngophuong22:10 22/10/2019
wa hay
Avatar
Tiểu Linh Linh21:06 04/06/2019
Hay quá
Avatar
Hoangkhiem Nguyen03:04 17/04/2019
Sao lúc Tiểu Hàn mang thai Thiên Ngạo quả quyết không phải con hắn mà lúc biết Tư Hàn là con của Tiểu Hàn thì nói đó là con của 2 người?vậy a ta biết Tiểu Hàn và a ta quan hệ đêm hôm đó lúc nào zậy?
Avatar
ưẻye16:08 19/08/2015
chuyện này vẫn chưa rõ ràng lắm khiến ng đọc còn nhiều thắc mắc ns chung chs này ko hay lắm
Avatar
KS15:08 09/08/2015
chỉ có hai từ để miêu tả truyện này: CẨU HUYẾT!!
Avatar
luna20:06 27/06/2015
Noi dung nguoi lon nhieu wa, lam bien doc.
Avatar
Mai Lê11:01 24/01/2015
mình là mình ghét nam 9 , sao ma thiếu tôn trọng phụ nữ, bạo lực, mình là ko như nữ chính dễ tha thứ thế đâu.
Avatar
Trần Thị Tú Nhi11:12 06/12/2014
cho hoi STH co biet dua con do la cua anh ta ko
Avatar
Dien vi xanh21:07 05/07/2014
Nam 9 không đuợc sạch lam. Minh bai xích tinh tiết STH bất MTH phai chung kiện XXOO cua anh ta, rất phan cam.

BÌNH LUẬN FACEBOOK