Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ách, anh đang suy nghĩ gì nha! Tần Thương Hải bỗng nhiên bừng tỉnh, quyết định nhanh chóng dời đi lực chú ý, anh một tay vòng qua người Thẩm Tâm - rõ ràng cảm thấy bản thân kì lạ, nhưng chính là không muốn buông tay - cũng cầm bản vẽ, một tay kia mở trang đầu tiên.

Thật là một đống vẽ xấu, bất quá anh tập trung tinh thần nhìn xem. Nguyên bản chính là muốn dời đi lực chú ý, bất tri bất giác lại bị hấp dẫn.

Cũng không phải bức tranh của Thẩm Tâm vẽ quá mức tinh xảo, kì thật vừa thấy đã biết cô không có chút thành thạo, cũng chưa từng trải qua học tập, chính là thật đơn giản, đem tất cả những gì cô nhìn thấy vẽ thành tranh.

"Đây là cái gì?" Tần Thương Hải chỉ vào trong bản vẽ, trong góc có một phần vẽ xấu.

Tiểu thư Thẩm Tâm ba hồn bảy vía phản ứng với câu hỏi của người trong lòng trở lại trái đất, Tần Thương Hải hỏi một câu, đối với cô có thể sánh bằng trận động đất có độ rung cực mạnh.

"Đó là. . . . " Cô trừng mắt nhìn, thấy rõ Tần Thương Hải đang chỉ về góc cô vẽ xấu, khuôn mặt đại khái hơn nửa khắc đỏ mặt cũng không có dấu hiệu bớt, ấp úng nói: '' Thấu phu nhân nuôi một con mèo béo đạt, nó mỗi lần đều chạy đến nhà Tanaka tiên sinh sát vách, đem thức ăn cho gia súc nhà Tanaka tiên sinh làm cho lộn xộn, còn ăn vụng cá. . . . . " Hại Tiểu Bạch bị Tanaka tiên sinh mắng, béo đạt là con mèo hư.

Tàn Thương Hải không nhịn được cười, "Thấu phu nhân nói béo đạt thật biết đều, hơn nữa bà ấy còn rất cố gắng thay béo đạt giảm cân." Tuy rằng mọi người đều thấy kỳ lạ là vì sao béo đạt càng giảm cân càng phì, xem ra đây là nguyên nhân nha.

"Là thật! Em tận mắt thấy."

Làm thế nào mà ngay cả giải thích đều giống tiểu cừu vậy? Làm hại tim anh cũng mềm nhũn theo.

"Anh tin tưởng em." Anh cười nói.

Chằng qua chỉ là một câu nói, Thẩm Tâm lại cảm thấy, tình cảm của cô đối với Tần Thương Hải lại càng sâu đậm hơn, môi của cô len lén nâng lên, hạnh phúc vui sướng đã tràn ngập trong lòng.

Tần Thương Hải tiếp tục lật xem cuốn tranh, thỉnh thoảng lại đưa ra nghi vấn. Anh phát hiện, thì ra mỗi hình vẽ xấu sau lưng đều có các câu chuyện cũ, đều là do Thẩm Tâm phát hiện, có lúc làm cho anh hiểu ý cười, có lúc lại làm cho anh dở khóc dở cười, có lúc làm cho anh đau lòng vì cô bé nhỏ này thật sự rất nhạy cảm. lại có sức quan sát hơn người.

Giọng nói non nớt mộc mạc ngốc nghếch cùng với những ý tưởng ngớ ngẩn, tiết lộ qua bút vẽ, cũng được lộ ra qua lời giải thích rụt rè, biểu lộ không sót điểm nào trong mắt anh, Tần Thương Hải thỉnh thoảng cười lớn, bị cô chọc cho rất vui, cũng có khi lầm vào trầm tư.

Trong cơ thể xao động nguyên thủy mở rộng.

Chuyên tâm chuyên tâm! Tần Thương Hải muốn bản thân chuyên tâm ở những bức tranh của Thẩm Tâm.

Thật ra thứ thiên phú hội họa này không thấy được là có thể đem hình tượng vẽ thật tốt, giống như bức tranh, đây có thể là do học hỏi chuyên nghiệp đạt đến, nhiều nhất cũng chỉ là nắm giữ hình ảnh vật thể. Có một số người ngay từ đầu không cần học có thể đem không gian hoặc kết cấu vật thể hình khối biểu hiện rất khá, nhưng có thể bắt giữ hình ảnh thú vị trong nháy mắt, hoặc là cảm xúc bên trong, này là góc trái lại do Nan Kinh dạy dỗ mà ra.

Xem ra Thẩm tâm so với chính anh còn có phần thiên phú! Chỉ tiếc anh sắp đi học đại học, nếu không anh phải đề nghị Thẩm Tâm làm học muội anh, nếu như vậy ngay cả khi tan học cũng có thể đùa giỡn với cô, hơn nữa có anh che chở, tiểu tử kia cũng sẽ không hòa đồng quá kém.

Hơn nữa, anh gần đây đang buồn phiền nên chọn đại học nào, tuy rằng đối với nghệ thuật thiết kế có hứng thú, nhưng anh cũng không loại trừ đi đường khác.

"Đây là cái gì?" Tần Thương Hải lại chỉ vào bức tranh.

"A. . . . . Đó là. . . . . " Ở trong lồng ngực anh, cô bé nhỏ thật vất vả mới làm khuôn mặt bớt hồng nay lại nóng lên, ngay cả tai cũng bắt đầu đỏ lên, "Đó không có gì, anh không nên nhìn vào!" Vừa nói, tay bé nhỏ đã che bức tranh lại, còn muốn che đậy cái góc mà Tần Thương hải đang có thắc mắc. "Chúng ta đi dạo được không?" Cô làm bộ như không có việc gì mời anh.

Thật khả nghi! Chính là đang có chút hiếu kỳ, điều này càng làm Tần Thương Hải tò mò hơn nữa, tuy rằng anh bắt đầu lo lắng cô bé nhỏ mặt lại đỏ hồng, anh có thể thay cô cầm băng gối rồi.

"Rất kì lạ. . . . " Tần Thương Hải làm ra vẻ trầm ngâm, "Để anh đoán xem, hình như giống một người, lại còn là nam. . . . . . "

"Là người qua đường Giáp!"

"Nha. . . . " Tẩn Thương Hải hứng thú nâng cao giọng nói, không có chút giận hờn, "Người qua đường Giáp này thật đặt biệt nha, so với bức tranh vẽ người qua đường Ất và người qua đường Bính vẽ thật chi tiết, còn tỏa sáng lấp lánh. . . . . " Là thật sao, bên cạnh nền còn vẽ thêm ánh sáng lấp lánh. Tần Thương Hải bỗng nhiên sáng trong lòng, giống như đoán được điều gì.

Thẩm Tâm trong lòng ngực anh mặt càng đỏ hơn, không biết phần trần như thế nào.

Trời ạ! Cô bé nhỏ này thật là. . . . .

"Em không có để ý anh. . . . ." Tiếng nói của cô giống như là muốn khóc, cũng là lại giận lại kiều.

"Ai. . . . Đừng nóng giận." Tần Thương Hải nhịn cười, anh biết mình thật hoài tâm, nhưng cảm giác được yêu thích này thật sự làm cho người ta say mê, nhất là khi bị nữ sinh đáng yêu nhưng có phần ngốc, trái tim anh cũng giống như muốn đi theo ngu ngốc của cô hòa tan trong đường mật.

Có thể bị đơn thuần yêu thích, người như vậy, tuyệt đối may mắn.

Nhưng là anh quá tham lam, tuy rằng biết cô thích anh, nhưng khát vọng muốn nghe chính miệng cô nói cho anh biết.

Lần sau đó anh say rượu cô lén thổ lộ đương nhiên không tính, anh say, không muốn nghĩ bản thân sinh ra ảo giác.

Mới vừa nghĩ như vậy, tần thương Hải có chút không yên, trong lòng đang quang đãng bỗng kéo mây đen che phủ, mưa gió nổi lên.

"Anh chỉ là xúc động thôi, anh đối xử với em tốt như vậy, tại sai vẫn không hơn cái người qua đường Giáp? Xem em vẽ hắn ta cao lớn đẹp trai thế này. . . . . "

Anh đối xử tốt với cô sao? Trong lòng Thẩm Tâm lẩm bẩm. Rõ ràng là anh thích bắt nạt cô nha?

Lời nói người trong lòng luôn đúng, cho dù anh nói mặt trời mọc phía tây, cô cũng không phản bác là được.

"Đây không phải là người qua đường Giáp." Cô nhỏ giọng nói.

"Hả? Vậy là ai?" Mây đen muốn tan, mặt trời muốn ló dạng, tâm tình của anh rất tốt! Nếu là ở bình thường, anh sẽ khinh bỉ bản thân, đã vậy còn quá đê tiện bắt lỗi lời nói Thẩm Tâm, vô sỉ!

"Chính là. . . . . . " Thẩm Tâm ngại ngùng sắp không ngẩng đầu được.

Muốn cô giải thích với Tần Thương Hải như thế nào về hành vi của cô? Cô biết Tần Thương Hải thật sự không phải vì cô vẽ nhân vật trong bức tranh quá cao to đẹp trai, tuy rằng cô cũng rất cố gắng đem nhân vật chính cao to biểu hiện ra ngoài, mới có thể xuất hiện nhiều "hiệu quả đặc biệt" buồn cười đến vậy. . . . . Haizz, thật là xấu hổ vô cùng, thật. . . muốn khóc.

Cô hít sâu, chậm rãi mở miệng, "Năm ngoái, đại thọ Tần gia gia có vị khách tìm hoa tai mãi không thấy, khi đó rất nhiều người nói là An Khiết trộm, tất cả mọi người đều muốn lục soát người An Khiết."

An Khiết không phải là thiên kim thiếu gia, dựa vào công sức chính bản thân và cha mẹ kiếm tiền để cô có thể vào học trường quý tộc. An Khiết sẽ bị nghi ngờ, chính cô thích leo lên tầng lớp thượng lưu cũng là một nguyên nhân, mọi người đều biết cô thích hàng hiệu, yêu châu báu, muốn dựa vào quần áo và trang sức thể hiện cô và nhóm các thiên kim giống nhau, không biết làm như vậy sẽ bộc lộ ngược lại hoàn toàn.

Nhưng mà đám thiên kim thiếu gia kia sắc mặt thật đáng sợ, Thâm Tâm cũng không phải tỏ ra thanh cao, mà thật sự cô không thể bước ra khỏi vòng luẩn quẩn kia tiếp nhận người khác, cảm thấy không hợp nhau, đương nhiên cái vòng luẩn quẩn cũng không hoan nghênh người con gái riêng trâm mặc ít nói như cô.

"Anh lại cản trở, còn muốn người phục vụ trong buổi tiệc mừng thọ tìm dưới thảm trải sàn, cuối cùng ở trên sô pha tìm được hoa tai bị mất kia." Ngay lúc đó cô đối với Tần Thương Hải ái mộ không thôi, sau khi trải qua chuyện này, trong mắt Thẩm Tâm, Tần Thương Hải quả thật là chính công vô tư, thanh cao phi phàm, cơ trí thành thục, hiểu biết chính xác. . . . . Tất cả các từ ngữ khen ngợi khí phách nam tử trong từ điển Oxford và quốc ngữ đại từ điển thi nhau hiện lên cũng không đủ để hình dung đại anh hùng này nha!

Nhưng cũng vì vậy, một lần làm anh hùng cũng làm cho Tần Thương Hải có thêm nhiều người ái mộ dính vào anh giống như kẹo cao su, mà Thẩm Tâm cũng có nhiều tình địch hơn.

Có chuyện này sao? Tần Thương Hải trầm ngâm, tựa như có chút ấn tượng, sau một lúc mới nhớ ra sự kiện kia.

Kia cũng không phải hành động tốt hay nghĩa cử gì, chỉ có thể nói là cô bé nhỏ suy nghĩ đơn giản đến mơ mộng, anh là chủ nhân nha.Thân là chủ nhân, là muốn đứng ra chủ trì mọi chuyện, hơn nữa kêu người phục vụ đem nhà lớn tìm kiếm một lần, vốn chính là chuyện chủ nhân nên làm, cho nên anh không để trong lòng.

Chính là, cũng vì chuyện đó, cô bé nhỏ này liền sùng bái anh, mang "Vĩ đại chuyện tích" giống như anh hùng truyền kì nhớ rất kĩ, thật sự làm cho anh rất đau lòng nhưng cũng rất buồn cười.

Hơn nữa, anh biết mình rất tuấn tú, so với các đại siêu cấp soái ca chỉ thua một chút! Cô bé nhỏ này vẽ anh, mặc kệ bức tranh đẹp hay không, nhưng có thể làm cho người xem hiểu rõ trong thế giới của cô, anh là tất cả!

"Cho nên một đống chấm nhỏ thoát ẩn hiện ở giữa các bức tranh là anh sao?" Tần Thương Hải nói, rốt cuộc nhịn không được cười lên ha hả.

Tại sao lại như vậy? Thẩm Tâm cảm thấy thật xấu hổ, cảm giác bị đả thương, bị người trong lòng phát hiện ra mình có bao nhiêu ngu ngốc mến mộ, anh lại không che giấu chút nào cười nhạo cô ngây thơ - tuy rằng chính cô cũng hiểu được mình có điểm ngây thơ, nhưng mà bị anh coi nhẹ lại là chuyện khác.

Cô không nhịn được cúi đầu, hốc mắt nóng lên, trong lòng chua xót, bởi vì giờ phút này ngay cả việc trốn đi một mình khổ sở cũng không có biện pháp.

Tần Thương Hải thiếu đầu óc suy nghĩ, mãi về sau mới phát hiện chỉ có anh cười vui vẻ, cô bé nhỏ thật yên tĩnh. Anh thu lại nụ cười, nâng gương mặt cô lên, liền thấy hốc mắt và mũi đều ửng đỏ, cái miệng nhỏ nhắn cũng mím lại, giống như đang cố gằng kiềm chế không khóc thành tiếng.

"Haizz! Em thật là. . . . . .Không cần để ý đến mấy chuyện vụn vặt được không?" Tần Thương Hải bó tay với cô, vừa bực mình vừa buồn cười nhào nặn hai má phấn nộn, cảm xúc thật là tốt, anh luyến tiếc không buông tay. "Anh cười em, là vì em rất đáng yêu! Tâm Tâm, nói cho anh biết, em đáng yêu như vậy, anh phải làm gì bây giờ?"

Cô đáng yêu như vậy làm cho tâm anh đều muốn tan ra! Cô bé nhỏ này làm thế nào lại khờ khạo, ngốc như vậy? Đơn giản là thích anh, ở trong mắt cô, anh không giống người thường, anh nhìn ra được tâm ý của cô khi vẽ anh, rõ ràng ngốc, biểu đạt không tốt, cô lại đem bộ dáng đẹp trai nhất của anh vẽ lại thành tranh.

Nguyên nhân là vì một sự kiện đơn giản như vậy, không quanh co cũng không khoe ra, mang tấm lòng cùng ngây thơ mà trực tiếp biểu lộ không bỏ sót, dạy tim anh có thể nào không vì cô đơn thuần yêu mến mà ấm áp, cảm động?

Thẩm Tâm chớp chớp mắt đã đầy nước, nghe ko hiểu lời anh nói, bởi vì mặt Tần Thương Hải dán sát mặt cô, hai người chóp mủi đối chóp mũi, chia sẻ hô hấp lẫn nhau, làm cho cô không suy nghĩ được gì.

"Em như vậy thật là đáng yêu, em muốn anh làm gì để cảm ơn tình cảm của em?" Tần Thương Hải dùng tiếng nói nỉ non lời nói nhỏ nhẹ mê người, hơi thở tỏa ra ở cánh môi trên.

Thấy cô bé nhỏ ngây ngốc, vẻ mặt ngây ngô kém cỏi, trò đùa dai làm ý cười trên mặt anh nâng lên, đầu lưỡi anh liếm qua môi, bởi vì hai người tiếp xúc rất gần, Thẩm Tâm cảm giác được kỳ thật lưỡi anh cũng liếm qua môi cô.

Tim cô thiếu chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực.

Là ảo giác sao? Tay nhỏ bé nắm thành quyền, suy nghĩ kịp thời lúc này biến thánh nhất quán tương hồ.

"Ăn luôn em, được không?"

Anh ta nói cái gì?

Trong đầu Thẩm Tâm vang lên tiếng vù vù, tay nhỏ bé đặt lên ngực Tần Thương Hải, vẻ mặt mù mịt.

Chóp mũi Tần Thương Hải cọ xát ở mặt cô, "Em thật thơm." Quả thật là đang dụ dỗ anh, đem tiểu tử kia đẩy ngã ăn luôn!

"Rất ngứa. . . . . ." Thẩm Tâm rụt cổ, nghĩ muốn trốn, nhưng luyến tiếc đẩy anh ra, cảm giác chính mình đang nằm mơ, người yêu làm sao có thể ôm cô? Như vậy vô cùng thân thiết, giống như là giữa người tình mới có vành tai và tóc mai chạm vào nhau.

Anh nói cô đáng yêu, có phải hay không cũng có chút ít thích cô? Thẩm Tâm không dám động lòng tham, cho dù Tần Thương Hải chỉ có một chút thích cô thôi cũng tốt, chỉ cần một chút thôi, cô cũng đã cảm thấy rất vui vẻ. . . . . . .

Anh ngửi được ở cổ cô, cảm thấy ngờ vực.

"Em dùng nước hoa?" Như thế nào so với mùi anh ngửi được lúc trước không giống nhau? Nói thật ra, anh thích chính là mùi thơm mềm mại non nớt trên người cô. Uhm, nhưng mà mùi vị này cũng không tệ, tóm lại đều làm anh muốn đem cô ăn sạch.

Tim Thẩm Tâm đập hỗn loạn.

"Không có nha. . . . " Bị phát hiện rồi sao?

Cô không giống như nhiều cô gái cùng tuổi, chưa biết cách ăn mặc lúc trưởng thành, nhưng mà gần đây cô bắt đầu hi vọng mình trở nên hấp dẫn, có chút quyến rũ, thế là bắt chước dùng đồ trang điểm và nước hoa, dĩ nhiên cô không dám trang điểm thật đậm, chỉ là đánh đánh chút môi son và má hồng, xịt chút nước hoa. Đồ trang điểm đương nhiên không thể ngay lập tức biến một nữ sinh bình thường thành một đại mỹ nữ, ít nhất sử dụng đồ trang sức nền nhã, thần sắc thoạt nhìn tốt hơn rất nhiều, Thẩm Tâm tuy rằng không có mẹ bên cạnh chỉ dạy, không thân thiết với mợ, có điều Thẩm Khiết lại giúp nàng trang điểm.

"Không có sao?" Tần Thương Hải chơi đùa bên má cùng với sau tai giống như ngửi thấy được, làm cho Thẩm Tâm không nhịn được cười né tránh anh ngãi ngứa, ở trong lồng ngực anh không ngừng vặn vẹo tới lui. Dòng cảm xúc ngủ đông đã lâu, kích động nguyên thủy mà dã man đột nhiên lớn mạnh, đột phá đè nén, Tần Thương Hải ngừng chơi đùa, không dấu vết hoạt động thân thể, tránh cho Thẩm Tâm đụng chạm vào phần dưới đang phồng lên. Anh không muốn dọa cô. Hao tâm tổn trí, chời đùa cùng cô không có quan hệ, trăm ngàn lần không được đùa với lửa, cô bé nhỏ chơi đùa không dậy nổi, anh rất muốn khi dễ cô như vậy.

"Như vậy đi, em mang anh vẽ đặc biệt như vậy, anh cũng muốn vẽ em." Anh tuận miệng đưa ra lí do, làm cho hai người tách ra.

"Tốt!" Tần Thương Hải là thiên tài hội họa, cũng là một trong số những nguyên nhân làm cho Thẩm tâm ngập tràn hâm mộ đối với anh. "Đi lấy bút cho anh." Thật xấu hổ! Anh vừa động đậy liền lộ ra dấu vết, đại khái hiện tại cũng không nhúc nhích được. Tần Thương Hải xoa xoa tóc cô, âm thầm tự nhủ, phải nhớ kĩ đây cô bé nhỏ này là em gái anh.

Tần Thương Hải là con út, nguyên do là cha mẹ anh nhiều năm đình sản nhưng nhiều năm sau lại ngoài ý muốn có anh. Anh ngay cả em họ hay em kết nghĩa cũng không có, ngược lại có một đống cháu gái, tuổi so với anh có khi còn lớn hơn, trong lễ mừng năm mới còn có đưa bao lì xì cho anh.

Người khác thường dạy là con trai không được bắt nạt con gái, anh từ nhỏ lại được dạy là vai con cháu không thể đối với chú không có trên dưới, quan hệ huyết thống người thân số tuổi gần với đứa bé xếp thành một hàng, một mình anh vai vế lớn nhất nhà, thậm chí có người còn kêu anh là ông chú. Cho nên, ở Tần gia, anh là lão Đại, là Phách Vương ( kẻ cực kỳ thô bạo; kẻ ngang ngược (hiệu của Sở vương Hạng thời Tần - Hán)

Đến nỗi người cùng tuổi lúc đó, cũng không cần nói cái gì học muội, các cô gái tiếp cận anh chỉ có một mục đích, đều là đồng nhất không ảnh hưởng đến toàn cục khẩn cấp yêu đương, dù sao đối với Tần gia quý công tử trung bình một tuần thay đổi một cô. Có một em gái nhỏ hiện tại đang là cảm giác gì? Giống như là Thẩm Tâm, làm cho anh thật sự yêu thích không nỡ làm hại.

Thẩm Tâm hăng hái hừng hực muốn đi lấy cây bút của cô trên bàn thấp, Tần Thương Hải ngẩng đầu, chăm chú nhìn mông nhỏ của cô, nhịn không được trận đau đầu rên rỉ.

"Hả?" Thẩm Tâm quay đầu lại, nhìn về phía Tần Thương Hải ánh mắt ngập tràn khó hiểu.

"Làm sao vậy?"

Tay phải Tần Thương Hải nắm lại, che giấu ý cười, "Không có gì, em đưa bút cho anh là được rồi." Ánh mắt anh chột dạ nhìn đi hướng khác, lúc Thẩm Tâm quay người lập tức dời ánh mắt về cái mông nhỏ.

Hôm nay cô mặc quần lót màu hồng phấn nha. . . . .

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thư Hối Lỗi Của Chồng Trước

BÌNH LUẬN FACEBOOK