Thổ Phỉ

Chương 72

Ngapica

17/12/2020

Nhiều ngày trôi qua, Dương Tương Truyên luôn nằm trong một mớ suy nghĩ hỗn độn, tâm tình luôn luôn bình thản lần đầu tiên lại rối loạn đến như vậy. Quận chúa dường như đối xử với nàng tốt hơn rất nhiều, không còn thường xuyên giận dữ đem mình ra làm bia, những chuyển biến này có chút ngoài tưởng tượng của nàng.

Đối xử tốt hơn, lời nói hoà nhã hơn, dù cho là vậy nhưng mọi chuyện vẫn phải trở về với quỹ đạo của nó. Dù thế nào hôm nay nàng cũng phải đến gặp Ngọc Tuyên quận chúa.

Vì vậy sáng sớm đã chạy đi Nguyên Viên cung. Đúng lúc gặp Hoàng Y Tịnh ở ngoài tẩm điện.

"Hoàng Y Tịnh ta muốn gặp quận chúa một lúc."

"Quận chúa ở bên trong, đang chuẩn bị dùng điểm tâm." Hoàng Y Tịnh trả lời. Đột nhiên thấy lạ, nay lại chạy đến đây sớm như vậy.

"Quận chúa..." Dương Tương Truyên đi vào bên trong, bắt gặp điểm tâm sáng đặt ở trên bàn nhưng không thấy người mới gọi.

Liêu Đan Thiệp từ bên trong đi ra, kinh ngạc nhìn Dương Tương Truyên, "Có chuyện gì sao? Sao lại sớm như vậy đã đến đây?"

"Ta muốn nói chuyện với quận chúa một lúc." Dương Tương Truyên nghiêm túc nhìn Liêu Đan Thiệp mà nói.

"Là chuyện gì quan trọng đến như vậy?" Liêu Đan Thiệp nhìn biểu hiện nghiêm nghị của Dương Tương Truyên, trong lòng bất an không rõ, thực lo lắng.

"Quận chúa, ta muốn rời khỏi đây." Dương Tương Truyên nhẹ nhàng như gió thoảng nói ra.

Liêu Đan Thiệp vừa nghe, ánh mắt lay động, hai mắt mở to nhìn Dương Tương Truyên, trong lòng bởi vì vậy mà sinh ra tức giận, "Không được!"

"Dù hôm nay quận chúa trả hay không trả ta túi hương và ngọc bội ta vẫn phải rời đi." Dương Tương Truyên né đi ánh mắt Liêu Đan Thiệp, ánh mắt đó vừa làm cho nàng sợ vừa làm cho nàng... không thể thở nổi.

"Dương Tương Truyên ta không cho phép." Liêu Đan Thiệp hơi giận dữ không kiềm chế được có chút lớn giọng. ai cho nàng rời khỏi? Một khi rời khỏi khi nào sẽ trở lại? Hay là vĩnh viễn mất tích. Liêu Đan Thiệp càng nghĩ càng không thể chấp nhận được chuyện này.

"Quận chúa, ta đã quyết định không thay đổi. Ta chỉ muốn đến đây nói vài lời với quận chúa." Dương Tương Truyên đanh thép chống lại lời Liêu Đan Thiệp, nếu còn ở lại, mọi chuyện sẽ thực không thể nằm trong tằm kiểm soát của nàng nữa.

Dương Tương Truyên bất chấp ánh mắt phẫn nộ kia, xoay người rời đi.

"Dương Tương Truyên...!" Giây phút Dương Tương Truyên xoay người rời đi, trong lòng như suy sụp, Liêu Đan Thiệp vội vàng gọi tên người nọ.

"Đừng đi có được không?" Nước mắt khẽ rơi trên má, Liêu Đan Thiệp giờ phút này có bao nhiêu yếu đuối liền phơi bày ở trên mặt, có lẽ một Liêu Đan Thiệp như bây giờ rất khó thấy, bao nhiêu tự tôn cao ngạo đều buông xuống để hạ mình nếu kéo.

Nếu kéo là vì nàng thật sự động tâm rồi!

"Quận chúa...sao phải giữ ta ở lại đây? Ta chỉ là kẻ hèn mọn thấp kém vốn không có gì để người phải bận tâm cả!" Dương Tương Truyên không dám quay đầu, hốt hoảng dường như muốn chạy trốn, thần kinh căng đến độ muốn tiêu tan, trái tim đập mãnh liệt, lòng đau nhói lên, nhưng đôi chân lúc này đã muốn bước đi ra cửa.

"Dương Tương Truyên...ngươi đứng lại!" Liêu Đan Thiệp dùng tất cả uy nghiêm hô lên.

"Quận chúa thứ lỗi..."

Bỏ qua thanh giọng làm đau cõi lòng, Dương Tương Truyên vẫn băng băng ra cửa, nhanh như chóp đã xuất thân biến mất.

*****

"Đã lấy được ngọc bội rồi sao?" Kỳ Tử Nhạc ngồi trước phiến đá lớn, ngắm nhìn dòng suối đổ từ trên cao xuống, cảnh thực sự có thể làm cho lòng người vui vẻ, rất thích hợp để thưởng thức. Vừa lúc thấy Dương Tương Truyên xuất hiện, liền nói.

Dương Tương Truyên vì một tấm ngọc bội nhưng lao tâm tổn trí rất lâu, chuyện của nàng quả nhiên oan gia ngỏ hẹp, đi một vòng lớn thế nào lại vẫn là Ngọc Tuyên quận chúa, ngày tháng ở trong cung chắc chắn gian nan không ít, cuối cùng cũng nếm được mùi vị lợi hại của hoàng cung rồi.

Dương Tương Truyên nhẹ nhàng ngồi trên tảng đá nhỏ cạnh Kỳ Tử Nhạc, ánh mắt nhìn dòng suối chảy, trong mắt chất chứa rất nhiều thứ không nói thành lời, nhưng chỉ im lặng không hề mở miệng trả lời.

Kỳ Tử Nhạc xoay qua nhìn, vừa nhìn đã biết được kết quả, nhướn mày nói, "Khó đến mức không lấy được? Chẳng lẽ ngươi định từ bỏ sao?"

"Bỏ đi...quan trọng mấy ta cũng không muốn lấy nữa." Dương Tương Truyên yểu xìu nói ra.

"Dương Tương Truyên ta hỏi ngươi, có phải ngươi đã động tâm rồi có đúng không?"

Quan sát một lúc, phát hiện Dương Tương Truyên rõ ràng thay đổi, rõ ràng không như trước, ánh mắt này nàng không thường xuyên gặp, rất rất khó để gặp, bề ngoài nàng vui vẻ cười nói đối với mọi người đều ôn nhu đối đãi nhưng thực chất bên trong sâu như hồ nước không có đáy, như nước mùa đông vô cùng lạnh, lạnh đến mức khiến người ta run sợ.

Dương Tương Truyên nghe được câu hỏi, không nhịn được mà xoay qua nhìn mặt Kỳ Tử Nhạc, lẳng lặng thở dài không trả lời, có lẽ cũng chỉ có Kỳ Tử Nhạc mới thấu hiểu được nàng, vừa nhìn một cái đã thấu tâm tư người ta.

"Dương Tương Truyên ngươi mau nói đi, có phải không?"

"Kỳ Tử Nhạc ngươi đoán đúng lắm, chuyện này ta không bao giờ nghĩ đến..." Dương Tương Truyên đôi mắt đã sớm đỏ hoe, như hét lên, "Ta thật sự không dám nghĩ đến!"

"Dương Tương Truyên ngươi kích động cái gì? Động tâm thì đã sao? Tại sao ngươi không buông xuống được? Tại sao lại sống với quá khứ? Ngươi không mệt sao?" Kỳ Tử Nhạc đối mặt với Dương Tương Truyên, chăm chăm nhìn nàng nói.

"Tiểu Nhạc, ta không thể quên được chuyện đó, huynh ấy càng không thể quên được." Dương Tương Truyên suy sụp, vốn đã đem tình yêu ái ân chôn chặt sâu ở trong lòng, vốn đã khép chặt thật chặt tâm mình không cho phép rung động trước một ai, cả đời này có lẽ cũng không được phép động tâm, bởi vì nàng nợ người kia quá nhiều, nợ huynh ấy cả đời này cũng không trả hết.

Thế nhưng lại có cảm giác xa lạ trong lòng ngày một lớn, lớn đến mức nàng không kiểm soát được, phải gắng bao nhiêu sức lực mới khắc chế cảm giác đó, Dương Tương Truyên thật sự rất sợ cảm giác đó, cảm giác đó đánh sụp bức tường phòng tuyến trong lòng mình dễ dàng, không, Dương Tương Truyên nàng không muốn như vậy, cảm giác tội lỗi dâng lên muốn đem nàng nhấn chìm.

"Dương Tương Truyên ngươi thật là ngốc, hắn ta cũng không muốn ngươi như vậy, chẳng lẽ cả đời này ngươi muốn tưởng niệm hắn sao?"

"Tiểu Nhạc, ta động tâm với nàng nhưng nhất định sẽ chôn chặt nó. Ta không muốn có lỗi với huynh ấy, ta không thể!" Dương Tương Truyên ánh mắt sắc bén nói nhưng khoé mắt đã đỏ lên, rưng rưng hai giọt châu sa.

Mối tình đầu tiên có lẽ là mối tình khó quên nhất, nhiều năm về trước, một thiếu nữ chỉ mới mười lăm tuổi đã đem lòng yêu thích người nọ, may mắn nam nhân đó cũng đã âm thầm nảy sinh tình cảm với nàng, tình yêu được đáp lại còn gì hạnh phúc bằng. Hạ Niên một lòng thủy chung yêu Dương Tương Truyên, hai người thật tựa như thanh mai trúc mã, vô cùng đẹp đôi.

Hạnh phúc đến được bao lâu, nhưng đau thương lại day dẳng như vậy, Dương Tương Truyên cùng Hạ Niên vốn là người của kỳ sơn, không tránh khỏi phải lãnh người đi làm nhiệm vụ, không tránh khỏi phải gây thù chuốt hoán với nhiều thế lực giang hồ, ngày đó Dương Tương Truyên bị mai phục ở dưới chân núi, tình thế nguy nan một hạ nhân trốn thoát chạy về cấp báo cho Hạ Niên biết, hắn liền điên cuồng chạy đến chỗ Dương Tương Truyên.

Dương Tương Truyên lúc đó vẫn chỉ là thiếu nữ vừa lớn, võ công cùng thể lực vốn dĩ còn rất yếu, bọn người đó võ công không phải tầm thường, nàng khó khăn mà chống chọi. Hạ Niên rốt cục chạy đến kịp lúc, đem bọn người đó đánh trả, đến phút cuối cùng còn đỡ lấy một đao trí mạng rơi từ trên cao xuống đầu Dương Tương Truyên, nhưng cùng lúc đó một dao khát đâm thẳng vào người nàng, hắn không cần suy nghĩ, đem cả người Dương Tương Truyên ôm lấy, lãnh trọn nhát dao cấm sâu vào người.

Kỳ Tử Nhạc chạy đến chỉ sau một lúc nhưng lại chứng kiến cảnh bi thương, máu huyết trên người Hạ Niên đỏ rực tuông ra ồ ạc. Dương Tương Truyên ôm lấy hắn, từ lúc nào hai bàn tay đã nhuốm một màu đỏ tươi tanh tưởi.

"Truyên nhi..." Hạ Niên nằm trên mặt đất, máu tươi từ miệng trào ra ướt cả y phục của Dương Tương Truyên, giọng nói yếu ớt, đưa tay chạm vào gương mặt vô cùng xinh đẹp của nàng.

"Hạ Niên, huynh không được chết! Huynh không được bỏ ta, ta sẽ hận huynh!"

"Ta không hối tiếc gì cả, chỉ hối hận...không thực hiện được lời hứa...thú nàng."

"Hạ Niên, ta là thê tử của huynh, cả đời này cũng sẽ là thê tử của huynh. Ta sẽ không yêu thêm ai khác nữa!"

"Đồ ngốc...nàng nhất định phải tìm một...hạnh phúc khác cho mình. Một người khác...tốt hơn...t...a!"

Lời nói đứt khoảng không thành lời, dường như chút sức lực cuối cùng đã đem vào những lời trên. Thanh âm cuối cùng cũng không thể nghe trọn vẹn. Người đã ngừng thở.

"Hạ Niên...Hạ Niên...!" Tiếng gào thét thê lương vang lên cả vùng trời nơi đó, bi thương trùm lấy.

Kí ức tràn về, chỉ cần nhớ lại, giống như từng mũi dao cứa sâu vào lòng, máu chảy đầm đìa. Day dứt dày vò, nàng nợ, cả đời này nợ huynh ấy một lời hứa, nợ huynh ấy sinh mạng này.

Nàng lại không biết từ bao giờ lại sinh ra cảm giác yêu thích tưởng niệm Ngọc Tuyên quận chúa, không biết từ bao giờ mình đã động tâm bởi vì nàng. Dương Tương Truyên nàng đúng là một kẻ nhát gan, đúng vậy, chỉ biết trốn tránh.

"Tương Truyên, quận chúa nàng có yêu thích ngươi không? Hay chỉ là ngươi tự mình động lòng?"

Nàng thừa biết mị lực của quận chúa thật sự rất lớn, Dương Tương Truyên là nữ nhân nhưng lại có thể đem nàng làm cho động tâm quả thật không tầm thường đi.

"Tử Nhạc ngươi đừng nhắc đến chuyện này nữa, còn có chuyện khác quan trọng hơn đang chờ ngươi kia kìa," Dương Tương Truyên lắc đầu xua tay tỏ ý không muốn nghe nữa, tiếp tục nói, "Lâm Dương Nhiệm hắn ta muốn đem kỳ sơn tiêu diệt, lần này không thể xem thường được."

Kỳ Tử Nhạc thở dài, cầm lấy miếng đá mỏng phóng ra phía suối nước nói, "Lúc trước ta bị hắn phát hiện ở trong cung, không ngờ lại có thể phát hiện ra ta, quả thật không tầm thường."

"Ngươi bị hắn phát hiện!?" Dương Tương Truyên ngạc nhiên mở to mắt nhìn Kỳ Tử Nhạc, rồi lại trầm giọng, "Xem như ngươi hay có thể thoát khỏi được. Hắn ta rõ ràng rất tự cao lại có tham vọng rất lớn."

"Tham vọng của hắn chính là ngôi vị và kể cả...hoàng hậu, hoàng hậu nương nương mới là tham vọng lớn nhất."

"Hoàng hậu? Hắn ta mê luyến hoàng hậu sao?"

Dương Tương Truyên lần nữa mở to mắt nhìn Kỳ Tử Nhạc xác nhận, được cái gật đầu của Kỳ Tử Nhạc mới chịu tin là thật.

"Một khi hắn có được ngôi vị chẳng phải...chẳng phải sẽ có được nàng sao? Đến lúc đó quyền lực nằm hết trong tay hắn, chẳng phải muốn thứ gì sẽ được thứ đó sao? Nếu hoàng hậu không đồng ý hắn cũng sẽ bức ép được nàng!?"

Dương Tương Truyên cả kinh nói, Lâm Dương Nhiệm bề ngoài anh dũng như một trung thần hết lòng vì hoàng thượng nhưng thật chất bên trong đã có tính toán, lòng dạ lang sói bỉ ổi nàng sớm đã nhìn thấu.

"Lâm Dương Nhiệm hắn ta đừng hòng thực hiện mưu đồ. Hắn dám động đến nàng ta nhất định không tha cho hắn!" Kỳ Tử Nhạc trong mắt nồ nộ sát khí ghen tuông, muốn đem người vừa nói như muốn cho thành trăm mảnh. Lâm Dương Nhiệm dám có tư tưởng với nữ nhân của nàng như vậy, thật sự rất đáng chết.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thổ Phỉ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook