Thổ Phỉ

Chương 70

Ngapica

17/12/2020

Sau khi trở về, đã thay ngay y phục, lại tiếp tục vào Kim Ninh cung. Trở về kỳ sơn, nàng không biết mình đi bao nhiêu ngày mới có thể trở lại kinh thành được, mỗi ngày đều gặp được Dạ Vi Tước sớm đã trở thành thói quen, chỉ cần nghĩ đến việc bao nhiêu ngày không gặp được liền đau lòng không thôi.

"Hoàng hậu nương nương...!" Kỳ Tử Nhạc bước đến trước cửa, mắt nhìn tứ phía cảm thấy an toàn tuyệt đối mới len lén nhìn vào bên trong, thức ăn cũng đã được dọn lên bàn.

Dạ Vi Tước nghe vậy, ngẩng đầu nhìn ra cửa. Kỳ Tử Nhạc thấy vậy liền bước vào trong phòng.

Dạ Vi Tước nhìn Kỳ Tử Nhạc lời nói ôn nhu nghe rõ: "Đã ăn gì chưa?"

Kỳ Tử Nhạc lắc đầu xem như chưa ăn, trong bụng từ tối hôm qua đến bây giờ cũng chưa bỏ cái gì vào.

"Vậy cùng ăn với ta đi." Dạ Vi Tước vừa nói xong bất chợt nhìn thức ăn trên bàn, chỉ toàn là đồ chay và rau xanh, thừa biết người này sẽ không nuốt trôi đâu, hình như ăn ngon đã quen rồi.

"Để ta gọi Cung Sa mang thêm một ít thức ăn nữa."

"Không cần đâu, ta ăn cái này cũng được mà." Kỳ Tử Nhạc vội vàng thốt lên, nhìn thức ăn trên bàn chỉ toàn rau quả không có lấy một ít thịt cá nào cả, ăn vất vả như vậy có chút khó khăn, cũng thật không hấp dẫn nhưng bất quá Dạ Vi Tước ăn được thì nàng cũng ăn được.

Lại nhìn biểu hiện của Dạ Vi Tước như đang hỏi thật không, Kỳ Tử Nhạc lập tức hướng nàng gật gật đầu.

Kỳ Tử Nhạc tuy rằng cố gắng ăn nhưng cũng không thể nào che đậy gương mặt khó coi cho được, rất nhạt không có chút mùi vị gì cả vậy, ngoài chuyện này còn có chút tức giận cách dùng bữa của Dạ Vi Tước: "Tước nhi, trong cung cũng không thiếu cái gì, sao nàng lại ăn như vậy. Nàng nhìn xem không có chút bổ dưỡng nào cả!"

"Thật ra bình thường ta cũng không phải dùng bữa như vậy, mỗi ngày đều dùng những món ngon, nên mỗi một tháng đều tùy ý dùng ít ngày đổi khẩu vị." Dạ Vi Tước giải thích.

Kỳ Tử Nhạc nghe vậy mới dễ chịu hơn, khuôn mặt vì vậy giãn ra, thức ăn cũng vì vậy dễ ăn hơn.

Cùng lúc đó, Cung Sa từ ngoài cửa bước vào, trên tay mỗi bên bưng theo một chiếc đĩa tiến đến gọi hai tiếng nương nương, sau đó nhẹ nhàng đặt xuống bàn. Là hai đĩa thức ăn nhìn vào rất ngon miệng, vô cùng đẹp mắt, mùi thơm lan toả ra thật hấp dẫn người ta.

Kỳ Tử Nhạc nhìn có chút bất ngờ, vừa nãy hình như đã ngăn chặn Dạ Vi Tước rồi mà. Suy cho cùng chắc là nàng nghe mình cùng nương nương nói chuyện mới đi chuẩn bị cũng nên?

Cung Sa thức thời cáo lui ra ngoài, trong lòng thầm nghĩ, hôm nay nương nương chọn ăn lạc nhưng lúc nãy dặn dò với nàng rằng chút nữa xuống ngự thiện phòng mang vài món ăn ngon lên cho người, có chút khó hiểu, nhưng cuối cùng cũng hiểu được, thức ăn là dành cho Kỳ Tử Nhạc, nàng được nương nương lo cho như vậy, Kỳ Tử Nhạc thật có phúc đi.

***

"Đứng lại!" Chập chiều tối vừa lúc Kỳ Tử Nhạc vừa rời khỏi cung Kim Ninh, Lâm Dương Nhiệm phía trước dẫn theo đoàn binh đến trước mặt Kỳ Tử Nhạc.

Kỳ Tử Nhạc nhìn sơ, đủ biết có chuyện không hay, chẳng lẽ muốn bắt nàng sao? Mang theo nhiều binh như vậy!

"Lâm tướng quân là có chuyện gì? Sao lại chặn đường của ta?"

"Ngươi còn dám ở đây nói sao? Kỳ Tử Nhạc ngươi cũng thật to gan! Hôm nay ngươi đừng hòng trốn thoát!" Lâm Dương Nhiệm rút trường kiếm trong tay đặt lên vai Kỳ Tử Nhạc hùng hồn mà nói.

"Không hổ là Lâm tướng quân tài ba, có thể phát hiện ra dễ dàng như vậy." Kỳ Tử Nhạc ánh mắt thẳng tắp nhìn Lâm Dương Nhiệm khô hề phủ nhận, dường như trường kiếm ngay cạnh cổ chưa đủ làm cho nàng e sợ.

Lâm Dương Nhiệm nhìn Kỳ Tử Nhạc sắp chết đến nơi vẫn tự dương tự đắc như vậy, dí sát kiếm hơn một chút, khuôn mặt lộ rõ nóng giận, không kiên nhẫn quát lớn, "Ngươi rốt cục vào cung của hoàng hậu để làm gì?"

Kỳ Tử Nhạc là trọng phạm của triều đình, thế nhưng cả gan vào cung hoàng hậu mạo danh, điều này làm cho Lâm Dương Nhiệm không kiên nhẫn được, trực tiếp tra hỏi ngay, chẳng phải hắn là thổ phỉ sao? Tại sao lại giả dạng vào cung Kim Ninh còn được làm vệ binh, hắn có mục đích gì.

"Lâm tướng quân thật sự muốn biết sao?" Kỳ Tử Nhạc môi mỉm cười, nụ cười rạng rỡ đến mức làm cho Lâm Dương Nhiệm càng nhìn càng thấy không vừa mắt, như là đang cười giễu hắn.

"Đừng hỏi thừa!"

"Lâm tướng quân bớt giận, nóng giận sẽ tổn hao dương khí đấy." Kỳ Tử Nhạc lại trêu tức Lâm Dương Nhiệm, đối với chuyện ở cung hoàng hậu hình như Lâm Dương Nhiệm rất có hứng thú thì phải, gấp gáp đến độ không kiên nhẫn được, không thèm bắt mình tống vào ngục, mà còn ở đây kề kiếm tra hỏi.l cho được.

Kỳ Tử Nhạc trực tiếp đi về trước đến trước mặt Lâm Dương Nhiệm, kiếm theo đó đang đè trên vai chạy một đường dài, "Lâm tướng quân sao lại quan tâm đến Kim Ninh cung như vậy?" Dừng một chút, Kỳ Tử Nhạc nở nụ cười trêu người nhẹ nhàng nói, "Lâm Dương Nhiệm, ngươi...có ý gì ta liền có ý đó, ngươi muốn người nào ở Kim Ninh ta liền muốn người đó."

"Kỳ Tử Nhạc ngươi...!" Lâm Dương Nhiệm vừa nghe liền sửng sốt, hiểu được dụng ý Kỳ Tử Nhạc vừa nói. Khuôn mặt đỏ lên bừng bừng tức giận.

"Như thế nào, ta nói sai sao? Có đúng không? Bất quá không chạm không động được nhưng mỗi ngày đều được nhìn thấy mỹ sắc tuyệt luân như vậy, cảm giác rất tuyệt a!"

Kỳ Tử Nhạc vừa nói xong nhanh chóng nhận được kiếm rung chuyển đoạt mạng, một cái hất người tránh khỏi, tung vài chiêu đáp trả Lâm Dương Nhiệm, binh lính đang bao vây thành vòng tròn cùng lúc đó đâm tới, một cái động người liền bay lên, chân đứng lên trường thương đang chụm lại, đạp mạnh một cái chỉ thấy binh lính ngã nhào ra sau thành một mớ hỗn độn, người đã bay khỏi.

"Mau đuổi theo!"

Lâm Dương Nhiệm tức tối đuổi theo, chạy theo một đoạn đường dài nhưng rốt cục mất dấu vết, đành phải ôm tức trở về. Lần đầu tiên trong đời tự mắng chửi bản thân ngu ngốc, hồ đồ, mọi chuyện đã quá muộn, người đã đi mất. Nhưng bất quá, Lâm Dương Nhiệm lập tức khôi phục thường sắc, nhếch mép, sớm muộn gì hắn cũng sẽ diệt vong Kỳ Tử Nhạc đem kỳ sơn thành một đống tro tàn. Một cái kỳ sơn nhỏ bé như vậy, làm sao mà làm khó được hắn đây?

***

Kể từ lúc bị Lâm Dương Nhiệm phát hiện, lúc thoát được cũng là lúc nàng trở về Kỳ sơn ngay lập tức, thực ra phụ mẫu vẫn còn ở Kỳ sơn, tất cả đều là do nàng bỏ trốn đến kinh thành.

Vừa trở về không lâu sớm cũng đoán trước được sẽ có tình huống này xảy ra.

Bây giờ là buổi tối, nàng chỉ vừa mới dùng một ít thức ăn xong, đã có hạ nhân đến trước cửa rồi. Vừa nhìn liền biết hạ nhân đến đây để làm gì, chắc chắn là lệnh triệu tập cho mà xem, chỉ là lần này không biết là cha hay là nương.

"Kỳ vương, phu nhân nói rằng muốn gặp người, gọi người sang phòng có chút chuyện cần nói." Nữ hạ nhân cuối đầu nói.

Nghe xong, không hiểu sao bất an lại nổi lên ở trong lòng nhiều như vậy, có lẽ là nương lại muốn la rầy việc nàng lại chạy đến kinh thành. Nương cùng phụ thân dường như rất ghét kinh thành, hơn nữa là hoàng cung. Lần này nàng không biết nương có nổi giận không, lần trước đã phạm phải được người chen lời giảm tội, bây giờ nàng lại lần nữa không nghe mà phạm lấy.

Nhanh chóng rời phòng, một mạch chạy đến phòng của nương, đứng trước phòng khẽ gõ cửa, dù thế nào vẫn nên bày ra bộ mặt thân thiện đáng yêu mới được. Nói sao nàng vẫn không tránh khỏi chút lo sợ, nương không thường xuyên nổi giận nhưng một khi nổi giận thực sự rất đáng sợ.

Đẩy ra cửa phòng, tiến vào trong, liền thấy nương nghiên mặt ngồi ở trên ghế. Gương mặt không biểu tình, cũng không thèm nhìn nàng, như vậy thừa biết người đang nóng giận.

"Nương...nữ nhi đến rồi."

Kỳ Tử Nhạc đứng đó nói, nói được một lúc nhưng vẫn chưa có hồi âm, gương mặt tươi cười liền cứng đờ, cánh môi đang cong dần dần khép lại, không hay rồi, nương của nàng thực sự nổi giận rồi, nhưng sao lại đến mức người như thế, nàng cũng không rõ.

Qua một lúc, không khí yên ắng đến đáng sợ vẫn tồn tại, Kỳ Tử Nhạc lần nữa khẽ gọi, "Nương...người..."

"Kỳ Tử Nhạc!" Đường Yên bất chợt quay mặt, ánh mắt rõ ràng đang rất phẫn nộ tức giận, lời nói cũng gằng rất mạnh, "Ngươi..."

Giống như là bất lực, Đường Yên nói tới đó liền buông xuống.

"Nương, nữ nhi biết sai rồi, nhưng..." Nàng không thể nghe theo người được, không thể không đến hoàng cung được!

"Sai? Ngươi biết sai?" Đường Yên tức giận đến mức không kiềm được mà đập tay lên bàn, "Ngươi chạy đến hoàng cung để làm gì? Nơi đó có gì để lưu luyến ngươi đến như vậy?"

Kỳ Tử Nhạc cuối đầu, hoàn toàn không thốt lên được lời nào. Đường Yên nhìn nữ nhi như vậy càng thêm sinh khí.

"Ngươi có biết ngươi mang họ gì không? Ngươi có biết thân phận của ngươi không? Ngươi có biết ngươi có quan hệ như thế nào với Dạ gia không? Ngươi là nữ nhân nhưng tại sao lại có thể như thế!?"

Có tình cảm với Dạ hậu, nữ nhi của mình có tình cảm với Dạ hậu, có phải là nàng điên rồi không? Tạo sao có thể như thế, nếu không phát hiện, không biết chuyện này sẽ kéo dài đến mức nào.

"Nương, người...người biết tất cả rồi sao?" Kỳ Tử Nhạc vừa nghe liền biết ngay nương đang đề cập cái gì, kích động thốt lên, biểu tình cũng thực kinh hãi.

"Tử Nhạc, ngươi chạy đến hoàng cung đều là vì Dạ Vi Tước có phải không? Mau nói cho ta nghe cái này là không phải sự thực đi!"

"Là vì nàng, tất cả đều là vì nàng. Nữ nhi thực sự rất yêu Dạ Vi Tước." Kỳ Tử Nhạc không phủ nhận, bởi vì nàng biết nương đã nắm rõ rồi, có muốn chối cũng chẳng thành, chi bằng một lần nói hết ra, ra sao thì ra.

"Ngươi điên rồi!" Đường Yên nghe được một câu nói này, lập tức rơi vào hoảng loạn, không thể kiềm chế cảm xúc, một cái vung tay tác vào má Kỳ Tử Nhạc.

Yêu? Như thế nào là yêu? Nữ nhi thực sự rất yêu Dạ Vi Tước, một lời này khiến cho đầu nàng oanh oanh từng tiếng.

"Nữ nhi thực sự rất yêu nàng, nàng chính là trái tim, là cả sinh mệnh của con." Kỳ Tử Nhạc ôm má, cái tát như giáng xuống khiến nàng rơi nước mắt nhưng vẫn ngoan cố mở miệng nói. Không phải là đau đớn mà rơi lệ, mà đây chính là lần đầu tiên nương đánh nàng mạnh như vậy, từ nhỏ đến lớn chưa một lần mạnh như vậy.

Đường Yên cũng rơi lệ, bởi vì đánh nàng mà chua xót, từ nhỏ đến lớn dù nàng làm sai cái gì, nhưng chưa một lần mình tát vào mặt nữ nhi. Nhưng hôm nay Kỳ Tử Nhạc sai rồi, nàng rất sai, không đánh không được. Còn dùng ánh mắt kiên quyết nhìn mình, còn từ miệng thốt ra những lời đại nghịch bất đạo, trời đất khó dung như thế.

Chuyện hai nữ tử yêu nhau là không hợp luân lí đạo thường, nhưng sẽ không lớn bằng việc, người đó lại là Dạ Vi Tước. Nữ nhi của nàng đang nghĩ cái gì? Không phải nàng không biết Dạ gia và Kỳ gia xảy ra những gì sao? Tại sao lại lao vào chỗ vạn kiếp bất phục như vậy!?

Kỳ Tử Nhạc vẫn ôm mặt, khụy gối xuống quỳ ở trên mặt đất cuối đầu.

"Nương...nữ nhi không thể khống chế tim mình cũng không thể khống chế tâm mình."

Cả linh hồn cả trái tim cả tâm trí, tất cả đều hướng về người nọ, vốn đã lún thật sâu, sâu đến mức không lối thoát ra, không có cách nào cả.

"Tử Nhạc, con là nữ nhi tại sao lại có tư tưởng như vậy? Mà nàng lại chính là Dạ Vi Tước, con nói xem nương phải làm sao mới được, nếu để phụ thân con biết, chuyện gì sẽ xảy ra con có biết không?"

Đường Yên lắc đầu liên tục, ngã ngồi ở trên ghế, nhìn nữ nhi ôm mặt đau đớn, tâm can người làm mẫu thân như nàng làm sao chịu cho thấu. Nàng đau một, người làm nương này đau mười.

Đường Yên thật sự cảm thấy mình bất lực, nàng thừa biết thừa hiểu đứa nhỏ này, tính tình rất ngang bướng, một khi nàng yêu thích cái gì thì phải có cái đó cho bằng được, chẳng bao giờ bận tâm người khác nói gì, càng muốn ngăn cản càng muốn ương ngạch làm tới. Bây giờ lại gặp phải chuyện này, nàng thừa biết mình sẽ không thể ngăn được.

Rốt cục nàng phải làm sao mới được!?

Kỳ Tử Nhạc quỳ dưới đất, di đầu gói của mình đến cạnh Đường Yên khẽ kéo óng tay áo, ngẩng đầu, hai tròng mắt ngấn nước.

"Nương...trái tim nữ nhi đã lỡ không nghe lời rồi, dù người cùng phụ thân, có mắng, có đánh, có ngăn cản nữ nhi đi chăng nữa, nữ nhi bất hiếu không tuân theo được."

"Ngươi im miệng cho ta!" Đường Yên thống khổ nói lớn, "Ngươi có biết chính Dạ Tã Phàm đã như thế nào hại chết Kỳ Nhiệm không? Chính hắn ta đã hại nhị thúc của ngươi đau đớn đến chết, là chết oan ức đến không nhắm mắt!"

Chỉ vì nữ nhân Dạ Sở Tịnh mà Kỳ Nhiệm phải nhận lại một kết cục vô cùng bi thảm. Cũng chính đại huynh Dạ Tã Phàm của nàng ta là người tạo nên nghiệp chướng lớn, kéo theo nhiều mạng người cùng bỏ mạng. Nhà Dạ gia vốn tâm địa độc đoán ích kĩ như vậy, nữ nhi của nàng còn muốn lao đầu vào chỗ chết sao? Một người vẫn chưa đủ sao? Giờ lại đến nữ nhi của nàng đâm vào.

"Tất cả những chuyện này đều không liên quan đến Dạ Vi Tước, tất cả đều là ân oán của đời trước, đời này không liên quan, không liên quan đến nàng ấy!" Kỳ Tử Nhạc kích động thốt lên.

"Kỳ Tử Nhạc ta cấm ngươi không được rời Kỳ sơn nửa bước, nếu không ta sẽ nói cho phụ thân ngươi biết chuyện này, đến lúc đó đừng hối hận!" Đường Yên lãnh đạm nói ra, nói xong liền muốn đứng dậy bỏ ra ngoài.

"Nương, không được...không được." Kỳ Tử Nhạc với người kéo óng tay áo của Đường Yên lại, lắc đầu liên tục.

"Trái tim nữ nhi rất đau đớn..." Vốn dĩ mọi chuyện đã rất mong manh, không rõ ngày nào sẽ phải chia đôi đoạn tình này.

"Tiểu Nhạc, xem như ta xin con, xin con buông tay đi có được không? Chuyện này sẽ không bao giờ tốt đẹp với con..." Đường Yên quay đầu, kích động quỳ rạp xuống trước mặt nữ nhi, bắt lấy hai tay nàng, vừa nói vừa lắc đầu, "Một người đã quá đủ rồi, ta không muốn thêm bất kì người nào nữa, ta chỉ có một mình con thôi."

Vốn dĩ người Dạ gia rất đáng sợ, vô cùng đáng sợ, tâm địa nữ nhân Dạ Vi Tước đó ai có thể đoán được, biết đâu lại giống như cô cô của nàng, nhu nhược, nhẫn tâm, đến mức chẳng thể ngờ được, vì chữ gia mà vô cùng tàn nhẫn với chữ tình.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thổ Phỉ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook