Thổ Phỉ

Chương 53

Ngapica

17/12/2020

Cung Sa bước vào phòng nhìn thấy hoàng hậu nương nương hơi suy tư gì đó, mới tiến đến nhẹ giọng cung kính hỏi.

"Nương nương người đang nghĩ gì?"

"Có chuyện này bản cung cảm thấy rất kì lạ." Dạ Vi Tước ngẩng đầu nhìn Cung Sa, ánh mắt lộ rõ hoang mang.

Đột nhiên nàng lại nhớ lại sự kiện xảy ra trước kia, suy nghĩ kĩ một chút đem số chuyện lúc trước xảy ra ghép lại với nhau, trùng hợp đến không ngờ. Nếu chuyện này thực sự như nàng nghĩ, thì rõ ràng đã có người cả gan ở sau lưng nàng làm chuyện lừa dối.

"Chuyện kì lạ sao? Người nói chuyện gì kì lạ, nô tỳ có thể biết không?" Cung Sa vẫn là theo phép hỏi.

"Lúc trước thái tử bị bắt đi, nguyên do là Kỳ Tử Nhạc muốn bức ép bản cung, mà Kỳ Tử Nhạc bắt thái tử tận ba ngày, chuyện này em nhớ rõ không?"

Cung Sa ngay lập tức gật đầu xem như trả lời. Chuyện lớn như vậy làm sao nàng không nhớ cho được, Kỳ Tử Nhạc dám cả gan bắt thái tử đi, báo hại các nàng phải một phen kinh hãi chạy đi tìm khắp nơi vẫn không tìm được, còn làm cho nương nương một phen chấn động đứng ngồi không yên, suốt ba ngày đêm vì lo lắng mà ăn không được ngủ cũng không xong, khắc nào cũng ở trong trạng thái kích động lo sợ, lúc đó nhìn nương nương cực tâm đau khổ đến cỡ nào.

"Suy đi nghĩ lại bản cung vẫn thấy có điểm không hợp lí, rõ ràng là có khúc mắt ở trong đó." Dạ Vi Tước nói, trong ánh mắt như đã đoán được chân tướng sự việc.

Dựa theo lời nương nương nói, Cung Sa liền bắt đầu suy nghĩ phân tích ngay. Nương nương nói có khúc mắt, rõ ràng người đã nhìn ra khúc mắt đó rồi, chuyện này chỉ liên quan đến Thái tử cùng Kỳ Tử Nhạc thôi. Cung Sa suy nghĩ nửa ngày cuối cùng cũng có kết quả, đôi mắt bất chợt lóe lên tia sáng, kinh ngạc hướng nương nương cao giọng.

"Nương nương, người nói có khúc mắt nô tỳ đã có đáp án! Ý người là...là Kỳ Tử Nhạc và thái tử đã bày mưu từ trước rồi. Chuyện bắt thái tử chỉ là một màn kịch được dựng lên sao!?"

Dạ Vi Tước hơi chóp mi gật đầu, "Đó chính là điểm mà bản cung thấy không hợp lí, nếu em cũng nhận ra được thì sự thật chắc chắn không sai lệch. Bản cung thật không nghĩ sẽ có chuyện này xảy ra."

Dạ Vi Tước nói xong, trong mắt phượng không tránh khỏi gợn sóng mạnh, gương mặt tái nhợt đi hơi khó coi. Chắc chắn trong lòng tức giận không hề ít, suy đi nghĩ lại chuyện này thật sự rất quá quắc càn rỡ.

Dựa vào lời Liêu Nhiên khai báo lúc trước với nàng, rõ ràng ngay từ lúc đầu, Kỳ Tử Nhạc đã cố tiếp cận thái tử, sau đó thì Kỳ Tử Nhạc và Liêu Nhiên đã quen biết với nhau, quen biết cả trước lúc Liêu Nhiên bị nàng bắt đi. Rõ ràng đây là mưu đồ của Kỳ Tử Nhạc bày ra, mà Liêu Nhiên càng đáng giận hơn, chẳng những hắn đáp ứng nàng lừa gạt mẫu hậu mình mà sau khi trở về còn cố ý nói tốt vào câu cho Kỳ Tử Nhạc.

Càng suy nghĩ Dạ Vi Tước càng cảm thấy mình hít thở không thông. Hắn có biết khi hắn mất tích mẫu hậu hắn đã lo sợ đến mức nào không? Đây là lần đầu tiên nhi tử dám dối gạt mình. Mà cái này liên quan đến Kỳ Tử Nhạc càng khiến cho Dạ Vi Tước thêm sinh khí.

"Nương nương lúc nãy nô tỳ thấy Kỳ Tử Nhạc vừa vào Đông cung. Người có muốn đến đó một chuyến không?"

Cung Sa sẵn đó tiếp thêm dầu lửa, Kỳ Tử Nhạc thật sự dùng cách đó đánh vào, quả nhiên lợi hại, tuy rằng không có chuyện gì lớn xảy ra, nhưng đặt bản thân vào nương nương mà nghĩ, rõ ràng không tránh khỏi tức giận. Chuyện đã qua nhưng vẫn phải cho Kỳ Tử Nhạc biết mặt mới được. Cả gan dám dở trò lừa gạt với nương nương!

Ánh mắt Dạ Vi Tước đanh lại, khó chịu hiện trên gương mặt. Kỳ Tử Nhạc lại đến Đông cung nữa sao? Nàng thừa biết nàng ấy rất nhiều lần đến Đông cung nhưng không ngăn cấm, trong lòng lại cư nhiên tín nhiệm Kỳ Tử Nhạc, tuy không nói nhưng đã phần nào giao nhi tử cho nàng.

Vốn tưởng Kỳ Tử Nhạc sẽ truyền dạy võ thuật, kiếm pháp hay là mưu lược gì đó cho Liêu Nhiên, vì thế mà nàng nhắm mắt cho qua, nhưng bây giờ suy nghĩ kỉ lại, rõ ràng không như nàng nghĩ, rõ ràng trước mắt đã thấy những thứ rất quá đáng, Kỳ Tử Nhạc là đang dạy hư con của nàng thì đúng hơn.

Một lúc sau, Dạ Vi Tước đã bước chân lên liễn bắt đầu đi Đông cung. Nàng muốn đến xem Kỳ Tử Nhạc rốt cục đang cùng Liêu Nhiên làm những gì. Thời gian qua nàng cư nhiên thả lỏng không kiểm soát nhi tử.

Khởi liễn đến Đông cung, cung nữ ra hiệu cho binh lính ở đại môn không truyền báo, tất cả đều diễn ra trong im lặng. Dạ Vi Tước bước xuống liễn được Cung Sa Lạc Mạn dìu vào bên trong, đi qua dãy hành lang lớn, đã đến ngay chỗ Liêu Nhiên đang ở.

Cửa phòng mở, nhưng không có binh lính hay cung nữ canh giữ ở trước cửa.

Dạ Vi Tước cố ý bước đến đằng sau cánh cửa, đứng ở bên ngoài một lúc rất lâu.

Ở bên trong, hai giọng nói thanh trong vẫn vang lên đều đều.

"Thúc thúc ta có chuyện này hỏi người?" Liêu Nhiên nói.

"Có chuyện gì con mau nói đi." Kỳ Tử Nhạc chóp mắt nhẹ nhàng đáp lời.

"Nếu như vật mà ta rất thích, rất rất muốn có được, nhưng đã cố gắng hết mức vẫn không thể nào có được. Người nói xem bây giờ phải làm như thế nào mới được." Liêu Nhiên nói ra thắc mắc trong lòng, chắc chắn thúc thúc sẽ biết.

"Tiểu tử ngốc." Kỳ Tử Nhạc vỗ vỗ vai Liêu Nhiên, lại tiếp tục nói, "Trên đời này không có chuyện gì là không thể cả. Chẳng qua con vẫn không phát hiện ra cách khác mà đạt nó, không phải chuyện gì cũng phải danh chính mà lấy đôi khi phải dùng một chút mưu đồ, dùng một ít kỉ xảo mới có thể có được."

"Ý của người là phải dùng âm mưu sao? Đây là hạ sách đó, ta không làm được đâu." Liêu Nhiên nghe xong lập tức đáp lại.

"Ai nói con là hạ sách? Đây rõ ràng gọi là thượng sách, chuyện gì cũng vậy, nếu con chân thực quá sẽ không thể nào thành công được, phải có một ít kế sách vào đó mới được."

Kỳ Tử Nhạc chỉnh lại lời Liêu Nhiên ngay. Nếu như không có kế sách làm sao có thể đối phó kẻ khác, huống hồ xưa nay kế sách là dựa trên mưu trí mà có, nếu đặt kế sách vào chuyện muốn làm, chẳng phải sẽ là người minh mẫn sáng suốt hay sao?

"Lời người nói cũng có lí, ta hiểu ra rồi." Liêu Nhiên gật đầu xác nhận.

Dạ Vi Tước ở bên ngoài lắng nghe câu chuyện, chỉ thấy trong người vô cùng nóng, thực sự giờ phút này Dạ Vi Tước rất tức giận, nếu không phải khả năng kìm chế bản thân tốt, thực sự sẽ có giông bão lớn kéo đến.

Cũng không phải tự nhiên mà Dạ Vi Tước được mệnh danh là băng sơn mỹ nhân, nhiều năm ở trong cung lời đồn đại truyền đi khắp cả Đại Liêu. Trong cung luôn luôn có phong ba bão tố, tranh đoạt đấu đá lẫn nhau, nhưng Hoàng hậu vẫn tồn tại trong mắt quần thần là người giỏi kìm chế cảm xúc đến mức siêu phàm, dù cho có chuyện gì đó xảy ra, trên khuôn mặt vẫn bất động thanh sắc, càng sóng gió gương mặt lại càng băng lãnh.

Làm cho Dạ Vi Tước biến sắc gợn sóng trên mặt hoàn toàn không ai có khả năng đó, kể cả Hướng Xuân Vân nhiều lần khiêu khích. Nhưng bất quá cái đó là của trước kia, hiện tại có rồi, có một người làm cho nàng tâm tư thái độ đều xáo trộn, chỉ duy nhất một người. Người kia không biết đã làm tâm tình Dạ Vi Tước bao lần gợn sóng, bao lần nóng giận thất thố đều hiện lên hết.

Dạ Vi Tước không thể đứng bên ngoài thêm nữa, cố gắng lãnh đạm nhất, nhẹ nhàng cất bước đi vào bên trong.

Liêu Nhiên đang đứng ở đó liền bất ngờ, mở to mắt nhìn Dạ Vi Tước, vài giây sau mới kịp phản ứng.

"Mẫu hậu!...Nhi thần tham kiến mẫu hậu."

Kỳ Tử Nhạc nghe thấy Liêu Nhiên nói còn cúi người xuống, liền biết ai vừa xuất hiện, theo bản năng quay sang, lại vừa lúc bắt gặp ánh mắt băng lãnh kia hướng về phía mình. Không những rét mà còn run, Kỳ Tử Nhạc không biết tại sao nàng lại nhìn mình như vậy, nhưng bất chợt nhớ lại câu chuyện lúc nãy, miệng nuốt xuống, mắt mở to hốt hoảng, hôm nay đủ biết nàng thảm cỡ nào rồi.

Liêu Nhiên nhìn sắc mặt mẫu hậu liền biết người đang không vui, nhất định đang rất giận, nhưng không hiểu lý do tại sao mẫu hậu lại như vậy. Chưa kịp suy nghĩ xong đã thấy mẫu hậu hắn bước đến ghế kia ngồi xuống.

"Mẫu hậu...?" Sắc mặt Liêu Nhiên cũng trở nên lo sợ, chỉ dám nhẹ giọng gọi một tiếng.

Kỳ Tử Nhạc định mở miệng nói gì đó nhưng chưa kịp nói đã bị ánh mắt kia làm cho im bặt, nhất định thảm rồi.

"Mẫu hậu, Nhiên nhi đã làm sai chuyện gì sao? Tại sao người lại không vui?" Liêu Nhiên ngây ngô hỏi.

Dạ Vi Tước hít một hơi, cho tâm bình khí hoà, lúc này mới nói, "Nhiên nhi muốn biết sai ở chỗ nào có phải không? Để mẫu hậu nói cho Nhiên nhi biết."

Ánh mắt Dạ Vi Tước liếc nhìn Kỳ Tử Nhạc một chút, rồi lại nhìn Liêu Nhiên nói tiếp.

"Nhiên nhi từ khi nào lại biết lừa dối mẫu hậu như vậy? Lần trước Nhiên nhi bị bắt đi Kỳ sơn, nói xem là Nhiên nhi tự nguyện hay là do ai buộc Nhiên nhi phải đi cùng."

"Là...là..." Liêu Nhiên lắp bắp không nên lời.

"Là thế nào!?" Thanh âm lạnh lùng dứt khoát của Dạ Vi Tước vang lên.

Liêu Nhiên nghe mẫu hậu nói xong lập tức biến sắc, không kịp phân trần thêm gì đã vội vàng quỳ trên mặt đất, xem như chấp nhận lời nàng vừa nói, "Mẫu hậu nhi thần biết sai rồi!"

"Rõ ràng biết mẫu hậu lo lắng nhưng lại cùng nàng lừa gạt mẫu hậu!" Giọng nói thanh thoát nghiêm nghị phát ra, sắc mặt Dạ Vi Tước rất rất khó coi, mắt phượng chăm chăm nhìn Liêu Nhiên, mày cũng chau rất chặt thể hiện sự tức giận.

Kỳ Tử Nhạc không những biến sắc mà còn quỳ xuống theo Liêu Nhiên, bày ra bộ mặt vô cùng đáng thương, lắp bắp kinh hãi thốt lên, "Tất cả đều là lỗi tại ta, Liêu Nhiên hoàn toàn không có lỗi gì cả. Nhưng nàng xem chuyện đó đã qua rất lâu rồi mà, nàng lần này liền bỏ qua có được không?"

Dạ Vi Tước không thèm đếm xỉa đến Kỳ Tử Nhạc, rõ ràng lúc nãy không có tức giận như vậy, dù sao cũng đã qua rất lâu, nhưng là nghe Kỳ Tử Nhạc dạy bảo Liêu Nhiên lại nổi giận, nàng nói kế sách gì đó để lấy được thứ mình muốn, Kỳ Tử Nhạc hình như là áp dụng thực tế không thiếu gì cả thì phải. Biết bao nhiêu lần dụng ở trên người mình mấy trò ngang ngược càn rỡ. Còn nói là thượng sách, biểu làm sao mà không giận cho được?

"Nhiên nhi biết sai ở đâu chưa? Có biết tự kiểm điểm bản thân như thế nào không?" Dạ Vi Tước nhìn Liêu Nhiên lãnh đạm nói.

Liêu Nhiên cuối đầu đáp: "Nhi thần biết sai. Tự quỳ ở đây kiểm điểm bản thân. Chỉ mong mẫu hậu tha thứ cho Nhiên nhi lần này, nhi thần cam đoan sẽ không bao giờ có chuyện tương tự xảy ra nữa."

Dạ Vi Tước nhìn hai con người đang khoanh tay quỳ gối ở dưới sàn, như hai tên tiểu hài làm sai đang phải chấp hành hình phạt. Tuy rằng có nguôi giận, nhưng vẫn lạnh lùng cất bước bỏ ra ngoài, bỏ lại hai con người vẫn chưa hết lo sợ.

Kỳ Tử Nhạc từ đầu tới cuối đều một bộ dạng bi thương, nàng thật sự giận rồi sao? Lại bỏ mặt không thèm nhìn đến nàng nữa rồi sao? Rồi chắc chắn sẽ cự tuyệt gặp nàng cho mà xem, nghĩ đến đó nàng muốn rơi nước mắt đến nơi.

"Nhiên nhi nhất định phải quỳ thẳng người lên, nhất định không được cong vẹo, nam tử như con nói được làm được, quỳ như vậy có đáng là bao có đúng không?"

Kỳ Tử Nhạc cùng với Liêu Nhiên quỳ ở đó, Kỳ Tử Nhạc không quên cao giọng nhắc nhở hắn.

Liêu Nhiên nghe vậy lại gật đầu chắc chắn.

Nói thì hay nhưng chỉ được một lát, đâu lại về đó, Kỳ Tử Nhạc nàng quỳ cũng như ngồi, mà ngồi chắc cũng không khác gì quỳ. Còn Liêu Nhiên thực sự rất kiên trì, lưng thẳng tắp vô cùng khí thế.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thổ Phỉ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook