Thỉnh Quân Tự Trọng

Chương 80: Phiên ngoại 4: Chuyện thiếu niên

Tầm Nam Khê

04/08/2020

Editor: Miri

- -------------

Hoàng đế đăng cơ mấy năm khó có được một ngày rảnh rỗi, nhà thuỷ tạ không có công văn phải lao động cật lực, chỉ có gió mát hương hoa thổi qua. Màn ngọc đang cuộn lên đung đưa, tiếng châu ngọc leng keng trong trẻo lọt vào tai. Trình Tàng Chi lười nhác tựa người vào lan can, híp mắt nhìn thấy người áo tím đang đi tới.

Buông rèm ngọc xuống, Nhan Tuế Nguyện liền bị Trình Tàng Chi lôi kéo ống tay áo ngồi chung ghế dài.

"Bệ hạ mới làm vua mấy năm đã lười biếng sao?"

Coi ái khanh nhà hắn kìa, còn chưa liếc mắt nhìn hắn một cái cẩn thận đã muốn hắn đi làm việc. Trình Tàng Chi ra vẻ giận dỗi, "Tuế Nguyện, gần đây ngươi có phát hiện ta đã gầy đi nhiều không?", muốn cầu một câu quan tâm.

Nhan Tuế Nguyện hơi kinh ngạc, nhưng cũng hùa theo hắn diễn tuồng mà cẩn thận quan sát, nghiêm túc nói: "So với khi ngươi còn chưa cập quan...thì trông mập hơn nhiều."

"......Cái đó không gọi là mập, mà là nở nang săn chắc.", cơ thể thon nhỏ của thiếu niên làm sao so được với tướng quân thành niên đã uống bao chiến hỏa khói lửa. Huống chi, Trình Tàng Chi còn từng trải qua thống khổ thay hình đổi dạng, thoát thai hoán cốt ở hồ Bối Gia Nhĩ.

Trình Tàng Chi căm giận trừng y, nhưng trong lòng vẫn rất vui vẻ. Bộ dáng của hắn lúc thiếu niên, Nhan Tuế Nguyện còn nhớ rõ hơn hắn.

Trong lòng rót mật, Trình Tàng Chi ngoài miệng ngừng trên tay lại không chịu yên. Lập tức cùng người trong lòng mười ngón tương triền, mượn cái nóng của nhà thuỷ tạ nhiệt tình một phen.

Ngay lúc đang nhiệt tình, bỗng có một tiểu thái giám đi ngang qua, thấy trong nhà thuỷ tạ có hai bóng người đang đè lên nhau ở lan can, nhất thời giật mình. Chỗ này là hoàng cung, dám không ra thể thống gì như vậy chỉ có thể là hoàng đế, cùng với vị Tư vương kia.

Tiểu thái giám xoay người đụng phải một cung nhân đang muốn đi ngang qua, lập tức chặn người lại không cho đi qua. Nhưng mà vẫn muộn rồi, đã có cung nhân thủ thỉ mấy câu không nên: "Không phải nghe nói bệ hạ......nằm dưới sao...?"

"Im đi, không bị phán giết đấy."

Mấy cung nhân nghe lời ngậm miệng không nói, trong lòng tức khắc ngộ ra lời đồn trong cung cũng không thể tin. Nếu không thấy cảnh này, ai có thể ngờ là lời bệ hạ từng thú nhận với thân vệ của mình lại là giả.

"Trình Tàng Chi, cái tính tình này của ngươi, thật đúng là bám rễ không nhổ được.", tóc đen của Nhan Tuế Nguyện xõa ra lan can, ngước nhìn ngưỡng mộ đấu củng* tinh xảo của nhà thuỷ tạ, trong tiếng thở dài còn bí mật mang theo thở dốc.

*Đấu củng: một loại kết cấu đặc biệt của kiến trúc Trung Hoa, gồm những thanh ngang từ trụ cột chìa ra gọi là củng và những trụ kê hình vuông chèn giữa các củng gọi là đấu.

Trình Tàng Chi lại ngồi cạnh đan chặt vào y, đột nhiên hỏi: "Lúc còn thiếu niên, ngươi gặp ta khi nào? Hoàn cảnh ra sao?"

Nghe vậy, y nghiêng người nhìn Trình Tàng Chi, một cọng tóc mai của Nhan Tuế Nguyện buông xuống trên ngực hắn. Ban ngày cùng nhớ về chuyện hồi thiếu niên, đây là lần duy nhất bọn họ dám nhớ tới chuyện cũ.

Ngày cuối năm không chỉ là sinh thần của Nhan Tuế Nguyện, mà còn có lễ tế tổ và đủ chuyện vặt từ lớn đến bé phải làm.

Cho nên, cửa Nhan phủ vào cuối năm luôn bận gấp đôi các nhà khác. Lão quản gia mang theo một đống hạ nhân tới đại sảnh tiếp khách để kiểm kê lễ vật phải đưa đi đáp lễ ngày tết và lễ vật được tông môn khác tặng, Nhan Tuế Nguyện phải đi theo phụ thân để gặp quan viên và tiết độ sứ.

Người tới đều là mấy ông lão đầu bạc tuổi tác đã hơi cao, còn không thì là mấy tướng lĩnh thô kệch nhưng trông rất kiên định. Mấy ngày liên tục đều là cái cảnh này, Nhan Tuế Nguyện gặp mãi cũng chán, vậy nên không gặp nữa.

Thẳng đến khi sắp tới ngày Trừ Tịch, Nhan thị đang sắp tế bái liệt tổ liệt tông, thì người tới mới khác. Nhưng Nhan Tuế Nguyện vẫn không muốn đi mở mắt nhìn chút nào. Vài người mà y gặp mấy ngày trước cũng đã đủ giúp y hiểu biết lễ tiết người tới ta đi giữa các quan viên.

Nhưng ngày tế bái tổ tiên vẫn khác, trong Nhan thị có không ít thiếu nữ trẻ tuổi xuân hồng, vô cùng e lệ rồi lại kiều diễm. Thật ra Nhan Tuế Nguyện cũng quen thấy cảnh này rồi, bởi vì ngày thường vẫn có vài thiếu nữ thấy mặt y cũng sẽ trở thành như vậy, nhưng trong lòng y lại không thích mấy người ra vẻ như thế, vậy nên ngày thường chỉ khi mẫu thân yêu cầu y đi xã giao thì y mới chui ra trước mặt người khác. Hôm nay vẫn là do hai huynh đệ Nhan Thời Viễn và Nhan Thời Tuần đích thân đến nên mới kéo được y ra ngoài.

Nhan Thời Viễn nhướng mày về phía y, lập tức bỏ mất bộ dáng "trưởng huynh không khác phụ thân", cười gian tà, "Tuế Nguyện, đệ gặp đích tử của Trình Môn bao giờ chưa?"

Hắn thấy Nhan Tuế Nguyện vẫn thờ ơ, hiển nhiên là không nhớ rõ người này, tiếp tục, "Là Trình Huyên đấy!"

"......" Nhan Tuế Nguyện vẫn cảm thấy thiếu thiếu hứng thú như cũ.

Nhan Thời Tuần nhìn không nổi nữa, đoạt quyền lên tiếng, nói: "Hồi mùa xuân năm nay, không phải thúc mẫu đã mời các phu nhân thuộc các thế gia thanh tịnh đi du ngoạn ở ngoại ô kinh thành sao? Thật ra lần đó là để Tuế Nguyện ngươi chọn thê thất đấy. Vốn định dùng chuyện này để ngươi quyết định sẽ thú ai làm thê, lại không ngờ khi nhóm quý nữ kia đang thả diều, một đám tiểu tử khùng điên quậy phá ở trong kinh chui ra xen vào chuyện tốt này. Là tên Trình Huyên kia bắn hết diều của nhóm quý nữ! Bởi vậy, nhóm quý nữ kia vứt hết mặt mũi đuổi tới Trình Môn đòi diều. Tâm tình tốt của thúc mẫu bị hủy cũng thôi đi, cả nhân duyên tốt đẹp của ngươi cũng bị hủy! Vậy mà ngươi không hề nhớ gì đến Trình Huyên?!"

Y đoán người tên Trình Huyên này cũng là một công tử thế gia có tiếng trong kinh, bộ dáng tuấn mỹ, tính tình có tiếng là tiêu sái phóng túng. Bởi vậy luôn được các công tử ca và các cô nương yêu thích.

Nhan Thời Viễn cũng có nghe sơ qua chuyện Trình Huyên bắn rớt diều các thiếu nữ, lập tức phụ họa, "Đúng vậy, chính là việc này! Không phải vừa xong chuyện thúc mẫu còn tìm ngươi, nói đệ mặt ngọc mà đầu gỗ sao? Nếu đệ chịu giục ngựa đi lên phố một chuyến, những cô nương đến Trình Môn đòi diều kia tất nhiên sẽ hối hận không kịp mà chuyển hướng sang đệ! Nhưng đệ lại không chịu, chọc giận thúc mẫu tới mức mất hết thần thái mà rủa xả tiểu tử Trình gia kia nhất định sẽ không kiếm được cọc nhân duyên nào vừa ý."

"......"

Tuy Nhan Tuế Nguyện vẫn không nói gì như cũ, nhưng hiển nhiên là muốn gặp người tên Trình Huyên này một lần.

Trên đường, Nhan Thời Viễn và Nhan Thời Tuần e sợ y vì ghim hận chuyện cũ mà mất hết quy củ khi gặp Trình Huyên, hai người ngăn không nổi thì khuyên nhủ: "Tuế Nguyện ngươi liếc mắt nhìn thoáng qua thôi là được, không đáng vì người không có quy củ như hắn mà nói sai lời, mất đi khí độ của mình."

Nhan Tuế Nguyện khựng lại, ánh mắt bình tĩnh lại chứa áp bách mà nhìn hai vị huynh trưởng, "Hắn là người thế nào?"

"......" Nhan Thời Viễn và Nhan Thời Tuần giật mình, trong lòng nhủ thầm người ta phá hỏng nhân duyên của ngươi, ngươi lại chẳng biết người ta là thần thánh phương nào. Đầu lưỡi hai người líu một lúc lâu thì mới mơ hồ nói: "Nghe nói là một tay ăn chơi rất thích đùa bỡn với kẻ khác, hành sự tùy tiện."

Nhan Tuế Nguyện hiểu rõ, còn hành lễ cảm tạ hai vị huynh trưởng, sau đó đi thẳng vào sảnh tiếp khách. Nhưng mà y đi chậm rồi, người Trình Môn đã rời khỏi đây. Vốn là không thể gặp Trình Tàng Chi, lại không ngờ Trình Tàng Chi chưa đi theo người nhà trở về, mà đứng ngoài chờ bằng hữu tới cùng đi quậy phá.

Lúc tiễn bằng hữu của Trình Tàng Chi này ra khỏi phủ, Nhan Tuế Nguyện mới hơi thoáng nhìn Trình Tàng Chi đang bá vai quàng cổ với bằng hữu của mình. Y nhìn thấy khuôn mặt Trình Tàng Chi, mặt mày hiện ra vẻ cẩn trọng vốn có, tuy vẫn mang sức sống tươi trẻ chưa thoát tâm tính thiếu niên. Diện mạo xinh đẹp mà không tục tằng mị hoặc, lại mang khí chất quyết đoán ngông cuồng thiếu niên, rất hợp mắt Nhan Tuế Nguyện.

Vừa lướt qua nhìn Trình Huyên, Nhan Tuế Nguyện lại lập tức bị thỉnh đi từ đường tế bái tổ tiên. Ngay sau đó là một đống lời cầu nguyện của người nhà Nhan thị, vậy nên cũng không lạ khi y lại lập tức quên mất Trình Tàng Chi mà khi nãy y tự nhủ phải nhớ kĩ trong đầu.

Sau này, lúc gặp lại Trình Tàng Chi, Nhan Tuế Nguyện thấy hắn đang nói chuyện với một thiếu nữ tuổi xuân. Thật ra thì Nhan Tuế Nguyện chỉ thấy thiếu nữ đang nhẹ động khớp hàm thủ thỉ gì đó, Trình Tàng Chi thì toàn hiện ra vẻ "tới mùa xuân rồi, chúng ta nên lười nhác".

"Quá mất phong độ nam nhi", Nhan Tuế Nguyện nghĩ câu đó trong lòng, im lặng lắc đầu.

Ngay lúc đó, Nhan Tuế Nguyện lại nhìn về phía hắn, thấy Trình Tàng Chi lại giơ tay rút đi trâm cài bướm hoa trên búi tóc thiếu nữ, còn mơ hồ nghe thấy Trình Tàng Chi lãnh đạm nói: "Bản công tử thích một người đầu gỗ, càng đầu gỗ càng thích, không thích nhất là kiểu người cài trâm bướm hoa sặc sỡ không biết giấu mình như vậy."

Đây là đang chế giễu thiếu nữ để lộ tâm tư ra ngoài.

Nhan Tuế Nguyện vốn tưởng rằng sẽ phải nghe thấy tiếng thiếu nữ khóc nức nở, lại nghe thấy một tiếng leng keng trước. Trình Tàng Chi tùy tay vứt xuống trâm cài bướm hoa kia, rồi sau đó không hề ngại ngùng mà cúi đầu cong lưng tạ lỗi ở nơi vắng vẻ.

Vừa thấy cảnh đó, y âm thầm cảm thấy, Trình Huyên cũng không phải là người hành sự tùy tiện như trong miệng các huynh trưởng. Nếu không thì cũng không sẽ bằng lòng đi theo, càng không cần phải làm ra vẻ ở nơi không người này.

Tất nhiên, cái nhìn của huynh đệ Nhan thị đối với Trình Tàng Chi cũng chưa nói hết qua lời, lúc nói với Nhan Tuế Nguyện chỉ là bản tóm tắt thiếu hụt mà thôi.

Từng trận gió đem theo mùi sông hồ vào nhà thủy tạ, thổi tan đi khí nóng. Nhan Tuế Nguyện vừa hưởng gió sông vừa bảo, "Cho nên, đến nay ta vẫn chưa nghĩ thông là sao ngươi lại trở thành người không biết tự trọng như vậy."

Trình Tàng Chi nghe vậy thì cười, lúc đó đâu phải hắn tự trọng tự ái gì cho cam, chỉ là đơn thuần không thích mà thôi. Đối với mấy chuyện và người hắn không thích, cần gì phải hao phí sức lực, gọn gàng dứt khoát cự tuyệt có thể làm bớt đi rất nhiều phiền nhiễu.

Đầu ngón tay hắn quấn lấy sợi tóc Nhan Tuế Nguyện đang dừng trên ngực hắn, hàm chứa cười chậm rãi nói: "Nhiệt tình cả đời ta, đều hao phí ở chỗ ngươi."

Mỗi lời, mỗi âm tiết hắn nói ra, không biết là cố ý hay vô tình, trùng khớp đáp lại từng tiếng tim đập của Nhan Tuế Nguyện, cũng đáp lại tiếng tim đập của hắn, khiến cho hai người càng hiểu rõ hơn bất kì những lời mổ tâm nào trước kia.

Nhan Tuế Nguyện bỗng nhiên vô cùng hoảng hốt, phong cảnh trước mắt đều mơ hồ, cho đến khi Trình Tàng Chi nghiêng người chiếm cứ toàn bộ tầm nhìn của y. Hai vành môi đỏ máu nhẹ động, Trình Tàng Chi nhìn thẳng y, ánh mắt sâu thẳm có thể vọng vào đáy lòng y: "Bây giờ hiểu rồi chứ?"

Nhan Tuế Nguyện đáp lời hắn hỏi, hơi hơi nghiêng đầu.

Trong lòng y đã hiểu, thay vì nói là Trình Tàng Chi không tự trọng, chi bằng nói là quá nhiệt tình. Đúng như Trình Tàng nói, nhiệt tình cả đời của hắn đều hao phí ở chỗ Nhan Tuế Nguyện. Mười năm, ba mươi năm, Trình Tàng Chi không có nhiệt tình dư dả nào để đối đãi người khác.

Bởi vì là Nhan Tuế Nguyện, hắn không ngại bị đồn là nằm dưới; bởi vì là Nhan Tuế Nguyện, hắn vui vẻ bày trò thành một người không đứng đắn; bởi vì là Nhan Tuế Nguyện, hắn không muốn cô phụ y, dù cho giang sơn tặng người, bị bảo là sắc lệnh trí hôn, hồ đồ hoa mắt ù tai, đạo đức suy đồi...Hắn đều nguyện gánh vác.

Thiên cổ quá dài, sử sách quá nặng, hắn không có nhiều nhiệt tình như vậy. Một người trong lòng, đủ rồi.

Nhan Tuế Nguyện im tiếng hồi lâu. Tâm ý, trấn an, cố chấp của hắn, tất cả đều cũng chỉ là để nói với y —— ta không phụ ngươi, cũng không ủy khuất ngươi.

"Trình lang, huynh trưởng,", người như mài từ ngọc, gò má nổi lên màu đỏ như cá chép trong ao, "Ngươi thích nghe cái nào......?"

Trình Tàng Chi nghe vậy thì cười, khó nén được rạng rỡ bên môi, hắn bám vào tai y: "Ta càng thích ngươi."

"Nếu ngươi ngồi trên, ta chờ ngươi gọi một tiếng ——"

Trước khi hắn nói hết câu, Nhan Tuế Nguyện bỗng nhiên đứng dậy đứng trước hắn, ấn người đang muốn xuất khẩu cuồng ngôn này trên lan can.

"Không cần nghĩ, không có khả năng.", nói xong, thừa dịp Trình Tàng Chi chưa tiếp tục dùng tình cảm để đả động, dùng lý lẽ để thuyết phục, quyết đoán bịt kín miệng hắn lại.

Nếu cứ dung túng hắn như vậy, Nhan Tuế Nguyện chắc chắn rằng người này có thể càng hỗn trướng hơn, khiến y không thể bảo vệ nổi một mẫu đất của mình. Bản lĩnh của người này, hôm nay y phải kỹ lưỡng lĩnh giáo một phen.

- ----------

Lời Editor:

Nhan: Ta dính với ngươi là vì ngươi cướp đi hết cô nương sẽ cưới ta

Trình: *vô tội - ing*.

Chẹp mấy năm trôi qua hoy mà giờ Nguyện chơi dã chiến thuần thục thế-

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thỉnh Quân Tự Trọng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook