Thỉnh Quân Tự Trọng

Chương 10

Tầm Nam Khê

04/08/2020

Editor: Miri

- -------------------

Nhan Tuế Nguyện ngồi ở phủ mình nhìn Trình Tàng Chi giọng khách át giọng chủ sai sử hạ nhân, khó có thể tin là Trình Tàng Chi thật sự chỉ tới đưa chè cho y, càng chấn động hơn là Trình Tàng Chi muốn cùng y đón xuân thu...à, trung thu.

"Ta có thể cùng ngươi đón lễ trung thu sao?"

Nhan Tuế Nguyện cảm thấy miệng khô lưỡi khô, món chè này lại trở thành thứ vô cùng thích hợp cho hoàn cảnh này.

Bởi vì ánh mắt người cho chè quá mức nóng bỏng, y buông xuống tách trà, bưng lên chén chè.

Vị ngọt ngào, rất là giải khát, nhưng Nhan Tuế Nguyện vẫn là mày khẽ nhúc nhích nói: "Hơi ngọt."

Trình Tàng Chi nhất thời không biết nên đáp sao, rồi sau đó lại là cười, hắn nói: "Cái gì ngọt?"

Nhan Tuế Nguyện cầm muỗng sứ, cường điệu nói: "Hương vị quá ngọt."

Trình Tàng Chi làm như bị điếc, lại hỏi: "Ngươi nói cái gì ngọt?"

Nhan Tuế Nguyện giương mắt trịnh trọng liếc hắn một cái, trong lòng cảm thấy không tài nào hiểu được hắn, lập tức lạnh mặt cất cao giọng: "Trình đại nhân, không điếc không ngu, hẳn là hiểu."

Trình Tàng Chi tuy ngồi ở vị trí cho khách, lại chỉ cách Nhan Tuế Nguyện một cánh tay. Ánh mắt hắn sáng ngời có thần nhìn chằm chằm Nhan Tuế Nguyện, tựa như đang hỏi Nhan Tuế Nguyện có thể cùng hắn đón trung thu không, mở miệng: "Ta có thể nếm thử sao?"

Nhan Tuế Nguyện sửng sốt, nhìn chén chè trong tay. Tuy rằng là y ăn thừa, nhưng y cũng không ăn được mấy ngụm, vì thế y lấy muỗng sứ ra, đưa chén chè về phía hắn.

"Ta nói không phải cái này." Trình Tàng Chi không nhúc nhích.

Nhan Tuế Nguyện vẫn chưa tiêu tan nghi hoặc, hai mắt mờ mịt nhìn Trình Tàng Chi.

Rơi vào đường cùng, Trình Tàng Chi cong eo nửa đứng dậy tránh đi chén chè kia, nhắm vô cùng chuẩn xác, dù cho Nhan Tuế Nguyện phản ứng rất nhanh nhưng vẫn bị môi đè lên. Một tia vị ngọt bởi vậy mà át đến.

"Ta nói chính là cái này."

Giọng nói theo chén chè rơi xuống đất, vỡ thành một đóa hoa quỳnh nở rộ.

Tiếng chén vỡ vang lên, Nhan Tuế Nguyện theo bản năng siết tay, nhưng trong khoảnh khắc y đứng dậy, bóng người trước mắt đã hóa thành hư ảo. Đồng tử trống vắng hồi lâu, Nhan Tuế Nguyện rốt cuộc cũng buông nắm tay, nhẫn nại kìm nén cảm xúc muốn trào ra.

Nhan Tuế Nguyện an tọa trên ghế, suy nghĩ hồi lâu. Trình Tàng Chi muốn minh bài của y, đến tột cùng là vì cái gì? Cái gì đã thúc đẩy hắn lấy lòng y? Rốt cuộc hắn có mục đích gì?

Trình Tàng Chi hình như đã dùng tốc độ nhanh nhất cuộc đời này mới có thể chạy thoát trước khi Nhan Tuế Nguyện nhận ra mình vừa bị chiếm tiện nghi hàng thật giá thật.

Trộm hương trộm ngọc không chỉ có thể trị bách bệnh cho Trình Tàng Chi, còn có thể tan hết buồn bực của hắn đối với y trong chuyện Tần Mạnh, càng có thể khiến hắn tinh thần phấn chấn, khí phách hăng hái.

Trình Tàng Chi dưới ánh mắt trố ra khó tin của Kinh triệu doãn Chu Nông, lòng say nhưng tinh thần lại không mơ màng, liệu lý xong một cái nhà cao cửa rộng yêu ma quỷ quái không lắm phối hợp với chuyện xét nhà.

Kinh triệu doãn Chu Nông nhìn phạm nhân bị xét nhà bây giờ lại trở nên thành thật hiểu chuyện tự mình mang lên gông xiềng, vui lòng phục tùng, hắn vô cùng cảm khái nói: "Trình đại nhân, ngài...vừa đổi tính hả?"

Trình Tàng Chi cười liếc hắn một cái, chức quan Kinh triệu doãn này còn cao hơn Đại lý tự khanh, chữ "ngài" này rõ ràng là xưng hô hắn với tư cách Hà Tây Tiết độ sứ.

Hắn nói: "Kinh triệu doãn khách khí, bản quan cùng lắm chỉ là cải tà quy chính."

Chu Nông gượng cười, Trình Tàng Chi nói ra cái từ hắn lúc nãy cũng tính nói. Nhưng cả cái triều này, cũng chỉ có Nhan Tuế Nguyện đủ tư cách đính cái chữ "chính" lên mình.

"Sao lại thế được." Chu Nông cố gắng cứu chữa.

Trình Tàng Chi thần sắc như cũ, nói: "Thế đạo đơn giản, nhân tình mỏng manh, Chu đại nhân có thể nói ra lời kia, thực ra lại làm ta cảm thấy đại nhân tâm thuần chí thanh*, rất đáng khâm phục."

*Tâm thuần chí thanh: ý bảo trong sáng =))

Người ở quan trường, thân bất do kỷ, mỗi tiếng nói cử động đều phải thận trọng, câu mới vừa rồi của Chu Nông tuy to gan, nhưng lại là không mất bản tâm.

Chu Nông kinh ngạc, "Trình đại nhân rộng lượng, mới vừa rồi là do Chu mỗ không đủ cẩn thận."

"Chu đại nhân, cũng nên ngẫm lại kỹ càng thế đạo nhân tình, nhìn xem chúng còn đáng giá cho ngài bảo vệ hay không." Trình Tàng Chi vỗ vỗ vai hắn, như một cái chụp đánh không nặng không nhẹ đập vào lòng hắn, "Nhan đại nhân còn chưa tới sao?"

Quan sai đi mất rồi, hắn cũng chưa nhận được câu trả lời.

Trình Tàng Chi tự nghĩ: Chẳng lẽ là mình quá nóng vội, dọa đến y? Không đúng, cả ba năm qua hắn đều chơi lưu manh, hôn một cái cũng không phải chuyện gì quá phận, chắc cũng không đến mức dọa y sợ chứ?

Trình Tàng Chi càng nghĩ càng nôn nóng, tâm như bị nướng trên lửa, chỉ cần rải chút gia vị là có thể làm thành nguyên bàn đồ ăn. Minh bài của Nhan Trang tướng quân chưa tới tay cũng thôi đi, ngay cả Nhan Tuế Nguyện chưa chín cũng muốn bay?

Không thành không thành! Trình Tàng Chi nhấc chân ném hết đống chuyện ngổn ngang cho Chu Nông, vô cùng lo lắng mà đi quấy rối Hình bộ thượng thư.

Sau khi Trình Tàng Chi đi, Nhan Tuế Nguyện bị trộm hương trộm ngọc liền trở về phòng ngủ —— ngủ hết nửa cái buổi chiều.

Sắc trời dần tối, đốt một ngọn nến trong phòng, hạ nhân khác đưa canh nóng tới, xử lý tốt hết thảy công việc xong rồi lại yên lặng lui ra canh giữ ngoài phòng.

Một giấc này của Nhan Tuế Nguyện như đang ngủ trong nước sôi lửa bỏng, cảm thấy mình từng gặp qua Trình Tàng Chi, có sự quen thuộc khó nói nên lời, lại có bi thương không thể hiểu được tràn ngập khiến đầu óc y vẩn đục.

Môt phen đốt hương tắm thùng, Nhan Tuế Nguyện thay đổi một thân áo choàng tuyết trắng, gỡ dây xích trên cổ xuống.

Đây là minh bài của y lúc còn trong quân doanh.

Mười năm trước, Sơn Nam đạo mưu phản, bá phụ y thống lĩnh hơn nửa quân lực, đến nỗi khiến cho phụ thân y cùng số quân sót lại của Trung Ninh Quân bị Khiết Đan đột nhiên làm khó dễ, quân lực cách biệt nhau khiến rất nhiều tướng sĩ và phụ thân y cùng nhau chôn thây ở giữa núi. Mà mẫu thân y trinh liệt, một năm sau cũng táng theo phụ thân y.

5 năm sau y về lại kinh, trước khi tới Thanh Kinh, y mai táng minh bài của phụ thân vào trong lăng mộ mẫu thân y.

Nhan Tuế Nguyện nắm chặt minh bài chỉ lớn nửa bàn tay, vẻ mặt ngưng trọng, không khỏi lại suy tư. Tại sao Trình Tàng Chi cứ muốn tháo minh bài y xuống? Hắn biết minh bài của nam tử họ Nhan có ý nghĩa gì sao?

"Đại nhân, Trình đại nhân tới." Hữu An đột nhiên tới bẩm.

Nhan Tuế Nguyện hoàn hồn đeo minh bài về lại trên cổ, bất luận triều đình năm đó vì sao cho y làm quan, sơ tâm của y cũng đều sẽ như minh bài này, mặc kệ người khác có ở đây không, Trung Ninh Quân cũng gánh trên vai y.

Trình Tàng Chi không quản được chân mình, rốt cuộc vẫn là tới phòng ngủ Nhan Tuế Nguyện. Lúc hắn tới là khi Nhan Tuế Nguyện mặc chỉnh tề, tóc đen chưa thúc, một khuôn mặt thanh đạm như nước.

Thứ khiến Trình Tàng Chi khó có thể kiềm chế nhất chính là ấn đường thanh nhã của y, chỉ xem một cái là có thể làm hắn trầm luân, trong lòng trước sau như có lông vũ nhẹ cào, ngứa ngáy khó nhịn.

"Ừm, ngươi dùng bữa tối rồi sao?" Trình Tàng Chi nhịn xuống dục vọng đang cào xé trong đầu.

"Còn chưa," Nhan Tuế Nguyện dừng một chút, "Nhưng cũng đã sắp đến canh giờ dùng bữa."

Vẻ mặt Hữu An đứng cạnh cửa cứng đờ, gần đây trời có xu hướng ngày ngắn đêm dài, tối sớm, nhưng mà hiện tại cũng mới giờ Thân thôi, cái "sắp" trong miệng của đại nhân nhà hắn là 1 canh giờ sau đó!

*Giờ Thân: 3-5 giờ chiều.

"Có thể thêm một đôi đũa sao?" Trình Tàng Chi được một tấc lại muốn tiến một thước, lo lắng Nhan Tuế Nguyện từ chối tiếp khách, "Nếu là quý phủ cảm thấy tốn công, ta có thể tự mang chén đũa."

Nhan Tuế Nguyện liếc hắn một cái đầy hàm ý, suy nghĩ "Trình Tàng Chi không có một chút tiền đồ" lại lần nữa hiện lên trong đầu.

"Một bộ chén đũa, Nhan phủ tất nhiên phải có."

Nghe Nhan Tuế Nguyện nhả ra như vậy, trái tim phập phồng của Trình Tàng Chi mới dám bình tĩnh lại chút, âm thầm hít một hơi thật sâu.

"Vậy ngươi làm việc trước đi, ta đi xem phòng bếp làm đồ ăn gì." Trình Tàng Chi xách theo Hữu An dẫn đường, dưới chân như có gió, sợ Nhan Tuế Nguyện đổi ý.

Nhan Tuế Nguyện cũng nhẹ nhàng thở ra, ôn lại ký ức, bỗng nhiên phát hiện ba năm ở Thanh Kinh, trong trí nhớ vậy mà lại chỉ có Trình Tàng Chi sống động trong đó, trừ hắn ra lại không có người khác.

Y vuốt ve minh bài trong ngực, yên lặng thúc tóc đen của mình gọn gàng.

Nếu canh giờ có thể lùi lại, Nhan Tuế Nguyện tuyệt đối sẽ thỉnh Trình Tàng Chi cút ra, để hắn bị sập cửa vào mặt, bởi vì thằng nhãi này quá kén cá chọn canh.

Nhan Tuế Nguyện sống 25 năm còn chưa từng gặp ai ăn rau cần muốn hái sạch lá, không muốn gừng, không muốn hành tỏi, cái gì cũng không muốn....Mấy thứ như gia vị hắn cũng không muốn, Nhan Tuế Nguyện nhìn Trình Tàng Chi cầm đôi đũa gắp đồ ăn mà như sắp bị lấy mạng, cái này muốn tránh cái kia cũng muốn tránh.

Rốt cuộc, y nhìn hết nổi nữa, dùng đũa của mình gõ xuống đũa Trình Tàng Chi, gắp từng món đồ ăn Trình Tàng Chi không chịu động vào để ở trong chén hắn.

"Tiễn khách hoặc ăn cái này, tự chọn đi.", Nhan Tuế Nguyện chưa từng thấy ai như vậy.

Trình Tàng Chi nhìn chằm chằm cặp đũa kia, "Hai ta đổi đũa."

Lời còn chưa dứt, đũa trong tay Nhan Tuế Nguyện đã bị Trình Tàng Chi cướp mất, rồi sau đó Trình Tàng Chi nghiêm túc vác mặt muốn tự sát bắt đầu dùng bữa.

"Khó ăn tới vậy?" Nhan Tuế Nguyện nhíu mày.

Trình Tàng Chi buông đũa, nghiêm túc nói: "Không phải, là dạ dày ta không hợp này đó."

Thanh Kinh ở phương Bắc, khẩu vị rất nặng, nhìn đồ ăn đầy ngập gia vị phong phú là biết ngay đầu bếp Nhan phủ chắc chắn là người phương Bắc.

"Ngoài mắt không tốt ra, còn có cái gì không tốt?"

Nhan Tuế Nguyện vốn là muốn nói hóa ra mắt ngươi không tốt, mấy chỗ khác trên cơ thể cũng không tốt. Nhưng y nghĩ lại, vẫn là không nên kích thích hắn.

Y sai Hữu An dọn chén Trình Tàng Chi xuống, đưa cho Trình Tàng Chi một chén canh suông.

"Ây, ngươi đón trung thu thế nào? Không có ai cùng đón, để ta bồi ngươi, không thu phí." Trình Tàng Chi uống một ngụm canh suông, dạ dày sảng khoái hơn nhiều.

Nhan Tuế Nguyện giương mắt nhìn hắn, "Ta có đón trung thu một mình hay không, chẳng lẽ trong lòng Trình đại nhân còn không rõ?"

Trình Tàng Chi thản nhiên nhìn y, khóe môi hồng nhuận dụ hoặc cong lên, tươi cười rạng rỡ, mặt đầy sắc xuân. Hắn đúng là đã thăm dò Nhan Tuế Nguyện ở Thanh Kinh ba năm qua đều chỉ một mình đón tết trung thu.

"Vậy ngươi muốn đón trung thu ở nhà ngươi hay nhà ta?" Trình Tàng Chi hỏi.

Nhan Tuế Nguyện im lặng, sao y cứ cảm thấy có chỗ nào hơi kỳ.

Trình Tàng Chi bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, "Chúng ta đi ra ngoài đón cũng được, trung thu có tổ chức lễ hội."

Nhan Tuế Nguyện nhìn Trình Tàng Chi tự mình lên kế hoạch cho Tết Trung Thu, yên lặng nghiêng đầu. Rốt cuộc y biết chỗ nào kỳ quái rồi, hóa ra là vì Trình Tàng Chi lên kế hoạch đón lễ trung thu chẳng khác gì đang đón Thất Tịch diễn ra trước đó.

Nhưng y biết trung thu là một ngày đặc biệt đối với Trình Tàng Chi.

Một vầng trăng khuyết treo cao trên màn đêm, ánh sáng vương lại như nước lặng chảy sâu. Nhan Tuế Nguyện nhìn sương bạc đầy đất, yên lặng nghe Trình Tàng Chi an bài chi tiết kỹ lưỡng cho 12 canh giờ ngày trung thu, lại giống như kiếp này của hắn chỉ có một ngày như vậy.

- ----------------

Lời Editor:

Spoiler: Trung thu là sinh nhật Trình Tàng Chi.

Thử dò kiếm hình minh bài thời Đường nhưng không thấy:v Minh bài tức là một cái gì đó có khắc tên mình thôi, nhưng văn không tả cái thứ này ra sao...........mình thường tưởng tượng nó giống như cái thẻ đeo cổ...

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thỉnh Quân Tự Trọng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook