Thiếu Soái, Phu Nhân Trốn Nữa Rồi

Chương 166: Thời gian mang thai

Hoàng Sansan

10/12/2020

Sang tháng thứ hai, Tố Mai bắt đầu ốm nghén nặng hơn, cô thường xuyên không ăn được nhiều, người cũng gầy hẳn đi. Mẹ Diệp pha một ly sữa nóng cho cô. Tố Mai nhìn một đống thực phẩm đầy dinh dưỡng lại đắt đỏ trước mặt.

- Mẹ, sao lại mua nhiều đồ vậy? Nhà chúng ta trước giờ đâu có ăn những thứ đắt tiền này.

- Ngày trước khác, bây giờ khác. Dù sao bây giờ mẹ cũng có con...à... cháu ngoại. Cháu ngoại của mẹ phải được bồi bổ những thứ tốt nhất, phải thật khỏe mạnh.

- Nhưng mà mẹ...

Tố Mai còn định nói thêm nhưng đã bị mẹ Diệp ngăn lại bằng ánh mắt, cô đành ngậm ngùi nuốt lời định nói vào. Thôi, dù sao mẹ cô nhìn còn mong đứa bé này hơn cô, cô cũng buông thả một chút vậy.

Tố Mai đã nhờ em trai nộp đơn xin nghỉ học, đơn cũng đã được chấp nhận rồi. Cô bây giờ đã làm mẹ, đứa bé này sẽ là niềm vui lớn nhất của cô sau này.

Tháng thứ ba đã đến, bụng Tố Mai đã lộ rõ hơn. Cô đã không còn nghén nặng nữa.

Hôm nay ở nhà không có ai, Tố Mai muốn đi ra ngoài vườn hóng gió xuân. Mấy tháng nay mang thai cô rất ít khi ra ngoài, nguyên do cũng vì sợ hàng xóm xung quanh biết sẽ dị nghị gia đình cô. Cô không sợ nhưng không muốn những lời dị nghị đó ảnh hưởng đến cha mẹ. Tuy đây là ngoại thành nhưng là khu vực sầm uất nhất, chỉ thua kém sự sầm uất trong thành phố một chút xíu thôi. Người dân ở đây cũng như bao con người khác, nếu họ biết cô không chồng mà có chửa, miệng lưỡi thế gian sẽ giống như con dao hai lưỡi vậy.

Mảnh đất phía sau nhà được mẹ Diệp chăm sóc Cẩn thận và trồng rất nhiều hoa. Tố Mai ngồi xuống ghế gỗ, mắt nhìn ra xa, sau đó liền nhìn vào điện thoại. Cô... đã lựa chọn không thông báo việc mình có thai cho cha của đứa nhỏ. Cô biết, sau này bé con sinh ra sẽ cảm thấy tủi thân vì không có cha, nhưng cô không có sự lựa chọn nào khác.

Tố Mai không xác định được tình cảm của mình và Lý Nhạc Lăng là gì. Họ là bạn hay là người yêu? Họ chưa từng có một buổi hẹn hò hay nói những câu yêu nhau, chỉ là một đêm không làm chủ được bản thân nên mới có bé con. Họ chỉ thỉnh thoảng vô tình gặp nhau rồi đi chơi, đi ăn. Lần Lý Nhạc Lăng cứu cô ở cảng lúc Âu Hân bị tai nạn, cô liền có một cảm giác khác với anh.

Đời hiện tại của Lý gia chỉ có một cháu trai duy nhất là Lý Nhạc Lăng. Lý gia là gia tộc thượng lưu quyền quý, cô lại chỉ là một cô gái nhỏ bé, chỉ là cỏ dại vẹn đường, hai người có thể đến được với nhau sao. Cô chắc gì đã là cô gái đầu tiên của anh, sau này anh cũng sẽ cưới một thiên kim quý tộc, cô sẽ chỉ là một cơn gió thoáng qua.

Lúc bản thân theo đuổi Vương Thiên Nguyên, vì không biết cậu ta là tam thiếu của Vương gia nên cô mới có thể giữ tinh thần tự nhiên mà theo đuổi. Tố Mai thở dài một hơi, đứng dậy muốn đi vào nhà. Vừa lúc quay đầu liền nhìn thấy một dáng người quen quen, còn chưa kịp nhìn rõ thì người đã đi mất. Tố Mai nghiêng đầu muốn đi ra cổng nhìn xem ai nhưng lại sợ hàng xóm nhìn thấy nên cũng không để ý nữa.

Lúc vào đến trong phòng, bóng dáng một người con trai lặng lẽ xuất hiện trong đầu cô. Tố Mai cầm điện thoại trên tay, đuôi mắt đã trực trào nước mắt, cuối cùng không chịu nổi được nữa liền bật khóc. Nói cô không hy vọng gì thì thật đúng là giả dối. Cô có đầy đủ cả cha lẫn mẹ, cô cũng muốn con mình có đủ tình thương của cha mẹ. Hai tháng này, số lần Vương Thiên Nguyên gọi điện đã ít đi, bởi lần nào cậu ta gọi cô cũng không nghe, nhưng cứ cách hai ba ngày vẫn sẽ lại gọi vài cuộc. Còn người đàn ông đó....

Bác sĩ có nói, phụ nữ mang thai thường suy nghĩ nhiều lại hay nhạy cảm, cần nhất là người chồng ở bên cạnh. Tố Mai lặng người để nước mắt lăn dài trên gò má, ánh mắt đau buồn nhìn ra bầu trời bên ngoài. Hôm nay bầu trời rất đẹp, không khí rất trong lành.

Em trai Diệp đi chơi về, ngang qua phòng chị, thấy chị mình khóc liền vội vàng đi vào.

- Chị, chị sao vậy? Thấy đau ở đâu sao? Em gọi mẹ về, cùng chị đi kiểm tra.

Em trai Diệp đẹp trai lại rất thương gia đình. Đối với người ngoài có thể ngang ngược không nghe nhưng về nhà tuyệt đối là một người con hiếu thảo, yêu thương chị mình. Tố Mai lau nước mắt, mỉm cười nhẹ nói.

- Chị có sao đâu. Đột nhiên nghĩ sắp làm mẹ, cảm giác sung sướng thôi.

- Có vậy cũng khóc được? Chị nhìn xem, em sắp làm cậu mà có khóc đâu.

Tố Mai liền bật cười trước câu nói của em trai.

- Ừ! Em sắp làm cậu. Em không có khóc.

- Sao chị mỉa mai em?

Em trai Diệp nhăn trán tỏ ra không vui.

- Chị có mỉa mai sao?

- Chị có!

- Không có!

Hai chị em liền cãi qua cãi lại. Cuối cùng em trai Diệp liền giơ tay chịu thua. Mẹ Diệp đã đi ra ngoài về, bà lại mang vào cho con gái đầy đồ ăn vặt bổ.

- Mẹ! Sao mẹ hôm nào cũng mua nhiều vậy? Nhiều quá con ăn cũng không hết.

- Đều là đồ ăn vặt tốt cho bà bầu. Đích thân bác sĩ đã kiểm chứng, con không muốn ăn cũng phải ăn cho hết.

Đợi mẹ Diệp cùng em trai Diệp ra ngoài, cô nàng Diệp liền ngồi ngây ngốc trên giường, sau đó lại lặng lẽ khóc. Cha mẹ cô không hề trách móc cô một lời về chuyện cô có thai, ngược lại còn có chiều hướng yêu chiều cô hơn trước. Với tính cách của cha mình, Tố Mai cứ nghĩ ông sẽ bị chuyện này làm cho giận đến tăng huyết áp, mẹ cũng sẽ buồn rầu thất vọng về cô, còn sẽ ép cô phá thai để không làm xấu mặt gia đình. Nhưng cha mẹ cô đều làm những hành động trái ngược với suy nghĩ của cô. Họ không mắng hay trách móc, không buồn rầu hay thất vọng, cha hàng ngày mỗi buổi sáng đều cùng cô nói chuyện thật vui vẻ, tối về lại nói: cháu ngoại của ông hôm nay sao rồi, còn có mẹ cô chăm lo cho cô từng chút một, em trai luôn làm chuyện cười để chọc cho cô vui. Biểu hiện của họ giống như còn mong đợi đứa bé này ra đời hơn cả người làm mẹ là cô. Đương nhiên cô rất hạnh phúc, nhưng bên cạnh đó cô vẫn thấy cha mẹ có gì đó rất khác. Có thể vì biểu hiện của họ không giống như cô nghĩ nên cô mới có cảm giác như vậy.

Sang tháng thứ tư, bụng cô cũng to hơn những phụ nữ mang thai khác. Tố Mai có thể thấy điều này là rất bình thường và tự nhiên nhưng người đã đẻ đến hai đứa con như mẹ Diệp thì lại không nghĩ như vậy. Bà thấy bụng cô to hơn những phụ nữ mang thai cùng tháng khác liền thấy rất lo lắng, sợ rằng cô gặp phải bệnh gì đó nên hôm nay mới sáng sớm đã muốn cô dậy đi khám thai.

- Tiểu Tử, con ra ngoài gọi xe hộ mẹ.

Em tai Diệp liền nhăn chán.

- Mẹ, mẹ lại gọi sai tên con rồi, phải gọi Tử Tử mới đúng.

Em trai Diệp tên đầy đủ là Diệp Tử, mẹ Diệp cùng cha Diệp hay gọi là Tiểu Tử, cậu rất không thích cách gọi này.

- Tiểu Tử không phải rất đúng với con sao. Mới hai mươi tuổi, không phải người trẻ tuổi thì là gì? Được rồi, còn không mau ra ngoài gọi xe.

Anh bạn Diệp Tử cảm thấy bất mãn không tên nói thành lời đứng dậy ra ngoài gọi xe.

Cô nàng Diệp cùng mẹ ngồi trên ghế đợi kết quả của bác sĩ. Vì bác sĩ nói sóng siêu âm không tốt cho em bé nên cô không đi khám nhiều, lần trước khám là tầm một tháng trước, bác sĩ nói thai nhi phát triển rất bình thường, hoàn toàn không có gì phải lo lắng . Do vậy nên Tố Mai không thấy lo lắng gì nhiều, mẹ Diệp thì lại đứng ngồi không yên.

Bác sĩ gọi vào lấy kết quả, ông chính là vị bác sĩ lần trước thông báo kết quả cô mang thai.

- Thai nhi phát triển rất bình thường, gia đình không cần quá lo lắng.

- Nhưng bác sĩ, bụng con tôi nó....

- Đây là chuyện rất bình thường. Dù sao cũng đâu phải mang thai một đứa.

Mẹ Diệp sửng sốt, Tố Mai cùng ngây người. Đợi cả nửa ngày lại chỉ nhận được thêm một câu của bác sĩ.

- Hiện tai tôi chưa thể nói rõ với gia đình được, đợi thêm một thời gian nữa sẽ có kết quả chính xác hơn. Cô đây có thể là mang song thai.

Các thiết bị y tế ở ngoại thành này không thể so với trong thành phố, cho dù mới chỉ cho kết quả như vậy nhưng cũng khiến mẹ Diệp vui hơn gia đình trúng số. Ngay lập tức gọi điện báo với cha Diệp.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thiếu Soái, Phu Nhân Trốn Nữa Rồi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook