Thiếu Soái, Phu Nhân Trốn Nữa Rồi

Chương 140: Đối đầu (1)

Hoàng Sansan

10/12/2020

Vương Kì Hạo thấy Âu Hân nhìn mình chằm chằm, mặt như sắp khóc tới nơi thì hốt hoảng. Anh...anh đã làm gì sai nữa sao?

Âu Hân chỉ đang nghĩ, đời người thật khó đoán, chẳng biết khi nào sẽ chết. Đặc biệt là những người như anh và cô, kẻ thù nhiều đếm không hết. Cô và anh chỉ mới xác định quan hệ được một ngày, chẳng biết ngày mai sống chết ra sao,...

Phải biết trân trọng khoảng thời gian sống tốt mà yêu nhau.

Âu Hân xoay người ngồi lên đùi Vương Kì Hạo, tay vòng ra sau đầu anh, đôi mắt đen láy nhìn anh long lạnh nước mắt. Vương Kì Hạo ngạc nhiên, theo bản năng liền ôm lấy eo cô, nhẹ nhàng hỏi.

- Em sao vậy?

- ....

Âu Hân im lặng không trả lời, sau đó... đầu hơi cúi xuống, tìm một tư thế thoải mái nhất để hôn.

Cơ thể Vương Kì Hạo liền cứng ngắc, mắt mở to sững sờ, hiển nhiên là không thể ngờ cô lại hôn anh.

Nhưng thời gian bất ngờ cũng chỉ kéo dài khoảng vài giây, sau đó Vương Kì Hạo liền chuyển thành thế chủ động.

Âu Hân chỉ cảm nhận được lưng mình chạm vào thứ gì đó mềm mềm, nhưng cô cũng không để ý nữa mà đầu óc đã mụ mị vì bị ai đó lôi kéo vào một màn hôn ướt át.

Sau đó.... không có sau đó nữa.

Âu Hân đầu tiên là kinh ngạc, sau đó nhìn ai kia đi vào nhà tắm thì bụm miệng cười.

Khoảng hơn nửa tiếng sau Vương Kì Hạo mới đi ra, trên người mặc áo choàng tắm màu xám. Cô gái nào đó vừa chọc anh phải tắm nước lạnh giữa trời mùa đông bây giờ đã nằm im trên giường ngủ, chăn cũng không thèm đắp.

Nhịp thở đều, lồng ngực phập phồng lên xuống theo nhịp nhẹ nhàng, lông mi khẽ động dường như là chưa ngủ sâu. Vương Kì Hạo cười nhẹ một tiếng rồi lên giường nằm xuống cạnh cô. Đúng lúc Âu Hân trở mình, tay cô quàng lên eo của người bên cạnh, đầu cọ vào nơi cứng cứng trước mặt vài cái, cơ thể khẽ nhúc nhích để tìm chỗ nằm thoải mái. Vương Kì Hạo vươn tay chỉnh sửa tư thế nằm giúp cô, để đầu cô nằm trong lồng ngực thoắt ẩn thoắt hiện sau lớp áo choàng tắm.

Tìm được nơi ấm áp, lại rất thoải mái, khoé miệng Âu Hân nhếch lên hơi cười.

Thật ra từ hôm hai người ở phòng riêng đến giờ, tối nào Vương Kì Hạo cũng vẫn luôn ngủ cạnh Âu Hân. Anh không dám nằm gần cô sợ cô sẽ tỉnh giấc, chỉ nằm ra sát mép giường, ngắm nhìn cô ngủ rồi sau đó mới ngủ. Sáng anh dậy sớm trở về phòng nên Âu Hân vẫn luôn không biết điều đó.

Bây giờ thì tốt rồi, anh có thế đường đường chính chính ôm cô đi ngủ mỗi buổi tối rồi.

.....

Âu Hân khẽ nhúc nhích cái đầu, cọ cọ nơi phía trước vài cái, vừa mở mắt ra liền nhìn thấy ngay mấy cái đường cơ bụng. Âu Hân chọc chọc ngón tay vào mấy chỗ đó, miệng lẩm nhẩm khẽ đếm.

Úi! Sáu múi...

Làn da màu mật ong này cũng thật đẹp mắt. Cơ bụng rất săn chắc, tinh lực cũng rất dồi dào, thật có cảm giác thụ sủng nhược kinh mà.

Âu Hân mơ mơ màng màng sờ cơ bụng, hồn như đã bay lên chín tầng mây. Chỉ tội cho ai kia, ngày lúc ngón tay thon nhỏ của cô chạm vào, sống lưng đã cứng đờ, sau đó lại được bàn tay mịn màng vuốt ve cơ bụng vài cái, thật sự không thể kiềm chế được Tiểu Hạo Hạo bên dưới.

Tối hôm qua đã phải tắm nước lạnh hơn nửa tiếng, sau đó lại cả đêm ôm cô ngủ, mới sáng dậy lại được vuốt ve, nếu như anh còn nằm im không làm gì vậy chẳng phải thành gã thái giám rồi sao?

Âu Hân nghe thấy một tiếng rên khẽ trên đỉnh đầu, cô còn chưa kịp ngóc đầu lên thì cái tay đang sờ nắn cơ ngực đã bị đè xuống, một cơ thể vừa to vừa lớn lại vừa nặng đã đè lên người cô.

Âu Hân thấy mắt ông chồng nhà mình hằn tia máu đỏ, lại cảm nhận được hơi thở nặng nề của anh. Âu Hân con thỏ nhỏ rụt đầu về, mắt đánh sang hướng khác.

- Hình như sức khỏe em rất tốt.

Hơi thở nặng nề nóng ấm phả lên cái tai mẫn cảm của Âu Hân, giọng khàn khàn trầm thấp thì thầm bên tai. Âu Hân không mất một giây sau câu nói đã phủ định.

- Không có! Sức khỏe vẫn rất yếu. Vẫn cần ăn cháo rau củ để bồi bổ.

- Anh lại thấy hình như là em rất khỏe, còn khỏe hơn bình thường.

Âu Hân lắc đầu như trống bỏi, mắt long lanh nước mắt.

Vương Kì Hạo chửi thầm một câu trong lòng rồi lật chăn đứng dậy đi vào nhà tắm. Âu Hân lại một lần nữa được ôm bụng cười.

....

Vương Kì Hạo vừa mặc xong bộ quân phục thì Âu Hân đi vào. Cô ngoắc tay ra hiệu cho anh ngồi xuống nói chuyện.

- Kì Hạo, em muốn xử lí Chu Mẫn ngay hôm nay. Cô ta đã cầu cứu bên ngoài, không thể chậm trễ được nữa.

- Dãy nhà phụ đằng sau có tầng hầm. Anh sẽ kêu Tiểu Trạch đưa cô ta xuống đó.

Âu Hân đã biết dưới tầng hầm đó là cái gì, nhưng cô không thích nơi đó, cô thích nơi khác có độ kích thích cao hơn cơ.

- Em còn muốn nhân lần này ép cô ta khai ra người đứng đằng sau. Là lính thì thường có độ trung thành, em muốn một nơi khác có thể khiến cô ta không nói không được. Tuy không biết độ trung thành của cô ta là bao nhiêu, nhưng làm nhanh chóng một lần cho xong, đỡ phải tố công làm lần hai.

- Vậy em muốn ở chỗ nào?

- Nhà tù chính phủ.

Âu Hân nở nụ cười tươi buông bốn chữ nhẹ như gió. Vương Kì Hạo nhìn cô ngạc nhiên, hứng thú trêu đùa cô lại tăng lên.

- Em không sợ anh giam em lại đó luôn sao?

Âu Hân lập tức trợn trừng mắt.

- Anh dám??

Vương Kì Hạo chỉ cười không đáp. Một lúc sau mới nói.

- Được. Vậy anh kêu Trương Hạ đưa Chu Mẫn tới đó.

- Không! Em muốn đích thân đưa cô ta tới đó. Không phải nói cô ta được huấn luyện để thành sát thủ sao? Em cho cô ta một cơ hội, để xem cô ta đủ khả năng thành sát thủ chưa.

Đúng vậy, Âu Hân muốn nói cho Chu Mẫn biết là cô sẽ đưa cô ta tới đâu. Một phần là muốn cô ta sẽ cầu cứu người đứng sau mình, một phần là muốn đánh với cô ta một trận. Nhưng Vương Kì Hạo lại không đồng ý.

- Anh không tin em sao?

- Không phải. Em vẫn còn bệnh, không nên tốn sức.

- Ai nói với anh là em sẽ đối đầu với cô ta đâu.

Vương Kì Hạo hơi nhíu mày, hiển nhiên là không hiểu ý cô.

Âu Hân cười cười, lôi bộ tóc giả ra đội lên đầu.

- Người đối đầu với cô ta sẽ là người này.

Vương Kì Hạo lộ ra ánh mắt bất đắc dĩ.

- Không phải đều cùng một người sao?

- Sao có thể là cùng một người được. Đồng Âu Hân chỉ là một cô gái đang bệnh, Jenly Xeno thì ngược lại. Hơn nữa, nếu em ra ngoài với thân phận Đồng Âu Hân, sau đó Đồng Âu Hân lại tới nhà tù chính phủ. Sẽ gây nghi ngờ. Khương Ngọc Dao chắc vẫn không bỏ cuộc đâu, cô ta chắc lại lẩn trốn đâu đó quanh đây, nếu để cô ta nghi ngờ gì đó thì không tốt.

Cuối cùng Âu Hân phải tận lực dỗ ngon dỗ ngọt ai kia một lúc thì người ta mới chịu thỏa hiệp với kế hoạch của cô. Âu Hân trước khi chạy về phòng thì còn tặng Vương Kì Hạo một nụ hôn má, khiến người ta lại phải đi vào nhà tắm lần hai.

Âu Hân về phòng cải trang luôn, sau đó đi xuống nhà bằng thân phận này luôn.

Chu Mẫn thấy vậy thì ngạc nhiên đứng chôn chân tại chỗ. Ôn Tuyết liền hỏi.

- Hôm nay em...

- Chào. Tôi tên Jenly.

Ôn Tuyết liền sững người. Chỉ có Viên quản gia là nhanh chóng quay lại thái độ bình thường. Ông đi đến trước mặt cô cúi đầu chào.

- Tiểu thư, chào buổi sáng tốt lành.

- Chào buổi sáng tốt lành.

Viên quản gia dù sao cũng là người làm lâu năm nên có thể suy nghĩ một chút về hành động của chủ. Ông lại nhận được ánh mắt của Âu Hân nên cũng thuận lợi diễn một vở kịch.

Âu Hân như vô tình lướt ánh mắt lạnh lẽo qua Chu Mẫn, còn nhếch môi cười một cái. Chu Mẫn bị doạ sợ không nhẹ.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thiếu Soái, Phu Nhân Trốn Nữa Rồi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook