Thiếu Lâm Tự Đệ Bát Đồng Nhân

Chương 2

Cửu Bả Đao

06/05/2013

Tối đầu tiên ở Thiếu Lâm, Thất Sách hưng phấn đến mức gần như không nhắm mắt nổi, nằm trên đống cỏ hỏi tiểu hòa thượng đủ thứ chuyện, câu trả lời của tiểu hòa thượng khiến đầu óc gã loạn hết lên.

Cái gì mà Thăng Long phách và Phục Hổ quyền cần ba mươi lạng mỗi môn, học Túy La Hán tốn hai mươi lăm lạng, Huyền Hạc thích cùng Vô Ảnh cước không dưới hai mươi ba lạng, dù học Hầu quyền đơn giản nhất cũng cần một lạng tám tiền. Học gì cũng tốn tiền, vốn không có thứ gọi là miễn phí.

“Sao lại thế, trên đời lấy đâu ra lắm người có tiền như vậy?” Thất Sách không tin.

“Người có tiền, có quan hệ trên đời nhiều lắm, mấy năm nay, những kẻ qua được cửa Thiếu Lâm không phải con cháu quan lại trong triều cũng là con cháu các thương nhân giúp quan lại kiếm tiền, kẻ nào cũng tiền bạc đầy mình, không chỉ biến Thiếu Lâm thành chốn thể nghiệm võ học mà là nơi kết giao quan hệ.” Tiểu hòa thượng tỏ ra mệt mỏi, xoay người mấy lần: “Trên núi thương gia và quan lại là một nhà, xuống núi họ lại câu kết. Hay cho Thiếu Lâm chính tông, cung hỉ đệ được đứng vào hàng ngũ.”

Thất Sách thầm nhủ, tiểu sư huynh đại khái bị gã làm phiền nên đáp loạn xạ, bằng không cũng đang ngủ mơ nói lảm nhảm. Vì thế gã không quấy nhiễu nữa, thử nhắm mắt lại.

Hôm sau, gà rừng mới cất lên tiếng gáy, Thất Sách tỉnh lại, đặt tay lên ngực, tim vẫn đập liên hồi nhưng tiểu hòa thượng nằm cạnh đêm qua đã không thấy đâu nữa.

Gã cả kinh, lẽ nào sư huynh bỏ mặc gã, một mình đi tu luyện công phu gánh nước rồi? Gian trá quá, quả nhiên không lúc nào được phép sơ ý. Gã vội vội vàng vàng chạy khỏi kho củi, thấy tiểu hòa thượng đang múa quyền trong buổi sớm mai xanh ngắt, lúc đó mới yên lòng, ngồi xổm xuống xem.

Tiểu hòa thượng múa quyền cực chậm, xuất chưởng hoặc tung chân đá đều chật vật như đang ở trong một thùng nước vô hình. Y nhíu mày, hình như không hiểu động tác nào đó.

Cả pho quyền như được diễn luyện trong bùn nhão, nhiều chiêu thức lặp đi lặp lại, diễn ra chậm đến cực độ. Thất Sách nhìn một lúc đâm ra buồn ngủ, ngáp dài.

Vất vả một lúc mới “luyện” quyền xong, tiểu hòa thượng vỗ vỗ vai Thất Sách, cả hai xách thùng không lên. “Giếng ở lưng núi, xa lắm, đệ tự lượng sức để múc nước cho hợp lý.” Tiểu hòa thượng dặn, buộc thùng vào cây côn gỗ, cứ thế nhấc lên.

“Gánh nước không thành vấn đề, nhưng trời sáng rồi sao không thấy các sư huynh luyện võ tập thể nhỉ?” Thất Sách cùng tiểu hòa thượng sánh vai, tuy biết gánh nước cũng là một phần của tu hành nhưng tay chân đều ngứa ngáy, muốn được luyện võ học chân chính.

“Mặt trời chưa đến đỉnh đầu, làm gì có chuyện mấy tên giặc trọc đó tỉnh dậy?” Tiểu hòa thượng bình thản đáp, hai chân bước đi như bay.

“Không phải chứ?” Thất Sách thầm bội phục cước lực của tiểu hòa thượng, chỉ dựa vào hai cánh ta nhấc đôi thùng nước cực lớn lên, chất liệu của đôi thùng dày dặn, không đựng nước cũng nặng lắm rồi, vậy mà y hoàn toàn không cần dùng vai gánh.

“Chúng chỉ múa may một tí vào lúc hoàng hôn, như đệ thấy hôm qua đó, thời gian còn lại chúng đều chơi bời, kể cả mấy lão hòa thượng Đạt Ma viện, dậy sớm chỉ để ăn sáng rồi lại quay về ngủ, đến trưa trật mới dậy. Nói cho cùng toàn là phế vật.” Tiểu hòa thượng múc đầy nước vào thùng cho cả hai rồi quay về chùa.

“Đúng rồi sư huynh, vừa nãy huynh múa quyền gì mà sao giống như mẹ đệ thêu hoa thế nhỉ?” Thất Sách không ngại nói thẳng.

“Không phải đêm qua đã nói với đệ rồi sao, ở Thiếu Lâm muốn học gì cũng phải có tiền. Ta không có một xu, chỉ đành vào lúc hoàng hôm mỗi ngày đứng từ xa nhìn mấy tên giặc trọc múa quyền rồi tự múa theo, cộng thêm không có võ công tâm pháp, múa nhanh thế nào được?” Tiểu hòa thượng tiếp tục tiết lộ tình trạng hoang đường diễn ra ở Thiếu Lâm.

Thất Sách kinh ngạc, cước bộ của tiểu hòa thượng không hề dừng lại, ngữ khí cũng không dồn dập, bản thân gã không nói câu nào mà cũng thở hồng hộc.

Tiểu hòa thượng thẳng eo, hai vai vững chãi, thùng nước không hề sánh mất giọt nào. Thất Sách tuy thân thể tráng kiện nhưng vì bám theo tốc độ của tiểu hòa thượng nên bước chân xiên xẹo, thùng nước lắc lư, sánh mất quá nửa, thấm ướt quần gã.

Hai gã đổ nước vào ang nước lớn bằng đá ở nhà bếp, trong đó không thấy bóng ai.

“Lại đến dưới gốc cây viết bậy bạ gì đây mà.” Tiểu hòa thượng lẩm bẩm, dẫn Thất Sách đến một tiểu viện phía sau nhà bếp. Trong bóng cây mát rượi, một hòa thượng trung niên đang ôm trán nghĩ ngợi rất lung, đầu đầy vết ngón tay dính sơn đỏ lòm, không hề biết đến hai gã đang quan sát. Y cầm con dao nhỏ khắc lên tấm ván gỗ đặt trên đầu gối, mảnh gỗ vụn vương vãi khắp nơi.

“Tử An sư huynh, đây là sư đệ mới đến.” Tiểu hòa thượng lên tiếng.

Hòa thượng trung niên nghe có người gọi liền ném tấm gỗ trên đùi vào ngực áo, đứng dậy nắm tay Thất Sách: “Quân Bảo, vị này hả?” Hình như lưng y hơi gù.

Thất Sách lúc đó mới biết vị tiểu hòa thượng chăm chỉ tự học không phải tên là Quân Bảo, chứ không phải nhi tử bảo bối của đại hiệp Trương Huyền.

“Đệ ấy tên Thất Sách. Sau này sẽ cùng đệ gánh nước, huynh cứ việc sai bảo.” Quân Bảo nói.

“Thất Sách tiểu sư phụ, thất kính, thất kính, tôi tên Tử An, phụ trách việc nấu nướng mấy năm, đồ ăn tôi nấu còn nhiều khiếm khuyết, nếu ăn không hợp cũng mong tiểu sư phụ đừng cho tôi biết, bằng không tôi lại áy náy.” Tử An mỉm cười, quả thật là nhân vật kì quái không phân biệt rõ giữa “lời nói ra miệng” và “ý nghĩ tự nhủ”.

Tử An nhìn sắc trời, tựa hồ còn sớm lắm, bèn lắc đầu đến dưới gốc cây, tiếp tục khắc tấm gỗ.

Quân Bảo cùng Thất Sách lui bước, tiếp tục gánh nước từ lưng núi về nhà bếp.

“Tử An sư huynh khắc gì nhỉ? Lặng lẽ ghi lại võ công ư? Hỏng rồi, đệ tuy biết chữ nhưng nếu Thiếu Lâm tự bắt thi viết, e rằng đệ tiêu đời.” Thất Sách phiền não.

Võ công? Thứ không phổ biến nhất trong Thiếu Lâm tự chính là võ công, câu hỏi của Thất Sách khiến Quân Bảo suýt nữa bật cười. “Sư huynh đang khắc tiểu thuyết, tuy vì thế mà biếng nhác công việc nhưng không ai để ý. Tử An sư huynh suốt ngày khắc tấm gỗ rồi nhìn phù vân, hiếm khi nói chuyện mới ai.” Quân Bảo đáp.

“Tiểu thuyết? Có phải là truyện không? Đệ thích nghe truyện lắm, sau này khi không làm đại hiệp nữa, đệ sẽ về Nhũ gia thôn làm người kể truyện. Hôm khác phải đến tìm Tử An huynh trò chuyện mới được.” Mắt Thất Sách sáng lên khiến Quân Bảo thoáng thấy kinh ngạc.

“Đúng rồi Quân Bảo sư huynh, đệ chưa đủ bối phận có pháp hiệu, đệ thấy các vị sư phụ bận ngủ đó không buồn để ý đến đệ đâu, chi bằng sư huynh giúp đệ đi.” Thất Sách nói.

“Pháp hiệu gì hả? Nếu đệ muốn được liệt vào phổ hệ Thiếu Lâm, ít nhất cũng tốn một trăm lạng, đệ cho ta nhé?” Quân Bảo bật cười, y không nhận ra hôm nay bản thân hình như đặc biệt vui vẻ, bời bình thường y vốn bị bắt nạt, lạnh nhạt, nay có thêm một cao thủ cũng giống tính mình. Vị cao thủ này không chỉ nói nhiều mà hết sức tự tôn, tuy nước trong thùng không ngừng sánh ra, vẫn tìm cách theo kịp cước bộ của y. Quân Bảo học công phu gánh nước này ở Thiếu Lâm đã sáu năm, công phu hạ bàn cực kỳ vững chãi.

Hai gã cứ thế cắm đầu gánh nước, vốn chỉ cần gánh nửa thời thần là xong nhưng Quân Bảo hết sức hiếu kì xem khí nào khí thế không chịu thua kém của Thất Sách sẽ tắt, vì thế buổi trưa hai gã về nhà bếp ăn cơm xong lại tiếp tục gánh nước, lượng nước gánh được vượt xa mức hàng ngày của Quân Bảo. Y bụng bảo dạ, người nhà quê vô tri thật đáng sợ.

Y lén liếc nhìn bắp chân Thất Sách run lên, bờ vai dần oằn xuống, biết tiểu tử này không thể sánh với mình, nếu y không dừng lại tất gã sẽ bị chuột rút, gân vai co lại, đau đớn tột độ. Y vốn không muốn vậy, nên lặng lẽ chấm dứt dánh nước, cầm bộ y phục hôi rình, dẫn Thất Sách ra khe suối xa giặt giũ.

Hai gã đến bên con suối nhỏ, có năm, sáu tiểu hòa thượng đang giặt y phục.

Thất Sách tự nhủ, Thiếu Lâm tự vận động nhiều, các sư huynh nhất định đổ nhiều mồ hôi, ướt rồi khô, khô rồi lại ướt, gã là người mới đến, tất nhiên phải giúp họ giặt.

“Con trai đại hiệp Trương Huyền đến giặt y phục.” Một hòa thượng trẻ tuổi nằm trên tảng đá ven suối sưởi nắng, chân thả trong nước, ngữ khí tỏ ra cực kỳ khinh miệt. Tất cả cùng cười rộ, Quân Bảo không đáp, ngồi xổm xuống giở y phục ra.

Thất Sách không biết Trương Huyền là nhân vật thế nào, nhưng nghe rõ ý trào phúng của mọi người, gã và Quân Bảo cùng ở trong kho củi, lại gánh nước nửa ngày cùng nhau, trong lòng không khỏi bất bình cho tiểu sư huynh.

“Y phục dành cho khách quý này cứ ném xuống nước khẽ vò là xong, những y phục khác phải đem luyện thủ kình, xem có thể trực tiếp vắt khô hay không.” Quân Bảo dặn, chợt nhận ra Thất Sách hình như không nghe.

Thất Sách nhìn một tăng nhân đứng bên bờ suối, nháy mắt cười cợt học theo dáng vẻ múa quyền cực chậm của Quân Bảo khiến chúng nhân ôm bụng cười rũ. Xem ra Quân Bảo là đệ tử bị khinh thường nhất ở Thiếu Lâm.

Thất Sách trừng mắt nhìn chúng tăng, người ta bảo tu võ phải tu đức trước nhưng toán tăng nhân này không mảy may thấy chữ đức đâu cả. “Huynh ấy tên Quân Bảo, không phải con trai đại hiệp Trương Huyền gì hết.” Gã lên tiếng, Quân Bảo vội đưa y phục bẩn cho gã, hàm ý gã không nên nói loạn xạ.

Tất thảy tăng nhân tắt cười, nhìn sang hòa thượng trẻ tuổi nằm phơi nắng bên suối.

Hòa thượng uể oải ngồi dậy, nhìn Thất Sách đang giặt áo.

Thất Sách bị chiếu tướng, tuy không thoải mái nhưng gã không tránh.

“Ta nghe người khác nói rằng tối qua có một thằng ngốc kiết xác gia nhập Thiếu Lâm, cùng hội cùng thuyền với con trai đại hiệp Trương Huyền, tên là Thất Sách hả? Thất Sách? Tên thật vớ vẩn.” Ánh mắt hòa thượng trẻ tuổi sắc như lưỡi câu, môi trề ra chế nhạo.

“Nói năng cho tử tế một chút, đều là sư huynh đệ, hơn nhau ở chỗ vào chùa trước hay sau, có gì đáng cười?” Thất Sách tức giận trừng mắt nhìn tiểu hòa thượng, bầu không khí căng thẳng hẳn.

“Thế nào? Đắc tội với phương trượng chưa đủ, định đắc tội với cả Hàn Lâm Nhi ta ư?” Hòa thượng nói ra tên mình, đứng dậy hoạt động gân cốt, xem ra trận giao chiến bên bờ suối khó lòng tránh được. Hàn Lâm Nhi là đầu lĩnh của các tăng nhân làm việc vặt, tuy không nhờ ném tiền ra để vào chùa nhưng nhờ khí chất thống soái trời sinh nên nhanh chóng trở thành lão đại của phòng giặt giũ. Cũng bởi Hàn Lâm Nhi hứng chịu đủ cơn giận của con cháu quý tộc giàu có, giờ gặp được đối tượng có thể bắt nạt như Quân Bảo, tất nhiên hắn phải tỏ uy phong đôi chút.

Hàn Lâm Nhi giẫm xuống tảng đá nhảy bật lên mấy cái, đến trước mặt Thất Sách, xoa cái đầu nhẵn thín của gã: “Ngươi còn chưa học võ công? Tốt lắm, ta chỉ dùng một tay một chân và nửa pho Kim Cương La Hán quyền được không? Cho ngươi sử dụng Biển Đảm quyền, Canh Ngưu chưởng sấm động bên tai của người nhà quê, xem có chạm được nửa chéo áo của ta chăng.” Hàn Lâm Nhi vuốt trán Thất Sách, thỉnh thoảng gõ gõ, hoàn toàn không coi gã ra gì.

Thất Sách cảm giác trong lòng nóng bừng nhưng biết rằng mình không phải đối thủ của Hàn Lâm Nhi. Đấu mà biết thua chắc quả thật vô vị, lại sợ bị đuổi khỏi chùa, tai gã nóng lên.

“Giặt y phục đi, không đáp là xong.” Quân Bảo hạ giọng khuyên. Thất Sách vắt y phục thật mạnh, trút hết cơn giận vào đó.

“Không dám trả đòn là lựa chọn chính xác, vốn bọn ta đợi ngươi, đừng theo chân con trai bảo bối của đại hiệp Trương Huyền, không có tiền đồ gì đâu.” Hàn Lâm Nhi ngồi xổm xuống, cười hì hì nhìn Thất Sách, “đá gãy mũi hắn chắc sẽ khiến tên nhà quê ngươi nổi giận, thế nào”

Thất Sách nhìn hắn với vẻ không dám tin, vì sao mới bước chân khỏi Nhũ gia thôn lại gặp ngay kẻ du côn thế này nhỉ?

“Bắt nạt người ta có gì hay ho?” Thất Sách hỏi, gã thật sự không hiểu.

“Hỏi hay lắm.” Hàn Lâm Nhi tiu mỉm cười nhưng trong lòng bực bội, tên nhà quê này nói năng quả thật kì quái tột độ, nhất thời hắn không biết trả lời thế nào.

Quân Bảo nhìn Thất Sách. Kỳ thật y không ngại việc bị đá mấy cái, y đã quen rồi.

Hàn Lâm Nhi cười lạnh đứng dậy: “Vậy thì không đánh…”

“Không đánh.” Thất Sách không cần nghĩ ngợi nhiều.

“Không chạy được đâu, đến lúc hoàng hôn luyện quyền, ngươi sẽ nếm mùi.” Hàn Lâm Nhi búng lên trán Thất Sách.

Rồi cũng đến lúc Thất Sách hưng phấn nhất: tập võ tập thể khi hoàng hôn buông xuống.

Võ công Thiếu Lâm lưu truyền rộng rãi, tám chín phần võ quán trong dân gian đều lấy chiêu bào Thiếu Lâm chính tông, dù ai không luyện cũng nghe được đôi điều về võ công Thiếu Lâm.

Lão nhân kể chuyện cũng nói rằng, công phu Thiếu Lâm thiên về nhanh nhẹn, mạnh mẽ, lúc thực hiện động tác cả bộ pháp, thân thể, tay chân đều được vận dụng, lấy chữ nhanh làm sở trường, lấy cương mãnh làm tâm phá căn bản, võ thuật chú trọng “nội luyện hơi thở, ngoại luyện gân cốt, da dẻ.” Võ công của Thiếu Lâm thậm chí đao thương bất nhập, dương cương uy vũ, người luyện thành có thể tay chẻ đá tảng, đầu đập vỡ bia đá, công phu Kim Chung tráo là ví dụ.

Quân Bảo không tham gia luyện võ tập thể, trừ vì một nguyên nhân bi thương khác, còn vì khi Thất Sách nhập môn dù thế nào vẫn có hai con gà, y vào chùa chỉ với hai bàn tay trắng.

Y chỉ biết đứng ở đầu hồi kho củi, nhìn chúng nhân tập võ từ xa, theo đó mô phỏng.

Hơn năm trăm người rình rình rang rang dàn hàng trước đại điện, đứng trước hay sau tùy theo độ hoa lệ của y phục, những tăng nhân lao dịch như Thất Sách đứng cuối cùng.

Thất Sách tỏ ra hơi nóng lòng, nhấc mũi chân lên, sợ đứng im sẽ không nhìn rõ động tác thị phạm ở trên đại điện.

“Hôm nay học cái gì? Không hiểu chúng ta đủ tiền không?” Hai tăng nhân đứng cạnh gã thì thầm.

“Tháng trước chúng ta học Vô Ảnh cước, hiện tại chỉ còn hơn hai chục lạng bạc, nếu giá môn tới đây quá đắt, chúng ta chỉ còn nước chọn những môn hạ giá mà thôi.” Một tăng nhân thở dài.

Thất Sách chợt xòe tay, lòng tay đẫm mồ hôi. Gã không có nửa xu trong người.

Một hòa thượng núc ních lên đài, tất thảy nhiệt liệt vỗ tay.

“Chào các vị! Chương trình học hôm nay thật vinh dự mời được Thiếu Lâm đệ nhất võ tăng, đại sư huynh của tệ tự đến chỉ giáo. Đại sư huynh đã tốt nghiệp khóa bốn mươi bảy của Đạt Ma viện, hiện giờ đảm nhiệm vị trí thủ tịch Đạt Ma viện, đại sư huynh không chỉ tinh thông năm môn tuyệt kĩ còn tự sáng tạo ra Bàn Cổ Khai Thiên quyền bất phàm, tháng trước được Đạt Ma viện chứng nhận, được liệt vào một trong bảy mươi hai tuyệt kĩ của Thiếu Lâm, thành tựu phi phàm!” Người chủ trì nắm chặt tay kích động vô cùng. Phương trượng cười híp mắt đứng cạnh đó, dưới đài vang lên tiếng vỗ tay.

Đại sư huynh bước lên đài, nhìn chúng tăng bên dưới với vẻ kẻ cả. Thất Sách nhận ra là vị võ tăng tối qua quát mắng gã rằng đừng mơ bước chân vào chùa.

“Môn hôm nay định dạy các vị, chỉ e các vị không học được, là Bàn Cổ Khai Thiên quyền do bản nhân tự sáng tạo.” Đại sư huynh tự phụ chắp tay ra sau lưng, “không phải bản nhân tự khoe, bề ngoài pho quyền này chỉ có sáu sáu ba mươi sáu chiêu nhưng kỳ thật ẩn chứa một trăm linh tám biến hóa xuất kỳ bất ý, vốn định thu một trăm linh tám lạng bạc nhưng sợ các vị thiếu tiền lại hiếu học, hôm nay đại giảm giá, nếu học cùng với Thiên Cẩu Thực Nguyệt cước cũng do bản nhân sáng tạo, chỉ cần bảy mươi hai lạng mà thôi.”

“Không giữ lại chiêu nào, quyền nào cũng là thật lòng. Một lần lễ bái là được dạy tận tình. Bằng không sẽ trả lại hết học phí.” Người chủ trì hô to bổ sung, kích động đến mức nước mắt trào ra.

“Học xong lại được nhận chứng thư thất thập nhị tuyệt kĩ, có cả tên do chính đại sư huynh viết.” Phương trượng từ ái vuốt râu, cười đến độ mắt nheo lại như sợi chỉ.

Tiếng cổ động dưới đài vang lên, những đệ tử có tiền chụm đầu, thi nhau gật đầu khen ngợi.

Gã mập hôm qua mới đến lớn tiếng: “Giảm giá cái gì? Giang hồ huynh đệ kính trọng gọi mỗ là Kim Kiệu Thần Quyền Tiền La Hán, lẽ nào là hư danh? Quyền cước hạ giá mỗ không có hứng học. Một trăm linh tám lạng. Một lạng cũng không cần giảm.”

“Nói đúng lắm, người trên giang hồ đều gọi mỗ là Quyền Kim Cước Ngân Vương Tam Ca, học quyền đương nhiên cũng phải tương xứng.”

“Quyền cước trước kia đúng là nhàm chán, mỗ mới không thèm học, Thiếu Lâm thất thập nhị tuyệt kĩ mới nhất thì phải học trước khi được lưu hành mới hay ho, hơn trăm lạng có là gì đâu.”

Những đệ tử có tiền gật đầu khen phải, chỉ khổ mấy tăng nhân lao dịch đứng cuối hàng.

Thành thử nhưng công tử có tiền ở lại học Bàn Cổ Khai Thiên quyền, được đại sư huynh đích thân dạy dỗ, những người còn lại bị người chủ trì đưa đến dưới gốc cổ thụ ở góc sân.

Thất Sách nhìn những người luyện quyền ngoài xa với vẻ ngưỡng mộ. Hàn Lâm Nhi đứng phía trước cười lạnh nhìn gã.

“Mấy tên kiết xác các ngươi nên tự biết thân biết phận. Học võ công là phải trả học phí, huống hồ học võ công của Thiếu Lâm tự cao vời? Được rồi, được rồi, các ngươi đủ tiền học gì nào?” Người chủ trì ngáp dài.

“Bọn tiểu đệ gom lại được hai mươi lạng, hy vọng sư huynh lấy giá đoàn thể giúp cho.” Hàn Lâm Nhi cung cung kính kính bước lên, đưa hai mươi lạng tới.

Thất Sách ngẩn người. Hai mươi lạng? Gom góp? Bản thân gã nửa cắc không có, tự nhân không thuộc đoàn thể tăng nhân lao dịch, hà huống còn mấy chuyện không vui, càng không muốn bị Hàn Lâm Nhi liệt vào “đoàn thể”.

“Lần tới nhớ góp nhiều một chút, hai chục lạng mà những ba mươi người học – vậy dạy các ngươi Hầu quyền trong Thập bát đồng nhân, ít nhất cũng sử dụng được lúc phá trận hạ sơn, đừng nói là bọn ta không chiếu cố các ngươi.” Người chủ trì vỗ tay, gọi một hòa thượng lớn tuổi mập mạp tới.

Giới thiệu lai lịch hòa thượng mập xong, người chủ trì cầm mười lạng bạc đi mất.

Hòa thượng mập là Viên Cương sư huynh trấn thủ cửa ải Hầu quyền trong Đồng nhân trận nhiều năm, tinh thông Hầu quyền, ngoài ra không thông thạo môn nào. Hàng ngày Viên Cương dựa vào dạy Hầu quyền để nhận hối lộ, mong đến ngày xuống núi mua ruộng cưới vợ.“Hầu quyền tuy đơn giản nhưng luyện không hề dễ, sau lần lễ bái hôm nay hàng ngày đều phải học. Nhớ cho kĩ khẩu quyết này: Phải nhanh chân hơn địch, gặp đối thủ phải nhanh chóng leo lên, linh động được ưu tiên hơn mạnh mẽ, nơi nào cũng là ngọn cây.” Hòa thượng mập thong thả giảng giải, động tác thị phạm như con khỉ mập si ngốc, không hề linh động tí nào. Thất Sách không muốn lợi dụng người khác, vuốt vuốt mũi rồi quay người bước đi.

“Thất Sách đánh mạt chược đi. Đứng lại.” Là giọng Hàn Lâm Nhi. Thất Sách ngoái lại, Hàn Lâm Nhi đắc ý dương dương nhìn gã, tỏ ý gã nên vào hàng ngũ.

“Muốn trốn ư? Đừng vội.” Hàn Lâm Nhi cười nửa miệng.

Định mượn cơ hội để quang minh chính đại đánh ta một trận? Thất Sách tự nhủ, nhưng sợ bị đánh đã không học võ công, gã nghiến răng bước vào trong hàng, đứng cạnh cả toán nhìn Viên Cương thị phạm.

Viên Cương tuy ơ hờ nhưng chúng nhân không dễ dàng mới gom tiền được lại cực kỳ dụng tâm. Chiêu thức kị nhất là đi vào lối mòn, mỗi người lúc luyện tập đều hỏi rõ ràng khẩu quyết tâm pháp, rồi lại nghĩ cách xuất chiêu đối địch hợp lý.

Thất Sách bình thường thích đánh nhau, nhớ bảy mươi hai lộ Hầu quyền rất nahnh chóng, rồi nghiền ngẫm khẩu quyết. Mười bốn chữ “Phải nhanh chân hơn địch thủ, gặp đối thủ phải nhanh chóng leo lên” là tinh yếu của Hầu quyền, biểu hiện đây là pho quyền thiên về linh xảo, chú trọng chữ “nhanh”. Gặp đối thủ mạnh hơn cần lấy cước lực tránh né, tìm sơ hở, đương nhiên cần nhanh nhẹn, gặp đối thủ yếu hơn thì lâp tức công kích, tốc độ càng nhanh hơn.

“Linh động hơn mạnh mẽ” hàm ý Hầu quyền không phải quyền pháp có khí thế sấm sét, nếu cố tình giữ tính hiếu cường sẽ dễ dẫn đến cố chấp rồi thì chiêu nào cũng hòng thủ thắng, mất đi ý nghĩa của linh động.

“Đâu đâu cũng là ngọn cây” biểu hiện phương thức tinh túy của quyền pháp, hàm ý dù đứng dưới đất bằng cũng cần có cảm giác chuyển động trên ngọn cây, nếu ở trong phòng cần tưởng tượng bốn bức tường đều có thể mượn lực, phương hướng công kích địch nhân từ mọi hướng.

Tập võ thiếu khẩu quyết tâm pháp phối hợp với chiêu thức, thường sẽ đánh mất cấu trúc cùng mục đích của quyền pháp, khi luyện tập một mình tất phải tưởng tượng ra các kiểu địch nhân để đối phó, nếu chương pháp rối loạn sẽ dễ dàng sa vào sai lầm. Khi quyền pháp có nội công đặc thù, nếu luyện quyền bị coi nhẹ, chỉ họ vỏ ngoài của mà bỏ qua công pháp, hậu quả nghiêm trọng là tẩu hỏa nhập ma.

Trí nhớ của Thất Sách rất tốt, diễn đi diễn lại động tác, mỗi lúc một nhanh nhưng gã chú ý thấy Quân Bảo ở đầu hồi kho củi đang mô phỏng động tác, tâm niệm liền máy động, cố ý thi triển thật chậm giúp bạn hữu nhìn rõ.

Chúng tăng nhân lao dịch luyện tập theo lối sáo mòn, những ai tư chất kém cỏi không lĩnh ngộ được diệu dụng của khẩu quyết, mồ hôi tuôn như tắm lặp lại động tác của Viên Cương.

Tư chất của Hàn Lâm Nhi khá cao, nhanh chóng tiến vào trạng thái, song cước đu đưa như đang đứng trên ngọn cây. Hắn thấy Thất Sách tựa hồ thuộc hết động tác, liền lên tiếng khiêu khích: “Thất Sách, đấu với không khí có tác dụng gì? Thử đánh ta mấy quyền xem nào.” Hắn cười hì hì hạ chiến thư, từng bước áp sát.

Thất Sách ngần ngừ, tất cả đều nhìn sang, cả Viên Cương cùng dừng động tác, đợi xem kịch hay.

“Yên tâm, ta chỉ dùng Hầu quyền đấu với ngươi, không dùng môn khác chiếm ưu thế, thế nào?” Hàn Lâm Nhi đi vòng quanh Thất Sách, tính toán xem nên bắt đầu dạy dỗ từ chỗ nào.

“Vậy ta không khách khí nữa.” Thất Sách học theo lối “vái dài trước khi bắt đầu” của lão nhân kể truyện, đột ngột bị Hàn Lâm Nhi đá ngã, mặt lãnh thêm một đòn bỏng rát.

Gã nổi giận đùng đùng, định nhảy bật lên nhưng bị Hàn Lâm Nhi dùng chiêu Hầu Tử Thâu Đào chụp trúng chỗ hiểm, đau đớn gập người xuống.

“Ngươi kém quá. Tiếp đi.” Hàn Lâm Nhi tung cước đá vào mông Thất Sách.

Không ngờ Thất Sách cong tay chụp lấy chân hắn, Hàn Lâm Nhi sững người. Thất Sách kéo mạnh, tống ra một đấm, Hàn Lâm Nhi mượn kình lực lách người, một cước nữa đá trúng mặt Thất Sách.

“Đó là Hầu quyền ư?” Thất Sách ngã xuống, máu mũi trào ra ồng ộc.

“Chiêu thức là vật chết, một chút đạo lý này ngươi cũng không biết sao?” Hàn Lâm Nhi cười vang.

Cả hai lại nhanh chóng quấn lấy nhau, cùng tung cước vào đối phương.

Hàn Lâm Nhi dù sao cũng ở Thiếu Lâm nhiều năm, đã học khóa cấp tốc về Vô Ảnh cước, Phá Không thoái, Kì Lân chưởng, Kim Cương La Hán quyền, Địa Thảng quyền, Mai Hoa chỉ, động tác hoặc ứng biến đều vượt xa Thất Sách, hai ngọn cước phân biệt rõ ràng về độ nhanh chậm, Thất Sách bị đá văng ngược về phía sau.

“Hay!” Hàn Lâm Nhi tự khen cước lực phi phàm, Thất Sách ngã xuống lại bật dậy lao tới.

Trong Thiếu Lâm tự làm gì có việc gì ra tiền? Những tăng nhân lao dịch như Hàn Lâm Nhi đều là bộc dịch của các công tử có tiền, đảm nhiệm hết mọi việc từ giặt quần áo, đến nịnh nọt, có lúc bố trí mấy cái kiệu không đưa họ hạ sơn dạo chơi. Những kẻ quen làm nô tài cũng muốn sai bảo người khác, Thất Sách xuất hiện vừa hay trở thành đối tượng cho chúng bắt nạt, nếu gã nhanh chóng đầu hàng thì còn gì là thú vị, phải liều mạng chống lại mới có lắm trò vui.

“Được lắm.” Hàn Lâm Nhi cười vang, nhắm Thất Sách tung tiếp một cước.

Thất Sách tránh sang bên, vòng ra sau lưng Hàn Lâm Nhi, vờ làm tư thế xuất cước. Hàn Lâm Nhi không tránh mà vỗ liên tục mười chưởng, Thất Sách rụt chân, hoàn toàn không ngạnh tiếp.

Cả hai tuy võ công thấp kém nhưng tỉ theo theo yếu quyết của Hầu quyền, chúng tăng đứng xem liên tục gật gù khen ngợi.

“Định tránh ư?” Hàn Lâm Nhi liên tục xuất ra ba mươi chiêu không chạm được vào Thất Sách, đâm ra bực mình.

“Chả lẽ đứng im chịu đòn?” Thất Sách tuy kém Hàn Lâm Nhi về cước lực nhưng người nhà quê không chỉ vô tri trác tuyệt, khí lực cũng dẻo dai vô cùng. Đá không lại người ta thì tránh né.

Hàn Lâm Nhi cười lạnh, Thất Sách dần lui vào chỗ đầy lá khô, hắn tung chân đá bay đống lá vào đối thủ rồi nhảy vọt lên, sử dụng đòn cẳng chân trong Hầu quyền.

Thất Sách không đề phòng, lập tức trúng đòn, ngực đau đớn muốn nứt ra, nhưng vẫn liều mạng giữ chặt chân Hàn Lâm Nhi.

“Cứ để ngươi chụp!” Hàn Lâm Nhi mừng thầm, định quay lại dùng chân kia thể hiện tuyệt kĩ Liên hoàn thoái, đá Thất Sách hôn mê luôn. Nhưng Thất Sách không sử dụng Hầu quyền phản đòn mà tống mạnh cùi chỏ vào xương ống chân Hàn Lâm Nhi.

Hàn Lâm Nhi thét lên đau đớn, Liên hoàn thoái hụt mục tiêu. Thất Sách chớp cơ hội đánh một chưởng vào mặt đối thủ, Hàn Lâm Nhi xuất thủ sau nhưng đến trước, Mai Hoa chỉ đâm trúng lòng tay Thất Sách khiến gã đau quá thét lên.

Cũng may Mai Hoa chỉ này chỉ là môn võ công học cấp tốc, Hàn Lâm Nhi cũng không phải học sinh ngoan ngoãn chăm chỉ gì, bằng không tay Thất Sách nhất định bị phế.

Hàn Lâm Nhi phẫn nộ, nhân lúc Thất Sách đau thấu tim gan, liên tục xuất chiêu đánh cho Thất Sách quay cuồng, thoáng sau gã gục xuống đất mềm nhũn, hoàn toàn không còn sức trả đòn.

Chúng tăng vô tay hoan hô, Hàn Lâm Nhi xoa chỗ đau ở chân trái bị Thất Sách thúc khuỷu tay trúng, trừng mắt nhìn gã ngã sấp dưới đất. Hắn thầm bội phục đối phương, mới ngày thứ hai đã quay cho hắn nhức óc, coi như có tư chất. Dũng khí của gã đại khái tất cả tăng nhân có mặt cộng lại cũng không so được.

“Đa… tạ ngươi.” Thất Sách thều thào.

Hàn Lâm Nhi ngẩn người, Thất Sách bị hắn đánh thành thế này còn cảm tạ nữa ư? “Có phải ngươi bị đá trúng, đầu óc có vấn đề hả?” Hắn vừa lên tiếng, cả đám cười rộ.

“Nếu sau này ta còn được học quyền, dù có đánh thế nào, ta cũng mặc.” Gương mặt gã đầy vết giày nở nụ cười, mặc cho toàn thân đau đớn, “học công phu thật sự thú vị.”

Hàn Lâm Nhi hừ lên hai tiếng, không biết nói gì.

oOo

“Tối nay có nên hạ sơn chơi bời một chút không nhỉ? Ta đã dùng bồ câu đưa thư cho Thác Thác Nhi là sẽ hạ sơn, đến tối điều mấy cái kiệu đến đưa chúng ta tới Hy Xuân viện, dành cho huynh đệ một cái.”

“Không được, thời cơ Thiếu Tâm thất thập nhị tuyệt kĩ thất truyền đang hiện rõ, mỗ phải chớp lấy, chăm chỉ soạn thảo quyền pháp, xem có được liệt danh vào thất thập nhị tuyệt kĩ mới hay không. Phụ thân mỗ mà biết nhất định cao hứng lắm, nghìn vạn đời sau tên mỗ vẫn được lưu trong lịch sử Thiếu Lâm.”

“Gì mà tham vọng quá vậy! Tiến hành đến đâu rồi? Quyền pháp được đặt tên gì?”

“Còn đang mài giũa, tổng hợp lại. Pho quyền này của mỗ dung hợp Ưng Thủ công với Phách Không chưởng cùng La Hán quyền, tên cũng phải tương xứng, gọi là Sát Long Diệt Phượng quyền, thế nào? Chỉ tên thôi cũng chấn động đất trời rồi nhỉ?”

“Đúng, nghe được lắm, đừng quên cho thêm một nghìn lạng bạc vào bản thảo quyền pháp, bằng không đừng mơ hão.”

“Mỗ biết rồi. Có mỗi một nghìn lạng sao yên tâm được, mỗ định đưa ba nghìn lạng. Còn huynh đệ, có hứng thú không?”

“Mỗ không biết nửa chữ cắn đôi, bày vẽ làm gì, ha ha ha ha.”

Trong Đại Phạn đường ồn ã, những tăng chúng lao dịch như Thất Sách cùng Quân Bảo vào ra vội vàng, nhanh chóng xếp bát xếp đũa, bày biện cho các công tử nhà giàu ăn uống. Nghe những lời điên cuồng khiến người ta muốn thổ ra đó, Thất Sách thương tích đầy mình càng kinh hãi. Gã vạn lần không ngờ Thiếu Lâm tự thanh danh vang lừng mấy trăm năm lại sa sút đến mức này? Cái gì mà xuống núi chơi gái? Cái gì mà tung tiền để ghi danh vào bảy mươi hai tuyệt kĩ? Đó là điện đường tập võ tối cao gã vẫn mơ mộng ư?

Các tăng nhân cao cấp, kể cả phương trượng, ngồi giữa phạn đường, nhiều con cháu quan lại quyền quý lần lượt đến kính rượu, còn bày trò vừa uống vừa múa quyền. Đại sư huynh, đệ nhất võ tăng hiện thời của Thiếu Lâm, cười hì hì đứng trên bàn ăn thị phạm loạn xạ cách thi triển Túy La hán, quả thực không còn gì bệ rạc hơn nữa.

“Thất vọng hả?” Quân Bảo ngồi xổm xuống, dọn dẹp đồ ăn bị nôn ra bốc mùi chua loét.

“Đệ không biết, lẽ nào những truyền thuyết về Thiếu Lâm tự đệ được nghe trước đây đều là giả?” Trong óc Thất Sách trống trơn, ánh mắt hướng sang chỗ phương trượng đang nhúng chòm râu vào chén rượu.

Một công tử cao lớn ăn vận quý phái chếnh choáng bước liêu xiêu tới trước mặt Quân Bảo, y lập tức đứng thẳng dậy, ngầm vận trrung bình tấn thật vững, nhăn nhó nhìn Thất Sách đang ngơ ngác, không hiểu phải xen

“Con trai đại hiệp Trương Huyền! Mỗ muốn thực hành… bảy mươi hai tuyệt kĩ mới của Thiếu Lâm. Là bảy bảy bốn mươi chín thức Âm Dương Ngũ Hành Băng Sơn chưởng. Vận chó của ngươi may lắm mới được đại gia lấy để thử chiêu. Cẩn thận không bị đánh thổ huyết mất mạng.” Đại hán say lớn tiếng nên tất cả cùng nhìn lại.

Hắn trừng mắt nhìn Quân Bảo, đột nhiên vung tay điểm loạn xạ lên mình gã, gã đau nhói nhưng nghiến răng không bật thành tiếng. Sau cùng đại hán say giơ cả hai tay bổ lung tung, Quân Bảo văng ngược về phía sau, bùng một tiếng, xô đổ cả bàn thức ăn.

Thất Sách cả kinh, vội chạy đến cạnh Quân Bảo, y nháy mắt, ra hiệu mình không sao.

“Lính mới! Nghe nói tên ngươi buồn cười lắm, nói ta nghe thử xem nào!” Đại hán say xách Thất Sách lên.

“Ta tên Thất Sách!” Thất Sách phẫn nộ kêu to.

“Sao không tên là Hồng Trung. Thất Sách chưa có cửa ăn!” Đại hán say cười ha hả, tăng nhân chung quanh cũng gập người xuống cười.

“Hồng Trung là con gái hàng xóng nhà ta. Liên quan gì đến ngươi.” Thất Sách nổi giận.

Đại hán say cười hì hì xách cổ Thất Sách lên, đấm liền ba quyền vào bụng gã. Thất Sách quay cuồng gục xuống, rồi bên tai vang lên tiếng kim loại leng keng. Khẽ mở mắt ra, một nén bạc nhỏ nằm cạnh đầu gã, hiển nhiên là thù lao chịu đòn.

“Đại sư huynh có thấy không! Bảy bảy bốn mươi chín thức Âm Dương Ngũ Hành Băng Sơn chưởng của đệ xuất sắc lắm đấy! Ha ha! Ha ha! Lúc cần sẽ phải thi triển! Ha ha!” Đại hán say thổi nắm đấm cười to. Đại sư huynh vỗ tay bồm bộp khen hay, hiển nhiên cũng say rồi.

Thất Sách được Quân Bảo đỡ dậy, loạng loạng choạng choạng rời khỏi phạn đường trong tiếng cười ha ha của chúng tăng.

Ăn cơm tối sau, mấy chiếc kiệu đốt đèn lồng đỏ theo đúng hẹn lên Thiếu Lâm, các tăng nhân lao dịch như Hàn Lâm Nhi cung cung kính kính mở rèm, bày biện chăn đệm đủ cả, rồi để cả hoa quả vào, dẫn các công tử xuống núi chơi bời.

Quân Bảo cùng Thất Sách đứng trên nóc kho củi, nhìn mấy chiếc kiệu đỏ rực lách qua cửa rời chùa.

Quân Bảo nói hạ sơn kiểu này là phải uống say túy lúy, có công tử còn mang cả kĩ nữ vào chùa chơi bời, quả thật hoang đường.

“Nghe nói lần tốt nghiệp hạ sơn trước, có kẻ mang cả nữ nhân đến giường đại sư huynh, nói rằng vui một mình không bằng vui chung, đại sư huynh còn lấy làm vui mừng.” Quân Bảo đứng trên nóc nhà kể.

Hai chân y đứng vững, tay từ từ múa lên trong gió, mô phỏng chiêu thế Hầu quyền học được lúc hoàng hôn. Thất Sách úp mặt lên gối, không để Quân Bảo phát giác gã đang khóc.

Hồi lâu gã vẫn không nói gì. Những lời ngông cuồng cùng bữa tiệc rượu trên núi tối nay hoàn toàn thổi tan niềm vui học được Hầu quyền lúc xẩm tối, thậm chí gã không biết mình học được có phải là Hầu quyền chân chính hay là mấy miếng mèo quào mới được sáng tạo của các công tử thừa cơm rỗi việc? Lẽ nào học võ công đã biến thành thú tiêu khiển giết thời gian của chúng? Gã xoa bụng, vẫn còn ngâm ngẩm đau.

Tiếng công trùng tịch liêu vang lên rỉ rả.

Cả Thiếu Lâm tự gần như đã ngủ say, trừ tiếng cười ha hả của các tăng nhân đánh bạc thỉnh thoảng vọng ra từ thiền phòng, ngôi chùa vào lúc này quả xứng danh yên tĩnh hiền hòa. Ở góc sân, trước kho củi nhỏ xíu chất đầy gộc củi.

Vầng trăng như lưỡi câu bạc treo trên trời, thân thể Quân Bảo lả lướt theo gió, động tác không còn nặng nề như lúc mô phỏng Hầu quyền mà biến thành mềm mại. Tốc độ xuất quyền tung cước của y vẫn chậm nhưng Thất Sách nhận ra mâu thuẫn khó tả.

“Quân Bảo, Hầu quyền phải nhanh, huynh tập thế này sẽ tẩu hỏa nhập ma mất.” Thất Sách buột miệng khuyên. Sau bữa cơm tối, gã không hề ngại ngần cho Quân Bảo biết khẩu quyết tâm pháp cùng cách ứng dụng Hầu quyền.

Nhưng Quân Bảo dù hiểu rõ nhưng không hề nghe lời, vẫn diễn lại Hầu quyền theo động tác chậm rãi của mình.

Hồi lâu sau, Thất Sách mới phát hiện mình ngẩn ra nãy giờ, động tác của Quân Bảo mềm oặt, chiêu thức dần không còn khe hở, không có kình lực, hoàn toàn thoát khỏi dấu tích của câu nệ, hơi thở bình hòa thư thái. Như thể là võ đạo chưa từng ai biết tới, nhìn vào là không rời mắt được nữa.

Dáng vẻ y tựa hữu khí vô lực, lại phiêu diêu như cây liễu. Quân Bảo mỉm cười, cảm giác toàn thân thông sướng, đạt đến cảnh giới mỗi sợi cơ đều thả lỏng, nhanh hay chậm có quan trọng gì với một kẻ đang tắm trong ánh trăng, hưởng thụ võ đạo của mình.

“Chậm rãi còn hơn nhanh.” Quân Bảo buông lời pha lẫn hàm ý triết học. Thất Sách cũng mỉm cười, gã không hiểu gì, cũng không muốn phí tâm tư suy nghĩ. Bất quá gã còn nhớ phải phất ống tay áo.

“Giao thủ luôn trên nóc nhà thì sao? Xem chữ chậm của huynh hay chữ nhanh của đệ hữu dụng?” Gã thủ thế Hầu quyền, khẽ di động trên nóc nhà.

“Thật ư?” Ánh mắt Quân Bảo tỏ vẻ kinh ngạc. Y và Thất Sách đều si mê võ học nhưng y vào Thiếu Lâm đã sáu năm vẫn chưa từng giao đấu với ai, hoặc nói cho đúng y chỉ biết trân mình chịu đòn.

“Đương nhiên, huynh chậm thế này dù đánh trúng thì người ta cũng không đau, để đệ thử xem?” Thất Sách cười ha hả.

Thất Sách trời sinh ra đã có cảm giác cân bằng tuyệt hảo, như con khỉ nhảy tung tăng trên nóc nhà giao đấu với Quân Bảo, quyền cước liên tục tung ra, Quân Bảo gần như không có cơ hội trả đòn. Nhưng y tự huấn luyện lâu ngày, thủ kình cực mạnh, chỉ cần kịp thời chặn đỡ là Thất Sách đau nhói như đấm vào tảng đá.

Sau một trăm hiệp, gã mới phát giác Quân Bảo hình như chưa rời khỏi vòng tròn dưới chân, chỉ có phần thân trên từ từ di động đối diện với gã, ngược lại toàn thân gã đầm đìa mồ hôi.

“Gian trá lắm.” Thất Sách càng đánh càng nhanh, không tin rằng Quân Bảo chịu đựng được lối đánh tốc chiến này bao lâu.

Quân Bảo chịu thêm mấy quyền, nhưng do chịu đòn đã quen nên mọi Thất Sách đánh trúng cũng như gãi ngứa. Ánh mắt y tựa hồ nghĩ ngợi gì đó, dần dần thân pháp nhanh nhẹn của Thất Sách biến thành động tác thân thể đơn thuần. Quân Bảo phát giác chỉ cần mình không tấn công, phòng thủ chặt chẽ vòng tròn dưới chân thì thế công của Thất Sách không thể vượt qua.

“Thất Sách, đệ nhanh hơn một chút được không?” Quân Bảo hoang mang thốt lên, y loáng thoáng cảm thấy mình chìm vào cảnh giới một mình thưởng ngoạn võ đạo, trong phạm vi vòng tròn không gì phá vỡ được.

“Tự đại quá, thật đáng ghét.” Thất Sách nghĩ cách tăng tốc nhưng trong lòng vô cùng kinh ngạc.

Dù gã đột phá thế nào thì Quân Bảo vốn mắt dần vô thần đều dễ dàng đỡ được, hơn nữa động tác cũng rất đơn giản, có lúc chém ngang bổ dọc như chẻ củi, có lúc lúc lắc như đang gánh nước, hoặc có lúc tựa như Hầu trảo gã vừa dạy, mỗi khi gã lao bổ vào, Quân Bảo khẽ lãnh mình là tránh được.

Lợi hại thật. Thất Sách thầm kinh thán, hoàn toàn quên mất mệt mỏi của bản thân.

Dễ chịu thật. Trong Quân Bảo vui vẻ vô cùng, hóa ra đả đầu là thế này.

Đêm khuya dần, hai bóng người tiếp tục quấn lấy nhau. Dưới ánh trăng bàng bạc.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thiếu Lâm Tự Đệ Bát Đồng Nhân

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook