Thiều Hoa Vì Quân Gả

Chương 21: Phân cao thấp

Hoa Nhật Phi

04/10/2017

Khóe miệng Ninh thị có chút co rút, hai di nương bên cạnh hai mặt nhìn nhau, chỉ có Tiết thị vẫn đoan chính ngồi ở đó, như thể không có bất cứ lời dị nghị nào về những lời của Tiết Thần.

Nhìn cháu gái trước mặt yêu kiều như tiểu tiên nữ, nội tâm Ninh thị cực kỳ mâu thuẫn, quả thực lúc trước bà đưa thanh đao vào tay Tiết Thần, vốn là muốn nàng đưa thanh đao trả lại, bởi vì nàng đã nói rõ, mặc dù nữ nhân kia là ngoại thất, nhưng mà dù sao cũng đã sinh cho cha hai đứa nhỏ, nếu thông minh thiện lương một chút, sẽ rất dễ dàng nói "chuyện cho tới bây giờ, cũng không có những biện pháp khác’, nếu không tốt cũng có thể giao đến tay tổ mẫu, đến thời điểm xử lý như thế nào, cũng chính là chuyện của bà (tổ mẫu).

Nói trắng ra, Ninh thị đẩy đề tài này cho Tiết Thần, chính là để người khác không nắm được chuôi của mình, nói lão phu nhân bà làm không công bằng, nhưng nếu như bà có hỏi qua Tiết Thần, như vậy sau này, bất kể sự tình phát triển đến mức nào, bà đều có thể đùn đẩy nói, là nha đầu kia đồng ý, trước đó đã hỏi qua nàng.

Nhưng mà lúc này thì sao? Nha đầu kia cầm lông gà làm mũi tên, nói ra một câu làm người ta nghẹn họng như vậy, điều này làm cho bà xuống nước kiểu gì đây? Đáp ứng hay là không đáp ứng?

Tiết Thần nhận đủ kinh ngạc của tất cả mọi người, trong không khí ngưng trọng, đột nhiên cười lên, là tiếng cười khẽ lạnh lùng, nghe làm cho người ta sởn tóc gáy, thế nhưng trời sinh dung mạo của nàng quá tốt, ngay cả nụ cười quỷ dị này cũng làm nàng tăng không ít điểm, cũng tăng thêm cảm giác diễm lệ.

Tiết Vân Đào đứng tại chỗ khó xử mở miệng nói Tiết Thần: “Tiểu Thần*, chuyện này không phải là trò đùa trẻ con, con chớ nên ăn nói lung tung, vẫn nên giao cho tổ mẫu xử trí đi, có được không?”

*Thực ra chỗ đấy không phải là Tiểu Thần, nhưng là cha gọi con gái nên mình để thế cho dễ hiểu

Tiết Thần thu hồi nụ cười, lạnh lùng nhìn chằm chằm Tiết Vân Đào cùng Tiết Uyển đang trốn sau ông, quả quyết nói:

“Không được. Không phải chủ mẫu hỏi con nên làm như thế nào sao? Đệ đệ cùng muội muội là cốt nhục thân sinh của phụ thân, là huyết mạch của phụ thân, tự nhiên không thể để bọn họ lưu lạc ở ngoài, nhưng mà tuy nói mẹ của bọn họ sinh hai đứa nhỏ vì Tiết gia, nhưng lại là người đạo đức hư hỏng, nữ nhân của gia đình đàng hoàng, sao lại có thể chịu làm ngoại thất nhiều năm như vậy, ngay cả danh phận cũng không có, đắm mình sa đọa như thế, chẳng lẽ phụ thân còn muốn nghênh vào cửa làm chủ mẫu mới được sao?”

Tiết Vân Đào bị Tiết Thần nói á khẩu không trả lời được, có lòng muốn thay Từ Tố Nga nói hai câu, nhưng mà lại phát hiện thế nhưng chính mình không có chỗ bác bỏ, bởi vì ông không thể không thừa nhận, từng lời Tiết Thần nói là thật, quả thực Từ Tố Nga đoi theo ông làm ngoại thất nhiều năm không hề có danh phận.

“Lưu tử diệt mẫu, cũng coi như là cho bà ta thể diện, bằng không, nữ nhân có loại phẩm hạnh này mà sinh con, con còn sợ sau này nhận vào sẽ làm hỏng gia môn của Tiết gia mất.”

Lời nói của Tiết Thần như một lưỡi đao sắc bén, từng chút từng chút chém vào lòng Tiết Uyển, nàng ta chưa từng phẫn nộ như lúc này, ngay cả vừa rồi bị Trương Bảo Doanh tố oan uổng, nhưng trong lòng nàng ta cũng không tức giận như vậy, thậm chí còn có chút may mắn, may mắn Trương Bảo Doanh cho nàng ta một lý do quang minh chính đại để tìm Tiết Vân Đào, nhưng bây giờ thì sao, lại hoàn toàn không phải chuyện như vậy nữa, sao Tiết Thần này lại dám nói ra những lời này, không e dè nói nương nàng ta đạo đức bại hoại, nàng (Tiết Thần) là thứ gì, dám nói nương nàng ta như vậy. Nàng ta muốn cha mắng tỷ tỷ nói không lựa từ này một trận, đánh một trận, giống như nhà Tam Hoa bên cạnh vậy, Tam Hoa hung hãn như thế, nhưng sau khi bị cha đánh hai cái, cũng giống như con chim cút đứng một bên không dám nói lời nào.

Theo Tiết Uyển thì, Tiết Thần nên bị Tiết Vân Đào đánh mấy bạt tai để giáo huấn một chút, nhưng hiện tại nàng ta không dám nói chủ ý này với mọi người, bởi vì, quả thật nàng ta cũng có chút sợ hãi đích tỷ đang đứng bên cạnh tổ mẫu, mặc dù căm thù nàng ( TT) đến tận xương tủy, nhưng cũng không dám đứng ra đối kháng với nàng, Tiết Uyển cúi thấp đầu, ký thác tất cả hy vọng lên người Tiết Vân Đào. D@Đ#L$Q%Đ^6

Mà trên thực tế, Tiết Vân Đào cũng bị lời nói của Tiết Thần dọa sợ, thật sự ông rất khó tin, đứa nhỏ nói năng cay nghiệt trước mắt là nữ nhi mà chỉ mấy ngày trước vẫn ỷ lại ông, hoài nghi những lời này là có ai dạy nàng nói, giọng điệu bắt đầu trở nên không tốt, nói:

“Những lời này là ai dạy con? Nương con sao? Nàng ta dạy nữ nhi thật tốt.” Trước khi Lô thị qua đời, người Tiết Thần tiếp xúc nhiều nhất chính là bà, cho nên khó trách Tiết Vân Đào hoài nghi Lô thị đầu tiên.

Tay Tiết Thần giấu trong ống tay gắt gao xiết chặt, sau đó vừa buông ra, điều này không chứng minh, nàng không có tình cảm với Lô thị, mặc cho Tiết Vân Đào vu oan bà, mà là nàng đã không phải là đứa nhỏ bị chọc giận vì một câu của người khác, nếu như nhất định phải tính theo tuổi, thậm chí kiếp trước khi bị bệnh chết thì tuổi của nàng còn lớn hơn Tiết Vân Đào lúc này một chút, cho nên Tiết Thần rất im lặng, biết hiện tại đề tài là gì, quan trọng nhất lại là cái gì, về phần Tiết Vân Đào không tín nhiệm Lô thị... Cũng không phải nàng thấy lần đầu, kiếp trước, những bài học sinh động như vậy, sớm đã có kinh nghiệm phong phú, luyện thành bản lĩnh lì lợm giống hôm nay, cuối cùng trái tim cũng không bị tổn thương chỉ vì một lời nói nữa. d.đ.l.q.đ

“Lời của phụ thân thật kỳ quái. Chẳng lẽ con nói những thứ này không phải nhân chi thường tình, chẳng lẽ phụ thân cho rằng con nói không đúng? Vậy nói theo cha, sự việc này nên xử trí như thế nào? Phụ thân muốn đón nữ nhân kia nhập phủ làm đích thê, muốn con gọi bà ta một tiếng mẫu thân, muốn bà ta đến chỉ bảo chuyện con làm người sao?”

Tiết Thần bình tĩnh làm cho Tiết Vân Đào đột nhiên nổi lên cảm giác sợ hãi, bản thân ông cũng biết lời vừa rồi hoài nghi Lô thị quá nặng, vốn cho là nữ nhi sẽ không chịu nổi làm ầm lên, hoặc là ủy khuất khóc ra, nhưng mà nữ nhi kiên cường làm ông nhớ tới ngày ấy nàng lót bồ đoàn, muốn trèo lên quan tài, nhìn của Lô thị lần cuối.

Nhớ tới Lô thị, người nữ nhân của ông không có học vấn, không có tiếng nói chung với ông, rồi lại vì ông suy nghĩ khắp nơi, khắp nơi giữ gìn, nháy mắt cảm thấy bắt đầu hoảng hốt, cảm xúc áy náy khó diễn tả bằng lời ùa đến, ngay cả môi cũng bắt đầu có chút run rẩy, lời nói ấp úng nghe không rõ ràng.

“Không, cha không nói thế. Nhưng mà lưu tử diệt mẫu cũng thật sự là quá... Quá vô nhân tính.”

Tiết Thần nhìn Tiết Vân Đào đang hoảng hốt, âm thầm thở dài, còn chưa mở miệng, lại nghe thấy Tiết thị vẫn ngồi im từ lúc đầu chủ động mở miệng nói:

“Đại ca, chuyện này ta cảm thấy Thần tỷ nhi nói rất đúng. Đối với một nữ nhân như vậy, quả thực đại ca không cần thiết phải giữ lại, nàng ta làm ngoại thất của huynh nhiều năm như vậy, hoặc là nàng ta không biết liêm sỉ, hoặc là dã tâm của nàng ta quá lớn, bất luận là loại nào, đều không thích hợp lưu lại, phẩm hạnh như vậy, cũng đích thực không thể dạy dỗ đứa nhỏ tốt, chính như Thần tỷ nhi nói, lưu tử diệt mẫu, đã cho nàng nhiều thể diện rồi. Con nối dõi chúng ta có thể chấp nhận, nhưng nữ nhân kia đừng mơ tưởng vào cửa.”

Nghe đến đó, rốt cuộc Tiết Uyển không nhịn được, nhưng cũng không dám lớn tiếng phủ quyết lời các nàng nói, không ngừng lôi kéo ống tay áo của Tiết Vân Đào, thút tha thút thít nói:

“Cha, ngài không thể vứt bỏ nương, ngài cũng không thể vứt bỏ con cùng đệ đệ, ngài nói với họ đi, các nàng không thể đối đãi với chúng ta như vậy.”

Tâm Tiết Vân Đào đang rối như tơ vò, trong đầu hoàn toàn mơ hồ, chính mình cũng không nghĩ rõ được, nơi nào còn nghe vào được lời nói của Tiết Uyển.Tiết thị lại hừ lạnh một tiếng, xoay người nói với Ninh thị:

“Mẫu thân, vốn chuyện này không đến lượt nữ nhi đã xuất giá như con nói, nhưng mà ngài cũng nhìn thấy, đại ca là người hồ đồ, trong tình huống phải trái rõ ràng, dễ dàng bị người ta lên án nhất, huynh ấy lại hồ đồ nhiều năm như vậy, bị một nữ nhân sắp đặt đến nay, nếu chuyện này không làm to cũng thôi, tương lai muốn làm như thế nào là chuyện của huynh ấy, nhưng hôm nay sự tình đã nháo ồn ào huyên náo, nha đầu lỗ mãng kia lại chạy tới nhận cha, đây là muốn đẩy Tiết gia chúng ta vào hố lửa, thanh danh cả đời của phụ thân cũng không thể hủy ở đây.”

Sau khi Tiết thị nói xong câu đó, liền cúi người, để sát vào bên tai Ninh thị, nhẹ giọng nói:

“Sự tình nháo lớn sẽ không có đường vãn hồi, mặc dù con nối dòng của đại ca gian nan, nhưng đại tẩu đã qua đời, chỉ cần sau này tìm đích thê khác, cũng không phải là không sinh được nữa, mẫu thân cần gì trói chặt trên một thân cây, nói đến cùng tất cả đều là vận mệnh, nhưng mẫu thân cần lấy đại cục làm trọng.”

Nghe đến đó, rốt cuộc Ninh thị cũng bắt đầu có chút dao động.

Đúng thế, bà đau lòng con nối dõi, từng động tâm tư cưới Từ Tố Nga vào phủ, đó là người tâm tư linh hoạt, hiếm khi nhi tử cũng thích, bụng nàng ta cũng không chịu thua kém, không giống với Lô thị xuất thân phố phường, toàn thân đều là mùi tiền, nhưng Từ Tố Nga có tốt, nay sợ cũng chỉ có thể buông xuống.

Về phần phương diện con nối dõi, tương lai nếu thay nhi tử tìm một tiểu thư tri thức hiểu lễ nghĩa làm tục huyền (vợ kế), lại đưa đứa cháu trai gửi nuôi đến danh nghĩa mẹ cả, cũng giống nhau, chỉ là lưu tử diệt mẫu... Chẳng lẽ phải làm tuyệt tình như vậy sao?

Hai đứa nhỏ đã đều lớn, biết nhận thức mẹ ruột mình là ai, nếu bây giờ chia lìa bọn họ, chỉ sợ sau này coi như vào Tiết gia, cũng sẽ ngày đêm không yên.

Sau khi Tiết thị nói xong những lời này với Ninh thị, liền nhìn thoáng qua Tiết Thần, Tiết Thần lập tức hiểu được vị cô này đang giúp nàng, ung dung thản nhiên hạ mí mắt, chợt nghe Ninh thị trầm ngâm một lát sau, nói:

“Thần tỷ nhi, con nói đề nghị kia, tổ mẫu không tán thành. Chuyện lưu tử diệt mẫu như này, không nên phát sinh ở Tiết gia chúng ta.”

Lời của Ninh thị, vang lên trong phòng, lòng Tiết Uyển đầy hi vọng nhìn vị tổ mẫu chỉ cần một câu có thể quyết định vẫn mệnh của các nàng, chỉ hi vọng bà có thể làm chủ cho mình, có thể làm chủ cho nương, giết chết uy phong của Tiết Thần, để cho nàng biết, Tiết gia cũng không phải chỉ có một nữ nhi là nàng.

Nhưng mà, lời kế tiếp của Ninh thị, lại để cho Tiết Uyển vừa mới dâng lên hi vọng, nặng nề rơi xuống đất, cảm thấy màng tai chấn động không thôi, quanh quẩn câu nói kia của Ninh thị:

“Để cho nàng ta vào làm thiếp đi. Tùy tiện tìm một cái sân, cũng chỉ là hơn một đôi đũa, cũng không trở ngại chuyện gì của con, đến lúc đó, con vẫn làm đại tiểu thư của con, nàng ta là một thiếp thị, làm gì cũng không vượt qua con được. Nói như vậy, con thấy thế nào?”

Đây chính là ý tứ thương lượng với Tiết Thần.

Tiết Thần âm thầm buông lỏng hai tay đang xiết lại, xoay người sang chỗ khác, quỳ gối xuống với Ninh thị, thu hồi những mũi tên bén nhọn, trở nên vô cùng nghe lời, nói với Ninh thị:

“Được ạ, tổ mẫu luôn suy xét chu toàn, chuyện này làm tổ mẫu nhọc lòng rồi.”

Ninh thị nhìn tôn nữ trước mắt bỗng trở nên nghe lời, từ trước đến nay chưa từng có, trong lòng chợt lóe lên cảm giác bị lừa, cũng không chờ cảm giác kia thành hình, lập luận của Tiết Uyển không biết trời cao đất rộng kia lại làm chân mày Ninh thị nhướn lên.

“Không, nương con không làm thiếp! Bất kể cái gì thì nương con cũng không làm thiếp.” Cho tới bây giờ, Tiết Uyển mới biết được, hôm nay chính mình lỗ mãng tới cửa như vậy, là có bao nhiêu không sáng suốt. Nhưng hiện tại, hối hận cũng không kịp.

“...”

Lần này đến phiên ánh mắt của mọi người nhìn chăm chú đứa nhỏ không biết lớn nhỏ Tiết Uyển.

Nói Tiết Thần khắt khe, nhưng nàng nói đều có lý, hơn nữa nàng cũng mang thân phận đích trưởng nữ, con đích con trưởng, bất kể nói lời gì, đều có phân lượng nhất định, coi như không có phân lượng, nhưng tối thiểu nàng cũng có quyền phát ngôn của đích nữ, nói tuyệt tình, cũng tính là sức mạnh của đích nữ.

Nhưng Tiết Uyển là thứ gì? Một nữ nhi ngoại thất sinh, chưa được nhận tổ quy tông, tạm thời không động đến việc lời nàng ta nói có lý hay không, trong trường hợp này, nàng ta đều không có tư cách nói chuyện!

Ninh thị cũng không nhẫn nại với nàng ta giống Tiết Thần, híp mắt, bình tĩnh lên giọng trả lời một câu:

“Không làm thiếp, còn muốn làm đích thê phải không? Nàng ta không xứng!”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thiều Hoa Vì Quân Gả

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook