Trang Chủ
Tiên hiệp
Thiên Tuyết
Chương 2

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tư Đồ Hách ánh mắt mơ màng nhìn phía ngoài cửa sổ, lại là một mùa động tuyết rơi đầy trời, tựa như hình ảnh Kiều Tuyết trong tâm trí. Lúc này cửa bị đẩy ra, một nữ tử ôm đàn tỳ bà đi đến. Tư Đồ Hách nhìn nàng, nàng vừa thấy hắn, mặt đỏ lập tức cúi đầu.

“Vương gia, có thể nào nguyện ý nghe tiểu nữ tử đàn một bản?” Tử Lăng hạ thấp người nói. Nàng không dám nhìn hắn, ma ma nói Vương gia này tâm tình không tốt phải hầu hạ cẩn thận. Hỏi ma ma vì cái gì hắn đến nơi này lại không cần cô nương? Ma ma nói hắn tới nơi này chỉ vì hoài niệm cố nhân. Nàng trước còn đang nghĩ hắn là người trọng tình nhân thế nào, chính là không có nghĩ đến hắn khí phách bức người, tuấn tú như thế.

Tư Đồ Hách không nói gì, chính là ngửa đầu lại uống cạn một chén. Tử Lăng thấy hắn không cự tuyệt, ôm tỳ bà ngồi xuống đối diện trước tấm bình phong. Đôi ngọc thủ nhẹ phủ lên tỳ bà, từng ngón trắng nõn mảnh khảnh nhẹ nhàng mà khẩy lên dây cung. Một âm sắc dễ nghe liền suất hiện quanh quẩn trong gian phòng. Tư Đồ Hách tay cầm chén rượu hơi hơi chấn động. Âm nhạc này giống như rút đi linh hồn của mình, như ái nhân ngay tại trước mắt, có thể với tay đến. Lúc này, Tư Đồ Hách cảm giác tâm mình đã muốn đi theo Kiều Tuyết đến phương xa.

Hoàn tất một khúc, Tư Đồ Hách cảm giác hai ngày qua lần đầu tiên nhẹ nhàng như vậy.

“Ngươi tên là gì?” Tư Đồ Hách nhìn người trước mắt. Áo choàng lông màu trắng, áo vải phấn hồng, tóc mai hai bên buông xõa, ánh mắt trong veo như nước, đôi môi đỏ au. Có lẽ là son mới hồng như vậy, tuy rằng không có thể cùng Kiều Tuyết tranh khí chất, nhưng cũng rất được.

“Tiểu nữ là Tử Lăng.” Tử Lăng đứng lên hạ thấp người hồi đáp.

“Ban thưởng cho ngươi.” Tư Đồ Hách để một tấm ngân phiếu ở trên bàn.

“Tạ Vương gia.” Tử Lăng lại hạ thấp người. Trong lòng có chút thất vọng. Nhưng chính nàng cũng không hiểu được mình mong chờ điều gì.

Tư Đồ Hách ly khai Điệp Ảnh lâu, ở trên đường lang thang vô mục đích, tùy tay mua chút hoa quế cao, bất tri bất giác đi tới cửa nhà. Gia đinh thấy chủ tử đã trở lại, vội vàng xuất môn nghênh đón, tiếp nhận hoa quế cao trên tay chủ tử liền đi theo vào trong. Tư Đồ Hách nhìn nhìn mình một thân áo trắng, lại nhìn nhìn quý tràn ngập một màu trắng, trong lòng lại nhói đau. Tuyết Nhi, ngươi đi rồi, ta nên làm cái gì bây giờ?

“Phụ thân~” Tiểu Tuyết Thiên được quản gia ôm lấy. Tiểu Tuyết Thiên đã có thể nói, tuy rằng không rõ ràng lắm.

“Ngoan, lại đây phụ thân ôm con.” Tư Đồ Hách cười tiếp nhận tiểu Tuyết Thiên, Tuyết Thiên cực kỳ giống mẫu thân, khuôn mặt tựa ngọc thạch, nếu không phải là nhi tử mình, chính mình cũng nghĩ là một nữ oa nhi.

“Phụ thân, nương ngủ thực lâu~.” Tuyết Thiên ôm cổ phụ thân ngây ngô hờn dỗi.

Tư Đồ Hách thân thể chấn động, nguyên lai Tuyết Thiên bây giờ còn không rõ chết là thế nào. Tuyết Thiên, con biết không? Chết đại biểu về sau con sẽ không còn được gặp lại mẫu thân của con, nhìn không thấy nụ cười của nàng. Nàng không bao giờ có thể đem con ôm vào trong ngực hống con ngủ nữa. Hiện tại có lẽ con không hiểu, chờ con trưởng thành, có lẽ sẽ chậm rãi quên bộ dáng mẫu thân. Ít nhất đến lúc đó dù con hiểu được ý nghĩa của từ chết cũng sẽ không giống phụ thân hiện tại thống khổ như vậy.

” Nương hiện tại mệt chết đi, để cho nàng ngủ nhiều một chút, được không? Phụ thân cùng con ngoạn.” Tư Đồ Hách cưng chiều sờ sờ khuôn mặt Tuyết Thiên. Kia trơn mềm mại xúc cảm tựa như da thịt Tuyết Nhi. Tuyết Thiên, con nhất định phải hạnh phúc, con là tài phú lớn nhất duy nhất mà Tuyết Nhi lưu lại cho phụ thân.“Phụ thân, Thiên nhi muốn ăn hoa quế cao~. Nương đang ngủ, không có người mua cho Thiên nhi~~~.” Tuyết Thiên cái miệng nhỏ nhắn ủy khuất than thở. Tay nhỏ mũm mĩn của bé còn không ngừng xoa tóc ở trên vai phụ thân đến rối bù.

“Phụ thân mua, về sau phụ thân thay Thiên Nhi mua cho con.”

Từ nay về sau, Tư Đồ Hách mỗi ngày đều tự mình trên đường đi mua hoa quế cao. Thường thường đi Điệp Ảnh lâu tìm Tử Lăng đàn một khúc, cứ như vậy nửa năm nhanh chóng trôi qua. Đó là một mùa hè nóng bức, bởi vì Tuyết Thiên đặc biệt sợ nóng. Thời tiết nóng lên, Tuyết Thiên sẽ đến tầng hầm ở, hơn nữa Tư Đồ Hách sai người đến hoàng cung lấy rất nhiều đại khối băng lại đây để đặt. Tầng hầm cũng tu sửa một lần nữa, cùng phòng ngủ quý phủ không kém bao nhiêu, mà Tư Đồ Hách cũng sẽ mỗi ngày ở cùng Tuyết Thiên dưới hầm.

Hôm nay, Tuyết Thiên đang nằm ở trên giường xem thư. Trên bàn bày ra văn phòng tứ bảo, lộ ra phía trên giấy Tuyên Thành có văn tự của tiểu hài tử. Tuyết Thiên mùa đông năm trước vừa tròn bốn tuổi, hắn hiện tại đã có thể tự mình đề bút viết tên, này làm cho Tư Đồ Hách rất cao hứng.

Tuyết Thiên nghe có tiếng bước chân, là phụ thân đã về. Tuyết Thiên cao hứng rời giường, nhưng cẩn thận nghe cũng không phải là thanh âm một người. Thẳng đến thân ảnh Tư Đồ Hách xuất hiện ở ngoài cửa, Tuyết Thiên hưng phấn mà nhào vào trong lòng phụ thân. Tư Đồ Hách cười ôm lấy Tuyết Thiên, lập tức một vị nữ nhân xinh đẹp cũng đi đến. Tuyết Thiên có chút bất an quan sát xa lạ nữ nhân, vừa nghi hoặc nhìn nhìn phụ thân mình.

“Tuyết Thiên, gọi Nhị nương.” Tư Đồ Hách một bàn tay kéo Tử Lăng đối Tuyết Thiên ở trong lòng cười nói.

“Con có nương rồi na, vì cái gì còn phải gọi nàng Nhị nương~?” Tuyết Thiên vẻ mặt nghi hoặc hỏi phụ thân mình.

“Cha biết, nhưng là nhiều nương không tốt sao? Nàng có thể chiếu cố Thiên nhi, như vậy nương sẽ không mệt đến nỗi mỗi ngày đều ngủ.” Tư Đồ Hách có chút chua xót đối Tuyết Thiên nói. Tuyết Thiên a, con còn nhỏ, cần một người mẹ yêu thương, cho con tình thương của cha là không đủ.

“Phải không? Vậy được rồi~……” Tuyết Thiên cái gì cũng không tưởng, cũng không hiểu. Bé chỉ biết là không hy vọng mẫu thân mệt như vậy, từ khi nương ngủ tới nay không tỉnh lại. Có lẽ thật sự là mệt chết đi. Tuyết Thiên hướng về phía Tử Lăng ngọt ngào cười “Nhị nương~~~”

“Oa nhi hảo ngoan.” Tử Lăng thân thiết cầm tay nhỏ bé của Tuyết Thiên. Oa nhi này bộ dạng thật xinh đẹp, nếu Tư Đồ Hách không nói cho mình biết bé là nam oa nhi, chính mình thật đúng là nghĩ là tiểu nữ oa. Nhìn bé có thể tưởng tượng ra được người Tư Đồ Hách một lòng yêu trước đây thật đẹp, nghĩ vậy, trong lòng lại nổi lên một điểm ghen tuông.

Hách vương phủ lại nghênh đón một việc vui, lần này mọi người đều biết Hách Vương gia thú phu nhân là cô nương Điệp Ảnh lâu nổi danh lừng lẫy Tử Lăng. Mọi người biết đều nói Tử Lăng cô nương bộ dạng rất được, ở Điệp Ảnh lâu bán nghệ không bán thân. Bao nhiêu nam nhân đối nàng biểu đạt ái mộ, nàng chưa bao giờ để ý tới. Hiện tại, được Hách Vương gia thú vào cửa, điều này làm cho bao nhiêu nam nhân hâm mộ ghen tị!

Đáng tiếc là, Tử Lăng vào cửa nhưng không được phong làm chính thất, mà là nhị thê. Tử Lăng không có một câu oán hận, chính nàng ngày đó buổi tối dụ dỗ Tư Đồ Hách uống rượu, lúc hắn thần trí không rõ cùng hắn giao hoan. Lúc phát hiện mình đã có mang, mới nói cho Tư Đồ Hách chuyện xảy ra tối hôm đó. Vốn tưởng rằng Tư Đồ Hách sẽ nổi giận, ngoài ý muốn là hắn cũng không phát giận, nhưng lại nói chuộc thân thú mình về, lúc ấy Tử Lăng vui vẻ đến phát điên.

Chính là thời điểmTư Đồ Hách nói cho nàng con hắn là Tư Đồ Tuyết Thiên cần một mẫu thân, nàng mới hiểu được. Nàng nghĩ việc Tư Đồ Hách yêu mình thật đáng chê cười, Tư Đồ Hách vẫn là quên không được Kiều Tuyết. Nhưng nàng vẫn cam tâm tình nguyện vào cửa Hách vương phủ, bởi vì nàng yêu Tư Đồ Hách

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thiên Tuyết

BÌNH LUẬN FACEBOOK