Thiên Tống

Chương 380: Cải cách (3)

Tả Hà

20/09/2020

Triệu Ngọc hỏi:

" Tỷ như trẫm biết Âu Dương tham ô, hoặc là dùng quyền mưu tư. Trẫm không thích quản chuyện này, còn bách quan ai nguyện ý quan tâm Âu Dương tham ô? Cứ như vậy, bầu không khí triều đình liền bị phá hỏng. Nhưng hiện tại sau khi thi hành như vậy, nếu như Âu Dương dám tham ô, tất nhiên bị Ngô Mẫn lật sổ sách, Ngô Mẫn sẽ phơi bày tội chứng tham ô của Âu Dương trước mặt quan viên triều đình, cứ như vậy, Âu Dương chỉ có thể xuống đài. Triều thần không còn là hoà hợp êm thấm, tất cả mọi người nhìn chằm chằm điểm xấu của đối phương, đây chính là thuật quyền hành đế vương, mới là chân chính anh minh."

Cửu công công suy nghĩ một hồi hỏi:

" Cứ như vậy, có thể bị người dụng tâm kín đáo lợi dụng hay không?"

" Không đâu, binh quyền nằm trong tay trẫm."

Triệu Ngọc nói:

" Còn nữa, bọn họ đối phương đều nhìn chằm chằm đối phương, đừng nói cử chỉ ngỗ nghịch cho dù là trên đường đẩy ngã một lão già, cũng sẽ bị công kích bất kính."

Triệu Ngọc và Âu Dương thương lượng, cự tuyệt cách nói hai phái Âu Dương đề nghị, mà lại chia cắt thành bốn phái. Hơn nữa còn bí mật hội kiến hai người Bạch Thời, Vương Mẫn.

Biểu đạt ý đồ cải cách triều chính. Đương nhiên, cũng không thiếu được cơ cấu giám sát, thanh nghị đại phu chính là công cụ giám sát, bởi vì thứ nhất thanh nghị đại phu thì không cách nào mua chuộc được, thứ hai, thanh nghị đại phu không có tranh giành lợi ích. Thứ ba, thanh nghị đại phu không tham gia bất kỳ phái nào.

Danh đế các đời đều tài giỏi hơn so với danh thần các đời sao? Hiển nhiên là phủ định rồi, cho dù là nhân tố nào, tài học và kiến thức của hoàng đế cũng rất khó vượt qua tất cả thần tử bổn triều.

Chỉ có điều, các thần tử ló đầu hay không ló đầu mà thôi. Triệu Ngọc đã biết rõ điểm này, biết năng lực chấp chính của mình tuy rằng tài giỏi hơn Tống Huy Tông, nhưng so với Lý Cương vững chãi, Âu Dương tiến thủ, quả thật có vẻ không bằng.

Hơn nữa bản thân bởi vì cố kỵ thanh danh hoặc là nguyên nhân khác, ngược lại còn không có dám làm gì. Sự kiện Thái thượng hoàng, nếu không phải là nàng chấp chính, Âu Dương, Ngô Mẫn người nào chấp chính cũng sẽ không ngưng chiến.

Bạch Thời ngược lại sẽ ngưng chiến hòa đàm, nhưng cũng sẽ không kéo dài quá lâu, bởi vì lãng phí quân phí tất nhiên cũng bị bọn người Âu Dương buộc tội phản đối.

Còn chuyện Tống Huy Tông, Triệu Ngọc thân phận ngược lại là khó xử lý nhất, nàng không ngưng chiến không được, nàng ngưng chiến lý do đầy đủ, người khác không dám nói nàng lãng phí quân phí, khiến cho nàng không muốn ngừng cũng chỉ có thể bất đắc dĩ ngừng.

Đây là một hình thức thăm dò của Triệu Ngọc và Âu Dương. Âu Dương mặc dù biết tiên tiến của các loại chế độ, nhưng cũng cảm thấy chưa hẳn là có thể thích ứng tình hình trong nước. Triệu Ngọc sẽ đồng ý suy yếu quyền lợi hoàng gia nhất định, không có con nối dòng có quan hệ rất lớn. Mặc dù mất đi quyền lợi nhất định, nhưng hoàng đế sẽ không trở thành tiêu điểm mâu thuẫn nữa.

Hoàng đế có phải là bạo quân hay không, và có bị lật đổ hay không không có quan hệ trực tiếp. Nếu mà như vậy, châm chích có sức ngăn chặn khởi nghĩa nông dân với hoàng đế, khiến hoàng đế không đếm xỉa đến.

Nhưng đồng thời hoàng đế lại nắm giữ binh quyền, quyền đặc xá, quyền nhận đuổi quan viên đầy đủ quyền lợi ảnh hưởng quyết sách triều đình. Mặc dù không trực tiếp tham dự quản lý chính vụ, nhưng mà nắm trong tay hết thảy.

Triệu Ngọc trả lời công hàm, tỏ vẻ đồng ý cho Âu Dương quyền điều động ba vạn cấm quân Đông Kinh, đồng thời cũng thuận theo nghị chúng, cho Âu Dương quyền giám quốc. Mặt khác cũng viết phong thư cho đảng đối lập, khích lệ bọn họ nắm bắt bím tóc Âu Dương.

...

Chu Đạt mặc dù không phải là danh tướng gì, nhưng không thể phủ nhận vẫn là tướng lãnh tương đối ưu tú, trải qua rất nhiều chiến đấu. Mộ Dung Mặc kinh nghiệm chiến đấu rất phong phú, bởi vì hắn vốn là người quân đạo Tây Bắc, cho nên đối với đặc điểm tác chiến của dân tộc du mục ở núi cao tương đối hiểu rõ.

Âu Dương ở trong triều nghị nhận được đa số phiếu tín nhiệm, ủng hộ khai chiến với Khương tộc, liền cho Xu Mật Viện quyền xuất binh, chọn Chu Đạt và Mộ Dung Mặc làm tướng, Xu Mật Viện phụ trách đạt được mục đích chiến lược của ba vạn người này.

Về phần chỉ huy quân đội như thế nào, đánh giặc như thế nào, Âu Dương ngược lại muốn can thiếp, nhưng lại bị Ngô Mẫn ngăn lại. Ngô Mẫn cho rằng đánh giặc Âu Dương là người ngoài nghề, hơn nữa thân ở ngoài ngàn dặm, khoa tay múa chân lý luận suông thì có lợi gì. Âu Dương tiếp nhận phê bình này.Chu Đạt còn chưa rời kinh, chế độ triều nghị của thanh nghị đại phu đã bày ra trước mặt mọi người. Đem hình thức triều nghị dùng chữ "Quy" để định đoạt, quan hệ giữa người chấp chính và phái khác phản đối.

Quan trọng nhất một điểm chính là, Đại Lý Tự và Ngự Sử đài đứng riêng một mình trở thành cơ cấu giám sát. Tỷ như có người tóm được khuyết điểm của Âu Dương, có thể tố cáo với Đại Lý Tự, cho rằng Âu Dương không có tư cách chấp chính nữa.

Rồi sau đó Đại Lý Tự lại cùng Ngự Sử đài ra mặt điều tra, một khi xác nhận Âu Dương không tuân theo chế độ triều nghị là có thể cưỡng chế khiến Âu Dương xuống đài, nếu Âu Dương có vấn đề ở phương dẹện khác, Ngự Sử đài chỉ có thể báo cáo đề nghị lựa chọn một lần nữa.

Chu Đạt đi rồi, dẫn dắt ba vạn cấm quân Đông Kinh trang bị đến tận răng. Âu Dương chính là đại biểu phái chủ chiến, hắn với dân tộc du mục còn có dân tộc biên cương rất thích chọn lựa biện pháp phân cách đồng hóa.

Âu Dương không cho phép bọn họ hình thành điểm tụ tập, có được tiếng nói của mình. Điểm này Ngô Mẫn tán thành, nhưng Lý Cương lại phản đối, mà Bạch Thời cùng nhau chấp chính với Âu Dương đối với cách nghĩ này của Âu Dương cũng duy trì ý kiến phản đối.

Có điều bởi vì yêu cầu chính trị, Bạch Thời ủng hộ Âu Dương, Ngô Mẫn phản đối Âu Dương. Ngô Mẫn và Lý Cương đều đang chờ chính sách Âu Dương xuất hiện vấn đề lớn, cuối cùng đem hắn lôi xuống ngựa.

Tỷ như Chu Đạt bại trận, tỷ như tộc khác khủng hoảng, đều là khả năng có thể làm cho Âu Dương xuống đài.

Lý Cương với quyền lợi không truy cầu bao nhiêu, nhưng lại rất phản đối chính sách đối với biên tộc của Âu Dương. Để thay đổi tất cả, hắn cũng chỉ có thể sau khi đoạt lại quyền lợi thay đổi chính sách.

Chuyện này khác biệt với giao thiệp cùng hoàng đế, ngươi có thể dùng đạo lý hoặc là vạn ngôn thư cảm động hoàng đế, thay đổi chính sách hoàng đế.

Lý Cương biết mình căn bản không thể nào thuyết phục Âu Dương, bởi vì chính sách Âu Dương áp dụng là nội bộ chấp chính có thống nhất nhận thức. Nếu Âu Dương làm loạn, Âu Dương rất có thể sẽ bị người mình đánh rớt đài.

Chế độ này không phải nói có là có, đây là tư tưởng Triệu Ngọc đã dự định thật lâu. Chẳng qua trước kia nhân vật đại biểu cũng không Âu Dương.

Triệu Ngọc cho rằng Âu Dương không phải là dạo chơi, chỉ là bị chính mình xử theo pháp luật, ít có thể đi triều đình.

Bản thân Âu Dương đối với làm quan, đặc biệt là triều hội cục diện phức tạp là không có hứng thú, có điều lại bị kế hoạch cải cách của Triệu Ngọc hấp dẫn.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thiên Tống

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook