Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nhưng nó mới dứt lời thì nghe Long Kình Thiên trầm giọng nói:

- Toái Tinh Chỉ!

- Toái Tinh Diệu Thế!

Chỉ thấy một ngón tay to xuất hiện, ngón tay run lên huyễn hóa ra vài dấu tay, mỗi dấu tay tựa mặt trời chói lọi xẹt qua không trung, đánh vào người mấy Lục Nhân Ngư đầm lầy đi tới.

Vài tiếng hét thảm vang lên, mấy Lục Nhân Ngư đầm lầy bắn ngược ra ngoài, đập sang bên.

Cửu Vĩ Thiên Miêu vẻ mặt giật mình nhìn mấy Lục Nhân Ngư đầm lầy, mỗi con cổ họng có một lõ máu to bằng miệng chén, cột máu xanh sậm như suối phun ồ ạt ra.

Cửu Vĩ Thiên Miêu há to mồm mèo. Nên biết những Lục Nhân Ngư đầm lầy trừ toàn thân có kịch độc ra còn một đặc điểm khác, đó là phòng ngự cực mạnh, cho dù là đối thủ mạnh hơn nó một đẳng cấp cũng khó thể phá đi phòng ngự của nó, chỉ nhìn toàn thân nó rậm rạp vảy giáp liền biết.

Nhưng Long Kình Thiên chỉ ra một chỉ.

"Nếu một chỉ này đánh vào người mình thì sao?"

Cửu Vĩ Thiên Miêu run run, nhìn Long Kình Thiên, ngập ngừng nói:

- Đại ca, cái này không lẽ là đỉnh giai võ kỹ thần cấp?

Lực xuyên thấu khủng bố, sức sát thương kinh người như vậy, ở trong lòng Cửu Vĩ Thiên Miêu chỉ có đỉnh giai võ kỹ thần cấp mới có thể.

Long Kình Thiên nghe vậy thì cười, tiếp tục bay lên, chỉ hướng Lục Nhân Ngư đầm lầy đằng trước.

- Toái Tinh Bạo!

Cùng là một ngón tay to, ánh sáng chói mắt.

Nhưng một chỉ này đánh vào ngực mấy Lục Nhân Ngư đầm lầy, khiến người giật mình là ngực chúng không có vết thương.

Cửu Vĩ Thiên Miêu ngẩn ra, chợt có tiếng nổ khủng bố liên tục phát ra từ ngực mấy Lục Nhân Ngư đầm lầy.

*Xẹt đùng xẹt đùng!*

Một chuỗi tiếng nổ, mấy Lục Nhân Ngư đầm lầy bị đánh trúng toàn thân nổ tung máu thịt nhầy nhụa, hoàn toàn biến dạng.

- Cửu Vĩ Thiên Miêu hít ngụm khí lạnh.

- Mạnh, mạnh quá, đại ca, quá mạnh!

Cửu Vĩ Thiên Miêu nhìn ra được Long Kình Thiên trừ bỏ thân thể có thể so với cường giả hoàng cấp, thực lực mặt ngoài của hắn ngang ngửa với đám Lục Nhân Ngư đầm lầy, nhưng hắn lại đánh chết chúng nó như bóp đậu hủ.

Điều này đã vượt qua sức tưởng tượng của Cửu Vĩ Thiên Miêu.

Nhưng Cửu Vĩ Thiên Miêu nghĩ tới Long Kình Thiên là 'thượng cổ đại năng' chuyển thể thì tâm lý cân bằng hơn.

Trong khi Cửu Vĩ Thiên Miêu kinh ngạc thì lại vang lên tài tiếng hét, nó kinh ngạc nhìn qua, chỉ thấy có mấy Lục Nhân Ngư đầm lầy chết dưới chỉ của Long Kình Thiên.

Long Kình Thiên cất tiếng nói:

- Đừng ngẩn người, ra tay đi!

Cửu Vĩ Thiên Miêu giật mình tỉnh táo, bay lên đứng giữa không trung, chớp mắt biến to, vuốt to như núi vỗ xuống Lục Nhân Ngư đầm lầy bên dưới.

Những Lục Nhân Ngư đầm lầy bị đập thành thịt vụn.

Mặc dù Yêu Hạch của Cửu Vĩ Thiên Miêu bị thương nặng nhưng dư sức chết chết mấy Lục Nhân Ngư đầm lầy.

Không lâu sau, Lục Nhân Ngư đầm lầy đi ra từ đáy đầm lầy đều bị Long Kình Thiên, Cửu Vĩ Thiên Miêu, một người một thú diệt sạch.

Nhưng Lục Nhân Ngư đầm lầy nằm ngã ngửa xung quanh, mùi máu thoang thoảng, đầm lầy hoàn toàn yên tĩnh.

- Đi!

Long Kình Thiên bay lên, mang Cửu Vĩ Thiên Miêu bay lên, mũi chân chạm nhẹ mặt nước, chớp mắt ra hơn trượng, chỉ vài giây đã ra khỏi đầm lầy.

Rất nhanh Long Kình Thiên mang theo Cửu Vĩ Thiên Miêu ra khỏi đầm lầy, qua mấy vùng đất bằng, lại là một đường hầm.

Khi Long Kình Thiên và Cửu Vĩ Thiên Miêu ra khỏi đường hầm thì đã trở lại đại điện Võ Thần Điện.

Long Thần đứng đó, nhìn bóng dáng Long Kình Thiên đi ra khỏi đường hầm, mắt trợn trừng, vẻ mặt không dám tin.

Long Thần nhìn trên vách tường máy biểu hiện canh giờ, yết hầu lăn lộn.

- Nửa...nửa canh giờ?

Nửa canh giờ!

Tiếp theo Long Thần mặt mừng như điên, bỗng cười phá lên.

Cửu Vĩ Thiên Miêu thấy Long Thần cuồng cười, thầm lẩm bẩm:

- Mới cách một lát mà tinh thần của tiểu tử này có vấn đề?

Chính lúc này, từ đường hầm kế bên cũng vang tiếng bước chân nặng nề.

Long Thần im bặt tiếng cười, ngạc nhiên nhìn đường hầm khác, Long Kình Thiên cũng nhìn sang.

Trong đường hầm khác, một bóng người càng lúc càng rõ ràng, chính là thanh niên áo đen. Lưng trắc nghiệm thiên phú cõng một trọng kiếm cao cỡ thân người đi ra khỏi đường hầm.

Đại điện hoàn toàn yên tĩnh.

Đột nhiên tiếng cười của Long Thần lại vang lên, lần này còn điên hơn vừa rồi, cười suýt tắt thở.

Long Thần phụ trách Thiên Tuyền phân điện hai năm qua không ai thông qua thử thách, lần này không chỉ có một người mà tới hai người vượt qua, hai tuyệt thế thiên tài chỉ mất nửa canh giờ qua vòng!

Làm sao Long Thần không vui cho được?

Đến lúc báo lên Võ Thần Điện chắc chắn Long Thần sẽ được thưởng cho phong phú.

Thanh niên áo đen đi ra khỏi đường hầm, phớt lờ Long Thần, nhìn Long Kình Thiên, trong mắt lộ rõ kinh ngạc. Thật rõ ràng trắc nghiệm thiên phú cũng không ngờ Long Kình Thiên có thể đi ra đường hầm trước cả y!

Long Kình Thiên cũng nhìn thanh niên áo đen, hắn nổi lên hứng thú với y, hắn cảm nhận được trong thân thể của y phong ấn lực lượng cường đại.

Thanh niên áo đen lên tiếng:

- Ta tên Phạm Tiêu.

Long Kình Thiên nói:

- Long Kình Thiên.

Thanh niên áo đen lặp lại:

- Long Kình Thiên.

Long Thần cười như điên đã đủ, vẻ mặt ôn hòa nói với Long Kình Thiên và thanh niên áo đen Phạm Tiêu:

- Hai vị tiểu huynh đệ, chúc mừng các ngươi thông qua đường hầm thử thách!

Biểu tình của Long Thần hiện tại và vừa rồi như hai người khác nhau.

- Các ngươi đi theo ta.

Long Thần nói tiếp:

- Tiếp theo còn cần xác nhận thân phận của các ngươi, chỉ cần không có vấn đề thì sau này các ngươi chính là đệ tử của Võ Thần Điện!

Long Thần mang Long Kình Thiên, thanh niên áo đen Phạm Tiêu đi tới một đại sảnh đại điện bên cạnh.

Chính giữa đại sảnh khắc một trận pháp phù văn hình ngôi sao.

Long Thần giải thích cho hai người Long Kình Thiên:

- Các ngươi đứng giữa ngôi sao, cứ yên tâm, trận pháp chỉ là vì kiểm nghiệm các ngươi là người của ma tộc không, không có ý gì khác.

Hai người Long Kình Thiên gật đầu. Long Kình Thiên đi hướng chính giữa ngôi sao.

Khi Long Kình Thiên đứng giữa ngôi sao thì phù văn trận sao dưới chân hắn chớp lóe vài cái, ánh sáng lóe lên rồi không có động tĩnh nữa.

Long Thần thấy vậy cười toe toét.

Long Kình Thiên bước ra, thanh niên áo đen Phạm Tiêu đứng lên, tình huống giống y Long Kình Thiên, không có gì khác lạ.

Long Thần cười toác mang tai.

Long Thần cười nói:

- Tốt, sau này các ngươi chính là đệ tử của Võ Thần Điện chúng ta. Bây giờ ta mang các ngươi đi sân trong nội điện nghỉ ngơi một chút, ngày mai sẽ dẫn các ngươi đi Tề Thiên sơn mạch báo danh.

Tề Thiên sơn mạch mới là sơn môn Võ Thần Điện mở, những phân điện chỉ phụ trách các chuyện khảo hạch đệ tử từ khắp nơi.

Cho nên hai người Long Kình Thiên được trắc nghiệm thiên phú sắp xếp nghỉ ngơi trong sân Thiên Tuyền phân điện Võ Thần Điện.

Màn đêm buông xuống.

Cửu Vĩ Thiên Miêu nói với Long Kình Thiên:

- Đại ca, tiểu tử kia có vấn đề.

Long Kình Thiên gật đầu, hắn biết Cửu Vĩ Thiên Miêu ý chỉ Phạm Tiêu.

Long Kình Thiên nói:

- Đây là chuyện của Võ Thần Điện, không liên quan gì chúng ta.

Mục tiêu làm người của Long Kình Thiên là ai không xúc phạm hắn thì hắn không phạm người, nếu là ai phạm hắn...mắt Long Kình Thiên lóe tia sáng lạnh, sát khí khiến Cửu Vĩ Thiên Miêu thấy kinh sợ chợt lóe.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full

Nhận xét của đọc giả về truyện Thiên Tôn Trùng Sinh

Avatar
jackys09:02 26/02/2017
2 con di theo cuoi cung lam` bu` nhin`. vai~
Avatar
Thy13:12 25/12/2015
Truyện kết thúc vô duyên!dịch còn sai sót,thiếu nhiều đoạn.Đôi lúc đọc thấy lủng củng.
Avatar
Nguyễn Thị Lệ Thủy12:07 14/07/2015
truyện hay ghê, nhưng chỉ có cái là hơi ít
Avatar
Huy Trần11:04 05/04/2015
hoàng long chân nhân dị giới du tại sao lại không ai dịch nhờ?
Avatar
nguyen van danh17:01 23/01/2015
truyen thieu logic
Avatar
no biết18:11 26/11/2014
hay quá, rồi có thêm phần nữa thì hay]
Avatar
hai15:11 19/11/2014
hay....ma hoang duong qua
Avatar
thanh14:08 29/08/2014
up nhanh lan ad ui!
Avatar
shin10:08 15/08/2014
đang hay, up nhanh len ad
Avatar
bing14:07 20/07/2014
tác giả còn bộ hoàng long chân nhân dị giới du cũng hay lắm mà không ai dịch drop mất

BÌNH LUẬN FACEBOOK