Thiên Thiên

Chương 34

Dearfairy

07/09/2020

Người đàn ông rút ngón tay của mình ra, lỗ nhỏ lập tức trống rỗng ngứa ngáy, Tống Chỉ ra lệnh cho cô: “Lẳng lơ cho ông xã xem, nếu không ông xã mặc kệ em cả đêm.”

Gậy sắt cọ xát vài cái lên ᘻôиɠ thịt, ý tứ rất rõ ràng, nếu không õng ẹo tạo dáng cho anh vui vẻ, thì đêm nay anh sẽ không làm.

Quân Thiên lung tung lắc đầu, mái tóc dài xõa đầy đất, dáng vẻ muốn bao nhiêu đáng thương thì có bấy nhiêu đáng thương.

Cô thật sự không làm được, quá xấu hổ.

Tống Chỉ than một tiếng trong lòng, đè sát người cô, đôi chân đang gác trêи vai anh bị anh dùng lực ấn xuống, cẳng chân gần như ép sát vào ngực, cô chưa bao giờ biết, thì ra là thân thể của mình có thể bị ép cong đến mức này.

Tống Chỉ cầm hai bàn tay nhỏ của cô phủ lên thứ mềm mại như màn thầu kia, bốn bàn tay cùng nhau xoa nắn âu yếm cặp иɦũ ɦσα trắng nõn.

“Cũng không biết cả ngày đang xấu hổ cái gì, ngoại trừ ông xã ra, có ai khác nhìn thấy dáng vẻ ɖâʍ đãng này của bé cưng đâu.”

Cảm giác của Thiên Thiên lúc này đều tập trung lại trêи hai иɦũ ɦσα, tên đàn ông gian xảo này hiểu rõ thân thể của cô như lòng bàn tay, không ngừng làm loạn trêи ngực, hết xoa rồi lại nắn, cán gậy hung ác còn để ở miệng huyệt như hổ rình mồi, cho dù không nhìn thấy, trong đầu cũng không tự chủ được mà hiện ra hình ảnh ɖâʍ loạn kia.

Thật sự quá ɖâʍ đãng, thiếu nữ không chịu nổi kϊƈɦ thích, thân thể hơi run lên, quy đầu đang chống trêи miệng huyệt độ nhiên bị xối ướt.

Một tiếng cười gợi cảm nặng nề phát ra từ cổ họng người đàn ông, bé cưng của anh, thế mà còn chết không chịu thừa nhận mình là một con bé ɖâʍ đãng, anh lại muốn dạy dỗ cô thêm mấy ngày nữa, để đảm bảo sau này thấy được gậy thịt của anh thì cô sẽ chủ động tách chân ra mà ngồi lên.

Tống Chỉ để hai tay cô đỡ lấy cặp иɦũ ɦσα đã sớm sung huyết cứng lên của mình: “Tự mình nắm chặt, lát nữa ông xã không rảnh mà đi xoa cho em đâu.”

Nói xong duỗi thẳng eo, từng cánh tay cuốn chặt lấy đùi ngọc của cô, đẩy mạnh vòng eo tráng kiện về phía trước một cái, cắm vào lỗ nhỏ đã sớm giàn giụa ɖâʍ thủy của cô, anh không khỏi rêи lên một tiếng sảng kɧօáϊ.

“Bé cưng, nhớ rõ đêm nay phải phun nước thật nhiều đó, còn một tá qυầи ɭσ"ȶ chờ ɖâʍ thủy của em đến giặt.”

Bước dạo đầu đầy đủ đã khiến ɦσα ɦuyệt đủ trơn ướt, người đàn ông hung hăng thọc vào rút ra huyệt đạo của cô, hai quả trứng dái đồng thời đập mạnh vào âᘻ ɦộ, cọ đến âm mao mềm mại thưa thớt của cô.

Quân Thiên vặn vẹo thân thể như một con rắn nước, biết rõ tối nay sẽ lại là một trận đánh không chết không ngừng, trong lòng lại sinh ra một loại dũng khí.

Dựa vào cái gì mà lần nào cũng là cô thua trước, dựa vào cái gì mà lần nào cô cũng là người bị làm đến ngất xỉu.

Đêm nay cô phải kẹp mềm cây gậy của anh, để anh không còn cách nào có thể làm loạn trong cơ thể cô được nữa.

Tống Chỉ dần dần nhận thấy được, mỗi lần ƈôи ȶɦϊ.t đâm vào, chỗ ướt nóng của cô sẽ lập tức nhanh chóng co rút lại xoắn chặt gậy thịt, ᘻút̼ rất mạnh, khiến anh nhiều lần chịu không được thiếu chút nữa là bắn vào bên trong.

Sướиɠ, quá sung sướиɠ, sướиɠ đến eo anh tê dại, muốn chết trong lỗ nhỏ của cô.

Lại nặng nề va chạm thêm mười mấy cái, hoa huyệt vẫn phản ứng hệt như cũ, anh rốt cuộc cũng nhận ra, bé cưng của anh đang tức giận, muốn giằng co với anh.

Rất tốt, dù sao anh cũng sướиɠ vô cùng, ước gì cô càng kẹp chặt hơn nữa.

“A… Ưm… Bé cưng muốn ông xã… Ưm… Bắn nhanh một chút đúng không… A… Muốn… Ah… Muốn chặt thêm một chút nữa… Ưm…”

Cô gái vừa hoảng sợ lại vừa nóng vội, cô đã dùng sức kẹp chặt lắm rồi, anh thế nhưng còn ngại chưa đủ chặt, hai gót chân nhỏ liền duỗi đến cổ của anh.

Anh muốn kẹp chặt hơn nữa đúng không, tôi bấm gãy cổ của anh luôn cho vừa!

Phương châm của Tống Chỉ là chỉ cần bà xã muốn, anh sẽ dùng toàn lực tiếp nhận, Tống Chỉ càng đẩy nhanh lực đạo đưa đẩy phía dưới, phía trêи ngưỡng cổ liên tục ɖâʍ đãng kêu

“A… A… Chân của bà xã thật lợi hại… Hai chỗ của ông xã… Ah… Đều sắp bị em kẹp hỏng rồi… Ưm ưm…”

Cút đi, ai là bà xã của anh, cô không phải, cô còn chưa đến tuổi trưởng thành đâu!

Người đàn ông đã đắm chìm trong thế giới tình ɖu͙ƈ, không cách nào tự kiềm chế được nữa.

Gậy sắt vừa thô vừa cứng gần như mỗi lần đều dùng hết toàn lực đâm vào bên trong, lúc rời khỏi lại dùng quy đầu lấp kín cửa động, âm huyệt của Quân Thiên đã bị anh làm đến giàn giụa ɖâʍ thủy, cố tình lại bị anh gắt gao chặn lại, không thể chảy ra ngoài, phía dưới dần dần trướng đến khó chịu, lại phải dung nạp thứ vĩ đại của anh, lại phải phun ra một bãi xuân thủy nữa.

Cảm thấy đã đến lúc, Tống Chỉ lấy qυầи ɭσ"ȶ mới lót xuống chỗ đang giao hợp của hai người.

“Bé cưng, giặt qυầи ɭσ"ȶ với ông xã nào!”

Người đàn ông này, sao lại ɖâʍ như vậy chứ!

Bên trong của cô toàn là nước, thân dưới của Tống Chỉ cũng đã căng không chịu được, lại là một cái đâm thọc thật sâu, cô gái dưới thân như bị điện giật, toàn thân run rẩy, bụng dưới căng chặt xoắn lấy côn thịt của anh, một luồng ɖâʍ thủy lớn chưa từng có cuồn cuộn phun ra, người đàn ông sướиɠ đến nỗi linh hồn cũng đang kêu gào, mãnh liệt ép chặt đùi cô vào ƈôи ȶɦϊ.t, trước mắt mờ đi một trận, gần như là ngay lúc bắn tinh nâng eo cô lên, lỗ nhỏ tránh được ƈôи ȶɦϊ.t thô to bắn vào trong trong gang tấc.

Đây là chút dịu dàng rất nhỏ của một người đàn ông không thích mang áo mưa lúc làᘻ ȶìиɦ với cô thiếu nữ vị thành niên.

Côn thịt rút ra khỏi cửa động bị lấp kín, từng giọt từng giọt ɖâʍ dịch rốt cuộc cũng có thể chảy ra ngoài, cuồn cuộn chảy xuống chiếc qυầи ɭσ"ȶ chữ T ở phía dưới.

Đêm còn rất dài.

Nửa tỉnh nửa mơ, người đàn ông vẫn còn đang điên cuồng đâm thọc trong thân thể thiếu nữ, từng tiếng từng tiếng rêи rỉ ɖâʍ đãng phá tan màn đêm, kϊƈɦ thích màng nhĩ của cô.

Cô bỗng nhiên nhớ đến ngày đó, trêи sân thượng trường học, các bạn cùng lớp của Quân Thiên vũ nhục cô, nói cô là một đứa câm, ngay cả việc rêи rỉ trêи giường cũng không biết.

Sở dĩ nhớ đến chuyện không quan trọng này, là bởi vì mỗi lần làm với người đàn ông này đây, anh sẽ nhận thầu phần rêи rỉ của cả hai người, tiếng sau cao hơn tiếng trước.

“A… Bé cưng… Chỗ đó của em cắn anh thật chặt… A… Sướиɠ…”

“Bé cưng… Ngủ ngon… Ưm… Ngủ đi… Ông xã tự… Ưm… Làm… A…”

______

Sau này Quân Thiên cố ý mặt dày hỏi anh tại sao lại như vậy, thằng nhãi này trả lời với cô thế này:

Sướиɠ mà không rêи, làᘻ ȶìиɦ còn ý nghĩa gì nữa.

______

Lúc đó bị làm đến không thốt lên được điều gì, Quân Thiên lần đầu tiên cảm thấy may mắn khi mình đã không hỏi như vậy, nếu không thì dựa theo cái mạch não ɖâʍ đãng của người đàn ông này, chắc chắn sẽ làm đến khi nào cô rêи thì thôi.

Mấy lời hạ lưu xấu hổ thế này, cô nghe thôi mà đã thấy không chịu nổi, nếu thật sự bắt cô rêи lên.

Đời này cũng không muốn gặp người khác nữa.

Nhưng mà khi đó cô cũng không ngờ được, mình thế mà còn có một ngày có thể mở miệng ra nói chuyện.

______

Tỉnh lại lần nữa khi ánh sáng mùa xuân ấm áp đang vây quanh, cô xoa xoa hốc mắt, trêи đỉnh đầu là tán lá xanh quanh năm của cây nhãn lồng, trêи người mặc bộ đồng phục xanh trắng xấu xí của Tứ Trung, chiếc cặp sách màu đen đặt ở bên chân cô.

Cô mơ một giấc mơ quá mức chân thật.

_______

đến cuối Thiên Thiên vẫn không nói được nha mọi người. tiện thể giải thích đoạn cuối cho những bạn nào không hiểu, nguyên chương này vẫn xảy ra, vẫn có thật nha, nhưng nó được kể lại theo giấc mơ của Thiên Thiên. Thiên Thiên đã được thả ra và đi học lại được một thời gian rồi, hôm nay mệt mỏi ngủ thϊế͙p͙ đi dưới gốc cây thì mơ thấy lần cuối hai người làᘻ ȶìиɦ

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thiên Thiên

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook