Trang Chủ
Xuyên Không
Thiên Thanh Thiển, Thả Hành Thả Luyến
Cầm Tù

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trời dần sập tối, ta ngồi ở cửa động hồi lâu, cũng gọi với lên đỉnh núi không ít lần, cuối cùng xác định gã đao sẹo đã đi rồi, hơn nữa hắn thật sự vứt ta ở chỗ quỷ quái này.

Ta bèn đứng dậy, vỗ vỗ bụi bặm trên người, rồi nương ánh chiều tà đi ra ngoài động chọn vài quả đỡ nát nhất trong đống quýt be bét kia.

Thật cẩn thận bóc vỏ quýt, thịt quả bên trong nát nhũn cả ra, có thể là ta chưa đến nỗi đói lắm, ta sờ cằm cân nhắc cả buổi cũng không dám đưa đống vàng vàng nhũn nhũn ấy vào miệng. Đợi đến lúc trời đã tối đen, ta lại chậm rãi bóc một quả quýt, cũng mặc kệ nắm trong tay chảy nước nhão nhoét, nhắm mắt nhắm mũi nuốt xuống, mùi vị cũng tạm, nên lại nuốt thêm múi nữa, lại thêm mũi nữa, thấy chừng có thể chịu được qua tối nay bèn dừng lại.

Sơn động rất tối rất đáng sợ, giường đá cũng rất cứng rất cấn, Phạm Thiên hàm lúc nào thì mới tìm tới đây?

Trưa hôm sau, gã đao sẹo kia lại tới ném lê, lại bị dập nát ra bốn năm mảnh, chỉ thấy thôi cũng hết thèm ăn rồi.

Con người ta, cứ đói bụng là dễ thất thường, văn hoa tí thì gọi là “giận đến hỏng người, nói năng bừa bãi”, còn nói thẳng ra thì là sống chán rồi phát điên.

Ta ngửa cổ chửi hắn một chặp, đại khái là mắng rằng: nhà ngươi là lợn à, ngươi ném xuống nát bấy ra như thế thì ăn làm sao? Lại nói, ta là người, không phải khỉ, sao ngươi cứ cho ta ăn hoa quả mãi thế, mặt ngươi bị chém một đao, đầu cũng bị đao chém rồi à?

Mắng xong ta xoa xoa cổ, đợi hắn nổi cơn tam bành nhảy xuống đánh ta, hai người cùng nhau một mất một còn, cá chết lưới rách…

Ai ngờ gã đao sẹo cũng rất có tu dưỡng, không thèm so đo với ta, hắn kiên nhẫn nghe ta mắng xong, giữa chừng không chen vào câu nào, cuối cùng còn hỏi ta một câu: “Mắng xong chưa? Cô muốn ăn gì? Đợi tí ta mang tới cho cô?”

Ta nhụt chí, bắt đầu nghi ngờ phải chăng hắn là Phạm Thiên Hàm dịch dung thành…

Bởi thế ta thản nhiên đáp: “Ta muốn ăn bánh bao hấp của khách sạn Lai Phúc, chút nữa ngươi ném xuống thì kiếm cái gì mà lót vào, bằng không lại nát vụn ra đấy.”

Hắn thương lượng với ta: “Có thể ăn thứ khác không, bánh bao hấp của khách sạn Lai Phúc giá không rẻ, trên người ta không có nhiều bạc vậy đâu.”

Ta xót xa từ tận đáy lòng, Phạm Thiên Hàm cũng từng bởi bạc trên người không đủ mua bánh bao hấp, bất đắc dĩ đành cùng ta lừa chưởng quỹ của khách sạn Lai Phúc, giờ ta thật cảm thấy chàng rất tỉ mỉ chu đáo với ta, nghĩ đến đó ta liền òa lên khóc.

Tiếng khóc oa oa quanh quẩn vang vọng giữa vách núi, phảng phất như một đám quạ đen bị đánh bay.

Gã đao sẹo trên đỉnh núi dường như cũng bị ta làm giật mình, nửa thân mình nhoài nơi vách núi lắc lư muốn ngã, cất cao giọng khuyên ta: “Ta nói này cô đừng khóc mà, ta đi mua cho cô được không?”

Ta chẳng thèm để ý hắn, vẫn khóc rất ngon lành.

Khóc mệt rồi, ta ngẩng đầu nhìn, gã đao sẹo đã không thấy đâu. Một mặt ta thấy mình vừa nãy tự dưng bật khóc rất chi là mất thể diện; một mặt sợ hắn ngại ta phiền sau này không đưa thức ăn cho ta nữa; mặt khác lại không biết mình lúc nào mới có thể về nhà. Ba mối lo gộp lại, càng thấy khổ sở, nhất thời lại muốn khóc, gào được hai tiếng thấy cổ họng khô khốc đau rát, bèn thôi.

Nửa chung trà sau, ta do dự không biết có nên nhặt mấy quả lê nát ấy lên ăn không, dẫu sao thì đói nhịn được chứ khát thì rất khó nhịn, ta khóc một lúc lâu, khát đến hoảng.

Đúng lúc ta đứng dậy, bước một bước sỉ nhục tới xác quả lê kia, thì chuyện quái lạ xảy ra.

Một con chim.

Một con chim lớn.

Một con chim lớn không biết tên.

Một con chim lớn có một chân được buộc một cái lồng.

Một con chim lớn có chân buộc một cái lồng, trong lồng còn bốc hơi nóng ra ngoài.

Một con chim lớn có chân buộc một cái lồng, trong lồng còn bốc hơi nóng ra ngoài, hơi nóng làm chân nó liên tục co giật.

Con chim lớn hạ xuống ở cửa sơn động, từ ngoài vọng vào tiếng gã đao sẹo: “Này, bánh bao cô muốn, mau gỡ xuống đi, chớ làm bỏng thần điêu của ta.”

Ta vội đi qua gỡ bánh bao trên người con chim điêu kia xuống, gỡ xong liền nhân cơ hội ôm lấy cổ chim điêu không buông, đây là lần đầu trong đời ta thấy chim điêu, tốt xấu gì cũng phải ôm một cái.

Điêu đại ca rất ngoan, quay cổ cọ cọ lên đầu ta, cọ cho ta một đầu toàn lông chim.

Ôm một lúc, ta không chịu được phải buông tay, quả thật là mùi chim trên người nó quá nặng, khó ngửi.

Ta vừa lui lại, một tiếng huýt sáo lanh lảnh vang lên, Điêu đại ca vỗ cánh bay lên, quạt cho ta đầy miệng là điểu phong.

Ta bê lồng bánh bao ngồi ở cửa dộng, nhấm nháp bánh bao nóng hổi đã lâu không gặp, cất tiếng hỏi gã đao sẹo phía trên: “Nó là chim điêu ngươi nuôi à?”

“Ừ.”

Ta vô cùng thất vọng, trong chuyện xưa người nuôi điêu là tuyệt thế tuấn nam Dương Quá. Mà gã đao sẹo này chỉ giống Dương Quá duy nhất ở điểm là bị đao chém, chỉ là Dương Quá bị ở tay, gã này bị ở mặt. Quả nhiên mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, đồng dạng bị đao chém, chỗ hứng phải khác nhau cũng quyết định dung nhan khác nhau…Ông trời có vẻ ưu ái Dương Quá hơn.

Ta ngửa đầu thì thấy gã đao sẹo ngồi cạnh vách núi, đong đưa hai chân, mà Điêu đại ca đậu bên cạnh hắn. Ta nhìn không rõ lắm, bèn tự vẽ ra trong đầu cảnh người và điêu thâm tình nhìn nhau, cũng có vẻ tình sâu như biển.

Ta ăn xong hai cái bánh bao, lại thấy miệng khô khốc, bèn kêu lên: “Này, đao sẹo, ta khát.”

Hắn tháo túi nước bên hông ném xuống.

Ta ăn no uống đủ xong, thấy hắn vẫn ngồi ở vách núi, trước sau đắn đo hành vi cử chỉ của hắn, thấy hắn cũng không phải loại tội ác tày trời gì, nếu giao lưu với hắn một chút, không chừng sự tình vẫn còn dàn xếp được.

Thế là ta bắt đầu hét lên bát chuyện: “Chim điêu ngươi nuôi có tên không vậy?”

“Có.”

“Tên gì?”

“Thần Điêu.”



Ta ngẩng đầu nhìn trời, mây trắng bay bay, nắng trời ấm áp.

Rốt cuộc là tại sao? Nói cho cùng thì đặt cái tên khó đến nhường nào? Sư phụ sao phải gọi Cổ Nhân? Kiếm pháp sao phải gọi là Một Bộ kiếm pháp? Sâu lông sao phải gọi là đại hiệp? Họa mi sao phải gọi là quạ đen? Đời người, sao lại không nghiêm túc đến thế chứ?

“Này, chừng nào ngươi mới thả ta về?” Ta ngẫm nghĩ rồi vẫn hỏi: “Ta không thù không oán với nhà ngươi, rốt cuộc là ngươi bắt cóc ta làm gì?”

Ta rống xong câu ấy, nghe tiếng mình quanh quẩn trong sơn cốc một hồi, phát mệt, lại nói tiếp: “Ngươi xuống đây nói chuyện được không? Cứ hét lên thế này ta mệt lắm.”

Sau một lúc lâu, con chim điêu kia đột nhiên bay xuống, gã đao sẹo ngồi trên lưng nó, Thần Điêu rõ ràng là bị hắn đè đến đầu óc mơ hồ.

Gã đao sẹo luống cuống trèo xuống khỏi thần điêu, ta trợn to mắt nhìn hắn, trong lòng cực kỳ ảo não, nếu biết thần điêu có thể chở được người, lúc nãy kiểu gì cũng không buông tay mới phải.

Gã đao sẹo thản nhiên bắt chuyện với ta: “Cô muốn nói gì với ta?”

Ta nói: “Sao ngươi bắt cóc ta?”

Hắn đáp: “Được người nhờ.”

Ta nói: “Ai?”

Hắn đáp: “Không thể nói.”

Ta lại hỏi: “Ngươi không phải đến tìm Tiêu Tử Vân và Đoạn Triển Tu trả thù à? Hay chính bọn họ sai sử ngươi?”

Hắn vội vàng nói: “Không phải.”

Ta nhìn hắn chằm chằm, hắn lại đỏ mặt lên, ngay cả vết sẹo cũng hiện lên màu hồng nhạt.

Ta sửng sốt, kiểu đỏ mặt thô tháp này, lại khiến ta không cách nào oán giận hắn nữa. Ta thở dài một cái: “Ngươi có quan hệ gì với Tiêu Tử Vân?”

Hắn gãi đầu, “Ta không biết cô ta.”

Ta cũng không hiểu nữa, trừ Tiêu Tử Vân ra, còn ai ăn no rửng mỡ rồi gây khó dễ cho ta chứ? Mối nghi hoặc khó giải làm ta cũng gãi đầu theo hắn, chẳng là ta vừa gãi, hai cái lông chim thủng thẳng hạ xuống, làm ta hắt xì hai cái, rất chi là chật vật.

Gã đao sẹo kia lại bật cười, nói: “Thần Điêu gần đây hơi ốm, cứ rụng lông suốt.”

Ta chẳng thèm quan tâm tới tình hình sức khỏe con điêu ấy, hỏi vội: “Ngươi muốn giữ ta ở đây bao lâu nữa? Người nhà ta sẽ lo lắng, nhất là tướng công ta và Bảo nhi, Bảo nhi sẽ khóc đấy, mà tướng công ta, chàng nắm binh quyền trong tay, nếu nổi giận không biết sẽ làm chuyện bất hảo gì đâu, ta thấy ngươi vẫn nên thả ta về là hơn, ta về rồi sẽ nói rằng tự ta ham chơi, đi ra ngoài lạc đường, ta cũng thường làm loạn, bọn họ sẽ tin ta.”

Hắn nghĩ nghĩ rồi đáp: “Người đó bảo ta thả cô, ta sẽ thả cô.”

Thấy ta hằm hằm nhìn hắn, hắn lại tiếp: “Yên tâm, ta sẽ đối đãi cô thật tốt.”

Tốt cái đầu nhà ngươi.

Ta than thầm trong bụng, xem ra đạo lý là nói không thông rồi, vì vậy ta vung tay lên, ngân châm vụt vụt bắn ra.

Hắn chẳng thèm liếc ta lấy một cái, nghiêng mình né đi, ngân châm đánh lên vách đá, đing đang rơi xuống.

Ta bắn tiếp một loạt ngân châm, lần này hắn nhấc tay, ngân châm đến trước mặt hắn không hiểu sao chậm lại, cuối cùng rớt xuống ào ào.

Ta lại vung tay định phóng tiếp ngân châm, nhưng tay vừa sờ, phát hiện trong ống áo đã không còn ngân châm nữa, giãy dụa một hồi, vẫn thấy nếu ngồi xổm xuống nhặt ngân châm đang vãi đầy đất kia thì quá mất mặt, đành phải thôi.

Hắn thấy ta dừng lại, liền mỉm cười: “Cô sư thừa Cổ lão tiền bối?”

“Không sai.” Ta ngẫm nghĩ rồi nói tiếp: “Nếu ngươi đã quen biết sư phụ ta, vậy nể mặt sư phụ ta, không bằng ngươi thả ta ra, nếu không sư phụ ta biết được ngươi cầm tù ta, tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi.”

Hắn chẳng có lấy một tí ti kinh sợ nào, ngược lại thản nhiên đáp: “Nếu đúng là vậy, với sự kính trọng của ta với Cổ lão tiền bối, ta cam lòng chết dưới tay ông ấy.”

Ta bực bội còn hơn tú tài gặp phải binh, mẹ nó, ta gặp phải một kẻ điên.

Đôi bên đều im lặng hồi lâu, rồi gã đao sẹo nói: “Ta đi đây, tối cô muốn ăn gì? Ta nghĩ cách tìm đến cho cô.”

Ta nghĩ một lát, đáp: “Ta muốn ăn thịt kho đầu sư của Bảo nhi nhà ta làm.”

Hắn lắc đầu: “Cô định cho ta tự đưa lên cửa sao?”

Ô, không ngốc nhỉ.

Ta bèn nói: “Vậy ngươi tiếp tục trộm bánh bao hấp đi.”

Hắn trèo lên lưng Thần Điêu, Thần Điêu cật lực vỗ cánh bay lên…

Đến bữa tối, ta ngồi dựa lưng ngủ gật, Thần Điêu phành phạch đáp xuống, ta đi lại gỡ lồng bánh bao, xong rồi trèo lên lưng Thần Điêu. Nó lắc hai cái quăng ta xuống, ta không cam tâm, lại trèo lên, nó lại quẳng xuống. Cứ thế vài lượt, ta mệt đến độ nằm úp trên đất thở phì phò. Thần Điêu kêu dài một tiếng, nghẹo đầu liếc ta một cái đầy khinh bỉ, rồi vỗ cánh bay đi.

Ta giận sôi gan tím ruột, bản nữ hiệp hôm nay, hôm nay lại bị một con nghiệt súc “sống sắc sinh hương” khinh bỉ!

Bảo nhi mấy ngày gần đây rất xui xẻo, đầu tiên là lúc nấu ăn thì cắt phải tay; lúc sau ăn vụng điểm tâm thì bị cô gia bắt gặp, thế là tự làm mình bị nghẹn; tiếp nữa là quần áo tiểu thư mới sắm cho nàng bị chuột cắn mấy lỗ; quỷ dị nhất là, mỗi lần nàng ra ngoài chơi một mình, luôn có một người đàn bà lén lén lút lút đi theo nàng.

Bảo nhi từng cho bà ta tiền, bà ta cũng cầm rồi. Nhưng mà lần tới một mình ra ngoài, phát hiện bà ta vẫn đi theo.

Thế nên Bảo nhi quyết định phải nói chuyện tử tế với bà ta một lần, cần phải cho bà ấy hiểu rõ rằng nàng không hề có ý định gả cho con trai bà, hoặc là nàng đã hết tiền cho bà ấy rồi.

Hôm nay Bảo nhi mặc bộ đồ mới có hai cái lỗ nơi khuỷu tay, nói với tiểu thư nàng muốn ra ngoài giải quyết tí việc, tiểu thư rất muốn đi theo, nhưng cô gia không cho, chủ yếu là vì lần trước tiểu thư đi với nàng đã lỡ tay đánh Liễu Quý Đông ra muôn hồng nghìn tía.

Bảo nhi đi qua hai con đường vẫn không thấy người đàn bà quái đó đâu, trong lòng vô vàn thất lạc, giống như nghệ kỹ đã quyết tâm bán thân rồi, mà chờ dài cổ cũng chẳng thấy ân khách đâu.

Bảo nhi lại lượn qua hai con phố nữa, quả không thể kéo được ân khách tới, đành phải tới khách sạn Lai Phúc ăn bánh bao.

Nàng vừa mới ăn hai cái, người đàn bà quái đó lại tới, ngồi cách nàng hai bàn, nóng bỏng nhìn sang.

Bảo nhi trù trừ một lát, rồi vẫn tới ngồi trước mặt bà ta, nói: “Bà cứ đi theo ta làm gì thế?”

Bà ta ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng, những vết nhăn năm tháng trên mặt đong đầy thê lương, bà nói: “Con khỏe chứ?”

Bảo nhi gãi gãi đầu, có chút lúng túng: “Ta rất khỏe nha. Bà đừng khóc, chưởng quỹ của khách điếm này biết ta, nếu ông ta nói với tiểu thư ta vô cớ làm bà khóc, tiểu thư sẽ đánh ta đó.”

Bà ta lấy tay che miệng lắc đầu, nhưng vẫn phát ra tiếng khóc thút thít.

Bảo nhi không biết làm sao, đành bảo: “Ài, rốt cuộc làm sao mà bà khóc? Đừng khóc nữa, bà khóc trông xấu lắm đó.”

Tiếng khóc của bà lão dừng lại, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, Bảo nhi trong bụng hình dung biểu tình của bà ta là, kinh ngạc như trông thấy hòa thượng và ni cô bái đường thành thân vậy.

Bà lão buông bàn tay che miệng, thở dài một hơi, nói: “Con có muốn biết thân thế của mình không?”

Bảo nhi nhíu mày, tiện tay nhấc chén trà trên bàn rồi làm một hơi cạn sạch, “Bà nói đi.”

Bà lão có chút hoảng, nhìn chén trà chăm chăm, nước trà đó là bà vừa dùng để tráng cốc mà…

Bà ép mình đưa mắt từ chén trà dời lên mặt Bảo nhi, lại ép mình nặn ra một khuôn mặt đau khổ, rưng rưng nói: “Ta…ta…là…mẹ…con…”

Đôi mắt của Bảo nhi đảo một vòng trên người người đàn bà, rồi uyển chuyển đáp: “Ta tuy là nha hoàn của nhà giàu có, nhưng tiền lương của ta ít lắm.”

Bà ta nặn ra hai giọt nước mắt, buồn bã nói: “Đều tại mẹ không tốt, nhiều năm qua đã khiến con chịu khổ rồi.”

Bảo nhi lại nhấn mạnh lần nữa: “Tiền lương của ta ít lắm đó.” Nghĩ một lát rồi thêm một câu: “Ta không có tiền phụng dưỡng bà đâu, nên là bà đừng mạo nhận nữa.”

Bà ta bỗng vươn tay nắm chặt lấy tay Bảo nhi: “Con nghe mẹ nói, mẹ không mạo nhận đâu, mẹ thật sự là mẹ con, mười tám năm trước mẹ là đầu bài của thanh lâu Dương Châu, Vương Vô Lại, cũng là Vương phủ lão gia, cha của tiểu thư con, lúc y đi làm ăn ngang qua Dương Châu, đã từng ở lại chỗ mẹ một tháng, một tháng sau y đi rồi mẹ phát hiện ra mình đã có thai, mẹ nhờ người gửi tin cho y, lại bặt vô âm tín, cho nên sau khi ta sinh con ra liền dẫn con lên kinh tìm y, nhưng bị thê thiếp trong phủ y đuổi ra ngoài, bọn nói cứ cách vài tháng lại có nữ nhân ôm con tới tự xưng là con của Vương Vô Lại, mẹ tức giận bỏ về Dương Châu, hai tháng sau có người thục thân cho mẹ, nhưng…nhưng người đó không muốn nuôi con…mẹ lại đi kinh thành một chuyến, đặt con lại cửa Vương phủ, lúc mẹ thấy con bị tiểu thư của Vương phủ ôm vào nhà thì lòng đau như cắt…”

Bảo nhi nghiêng đầu chống cằm nghe say sưa, thấy bà ta dừng lại, vội vàng hỏi: “Thế về sau bà có gả cho người kia không?”

Bàn tay vốn định lau nước mắt của người đàn bà dừng lại lưng chừng, rồi vô lực thõng xuống: “Có gả, nhưng người đó cũng không tốt lành gì, mẹ vào nhà rồi hắn thường đánh mẹ…”

Nức nở hai tiếng rồi bà nói tiếp: “May mà lúc đó mẹ không mang con vào nhà hắn…con..con có hận mẹ đã bỏ lại con không…”

Bảo nhi lắc đầu, chớp đôi mắt to nói: “Không, không, bà là mẹ ta thật sao? Sao ta thấy bà nói không được thật cho lắm nhỉ?”

Người đàn bà giật mình, nheo mắt, hiền hậu đáp: “Mỗi câu của mẹ đều xuất phát từ tâm can.”

Bảo nhi ngẫm nghĩ nói: “Bà nói bà là đầu bài của thanh lâu Dương Châu, nhưng mặt mũi bà bây giờ rất xấu, ta thấy lúc trẻ cũng chưa chắc đã đẹp. Người Dương Châu cũng không ngu ngốc đến nỗi coi dung nhan của bà là đầu bài chứ? Với lại nếu bà là mẹ ta, lão gia là cha ta, con của hai người chắc chắn phải xấu đến nỗi nhân thần cộng phẫn ấy, nhưng bộ dạng ta lại lung linh thế cơ mà.”

Vẻ mặt hiền từ của người đàn bà run rẩy, suýt nữa thì không giữ nổi nữa, tiếp lời: “Quả thật thì dung mạo con không giống cha mẹ lắm, mẹ…kỳ thật cũng không phải đầu bài thanh lâu, mẹ là nha hoàn của đầu bài thanh lâu, Vương Vô Lại uống say rồi chòng ghẹo mẹ. Con đúng là cốt nhục của Vương Vô Lại và mẹ, không tin thì con có thể lấy máu nhận thân.”

Bảo nhi coi thái độ chắc chắn của bà ta, cũng không như nói dối, với lại nàng cũng không muốn bị chích ngón tay, bèn thở dài đáp: “Lão gia phải uống say tới mức nào à nha…”

Sau đó tiếp: “Ta tin bà được rồi.”

Khuôn mặt hiền lành của bà ta bỗng thay đổi, tức thì chuyển thành khuôn mặt ác quỷ, hung dữ nói: “Con là tỷ muội của tiểu thư họ Vương, hai người đáng ra là cùng địa vị, thế nhưng con phải khép nép hầu hạ cô ta bao nhiêu năm, cô ta cẩm y ngọc thực, còn con ngay cả quần áo cũng rách khuỷu tay, chẳng lẽ con không hận sao!”

Bảo nhi vừa vẫy tay với chưởng quỹ ra hiệu đưa một lồng bánh bao lên, vừa nghiến răng đáp: “Hận chứ, cô ấy còn mãi chẳng chịu tăng tiền lương cho ta đây.”

Người đàn bà cười lạnh, vươn tay đưa qua một bọc giấy nhỏ, nói thầm : “Đây là gói xuân dược, con thừa lúc tướng công cô ta không ở thì đổ vào thức ăn, sau đó gọi một gã gia đinh vào phòng, đến lúc cô ta thân bại danh liệt rồi Vương Vô Lại sẽ không nhận đứa con gái ấy nữa, khi đó mẹ sẽ xuất hiện tiết lộ thân thế của con, tài sản của họ Vương sẽ thuộc về hai mẹ con ta…”

Bảo nhi móc ra một gói nhỏ trong người, cười lạnh đáp: “Xuân dược của ta còn tốt gấp bội của bà, đây là do thần y bí chế, không sắc không vị, tiêu hồn phệ cốt. Ta đã xay nó thành phấn, chỉ cần hít phải là đã có thể khiến người ta bùng phát dâm tính.”

Bà ta thấy thế là mừng ra mặt: “Không hổ là con gái cưng của mẹ, vừa nãy mẹ ở gần phủ Tướng quân thấy tướng quân ra ngoài rồi, việc không nên chậm trễ, giờ con về ra tay đi.”

Bảo nhi gật đầu nói: “Ta cũng thấy việc này không nên chậm trễ, giờ bà có cảm thấy cả người khô nóng khó chịu không?”

Người đàn bà cảm thấy một luồng khí nóng chạy từ chân lên ngực, người như bị trăm vạn con sâu gặm cắn, lại giống như bị bếp lò vây chung quanh thiêu đốt, vừa ngứa vừa nóng đến lạ. Bà ta vừa kéo quần áo vừa nói: “Mày có thể đối xử với mẹ ruột mày thế ư!”

Bảo nhi cười tủm tỉm đáp: “Bảo nhi đào đâu ra mẹ ruột, Bảo nhi được tiểu thư nhặt về, tiểu thư nói cô ấy đã nhặt được bảo, vậy nên thay ta lấy cái tên Bảo nhi. Riêng ta cho rằng cái tên ấy ghê ghê buồn nôn, nhưng cũng đành nghe theo cô ấy.”

Bà ta muốn nói tiếp gì đó, nhưng miệng chỉ thốt ra được một tiếng rên rỉ.

Bảo nhi tốt bụng nói: “Ta khuyên bà mau đi tìm một gã nào đó đi, cuối phố có nhà câu lan, nghe nói trong đó có mấy tiểu quan hay nhận việc tư đấy.”

Bà ta hung dữ trừng mắt với nàng, lát sau thì chạy ào ra ngoài.

Bảo nhi ở sau giương giọng với theo: “Đừng có xuất hiện trước mặt ta nữa nha, thuốc của ta quý lắm đấy.”

Bảo nhi ăn đến mười lồng bánh bao, về tới phủ, thấy tiểu thư bị phạt chép sách gần cửa sổ, bèn dựa vào bệ cửa sổ cười nhạo: “Tiểu thư, sao cô gia lại phạt người?”

Vương Thanh Thiển chẳng thèm ngẩng đầu: “Ta thêm vài nét bút vào bức danh họa Hoàng đế tặng cho chàng.”

“Thêm cái gì vậy?” Bảo nhi hỏi.

Vương Thanh Thiển phẫn uất đáp: “Cái bức bách mã đồ gì gì ấy của chàng rõ ràng là không đủ một trăm thất mã, ta đang chán bèn thêm vào vài con.”

Bảo nhi nói: “Tiểu thư, người vẽ ngựa thì như lợn mọc lông ấy.”

Vương Thanh Thiển trừng mắt với nàng: “Em ra ngoài nửa ngày trời làm cái gì đấy?”

Bảo nhi cười ha ha: “Người quản em ra ngoài làm gì, dù sao thì cô gia cũng đâu cho người ra ngoài.”

Vương Thanh Thiển cau mũi, dùng sức hít một hơi, thét lên: “Em đi khách sạn Lai Phúc ăn bánh bao hấp! Còn không mang về cho ta ăn với! Ta phải trừ tiền lương của em! Không làm quần áo mới cho em nữa!”

Bảo nhi ợ một cái, khoát tay đáp: “Tùy người, em đi nghỉ đây, người cứ chép từ từ nhé.”

Vương Thanh Thiển giận đến đấm ngực giậm chân, hận không thể bắn cây bút lông trong tay ra đập chết nha đầu kia.

Lúc Bảo nhi nằm trên giường, nhớ lại dung mạo của người đàn bà kia, so sánh với mặt mũi của Vương Vô Lại, lại so với Vương Thanh Thiển, lòng nghĩ, may mà mình giống tỷ tỷ à nha.

Một ngày nọ, “người tiền sử” Triệu Kiền Kiền đang bu xem “ném đá hội đồng” thì phát hiện có một thứ gọi là “một trăm câu hỏi ăn ý”, thấy rất hứng thú, quyết tâm thử một lần. Vậy là vào một buổi chiều trời trong nắng ấm, uy hiếp rằng nếu không đến sẽ viết phiên ngoại cho bọn họ leo tường hết, dụ Phạm Thiên Hàm và Thanh Thiển tới khách sạn Lai Phúc.

1. Xin hỏi tên của hai vị?

Thanh Thiển : Vương Thanh Thiển.

Phạm Thiên Hàm: Phạm Thiên Hàm.

Bảo nhi: Vương Bảo Nhi

Kiền Kiền: Bảo nhi cút về ăn cơm đi!

2. Tuổi là?

Thanh Thiển : Hai mốt.

Phạm Thiên Hàm: Hai tư.

3. Giới tính là?

Thanh Thiển : Nữ.

Phạm Thiên Hàm: Nam

4. Xin hỏi tính cách của hai vị như thế nào?

Thanh Thiển: À…ngại quá không thể tự khen mình được.

Phạm Thiên Hàm: …Bình thường.

5. Tính cách của đối phương?

Thanh Thiển: Chán ngắt.

Phạm Thiên Hàm: Rất tốt.

Kiền Kiền: Đúng là hai người khó phỏng vấn mà…Tiểu S, Thái Khang Vĩnh cứu mạng…

6. Hai người gặp nhau khi nào? Ở đâu?

Thanh Thiển: Ở sân nhà ta.

Phạm Thiên Hàm: Trên đường, cái lần Bảo nhi rớt túi tiền.

Bảo nhi: Nói ra thì đúng là nhờ có em.

Kiền Kiền: Bảo nhi, Tiêu Tử Vân tới rồi!

Bảo nhi lập tức mất dạng.

7. Ấn tượng đầu tiên đối với người ấy?

Thanh Thiển: Không nhớ nữa…

Phạm Thiên Hàm: Tốt hơn Tiêu Tử Vân…

8. Thích nhất điểm nào của đối phương?

Thanh Thiển: Không biết nữa. Gả rồi tự nhiên thích thôi.

Phạm Thiên Hàm (Rốt cuộc cũng không bình tĩnh được nữa): Vậy nàng gả cho ai thì thích người đó hả!

Thanh Thiển: Theo lý thuyết thì quả vậy không sai…

Phạm Thiên Hàm: Gì cũng không thích.

Thanh Thiển: Tướng quân đại nhân ngài lại dỗi.

Kiền Kiền: Thôi…mục tiếp theo, mục tiếp theo.

9. Ghét nhất điểm nào của đối phương?

Thanh Thiển: Nhiều quy củ.

Phạm Thiên Hàm: Không quy củ.

10. Hai vị thấy mình và người kia có “tương tính”* với nhau không?

Thanh Thiển: Tương tính là gì?

Phạm Thiên Hàm: tác giả chú ý, đừng có bịa từ.

Kiền Kiền:…Tương tính là từ ngữ mạng ấy? Thôi…Không thèm so đo với cổ nhân chưa biết sự đời…

*ý chỉ sự phù hợp, ăn ý

11. Hai vị gọi đối phương thế nào?

Thanh Thiển: Thiên Hàm, trạng nguyên, Tướng quân đại nhân, tướng công.

Phạm Thiên Hàm: Thanh Thiển, phu nhân.

12. Ngài hi vọng được đối phương gọi là gì?

Thanh Thiển: Hiệp nữ!

Phạm Thiên Hàm: Tùy nàng ấy.

Thanh Thiển: Thật sao? Thiếp gọi chàng “Vương Bát” cũng được?

Phạm Thiên Hàm: Hiệp nữ có thể thử xem.

Kiền Kiền: Sắp đánh nhau rồi! Sắp đánh nhau rồi! Các vị khán giả, hãy buông nút chuột trái gian ác trong tay ra đi, để chúng ta cùng chứng kiến thời khắc mang tính lịch sử này!

Hả…không đánh à….

13. Nếu lấy động vật làm so sánh, ngài thấy đối phương là?

Thanh Thiển: Rùa đen, không lạnh không nóng.

Phạm Thiên Hàm: Chim, ồn ào.

Thanh Thiển: Thiếp biết chàng định nói là chim cùng rừng, yên tâm, có đại nạn thiếp cũng không tự bay mất đâu.

Kiền Kiền: Tố chất tâm lý thế này…có tống tới Phú Sĩ Khang vẫn sống được tốt.

14. Nếu phải tặng quà cho đối phương, hai vị sẽ tặng gì?

Thanh Thiển: Túi tiền ta tự tay thêu.

Kiền Kiền: Coi được không vậy…

Phạm Thiên Hàm: Ngân châm.

Thanh Thiển: Đúng rồi đúng rồi, rốt cuộc khi nào chàng mới tặng thiếp ngân châm? Thiếp đợi đến xoắn cả ruột rồi này.

Phạm Thiên Hàm: Tới lúc nàng không gây họa nữa.

15. Vậy bản thân ngài muốn quà gì?

Thanh Thiển: Ngân châm.

Phạm Thiên Hàm: Túi tiền nàng ấy thêu.

Kiền Kiền khóc: Tôi thấy người khác trả lời một trăm câu hỏi đều là: em là món quà tuyệt vời nhất của anh, thứ em muốn nhất là anh, ngoài em ra anh không muốn gì khác, hai người đáp lại cụ thể vậy khiến tôi chẳng có cảm giác thành tựu gì cả…

16. Có bất mãn gì với đối phương không? Thường là chuyện gì?

Phạm Thiên Hàm cắt ngang: Câu này giống câu số 9.

Kiền Kiền: Trí nhớ tốt quá ha…

17. Tật xấu của ngài là?

Thanh Thiển: Thiên Hàm, vấn đề này hình như cũng giống câu chín rồi.

Kiền Kiền: Nào có, câu này hỏi bản thân hai người, không phải của đối phương.

Phạm Thiên Hàm lạnh lùng nói: Thanh Thiển nói giống, cô có ý kiến gì?

Kiền Kiền: Đúng là giống rồi, thiểu năng quá.

18. Tật xấu của đối phương là?

Hai người kia soạt soạt bắn ánh mắt khinh bỉ vào Kiền Kiền. Kiền Kiền gật đầu: Tôi biết rồi, giống câu số chín chứ gì.

19. Đối phương làm chuyện gì sẽ khiến ngài không vui?

Kiền Kiền nức nở: Đừng nói là giống nữa nha…

Thanh Thiển: Bênh Lý tổng quản, ta nghi ngờ chàng và Lý tổng quản có quan hệ mờ ám với nhau.

Phạm Thiên Hàm: Lý tổng quản từ chức về nhà thì nàng sẽ đảm trách việc lớn việc nhỏ trong phủ nhé.

Thanh Thiển: Thiếp sai rồi.

Kiền Kiền: Thế…Phạm tướng quân, trả lời câu hỏi đi chứ.

Phạm Thiên Hàm: Học võ với Bạch Nhiên.

20. Chuyện gì mà ngài làm sẽ khiến đối phương khó chịu?

Kiền Kiền: Tôi nghĩ chắc không cần trả lời đâu.

21. Quan hệ của hai người đã tới trình độ nào rồi?

Thanh Thiển: Vợ chồng.

Phạm Thiên Hàm: Vợ chồng.

22. Lần hẹn hò đầu tiên của hai người là ở đâu?

Thanh Thiển: Hình như chưa từng hẹn hò…

Phạm Thiên Hàm: Lần xem đom đóm ấy.

23. Khi đó bầu không khí giữa hai người thế nào?

Thanh Thiển: Ta vẫn giữ ý kiến rằng chúng ta chưa từng hẹn hò.

Phạm Thiên Hàm: Nhiều côn trùng.

24. Lúc đó đã tiến triển tới mức nào?

Thanh Thiển: Trước khi chàng dẫn ta đi xem đom đóm đã hôn ta.

Phạm Thiên Hàm: Chẳng phải nàng nói chưa từng hẹn hò sao?

Thanh Thiển:…

25. Nơi hò hẹn thường xuyên đến nhất?

Thanh Thiển: Không có.

Phạm Thiên Hàm: Trong phủ.

26. Ngài sẽ chuẩn bị gì cho sinh nhật của đối phương?

Bảo nhi không biết từ đâu xông tới: Ta biết ta biết, tặng tất lụa, “la miệt sinh thần”* mà!

Kiền Kiền: tình hình cụ thể mời xem thêm —— ngã bệnh.

*la miệt: tất lụa, sinh thần: sinh nhật, có câu thơ “la miệt sinh trần”

27. Bên nào tỏ tình trước vậy?

Thanh Thiển: Chàng ấy.

Phạm Thiên Hàm không có ý kiến.

28. Ngài thích đối phương tới mức nào?

Phạm Thiên Hàm thản nhiên đáp: Sinh tử tướng tùy.

Thanh Thiển: Chàng nói nghiêm trọng thế, thiếp phải nói thế nào mới xứng đây? A! Thiếp biết rồi, sinh nhi dục nữ.

Kiền Kiền: Trình độ thành ngữ thế này….

29. Vậy, ngài yêu đối phương chứ?

Phạm Thiên Hàm: Nói thừa.

30. Đối phương nói gì sẽ khiến ngài chịu bó tay?

Phạm Thiên Hàm: Nói gì cũng khiến ta bó tay hết.

Thanh Thiển: Không cho ta bạc.

31. Nếu nghi ngờ đối phương thay lòng, ngài sẽ làm gì?

Thanh Thiển: Cắt luôn.

Phạm Thiên Hàm: Dập tắt từ khi còn trong nôi.

32. Có thể tha thứ nếu đối phương thay lòng không?

Thanh Thiển: Không.

Phạm Thiên Hàm: Có.

Thanh Thiển: Thật à?

Phạm Thiên Hàm: Nữ hiệp có thể thử xem.

Kiền Kiền: Xung quanh bỗng nhiên lành lạnh…

33. Nếu lúc hẹn hò đối phương đến muộn một tiếng thì làm thế nào?

Thanh Thiển: Đã nói chúng ta chưa hẹn hò bao giờ mà.

Phạm Thiên Hàm: Ở trong phủ, nàng ấy không ở trên giường thì ở nhà bếp, ta luôn có biện pháp tìm được nàng.

Kiền Kiền: Trên giường?

Phạm Thiên Hàm: Cô hỏi thêm câu nữa thử xem.

Kiền Kiền: Không dám–

100 câu hỏi tiến hành đến lúc đó thì Kiền Kiền đã quá mệt mỏi…quyết định giản lược…

54. Nơi lần đầu H?

Thanh Thiển đỏ mặt không đáp, Phạm Thiên Hàm nói: Ôn tuyền biên cương.

55. Cảm giác lúc đó?

Thanh Thiển đột nhiên nghĩ tới: Cô là Khương Trăn dịch dung phải không? Lần trước cô cứ mãi đuổi theo hỏi ta cá nước thân mật là gì.

Kiền Kiền: …

56. Bộ dạng đối phương khi đó?

Hai vị cổ nhân đỏ mặt, Kiền Kiền đáp thay bọn họ: Rất chi là ướt…

Phạm Thiên Hàm rút bội kiếm bên hông ra.

Kiền Kiền ôm đầu chạy trốn: Ở trong ôn tuyền sao không ướt được chứ…

71. Nếu đối phương bị côn đồ cưỡng gian, ngài sẽ làm thế nào?

Phạm Thiên Hàm bỗng nổi giận: Tác giả nhà cô mà dám sắp đặt một đoạn như thế, ta nhất định bầm thây vạn đoạn cô ra.

Kiền Kiền: Chỉ là giả thiết thôi mà…

Phạm Thiên Hàm: Giả thiết cũng không được.

100. Mời đôi tình nhân nói một câu

Phạm Thiên Hàm: Về thôi.

Thanh Thiển: Được.

Kiền Kiền tổng kết lại: Tính tò mò giết chết con mèo…sau này tôi còn muốn làm trăm câu hỏi gì đó tôi sẽ đi shi shi shi…*

*Baidu: shi là nói trại đi của chữ si (tử/chết).

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thiên Thanh Thiển, Thả Hành Thả Luyến

BÌNH LUẬN FACEBOOK