Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Phế vật thì sao? Ta có thể sống thật tốt, sống thật phấn khích.” Lam Tử Duyệt cũng không tin, lấy nàng thanh niên có năng lực của nhân loại thế kỷ 21, tại Xa Xích quốc, sống không nổi ư, có tiền có thể sai ma quỷ, chẳng qua nàng cần tìm người bảo hộ! Có bạc người nào không mò đến!

“A! Phải sống thật tốt, sống thật phấn khích, ha ha! Bị người ta ném tới Phong Diệp Lâm nguy hiểm này, chính là cái ngươi gọi là sống thật tốt, sống phấn khích!

Hiện tại đừng nói sống tốt, hiện tại chính ngươi có thể sống được hay không còn chưa biết đâu?” Vẻ mặt nữ tử tóc bạc trào phúng nói, giọng điệu càng là trào phúng khiến cho nàng có ý tưởng bạo muốn đánh nàng một cái.

“Ngươi…… Ta nói, làm người không thể ác miệng thế được không! Còn có, cái gì gọi là ta hiện tại có thể sống được hay không còn chưa biết, có ý tứ gì?” Liên quan đến vấn đề sinh tử chính mình, Lam Tử Duyệt đột nhiên không có tự tin.

“Sao! Như thế nào lại không nói nữa, vừa mới tự tin vậy mà! Hóa ra ngươi cũng sợ chết!” Nữ tử tóc bạc ngồi xuống trên ghế, nhàn nhã uống trà, cái tiểu nữ này rất có ý tứ, rất giống nàng thời điểm còn trẻ, nàng có thể từ trên người nàng ta thấy được bộ dáng tuổi trẻ của mình.

“Chết, ai không sợ a! Nhưng chết cũng phải minh bạch!” Lam Tử Duyệt nghĩ, trên thế giới này vẫn chưa có người nào không sợ chết đi! Người lợi hại hơn nữa, thì thời điểm đối mặt với tử vong, đều sẽ có cảm giác sợ hãi.

“Thân thể của ngươi bị hạ ngân độc còn thất thân, về sau đến mỗi tháng hạ độc hôm nay, ngươi đều sẽ sống không bằng chết, mà ngày ngươi bị hạ độc, vừa vặn đúng ngày hôm qua mười lăm, nếu tháng sau ngày mời lăm, độc của ngươi không được giảm bớt, ngươi chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.”

“Cái gì? Có ý tứ gì? Ý tứ của ngươi chính là nói ta đã không còn than thể thuần khiết,, còn có, ngân độc là cái gì?” Lam Tử Duyệt buồn bực, vẻ mặt không thể tin tưởng, bà nội nàng, xuyên qua đã đủ bi ai rồi, bị người ta trước giết sau vứt xác, còn vứt xác ở bên trong Phong Diệp Lâm hiểm ác này, thực sự quá đau khổ rồi.

“Ừ! Nhìn xem trên người của ngươi hỉ bào đỏ thẫm kia rách tung toé, ngày hôm qua hẳn là ngày ngươi đại hỉ đi! Nữ nhi gả chồng là ngày đại vui mừng, mà ngươi gả chồng thì lại bị người ta trước giết sau ném, tấm tắc, thật đúng là không bình thường! Nhưng gương mặt ngươi quá xinh đẹp, cũng đủ lôi kéo người ta phạm tội rồi, trách không được rơi vào kết cục như thế, cái gọi là ngân độc? Chính là trời sinh ra đã có kiếm ma bên người, cũng có thể gọi là ma, mà người cùng ngươi vừa lúc động chạm hắn cũng chính là lúc kiếm ma phát tác, ngươi giúp hắn chính là đại ân nhân, giúp hắn điều khiển ngự lực đề thân, nhưng ngươi lại thảm, rơi xuống kết cục hiện tại này.”

Vẻ mặt nữ nhân tóc bạc kiểu ngươi thực sự đáng đời, làm Lam Tử Duyệt tức giận đến nghiến răng, Lam Tử Duyệt nhắm mắt lại, bình tĩnh, bình tĩnh, hiện tại không phải thời điểm cậy mạnh, nỗ lực sống sót mới là đại sự.

Lại lần nữa mở đôi mắt đẹp sáng ngời, bình tĩnh nhìn nữ nhân tóc bạc, “Ngươi biết là độc gì, có phải có biện pháp cứu ta?”

“Đừng không biết lớn nhỏ, ngươi, gọi ta là ngươi, mà lão nương tuổi đã cao, nghe thực khó chịu.” Nữ nhân tóc bạc trừng mắt liếc nhìn Lam Tử Duyệt một cái.

“Nga! Ta đây nên gọi ngươi là gì? Nói đến tuổi, ngươi thoạt nhìn cũng không thể coi là già nha!” Lam Tử Duyệt bĩu môi, nhỏ giọng nói.

Nghe Lam Tử Duyệt nhỏ giọng nói thầm nói, trong lòng nữ nhân tóc bạc rất cao hứng: “Kêu ta cái gì? Cái này trước không vội, ta có thể cứu ngươi, bất quá? Ta Độc Tam Nương chưa bao giờ sẽ vô duyên vô cớ cứu người, trừ phi là ta và người có duyên, nếu không dù chết ở trước mặt lão nương, lão nương cũng sẽ không thèm nhìn một cái.” Nữ nhân tóc bạc tuyệt tình nói, trong mắt đẹp có tính kế.

Gì cơ, người có duyên, như vậy sao! Thế thì bà nội nàng cũng là người có duyên, người có duyên là cái khái niệm gì, thế nào mới là có duyên? Còn không phải bằng miệng nàng, đột nhiên, ánh mắt Lam Tử Duyệt sáng lên, hưng phấn nói: “Chúng ta có duyên! Có duyên chúng ta mới có thể tương ngộ, đúng hay không! Ngươi có thể cứu ta trong Phong Diệp Lâm lớn như vậy, đó chính là một loại duyên phận, đúng không! Nếu chúng ta có duyên, ngươi liền cứu ta đi!” Lam Tử Duyệt nhìn nữ nhân tóc bạc ánh mắt mang theo khẩn cầu, giọng nói cũng bắt đầu làm nũng, ai kêu nàng ta là chính nhánh cỏ cứu mạng duy nhất của nàng?

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thiên Tài Bảo Bảo, Mẫu Thân Thần Y

Avatar
Quang Thai13:08 08/08/2019
Truyện up quá chậm

BÌNH LUẬN FACEBOOK