Thiên Sư Tái Xuất

Chương 140

T H E

07/04/2021

Diệp Phùng chỉ cảm thấy một làn gió thơm thoang thoảng đánh úp lại, liền mềm mại ôm vào trong lòng, Sở Kiều Thanh hai tay câu cổ Diệp Phùng, cặp ngực mềm mại kia áp vào trong ngực, mang theo một ít làm nũng của con gái: “Thầy, thầy có biết người ta nhớ thầy nhiều như thế nào!”

Mấy đứa học trò khác của mình có cho bọn nó ba lá gan cũng không dám làm càn như vậy, nhưng chỉ có một ngoại lệ!

Học trò thứ sáu của Đế sư, yêu nữ thiên tài, Sở Kiều Thanh!

Cảm nhận được sự mềm mại trong vòng tay anh, Diệp Phùng bất lực giơ hai tay lên, “Kiều Thanh, em có thể đừng như thế nữa được không?”

“Tôi là thầy giáo của em, em cư xử như thế này còn ra thể thống gì?”

Sở Kiều Thanh ngây người nhìn anh, nhưng càng ôm chặt anh hơn: “Em không quan tâm, không lẽ học sinh không thể yêu thầy giáo sao? Chẳng lẽ vì thầy có vợ mới mà quên mất người yêu cũ rồi?”

Khuôn mặt của Diệp Phùng đầy oan uổng, trời đất chứng giám!

Cơm có thể ăn bừa bãi, nhưng không thể nói chuyện nhảm nhí!

“Em mặc kệ, thân thể của em, thầy hôn cũng đã hôn, sờ cũng đã sờ, em chính là người của thầy, thầy phải có trách nhiệm với em!”

Diệp Phùng ngay lập tức hoảng sợ, đường đường là Đế sư, bây giờ lại bày ra vẻ mặt khóc không ra nước mắt: “Cô chủ Sở à, chúng ta làm người là phải nói chuyện có lương tâm!” “Nếu không phải lần đó cứu em, tôi đã không đút thuốc bằng miệng cho em!”

Sở Kiều Thanh chu chu cái miệng nhỏ nhắn, trên mặt mang theo nụ cười quyến rũ, lông mày cong lên, “Em không quan tâm! Dù sao thân thể sạch sẽ trong trắng của em đã bị thầy vấy bẩn, thầy chính là người đàn ông của em!”

Sở Kiều Thanh chu miệng nhỏ, lộ ra vẻ bất cần!

Diệp Phùng khóc không ra nước mắt, anh thừa nhận, Sở Kiều Thanh rất xinh đẹp, cô là loại phụ nữ có thể để đàn ông bùng nổ nội tiết tố bất cứ lúc nào, nhưng đối với người phụ nữ này, anh thật sự không dám trêu chọ!

c Đế sư Diệp Phùng vang danh khắp thiên hạ, nhưng cũng có không ít kẻ thù!

Anh vẫn còn nhớ năm năm trước, khi đi dạo ở Cửu Châu, anh vô tình bị kẻ địch mai phục, trên đường chạy trốn thì tình cờ gặp Sở Kiều Thanh rời nhà trốn đi, vốn là Diệp Phùng có thể một mình trốn thoát lại bởi vì không để cho người vô tội Sở Kiều Thanh ngộ thương, cứng rắn mở ra đường máu bảo vệ cô.

Sở Kiều Thanh trúng độc suýt chết, Diệp Phùng mặc kệ thương tích của bản thân mà dùng thuốc điều trị cho cô, nhưng anh lại trì hoãn thời gian điều trị của bản thân, dẫn đến thương tích nghiêm trọng, sau cả tháng trời chăm sóc, anh khó khăn lắm mới nhặt được một cái mạng trở về!

Vốn tưởng chỉ là một phần nhạc đệm nhỏ, không ngờ một tháng sau Sở Kiều Thanh lại có thể tìm được anh, hơn nữa lấy thái độ đánh không chết đuổi không đi, cứng rắn bắt Diệp Phùng phải nhận cô làm học trò!

Diệp Phùng thực sự bất lực nên đành phải nhận cô học trò này, xếp thứ sáu trong hàng học trò của Đế sư!

Mà vị học trò xinh đẹp này đã không phụ lòng anh, bằng sự nỗ lực của bản thân, thành lập được tầng một, chỉ trong vài năm ngắn ngủi trở thành tổ chức tình báo lớn nhất nước và có tiếng trên thế giới!

Điểm khác biệt lớn nhất giữa Sở Kiều Thanh và những học trò khác là những người còn lại coi Diệp Phùng như là tín ngưỡng mà tôn kính, nhưng Sở Kiều Thanh thì lại nghĩ mọi cách muốn ăn Diệp Phùng!

Làm cho Diệp Phùng sứt đầu mẻ trán nhưng cũng không có biện pháp gì!

Thậm chí anh còn vô cùng nghi ngờ Sở Kiều Thanh nhận anh làm thầy, đó chỉ là một cái cớ, mục đích thật ra chính là muốn thân thể của anh!

Nhìn thấy bộ dạng thơ thẩn của Diệp Phùng, hoàn toàn không để ý tới cô, Sở Kiều Thanh mím môi, đôi mắt to ngấn nước trừng lớn, hai tay véo thắt lưng anh: “Sao, thầy đường đường là Đế sư, tuy rằng có thể làm thiên hạ đảo lộn mà Sở Kiều Thanh em muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn dáng người có dáng người, muốn năng lực có năng lực!”

“Lại còn ngực to, da trắng, chân dài, vừa công được vừa thủ được, giọng nói ngọt ngào, tại sao anh lại không thích một mỹ nhân tuyệt đỉnh như vậy?”

Nghe lời tuyên bố dũng cảm của cô, Diệp Phùng xuýt nữa đã ngã ngồi rồi!

Đại tiểu thư à, tốc độ lên máy của chị hình như có hơi nhanh thì phải…

Nhưng Diệp Phùng không thể không công nhận rằng Sở Kiều Thanh nói đúng, cô ấy không phải là không tốt, mà là quá tốt!

Nhiều năm như vậy, anh chưa bao giờ biết được gia cảnh của Sở Kiều Thanh, thế nhưng, dùng ngón chân cũng có thể nghĩ ra, nhà họ Sở có thể nuôi ra một cô con gái ưu tú như vậy năng lực làm sao có thể kém hơn? Lấy quyền thế hiện tại của Diệp Phùng, không phải là chưa từng điều tra về gia thế của Sở Kiều Thanh, chỉ là anh đã dùng tất cả các mối quan hệ của mình, anh cũng không thể tìm ra bất kì giọt nước nào từng lọt ra về nhà họ Sở, chuyện này nói lên được cái gì?

Nó cho thấy gia cảnh của Sở Kiều Thanh còn đáng sợ hơn anh nghĩ! Lấy quyền thế ngập trời như bây giờ, lại còn không thể chạm đến một góc của tảng băng này!

Mà Diệp Phùng là một người rất có nguyên tắc, dù sao đi chăng nữa Sở Kiều Thanh cũng là đồ đệ của chính mình, anh tự nhiên sẽ không có suy nghĩ khá!

c “E hèm! Sở Kiều Thanh, chú ý thái độ của em, tôi là thầy giáo của em đấy!”

Mà câu trả lời của Sở Kiều Thanh gần như khiến Diệp Phùng tức ói máu!

“Thầy giáo thì làm sao? Thầy không thính tình yêu thầy trò à? Vậy thầy thích cái gì? Tình yêu chủ tớ được không?”

“Người ta mặc trang phục hầu gái ngắn ngủn, ngọt ngào gọi thầy là chủ nhân, được không?”

Diệp Phùng hoàn toàn bất lực, đối với Sở Kiều Thanh anh hoàn toàn không có biện pháp đối phó!

Nhìn thấy vẻ mặt bất lực của Diệp Phùng, cái miệng nhỏ nhắn của Sở Kiều Thanh đột nhiên chu lên: “Sao? Cái này cũng không thích? Thầy à, thầy có phải không được không đấy?”

Nhìn thấy ánh mắt chắc chắn của Sở Kiều Thanh, sắc mặt Diệp Phùng nhất thời tái mét: “Này, này! Ánh mắt đó của em là có ý gì?”

“Ai nói thầy không thể? Thầy còn có thể rất lợi hại!”

Sở Kiều Thanh lắc đầu: “Em không tin “Không tin thì thử xeml”

Anh buột miệng, nhưng vừa dứt lời, Diệp Phùng đã hối hận ngay lập tứ!

c Ai ngờ nghe xong câu này, Sở Kiêu Thanh hai mắt đột nhiên sáng ngời, giơ tay muốn cởi quần áo của mình, đầu lưỡi kiêu diễm vươn ra, liếm liếm môi quyến rũ không gì sánh được: “Được! Vậy thử ngay bây giờ đi!”

Tôi thual Em thắng!

Trên mặt Diệp Phùng toát ra mồ hôi lạnh, anh nhanh chóng ngăn cản động tác kích động của cô, bộ dạng chịu thua nói: “Được rồi, tôi sợ em rồi đấy! Em rốt cuộc muốn làm gì?”

“Kết hôn với eml”

Sở Kiều Thanh cười nói.

“Đừng đùa! Bây giờ tôi đã có vợ rồi!”

“Vậy thầy có phiền khi đổi một người không?”

“Phiền!”

“Vậy thầy khi có thêm một người nữa không?”

Một người vợ nữa? Suy nghĩ một chút thì nghe có vẻ không tệ…

Mới lại Diệp Phùng, trong đầu mày đang nghĩ cái gì vậy, nếu mày dám làm chuyện này, chắc chắn Hà Tố Nghi sẽ thiến bản thân trước khi kịp hối hận!

Cộc cộc cộ!

c Ngay khi thế công của Sở Kiều Thanh càng ngày càng tăng, anh càng ngày càng không chống đỡ được, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

Diệp Phùng vội vàng thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng nói: “Ngoài cửa có người tìm em kìat”

Sở Kiều Thanh trừng anh một cái rồi nói nhỏ: “Vào đi!”

Cửa bị đẩy ra, một mỹ nhân dáng người cao gây lạnh lùng bước tới, còn không thèm cho Diệp Phùng ngay cả một cái liếc, đi thẳng về phía Sở Kiều Thanh, mở miệng nói: “Cô chủ, Triệu Công lại tới nữa rồi!”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thiên Sư Tái Xuất

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook