Thiên Sư Tái Xuất

Chương 138: “À, lại thêm một đứa nhóc không sợ chết!”

T H E

07/04/2021

Một sự căm thù sâu sắc lóe lên trong mắt Tam Hoàng, hắn tiện tay sờ một chai rượu trên bàn, sau đó đập lên đầu Diệp Phùng một cách ác độc Diệp Phùng chưa kịp nhấc mí mắt, vừa lúc bình rượu sắp rơi xuống đầu Diệp Phùng, Tam Hoàng đột nhiên cảm thấy trong tay nhẹ bằng, bình rượu của hắn đâu?

Trước khi hắn ta kịp hiểu ra, thì đột nhiên truyền tới một tiếng vang, đại não hắn truyền đến một tia sáng trong tiềm thức, máu tươi loang lổ khắp lòng bàn tay hắn ta, Diệp Phùng nhìn hắn ta mỉm cười và đưa bình thủy tinh trong tay qua: “Mày là đang kiếm cái này?”

“Tụi bây, chém chết nó cho tao.” Tam Hoàng ôm đầu, gầm lên giận dữ một tiếng Đám đàn em từ trong phòng rút vũ khí dưới gầm bàn gào thét chém tới tấp vào Diệp Phùng, khoé miệng Diệp Phùng nhếch lên, khoé mắt ánh lên tia sáng lạnh lẽo. Phải nói rằng hiệu quả cách âm của phòng riêng này khá tốt, chỉ trong vòng chưa đầy một phút, trong phòng đã trở thành một mớ lộn xộn.

Hai ba cô gái nhỏ co ro trong góc số pha run rẩy, về phần Tam Hoàng thì không quan tâm đến vết thương trên đầu, bàn tay cầm con dao dài không khỏi run rẩy, ánh mắt nhìn về phía Diệp Phùng, không che giấu nổi đôi mắt ngập tràn sợ hãi…

Vừa rồi là chuyện gì vừa xảy ra, bốn năm đàn em dao thật súng thật đã bị thanh niên trước mắt trông có vẻ gầy gò này đánh gục toàn bộ?

Không quá nhanh để hạ gục bốn hoặc năm con lợn, phải không?

Diệp Phùng đỡ Lưu Đại Hung dậy: “Cậu không sao chứ?”

Lưu Đại Hung cũng đang hoang mang trong lòng, nghe được lời của Diệp Phùng, liền biến sắc, vội vàng lắc đầu: “Không… không sao!”

“Cậu… cậu đừng qua đây!”

Tam Hoàng cả người run lên, vô thức lùi lại một bước, chỉ vào Diệp Phùng, “Thằng nhãi ranh… để tao nói cho mày biết! Bên ngoài còn có 40, 50 đàn em. Nếu mày dám lộn xộn, tao bảo đảm mày sẽ không sống được ra khỏi đây!”

“Bốn mươi, năm mươi? Nhiều tới như vậy?”

Tam Hoàng ưỡn ngực lên, nghĩ đến đám đàn em của mình như được khích lệ, âm hiểm cười nói: “Còn có thể làm sao? Mày đánh một hai đứa thì được, còn 20, 30 đứa thì sao?”

“Thắng nhóc ! Thấy mày có lòng tốt giúp người như vậy , nếu quỳ xuống dập đầu lạy tạo vài cái, tao có thể suy nghĩ thả mày đi!”

Diệp Phùng khẽ cười, “Nếu nói cho tao biết ai sai khiến mày hãm hại tập đoàn nhà họ Diệp, có lẽ tao sẽ tha cho mày một mạng!”

“Cái gì?”

“Nhóc con, mày thật ngu ngốc… Mày thật sự cho rằng hạ được vài tên đàn em thì là mạnh đến mức không coi ai ra gì sao?”

Lúc này, Lưu Đại Hung cũng nghiêng người sang nói nhỏ: “Diệp Phùng,là kẻ mạnh trước mắt đừng để bản thân bị tổn thất . Việc quan trọng nhất bây giờ là chúng ta nên rời khỏi đây trước đã!” Khóe miệng Diệp Phùng khẽ nhếch, trong mắt lóe lên một tia sắc lạnh, “Đừng lo lắng, chỉ là một lũ tép riu, dù bọn chúng có nhiều tới cỡ nào cũng không thay đổi được bản chất rác rưởi của chúng!”

Nói xong, anh ngoắc tay về phía Tam Hoàng, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, “Để cho ta xem, ngươi mạnh đến cỡ nào!”

Trên mặt Tam Hoàng ánh lên một tia tức giận, khẽ gật gù, “Nhóc con, xem như là mày dũng cảm!”

Hắn ta nói xong đẩy cửa bước ra khỏi phòng, liền nghe thấy ngoài cửa có tiếng xôn xao, Lưu Đại Hung giậm chân, “Diệp Phùng, bây giờ không phải là lúc để khoe khoang! Này!”

Tuy nhiên, sự việc đã đến mức này, nói thêm cũng vô ích, Lưu Đại Hung nhìn quanh, nhặt hai ống thép rơi trên mặt đất, đưa cho Diệp Phùng. “Chúng ta quyết liều mạng với bọn chúng! Người anh em, anh có thân thủ tốt, nếu anh có thể sống sót rời khỏi đây, hãy nói với giám đốc Hà, tôi Lưu Đại Hung không thẹn với nhà họ Diệp!”

Diệp Phùng cười khan, trong mắt hiện lên ý cười, “Chính cậu nên tự mình nói với cô ấy câu này!”

Nói xong liền mở cửa phòng, trên hành lang có rất nhiều tên côn đồ cầm gậy gộc chờ đợi.

“Đánh chết chúng nó!”

Mệnh lệnh vừa vang lên, rất nhiều tên côn đồ hung hăng , xông lên la hét!

Diệp Phùng tiếp tục bước đi, mặt không chút thay đổi, phía trước là hai thanh thép của bọn côn đồ vụt lên. Diệp Phùng bất ngờ vươn tay phải ra, nhanh như chớp, liên tiếp hai lần,đánh trúng phía dưới cánh tay bọn chúng, vẻ mặt hai tên côn đồ đông cứng lại, anh nhẹ nhàng đáp xuống đất.

Sau đó, Diệp Phùng giẫm lên thân thể của hai tên côn đồ, xem chúng như một tấm đệm, cả người nhảy bật lên, thân hình đảo ngược trên không, đầy phóng khoáng, điển trai mà tung ra ba cú đá, hành lang nhỏ hẹp, bốn năm người trực tiếp bị đá trúng.

Lưu Đại Hung đi sau lưng anh, lúc này đã ngẩn người ra, trông như goá phụ của kẻ thù, nhưng không ai có thể có được sự thương hại của Diệp Phùng, hơn nữa trong tay của Diệp Phùng không ai có thể sống sót qua một hiệp. Hơn năm phút sau, khắp sàn nhà toàn tiếng đánh đấm, la hét như đã định sẵn kết thúc cho cuộc chiến này!

Khi Diệp Phùng đi đến trước mặt T: Hoàng, hắn ta dường như chưa kịp phản ứng, cho đến khi giọng nói của Diệp Phùng vang lên: “Bây giờ, mày có thể cho tao biết tin tức mà tao muốn biết được chưa?”

Chết tiệt!

Con dao trong tay Tam Hoàng rơi xuống đất, hắn nuốt một ngụm nước bọt thật sâu nhìn xuống đám đàn em đang than khóc của mình, mặt run lên bần bật, vội vàng nói: “Đại ca, tôi sai rồi! Tôi thật đúng là sai lầm!”

“Tôi không biết, trong nhà họ Diệp cũng có một cao thủ như ngài!”

“Nếu biết trước, thì cho dù có mười lá gan, tôi cũng không dám tới tìm ngài gây sựt”

Nhìn thấy dáng vẻ khổ sở của Tam Hoàng, Diệp Phùng khẽ nhếch khóe miệng, “Nói, là ai sai khiến ngươi tới!”

Tam Hoàng ôm mặt khóc: “Diệp Thiên Linh! Anh ta đưa cho tôi một khoản tiền và yêu cầu tôi làm việc này, và… và anh ta cũng chính là người lập ra kế hoạch này.

Diệp Thiên Linh!

Có một tia sáng lóe lên trong mắt Diệp Phùng, vậy mà thực sự là anh ta!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thiên Sư Tái Xuất

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook