Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Chương 56

Phi Dực

15/10/2020

Editor: tiểu mao

Beta: Linh Phương

Nguồn: Cung Quảng Hằng

Nước mát mát lành lạnh, bên trong còn có kem tươi được đánh nhỏ vụn, bên ngoài cốc nước đẹp đẽ được bao phủ bởi một lớp sương mỏng, màu nước đá trong suốt đẹp đẽ, nước trong cốc mang màu đỏ hồng nhạt, trông cực kỳ mát lạnh hấp dẫn.

Trần Hi nhìn cốc nước một lúc, rồi lại ngẩng đầu nhìn Tưởng Dịch.

Gương mặt thiếu niên tuấn tú dần đỏ lên, ánh mắt cũng mang theo bối rối.

Nếu, nếu cô hỏi sao lại mời cô uống nước thì cậu nên trả lời thế nào?

Cậu trai tuấn tú trước giờ chưa từng đưa nước cho bạn gái bỗng thấy tay chân luống cuống, ngay khi cậu muốn lấy thêm dũng khí dưới ánh nhìn chăm chú của đôi mắt xinh đẹp kia, bỗng nghe thấy giọng nói bối rối của Trần Hi, “Sao em chỉ mua một ly?”

Tưởng Dịch:...

Tưởng Dịch câm lặng, nhìn cô gái đối diện đang nhìn mình đầy tò mò, lúc nãy Khương Noãn còn thấy hơi bực bội, nhưng giờ lại lặng lẽ dùng ánh mắt vô cùng đồng tình nhìn cậu, còn cậu dùng giọng nói đã trở nên khàn khàn hỏi lại, “Chị bảo gì cơ?”

Cậu mặc một cái áo khoác denim rất đẹp, bên trong mặc một cái áo ba lỗ, lộ ra mảng lớn xương quai xanh tinh xảo của cậu thiếu niên ngây ngô, khoe trọn cái cổ thon dài, lúc cúi đầu nhìn, gương mặt tuấn tú ấy khiến mấy nữ sinh không nhịn được tiếng kêu gào. Nhưng Trần Hi chỉ quay đầu sang, đếm mấy nữ sinh đang run rẩy khóe miệng, rồi lại quay về nói với Tưởng Dịch: “một ly không đủ đâu. Em ít nhất cũng phải mua cho tiểu Khúc một ly chứ.”

không phải tiểu Khúc là chị họ của Tưởng Dịch à?

Thế mà cậu em họ này lại quên mua đồ uống cho chị mình.

Đây là tình chị em trá hình* đúng không?

*tình chị em nhựa plastic: câu này xuất phát từ tình bạn bằng nhựa, đây là một thuật ngữ mạng, bắt nguồn từ một bình luận trên weibo “Tình chị em tốt như những bông hoa nhựa, tuy giả nhưng không bao giờ tàn phai”. Bề ngoài thân thiết hài hòa, nhưng bên trong toan tính, tranh giành danh lợi.

Trong ánh mắt Tưởng Dịch hiện lên một loại cảm xúc phức tạp.

Cậu giãy dụa một lúc, muốn nói với Trần Hi một câu “Tôi chỉ muốn mua cho cậu”.

“Hơn nữa chỉ giảng mấy bài mà thôi, chị thấy không cần phải mua nước đâu. Chị cũng không thấy khát.” Trần Hi cảm thấy Tưởng Dịch thật sự quá khách sáo, nhìn quyển vở bài tập Tưởng Dịch để trước mặt mình, nghiên cứu một lượt rồi nói với cậu, “Mấy bài này rất dễ. Em là em họ của tiểu Khúc...Tiểu Khúc đối xử với chị rất tốt, ngày nào cũng mang cho chị đồ ăn ngon. Cho nên em không cần đưa đồ cho chị đâu.” Loại tình huống như của Tưởng Dịch thì gọi là gì nhỉ? À, giống như nạp thẻ điện thoại...Khuyến mãi 100%.

Tiểu Khúc mỗi ngày đều mang cho Trần Hi rất nhiều đồ ăn ngon, Trần Hi cảm thấy giảng cho em của cô bạn cũng không to tát gì.

Hơn nữa cô cũng thường giảng bài cho mấy bạn học, chỉ cần tới hỏi bài, cô sẽ không bao giờ từ chối.

Cùng là bạn học, cô không tới nỗi keo kiệt che giấu, không hy vọng người ta giải được đề khó.

Đối với cô mà nói, học sinh thích học tập luôn đáng để cô coi trọng.

Mặt Tưởng Dịch cứng đờ nhìn tiểu Khúc, tiểu Khúc trầm lặng nhìn cậu em họ, mãi sau mới thở dài một hơi, vỗ vỗ vai Tưởng Dịch, vẻ mặt “chị thương mày lắm nhưng chị bất lực”.

cô bạn thở một hơi thật dài, trông vô cùng thương xót cho cậu em, nhưng Trần Hi lại không ngẩng đầu nhìn lấy một cái, chỉ tìm một tờ giấy trắng, nhanh chóng viết đáp án mấy đề này rồi hỏi Tưởng Dịch: “Có muốn chị giảng rõ từng bước không?”

“Muốn.” Vẻ mặt Tưởng Dịch bình tĩnh muốn tới ngồi cạnh Trần Hi, bỗng bị Khương Noãn đang cười dữ tợn siết chặt vai, nữ sinh tóc ngắn dùng biểu cảm rất đại ca liếc mắt nhìn cậu hotboy năm hai, lạnh lùng nói, “Tiểu tử, đừng cho là tôi không nhìn ra cậu muốn làm gì! Cậu dám ngồi đây thử xem!”

Đây chính là ngự tọa của Khương giáo bá, một tên tiểu tử năm hai cũng dám cướp, không sợ vào viện nằm hả!

cô nàng uy hiếp nhìn Tưởng Dịch mặt vô cảm, tiểu Khúc sợ hai đứa này đánh nhau, vội huých bả vai Trần Hi thì thầm, “Trần Hi, làm sao bây giờ?”

“Khương Noãn có bị thiệt không?” Trần Hi cũng thì thầm hỏi lại.

Tiểu Khúc lặng lẽ tính toán chỉ số sức mạnh giữa Khương Noãn và Tưởng Dịch, lắc đầu nói, “không đâu.”

“Vậy cậu lo làm gì?” Trần Hi tò mò hỏi tiếp.

Tiểu Khúc cảm thấy sắp sụp tới nơi rồi, không dám tin nhìn cô bạn xinh đẹp nhưng trái tim sắt đá này, giãy giụa nói, “Em tớ không đánh lại được đại tỷ! sẽ bị đánh chết đấy!” Chỉ nói cái nắm đấm kia của Khương Noãn, trông thì nhỏ nhưng một quyền giáng xuống quả thực có thể đánh chết người.

Vừa nghĩ tới Tưởng Dịch là người thừa kế Tưởng gia, tiểu Khúc lại nhớ tới bộ dạng liều mình che chở cho Tưởng Dịch của mẹ mình, nhất thời cảm thấy mình sắp bị mẹ đánh què chân rồi, chợt nghe Trần Hi bị tình yêu che mờ mắt nói, “Cậu yên tâm, không bị đánh chết đâu. Cậu còn nhớ Trần Đông không? Cậu ta muốn chống lại Khương Noãn, thật ra cũng chỉ bị đánh gãy mấy cái xương sườn. Khương Noãn rất biết chừng mực.” Σ( ° △°|||)

Trần Hi nghĩ tới tên đầu sỏ suýt gây ra vụ Bút Tiên khủng khiếp kia.

Tiểu Khúc tắt điện luôn.

cô bạn cảm thấy không chỉ có mình cậu em họ, ngay đến mình cũng sắp gặp phải tình tiết bị đánh gãy mấy cái xương sườn.

“Nhưng sắp vào lớp rồi.” Trần Hi nhỏ giọng lầm bầm, thấy giữa Khương giáo bá và Tưởng Dịch đang bắn tia sét đùng đoàng, vội kéo vạt áo Khương Noãn nói nhỏ, “Khương Noãn, sắp vào lớp rồi. Cậu đừng đánh nhau. Nếu thật sự muốn đánh thì hẹn nhau lúc giữa trưa đi.”

Bộ dạng cô thật lòng quan tâm đến hai vị giáo bá, động tác xách cổ áo Tưởng Dịch của Khương Noãn lập tức cứng đờ, ánh mắt hoang mang, chỉ thấy mình lại vì tên ngốc Tưởng Dịch mà đánh nhau thì đúng là đần, thế là từ từ buông tay ra.

Tưởng Dịch mím môi, liếc mắt nhìn Trần Hi một cái, ánh mắt... đau lòng xiết bao.

“Em không phải tới đây để đánh nhau với chị Khương Noãn.”

“Chị biết, em muốn hỏi chị mấy bài.” Trần Hi nhìn đồng hồ, cười với Tưởng Dịch một cái, đem các bước giải đầy đủ được viết trên giấy trắng cùng với vở bài tập đẩy tới trước mặt cậu, nghiêm túc nói, “Chị viết hết đáp án lên đây rồi. Tưởng Dịch, em bằng lòng làm một người nghiêm túc học tập, chị cảm thấy rất vui.”

Làm một người yêu học tập, một học sinh tốt, một người không lãng phí thời gian, Trần Hi cảm thấy mình không phí công cứu Tưởng Dịch, cong cong đôi mắt cười với cậu thiếu niên sắc mặt không tốt lắm, nói: “Chị thực sự rất vui vì đã cứu em.”

Gương mặt trắng nõn của thiếu niên lập tức đỏ bừng.

Cậu bỗng thấy tay chân luống cuống, cầm tờ giấy viết đầy đáp án trong tay, nhìn Trần Hi, rồi lại nhìn tiểu Khúc vẻ mặt bất ổn bên cạnh, đột nhiên xoay người xẩu hổ chạy ra ngoài.

“Tưởng Dịch, Tưởng Dịch!” Tiểu Khúc vội chết mất, cô bạn không ngờ Trần Hi lại có thể nói những điều tốt đẹp như vậy...không phải nhân vật được đặt ra là một học bá lơ ngơ à? Cái này đâu chỉ là OOC, rõ là thiết lập lừa đảo thì có!

*Bạn nào đọc bên xuyên sách thì sẽ biết, OOC là viết tắt của cụm từ Out of Character, tạm dịch là vượt ngoài tính cách, ý chỉ nhân vật đi lệch khỏi thiết lập tính cách ban đầu mà tác giả đặt ra.

Nhìn thấy Tưởng Dịch chạy như gió cuốn, thậm chí không dám quay đầu lại, bóng lưng gầy ấy đầy vẻ hỗn loạn, tiểu Khúc thật sự muốn khóc quá, đành tựa vào vai Trần Hi tuyệt vọng khóc lóc hỏi: “Trần Hi, cậu thật sự quá...” cô bạn muốn nói gì đó, nhưng nhìn ánh mắt to tròn vô tội của Trần Hi lại chẳng biết nói sao, chỉ có thể tiếp tục kêu gào, “Chỗ cậu có Kim chung tráo không?”

*Kim chung tráo là một thần công hộ thể.

“Kim chung tráo?”

“Tránh bị thương thể xác, cái loại mà giúp người ta không bị đánh gãy chân ấy.” Mẹ cô bạn đã trải sẵn cuộc sống tốt đẹp cho Tưởng Dịch, vợ tương lại của cậu chắc chắn phải là một đại tiểu thư môn đăng hộ đối.

Tuy là trước kia tiểu Khúc cũng hy vọng Trần Hi đối xử với Tưởng Dịch tốt một chút, nhưng cũng chỉ mong hai người họ nói chuyện vui vẻ không bàn tính yêu đương...Dẫu sao đầu năm nay nói chuyện yêu đương cũng không phải chuyện tội ác tày trời gì. Chuyện tình yêu đương tuổi học trò trong sáng, sau đó đến lúc mọi người trưởng thành, ai đi đường nấy, học xong thì thỏa hiệp với hiện thực khốc liệt, tình cảm đơn thuần đẹp đẽ ấy trở thành một kỷ niệm tốt đẹp khiến người ta mỉm cười mỗi lần nhớ lại...

Tiếc là tiểu Khúc từ trong ánh mắt của Tưởng Dịch thấy được một thứ đáng sợ.

Tiểu tử này không phải đang động lòng đấy chứ?

Vậy không phải cô bạn bị mẹ lôi ra đánh chết à?

“Tớ không có Kim chung tráo?” Tất cả những lá bùa của Trần Hi thật ra đều là mượn chút vận mệnh trong vận thế, không liên quan gì đến Kim chung tráo cả.

Nhưng mà nhìn tiểu Khúc khóc trông thảm thương quá, Trần Hi cũng thấy hơi lo lắng, dướn người tới sờ sờ mặt tiểu Khúc nhỏ giọng an ủi, “Cậu đừng lo. Nếu cậu thật sự lo mình bị đánh gãy chân, tớ kiến nghị cậu nên mua nẹp bảo vệ chân. Mua loại rắn chắc nhất, loại bằng thép ấy, chân của cậu chắc chắn không gãy đâu.”

cô lương thiện như vậy, tiểu Khúc cũng bị sự lương thiện ấy làm rung động, gật đầu, vỗ bàn tay Trần Hi nghẹn ngào nói: “Cảm ơn cậu nha Trần Hi.”

“Đừng khách sáo. Bọn mình là bạn bè mà.”

Khương Noãn nhìn biểu cảm chân thành của Trần Hi, hiếm khi tĩnh lặng ngồi tại chỗ, chiêm nghiệm sâu sắc về cuộc đời giáo bá của mình.

cô nàng đã thua dưới tay Trần học bá.

“Trần Hi, mẹ tớ nói muốn cuối tuần này mời cậu tới nhà chơi.” Thuận tiện bồi bổ một bữa cho Trần Hi, miễn cho cô ngày nào cũng học hành vất vả nhưng lại không dám ăn đồ ăn có dinh dưỡng, sợ thân thể không chịu nổi.

Khương Noãn thật sự cảm thấy Khương phu nhân đối xử với Trần Hi còn tốt hơn đứa con ruột này nữa, ngày nào cũng nhắc, dù Khương tổng liên quan đến vụ nữ thư ký chết tức tưởi thê thảm đầy ồn ào kia cũng không khiến bà quên mất Trần Hi. cô nàng cũng không biết đây là lần thứ mấy mời Trần Hi rồi, Trần Hi hơi do dự nhưng vẫn nhẹ nhàng nói với Khương Noãn, “Cuối tuần tớ có việc rồi.”

“Hôm nào bận cơ?” Ở cấp ba Thừa Đức, dù là năm cuối nhưng thứ bảy, chủ nhật cũng không bắt học bù. Khương Noãn quay sang hỏi Trần Hi, cô vội vàng nói, “Thứ bảy.”

Trông như hôm đấy cô có việc rất quan trọng, Khương Noãn đành gật đầu nói, “Thôi vậy. Vậy chủ nhật cậu tới nhà tớ đi. Nếu cậu cảm thấy tới nhà tớ phiền toái quá thì gọi điện thoại cho tớ, tớ bảo tài xế tới đón cậu.” cô nàng vốn cũng định mời Trần Hi, huống chi da thư ký Lý cũng tìm được rồi, mặc kệ lần này có nội tình gì thì Khương Noãn vẫn bị Trần Hi làm cảm động.

Trần Hi vẫn nhớ Khương gia đối tốt với mình, cô nàng cảm thấy rất hài lòng.

“Chủ nhật tớ cũng bận rồi.” Trần Hi cúi đầu nhỏ.

cô vặn vặn ngón tay mảnh khảnh của mình.

Giờ cô đang làm bảo vệ cho người ta, sao có thể uổng phí phúc lợi mà ông chủ cho, sap có thể cầm tiền của người ta mà cứ chạy tung tăng bên ngoài được?

cô là một bảo vệ nhỏ có đạo đức nghề nghiệp, cho nên dù rất muốn chạy tới Khương gia cảm nhận tình yêu thương tựa như người mẹ của Khương phu nhân với mình, cô cũng rất thích sự ấm áp ở nhà họ Khương nhưng cô thấy mình không thể thích làm gì thì làm được.

Công việc bảo vệ trả lương theo ngày này không dễ kiếm, cô muốn cô gắng để không thất nghiệp!

“Chủ nhật mà cũng bận? Làm gì thế?” Khương Noãn kinh ngạc hỏi.

Trần Hi ngẫm nghĩ, nhìn Khương Noãn rồi nở nụ cười đầy tự hào.

“Bảo vệ Lục Chinh.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook