Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Chương 49

Phi Dực

22/09/2020

Editor: tiểu mao

Beta: Linh Phương

Nguồn: Cung Quảng Hằng

Khương Noãn quả thật không biết nói gì.

Chỉ muốn đập Trần Hi một phát.

Trước đây không phát hiện, Trần Hi này che giấu sâu thật, đúng là tai họa!

“Ngậm cái miệng của cậu lại!” cô nàng nghiến răng lạnh lùng nói, không chịu thừa nhận mình bị cảm động rồi, nhưng vẫn hơi do dự, nghĩ đến bản lĩnh của Trần Hi bèn đè thấp giọng hỏi, “Trần Hi, cậu có thể thấy ma đúng không?”

Thấy Trần Hi gật gật đầu nhỏ trông rất thật thà, cô nàng hạ mắt hỏi tiếp, “Nếu, tớ nói là nếu ấy. Chúng ta có thể đi tìm hồn ma của thư ký Lý, sau đó hỏi xem rốt cuộc là ai giết cô ta không?”

Ít nhất cũng phải bắt được kẻ sát nhân chứ? không bắt được hung thủ thì toàn bộ bất động sản Khương thị đều cho rằng Khương tổng và vị thư ký Lý kia chắc chắn có quan hệ gì đó.

Khương Noãn phiền muộn chết mất.

cô nàng tin tưởng bố mình.

Khương tổng nói không có thì thật sự không có.

Nhưng giờ rõ ràng Khương tổng trong sạch lại chẳng có ai tin.

“không phải ai chết đi cũng biến thành ma.”

Nếu vậy thì còn cần cảnh sát làm gì? Trực tiếp mời mấy vị có mắt âm dương giỏi giao tiếp tâm linh tới cục cảnh sát tọa trấn, hiệu suất phá án ít nhất cũng phải 80% đúng không? Trần Hi suy nghĩ rồi nhẹ nhàng nói với Khương Noãn, “Kiểu chết này rất kỳ lạ, sợ là khó mà biến thành ma.”

cô không biết sau khi người ta chết sẽ như thế nào, nhưng cô cảm thấy có lẽ ý tưởng của Khương Noãn chắc khó thành. Nghe thấy cô nói như vậy, Khương Noãn mặc dù thấy thất vọng nhưng cũng không cảm thấy có gì sai, chỉ gật đầu nói, “Vậy quên đi.”

Dù trong lòng cô nàng vẫn còn hơi bực bội.

“Cậu đừng lo lắng, tớ tin tổ trọng án nhất định sẽ trả lại sự trong sạch cho bác Khương.” Huống chi cảnh sát người ta cũng cảm thấy vụ án mạng này không liên quan đến Khương tổng, dù gì thì chứng cứ ngoại phạm cũng rất rõ ràng.

Trần Hi chợt nhớ tới Đường Tống, chớp chớp mắt, cảm thấy vụ án này chắc sẽ không thành vấn đề.

Trước kia, anh tiểu Đường chính là cậu bé thông minh nhất trong tiểu khu, cái gì cũng biết, dễ dàng trả lời mọi thứ, tuy rằng chia cách nhiều năm, nhưng khi Trần Hi ngẫm lại vẫn thấy không cần phải lo lắng bất kỳ điều gì.

cô có lòng an ủi Khương Noãn, bởi vậy nên trấn an cô bạn thêm vài câu, Khương Noãn cũng biết trong chuyện này mình không giúp được mấy, tuy lo cho Khương tổng nhưng giờ ông cũng không được xem là nghi phạm quan trọng. Huống chi ả thư ký Lý này cứ như hồ ly tinh, cảnh sát cũng đang nghi ngờ cô ả chắc cũng đã quyến rũ không ít người, đặc biệt lúc thư ký Lý tử vong có điện thoại ở gần đó, danh bạ trong điện thoại đúng là vô cùng phong phú.

Khương tổng tuy bị hoài nghi trong sạch nhưng không ai nghi ngờ ông là hung thủ.

Thấy cảm xúc Khương Noãn ổn hơn rồi, Trần Hi lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, rồi lại nhíu mày.

Tuy kiến thức cô không nhiều lắm, nhưng chỉ dựa vào mấy thứ nhỏ vụn cô nghe được, cũng cảm thấy đây chắc là vụ giết người vì tình.

Nhưng sao trong vụ tình án này, hung thủ lại muốn lột da thư ký Lý?

Hay là muốn mang về, từ từ chiêm ngưỡng để lưu luyến hoài niệm một chút? Cũng không sợ ngày nào cũng đối diện với một tấm da người, bản thân dần suy sụp tới mức mất đi võ công. Hiếm khi cô thất thần vì chuyện nhà họ Khương, chẳng qua học ở đây suốt ba năm nên cũng có chút khí thế của học bá, bởi vậy tuy giáo viên phát hiện cô không nghe giảng vẫn rất tin tưởng cô, vô cùng khoan dung chịu đựng.

Đổi lại là người khác thì đã sớm bị phạt đứng hành lang từ lâu rồi.

“Trần Hi, giáo viên nhìn cậu vài lần rồi kìa.” Khương Noãn cảm thấy hôm nay giáo viên cứ nhìn về phía mình suốt, quay sang thấy Trần Hi đang mở to mắt, nhưng trong mắt không có tiêu cự, rõ ràng là đang phân tâm, cô nàng bỗng thấy kinh ngạc.

“không sao, bài tiết này tớ hiểu hết rồi.” Trần Hi bị Khương Noãn kêu vội hồi thần, nhanh chóng quay sang an ủi cô nàng.

Nhưng lời này không thể an ủi được Khương giáo bá.

Hiếm khi cô nàng chăm chú nghe giảng, thế mà nghe xong lại tưởng mình đang nghe thiên thư, nha đầu chết tiệt ngồi cạnh mình lại còn nói “hiểu hết rồi” nữa chứ.

Chớp mắt đã hết tiết, cô chủ nhiệm cũng nhanh chóng ra khỏi lớp, Khương Noãn lập tức thò tay véo má Trần Hi một phen, lúc mười phút ra chơi thì thấy tiểu Khúc mang theo gương mặt mệt mỏi bước vội vào lớp.

Trông cô bạn có phần bơ phờ, không khác gì Khương Noãn, làm người ta nghi ngờ có phải cô bạn cũng xảy ra chuyện gì rồi không. Khương Noãn quay đầu nhìn thấy, đang đắn đo thì bỗng thấy tiểu Khúc chạy thẳng đến cuối lớp, vứt cặp lên bàn rồi bắt đầu vùi đầu ngủ bù, trông như cô bạn đã thức trắng đêm không ngủ. Nhất định có điều bất thường, Khương Noãn thấy hơi lo lắng.

cô nàng là đại tỷ, lúc nào cũng bảo vệ mấy đồng bọn nhỏ dưới cánh chim của mình.

“Có chuyện gì vậy?” Sau khi học xong mấy tiết buổi sáng, thấy bạn học đều đã ra ngoài ăn trưa, Khương Noãn lúc này mới kéo Trần Hi chậm rãi bưng mấy món ăn sáng với súp canh mà hôm nay mọi người cống hiến đi đến cuối lớp.

Đây là lần đầu Trần Hi ngồi cuối lớp nên rất tò mò, bởi vì mọi người đều biết mấy vị thiên kim đại tiểu thư ngồi sau mình này đều không thể trêu vào, người bình thường rất ít khi lượn xuống cuối lớp, tránh để bọn họ nhìn mình ngứa mắt

Trước đây Trần Hi cũng là người bị bọn họ ghét ra mặt, không bắt nạt đã tốt lắm rồi, sao có thể để cho cô bước chân vào địa bàn chân chính của bọn họ chứ?

Giờ Trần Hi có thể thoải mái lượn quanh khu vực cuối lớp, cô nhìn thử, cảm thấy cũng không khác gì với mấy bàn đầu.

“Xin lỗi nhé Trần Hi, hôm nay nhà tớ không nấu cơm.” Tiểu Khúc thầy Trần Hi đi tới, cố gắng nở một nụ cười với Trần Hi.

cô bạn đã coi Trần Hi thành người bạn quan trọng nhất.

Bởi vì Trần Hi không chỉ từng cứu cô bạn mà còn cứu cậu em họ Tưởng Dịch một mạng, đối với cô bạn mà nói, Trần Hi là một người rất quan trọng.

Cho nên hôm nay không mang được đồ ăn ngon cho Trần Hi, nếu là người khác, cô bạn giải thích cũng thấy lười, nhưng người trước mặt chính là Trần Hi, cho nên cô bạn vẫn muốn giải thích đôi câu.

Thấy cô bạn mệt như vậy mà còn không quên mình, Trần Hi liền lắc đầu, cười nhẹ nói, “không sao. Chuyện nhà quan trọng hơn mà.”

cô đứng cạnh Khương Noãn thăm dò, ánh mắt quan tâm, tiểu Khúc nghe thấy Khương Noãn hỏi mình, rồi lại nhìn mấy đứa bạn bên cạnh, đành bĩu môi thở dài một hơi nói: “Mẹ tớ với cậu cãi nhau.” Nhà cô bạn thường xuyên xảy ra cãi vã, mấy nữ sinh quen thân với cô bạn đều biết, lập tức bó tay, Khương Noãn trầm ngâm rồi hỏi, “Là vì chuyện của Tưởng Dịch à?”

“Tưởng Dịch suýt chút nữa thì xảy ra chuyện, mẹ tớ tức điên lên, mắng cho cậu tớ máu cho đầy đầu.” Tiểu Khúc hoàn toàn không quan tâm, cứ thế nói ra bí mật gia đình, dù sao chút chuyện trong nhà này, người có lòng muốn biết thì đều biết hết rồi, Tưởng gia vì chuyện người thừa kế mà đã cãi nhau không biết bao nhiêu lần.

trên bàn có sữa bò, không biết ai mang tới, Trần Hi bèn rót cho tiểu Khúc một ly, tiểu Khúc cầm ly thủy tinh được đưa đúng lúc này, mỉm cười bất lực, “Đúng là khiến người ta đau đầu.”

Bố của Tưởng Dịch chính là cậu của tiểu Khúc, cũng rất nhẫn tâm, còn có đứa con riêng ở bên ngoài, trước giờ không để tâm tới Tưởng Dịch.

Tưởng Dịch suýt chết ở hung trạch, làm cho bác của Tưởng Dịch là mẹ tiểu Khúc sợ chết khiếp, nhưng trong mắt bố cậu thì lại không là gì cả.“không phải không có việc gì à?”

một câu như vậy làm dấy lên ngọn lửa chiến tranh trong gia đình, trong biệt thự Tưởng gia xảy ra trận cãi nhau banh nóc, tiểu Khúc vội đi khuyên cả đêm, sáng nay mới ra khỏi biệt thự Tưởng gia, trực tiếp tới lớp.

cô bạn nhíu mày.

Tưởng Dịch tự tìm đường chết là do cậu sai, dẫu sao cũng đâu có ai lừa cậu đi tới hung trạch.

Nhưng bố cậu thờ ơ đối với chuyện cậu suýt gặp chuyện thì đúng là quá lạnh lùng.

Chỗ nào ra dáng bố chứ?

“À.” Quả nhiên, nghe thấy là cãi cọ trong nhà thì Khương Noãn không để tâm nữa, mặt vô cảm gật đầu.

cô nàng không hỏi nữa, ngược lại bảo mấy nữ sinh mang theo cơm trưa lấy ra rồi để chung một chỗ, cùng ngồi vây quanh Trần Hi ăn trưa.

Bắt đầu từ hôm qua khi Trần học bá nói “không được lãng phí”, bảo mọi người cùng ăn cơm chung thì mấy nữ sinh đã thông minh hơn rất nhiều, chọn những món để được lâu. Cái cảm giác như đang liên hoan lớp này thật ra cũng rất mới mẻ, mấy nữ sinh không có ý kiến gì. nói cười đùa giỡn, giờ nghỉ trưa cứ thế trôi qua trong vui vẻ.

So với việc ra ngoài ăn đồ Tây, Hàn gì đó thì thú vị hơn nhiều.

“Đúng rồi, hôm qua cậu về nhà chung với Lục tổng, hắn không làm hành động gì kỳ quặc chứ?” Khương Noãn sôi nổi được một lát thì chợt nhớ tới vị Lục tổng bụng dạ khó lường kia, Trần Hi hoang mang chớp chớp mắt, nhanh chóng hiểu ra là Khương Noãn đang lo lắng, thế là cắn cắn môi lắc đầu nhìn Khương Noãn, “Cái gì cũng không có. Lục Chinh là người tốt, chính nhân quân tử.”

cô cảm thấy Khương Noãn không cần phải nghi ngờ Lục Chinh, dù gì anh cũng là người đàn ông đến cả bùa đào hoa cũng không thèm, chắc là do trời sinh thiếu hụt tuyến tình cảm, nhớ tới Lục Chinh, cô vội đổi chủ đề nói với Khương Noãn: “Cậu biết không? Em trai của Lục Chinh chính là Lục Cảnh mà cậu yêu thích đấy.”

“Tớ biết. Từ nhỏ đã biết rồi.” Khương Noãn gật đầu.

Bọn họ cùng ở trong một vòng, Lục Cảnh là người thế nào cô nàng đã biết từ lâu.

“Vậy sao trước kia cậu không tự mình xin chữ ký của anh ấy?”

“...Cậu thật sự cho rằng tớ thích Lục Cảnh à? Mặt của hắn còn nhìn được, lừa fans còn ổn, gặp hắn suốt mười mấy năm ở đủ loại yến hội, ai mà còn thích hắn được!”

Lục Cảnh còn ngơ hơn cả Trần Hi, quả thật là ngốc hết thuốc chữa, mệt cho Khương tổng năm đó còn suy nghĩ viển vông* muốn giới thiệu Khương Noãn cho Lục Cảnh để hai bên hẹn hò...Khương Noãn nghe xong cáu đến độ muốn chạy đi xử lý luôn tên Lục nhị thiếu kia đấy có biết không? cô nàng hừ lạnh một tiếng, bẻ tay răng rắc, giọng điệu có phần uy hiếp, “Tóm lại mốt theo đuổi thôi, gần đây không phải ai cũng thích hắn à. thật ra tớ thích Hà Phương hơn.”

*thiên mã hành không: nghĩa đen là chỉ con ngựa đang phi nước đại nhanh như thể đang bay, nghĩa bóng là ví von thơ ca hào phóng không bị câu thúc, hay là sự nhảy vọt về tư suy. Nhưng nó cũng đề cập tới những ý tưởng phi thực tế, ẩn dụ về sự bốc đồng.

“Hà Phương là ai?” Trần Hi hoàn toàn không biết gì về giới giải trí.

Khương Noãn xụ mặt nhìn cô bạn mít đặc này, hồi lâu sau cũng không nói gì.

“Tớ nhớ rồi, sau này nếu gặp được người tên Hà Phương, tớ nhất định sẽ xin chữ ký giúp cậu.” Trần Hi ngoan ngoãn nói.

Nhưng kiểu ngoan ngoãn này vẫn không khiến Khương Noãn có bất kỳ thay đổi gì về mặt nhận thức đối với cô, đặc biệt là sau khi tan học, quả trứng ngốc này bị Lục Chinh đón đi còn rõ là vui vẻ nữa chứ, Khương Noãn cảm thấy Trần Hi sớm hay muộn cũng toi.

Nhưng cái vị Trần học bá sớm hay muộn cũng toi kia hoàn toàn không cảm giác được, hôm nay cô cùng đi với Lục Chinh tới chuỗi cửa hàng điện thoại, chọn một cái để tiện liên lạc sau này.

một người đàn ông mặc tây trang giày da, mang phong thái người tinh anh, đạt thành công trong sự nghiệp, phát ra khí thế mạnh mẽ, dắt theo một cô bé xinh xắn đáng yêu đi vào, một nhân viên tươi cười đầy mặt trong cửa hàng vội chạy tới, thử hỏi Trần Hi, “Tiểu thư, cô muốn tìm điện thoại như thế nào?”

Người đàn ông này trông rất giàu! cô bé thật xinh đẹp! Đứng chung một chỗ, ít nhất cũng phải chọn Iphone 10, còn là loại Plus nữa!

Quả nhiên cô bé thấy nhân viên cười tươi rói cũng vui vẻ cười theo.

“Cái điện thoại rẻ nhất chỗ chị là bao nhiêu vậy ạ?”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook