Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Chương 48

Phi Dực

20/09/2020

Editor: tiểu mao

Nguồn: Cung Quảng Hằng

Trần Hi sợ ngây người luôn rồi.

Trước giờ cô chưa từng nghĩ lúc cô ở cạnh Lục Chinh hay gặp nhiều bất ngờ như vậy.

nói sao nhỉ, lúc trước ở chung cô không nhìn thấy con ma nào.

Giờ vừa mới giới thiệu bùa đào hoa cho Lục tổng, anh đã có ngay hoa đào tìm tới cửa!

cô chớp chớp mắt, nắm chặt bùa đào hoa trong tay, nhìn mặt Lục Chinh dần đen lại, “Vậy anh có lấy không?”

Lục Chinh cười lạnh một tiếng.

Dù Trần Hi có hơi ngố nhưng chắc chắn cũng nhìn ra tâm trạng Lục tổng không tốt.

cô lặng lẽ cất lại tấm bùa, nghe được tiếng giày cao gót nhanh chóng truyền tới, vừa quay đầu đã thấy một cô gái vô cùng xinh đẹp sành điệu. cô ấy đẹp kiểu quyến rũ phóng khoáng, cả người đầy vẻ tự tin, mặc quần áo cao cấp, gương mặt được trang điểm tinh xảo, đi dưới ánh mặt trời, cô ấy đúng là một đại mỹ nữ khiến người ta phải ngoái nhìn.

Trần Hi chợt nhớ ra, hôm qua trong lúc vội vàng cô đã gặp qua cô gái xinh đẹp này, nghe nói đây chính là đại tiểu thư Triệu thị.

cô cụp mắt, nắm chặt cái cặp to trên người, tính rời đi.

“Lục Chinh!” Triệu Nguyệt bước nhanh tới bên xe Lục Chinh, đôi mắt lấp lánh ánh sánh rực rỡ, cười nói, “Em thật sự không ngờ có thể gặp anh ở đây.”

Mặt cô gái ửng đỏ, nhìn Lục Chinh bằng ánh mắt tràn đầy tình yêu, giống như toàn bộ tâm tư đều đặt lên người anh, dù cô gái này là đại tiểu thư Triệu thị, là mỹ nhân được vô số tinh anh tôn sùng yêu thích, nhưng cô ta lại không thích những người đó. Kể từ năm đó, khi cô ta vừa gặp đã yêu Lục Chinh, đã nhiều năm vẫn luôn dồn mọi sự chú ý vào anh.

anh ưu tú như vậy, là người được chú ý nhất trong giới kinh doanh.

Cho dù anh có ở đâu, ánh mắt mọi người đều tập trung hết lên người anh.

anh anh tuấn, chững chạc, mạnh mẽ, vừa tràn ngập tự tin vừa có trách nhiệm, anh gánh vác những trọng trách quan trọng của Lục thị, lãnh đạo Lục thị trở thành tập đoàn nổi danh trong nước. một người đàn ông xuất sắc đến thế, Triệu Nguyệt dù thế nào cũng không thể từ bỏ.

Tiếc là mối quan hệ giữa cô ta và Lục Chinh lại vô cùng phức tạp, Lục Chinh rất ghét chuyện cô ta tới gần anh, bởi vậy cô ta luôn thấy rất oan ức, cũng thấy không phục. Vì sao cô ta mãi mà không có được trái tim anh? một người đàn ông vừa mạnh mẽ vừa anh tuấn, đầy tính khiêu chiến như vậy làm Triệu Nguyệt không thể kiềm lòng, giây phút này, trong mắt cô ta không nhìn thấy ai khác, chỉ thấy người đàn ông mà mình yêu thích.

Nhưng mà Lục Chinh mắt điếc tai ngơ làm lơ cô ta.

“Lục Chinh...” Nụ cười ngạc nhiên trên mặt cô ta dần mất đi, chợt chuyển ánh mắt nghi ngờ nhìn Trần Hi đang đứng cạnh mình.

Vẻ đẹp của Trần Hi luôn khiến người ta phải chú ý, trẻ trung ngây ngô còn mang theo nét đẹp đáng yêu, dù đang mặc bộ đồng phục cũ nát cũng không che được vẻ đẹp ấy.

“Vậy Lục Chinh, em đi học đây.” Trần Hi di di mũi chân trên đất, ngẩng đầu nhìn Triệu Nguyệt đang dần không vui, bất giác liếc mắt nhìn người đang ngồi trong chiếc xe đậu phía sau, đó là một cô gái nhỏ ngây thơ, đang hướng ánh nhìn tò mò về phía bên này.

Trông cô có vẻ không sao, nhưng Lục Chinh đã sớm cảm nhận được cô đối với Triệu thị có cảm xúc rất khác thường. anh cẩn thận quan sát, nhìn Trần Hi dường như có hơi xa cách Triệu Nguyệt, Lục Chinh híp mắt, đột nhiên mở miệng nói, “Lúc tan học anh sẽ tới đón em.”

“không cần đâu, thế phiền lắm.”

“Vào lớp đi, đừng để muộn học.” Lục Chinh không đáp lại, chỉ nhìn Trần Hi rồi nói từ tốn.

anh không phối hợp như thế làm Trần Hi thấy hơi bất lực, nhưng vừa nhìn thấy chủ nhiệm đang bước vào cổng trường, cô đã không kịp từ chối Lục Chinh, chỉ gật đầu rồi đeo cái cặp to bự cúi đầu lao về phía cổng trường.

cô tranh thủ thời gian chạy vào sân trường mới thở phào một hơi, quay đầu lại nhìn Lục Chinh, thấy một tay anh đang vắt lên cửa xe nhìn mình, vội vàng cười với anh một cái rồi nhanh chóng chạy đi. Cảm giác vui sướng lẫn bình yên khi có người luôn dõi theo mình này làm bước chân Trần Hi bỗng nhẹ nhàng hơn. cô nhanh chóng dâng tràn sức sống, hiếm khi đi vào lớp mà thoải mái như hôm nay.

Lục Chinh ở ngoài trường nhìn theo bóng cô.Tới tận khi cô đã khuất bóng nơi sân trường thì anh mới thu lại ánh mắt.

“Lục Chinh, sao anh lại lơ em?” Triệu Nguyệt thấy Lục Chinh chẳng đáp lại câu nào, trên mặt cố gắng nở nụ cười, nhưng nhìn bóng dáng Trần Hi vẫn do dự nói, “Lạ thật đấy, cô bé này trông rất quen, hình như từng gặp ở đâu rồi. Lục Chinh, bé ấy là gì với anh thế? Là em gái của bạn anh à?”

Tuổi tác của Trần Hi khiến Triệu Nguyệt cảm thấy cô không phải là mối uy hiếp với mình, nhưng sự đối xử đặc biệt của Lục Chinh với Trần Hi vẫn khiến Triệu Nguyệt thấy khó chịu trong lòng.

cô ta quen Lục Chinh lâu như thế, trước giờ chưa từng nghe trong hội nói Lục Chinh đối xử với ai tốt như vậy.

Còn lái xe đưa đi học, tan học thì tới đón?

Trước kia đến đứa em ruột như Lục Cảnh còn không được đối đãi tốt như thế có được không?

“Trông tuổi không lớn lắm?” Triệu Nguyệt thấy hơi hoang mang, thử hỏi Lục Chinh một chút.

Đáp lại cô ta chính là một làn khói xe ô tô phả vào mặt. (>.<)

Lục Chinh nhanh chóng lái đi, hoàn toàn không muốn để ý cô ta.

“Lục Chinh, Lục Chinh!” Triệu Nguyệt vừa mới đuổi theo hai bước, nhưng mà chạy trên giày cao gót quá mất mặt, cô ta dậm mạnh chân, chỉ thấy cực kỳ tủi thân, làm cô ta muốn khóc chết đi được, thật sự không hiểu mình làm sai cái gì, sao Lục Chinh cứ ghét bỏ cô ta thế?

Chẳng lẽ cô ta chưa đủ tốt sao?

Tốt nghiệp đại học danh giá, dựa vào năng lực của bản thân tìm được chỗ đứng trong tập đoàn, xuất thân từ tập đoàn lớn như Triệu thị, tuy công ty của gia tộc không có phần của cô ta, nhưng số cổ phần của Triệu thị mà cô ta đang có trong tay đủ để cô ta ăn no chờ chết đến hết đời. Với cả cô ta xinh đẹp như vậy, là người đẹp cấp nữ thần nổi tiếng nhất nhì xã hội, dù đi tới đâu cũng khiến người ta si mê ái mộ.

Nhưng vì sao Lục Chinh, chỉ có Lục Chinh là đối xử như thế với cô ta?

cô ta chạy thêm vài bước nữa, nhưng thật sự không muốn mất mặt chỗ cấp ba như Thừa Đức, đành ôm hận lau lệ khóe mắt, lúc này mới xoay người quay về xe, ngồi chỗ ghế phó lái là một cô bé mặc bộ váy công chúa đang hãy còn ngơ ngác, cô ta mỉm cười nói, “Thiến Thiến, hôm qua cô đã đưa cháu đi gặp hiệu trưởng rồi đúng không, hôm nay cô sẽ đưa cháu tới lớp một năm hai để học.” (tương tự 11A1 ấy)

Trong mắt cô ta nhiều thêm vài phần yêu thương, rõ ràng là vô cùng yêu thích cô bé này, cô bé vội vàng gật đầu, ngẩng đầu cười một nụ cười rực rỡ, “Cảm ơn cô.” cô bé vừa cười vừa bước xuống xe, tiện tay phủi phủi làn váy, tò mò nhìn về hướng Lục Chinh rời đi.

Đúng rồi, nghe nói cô của mình đã theo đuổi tổng tài Lục thị đã nhiều năm, mẹ dặn không được hỏi, nếu không cô sẽ không vui.Bởi vì nhớ lời dặn này nên cô bé không hỏi nhiều, mặt vẫn nở nụ cười, ngoan ngoãn đi theo Triệu Nguyệt vào trường.

Hai người họ trực tiếp đi tới lớp một năm hai, lớp đó phát hiện có một bạn học xinh đẹp chuyển đến, cả lớp lập tức sôi trào. Tiếng sói tru gần như vọt từ cửa sổ ra tới sân thể dục, Trần Hi ngồi bên cửa sổ cũng phải rung rung lỗ tai, cảm thấy hình như mình nghe được rất nhiều tiếng hoan hô của nam sinh.

cô bất giác nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện không phải là mấy nam sinh đang chơi bóng rổ kêu lên chúc mừng nên cũng không để ý lắm, thế là chuyển ánh mắt về phía Khương Noãn đang xụ mặt, sắc mặt tối tăm.

Thấy Khương Noãn đưa đồ ăn sáng trong tay đưa cho mình, cô vội nhận lấy, thừa dịp Trần Mỹ Mỹ và tiểu Khúc còn chưa tới lớp liền kéo Khương Noãn hỏi nhỏ, “Khương Noãn, cậu ổn không?”

“Ổn.” Khương Noãn vác cặp mắt quầng thâm như gấu trúc gật đầu.

Trần Hi hơi do dự, thử thò móng vuốt nhỏ của mình qua, nắm lấy bàn tay thon dài của Khương Noãn.

“Cậu làm cái gì đấy?” cô ngốc này định làm gì? Khương giáo bá đang uể oải tinh thần cũng bị quả trứng ngốc này dọa sợ.

“Tớ biết cậu không vui.” Trần Hi cười rụt rè, nhưng vẫn mò lại gần, nhỏ giọng nói, “Hôm qua tớ ở nhà Lục Chinh, có cảnh sát tới nhờ Lục Chinh hỗ trợ điều tra.”

Thấy đồng tử Khương Noãn co lại, Trần Hi vội vàng an ủi cô nàng: “Bọn họ có hỏi một số chuyện, nhưng tớ cảm thấy câu trả lời của Lục Chinh rất có lợi cho bác Khương. Khương Noãn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Có phải có người chết không?” cô thấy Khương Noãn không nói gì, đành ngượng ngùng vân vê góc áo mình, cảm thấy là bạn bè thì lúc này nên thể hiện chút tình cảm, thế là cô nghiêm túc nói với Khương Noãn, “Cậu đừng buồn. Khương Noãn, cho dù xảy ra chuyện gì, tớ, tớ đều luôn ở cạnh cậu.”

Khóe miệng Khương giáo bá co giựt, nhìn cái cô ngốc đang dùng ánh mắt chân thành hòng chuyển tình bạn vườn trường phát triển thành tình yêu trong sáng nơi vườn trường chiếu lúc tám giờ.

“Trần Hi, gần đây cậu bị nước vào đầu à?”

“Đừng có chửi xéo nhau!” Trần Hi nghiêm túc nói.

Câu này là nói móc cô bị hỏng đầu, cô vẫn nghe hiểu đấy nhé.

“Vậy thì ngậm cái mỏ lại!” Khương giáo bá bỗng cảm thấy mọi lo lắng phiền muộn đêm qua đều không còn nữa.

Quả trứng ngốc Trần Hi này còn tủi thân chớp chớp đôi mắt to đen láy nhìn mình, khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo kia còn rõ là mềm mại nữa chứ, Khương Noãn bỗng cảm nhận sâu sắc, nếu cậu soái ca Tưởng Dịch kia mà nhìn thấy cảnh này, kiểu gì cũng máu nóng dồn lên, vì cô lên núi đao xuống biển lửa quyết không từ nan.

Tiếc là Khương giáo bá lại là người lạnh lùng, chỉ hừ lạnh một tiếng, liếc mắt nhìn quanh, thấy không ai nhìn qua mới đè thấp giọng nói, “Bố tớ không sao. Cũng chỉ hỗ trợ điều tra thôi. Nhưng mà bố tớ có hơi tức.”

Khương tổng không tức không được mà.

Ông thật thà như vậy, một ngón tay của thư ký Lý ông cũng chưa chạm tới, ai biết chỉ chớp mắt cô ả đã chết, cảnh sát còn nghi ngờ ông với ả ta có gian tình nữa chứ.

Quá đáng!

“Thư ký kia thật sự xảy ra chuyện à?”

“Nghe nói chết rất thảm. Da trên người bi lột sạch, kẻ giết cô ta chắc chắn là một tên biến thái.” Khương Noãn biết nhiều hơn cô một chút, lúc này trên mặt cũng hiện lên chút căm ghét, thấy Trần Hi vẫn như thường thì nhíu mày hỏi.

“Cậu không sợ à?”

“không đáng sợ lắm.” Trần Hi cảm thấy nữ quỷ áo đỏ bị tông xe đến biến dạng cả người kia chắc đáng sợ hơn mới phải.

cô thấy nhiều biết rộng, cho nên không hề sợ chuyện lột da kia, thấy Khương Noãn không chỉ giựt giựt khóe miệng, đến khóe mắt cũng giựt theo, lập tức có hơi lo lắng, vươn đôi tay trắng trẻo của mình sờ mặt Khương Noãn, quan tâm hỏi han, “Khương Noãn, cậu sợ à?” cô vội vàng vỗ ngực, làm ra bộ dạng vô cùng đáng tin, nói, “Đừng sợ, có tớ đây rồi!”

P/s: Ôi Khương giáo bá và Trần học bá, cặp đôi của lòng em.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook