Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Chương 47

Phi Dực

18/09/2020

anh nuông chiều xoa đầu cô bé hay nói lời ngọt ngào kia.

Trần Hi bị anh xoa đầu, xoa đến ngơ cả người.

Dùng cái giọng điệu dính dính nhớt nhớt ấy nói chuyện với cô là có ý gì đây?

“Lên xe.” Thấy cô che đầu, không cho anh sờ nữa, bộ dạng ngoan ngoãn nhưng vẫn có chút bướng bỉnh, Lục Chinh mới hừ một tiếng rồi vươn tay đẩy cô vào xe. Trần Hi vừa ngồi vào xe đã thấy một hộp đồ ăn lớn ở trong.

Hộp đồ ăn theo phong cách cổ xưa, không giống với hộp cơm giữ nhiệt bình thường, nó có hình bát giác, trông có vẻ cổ hương cổ sắc*. Lục Chinh lên xe liền ra hiệu bảo cô mở hộp ra, Trần Hi vừa mở ra liền thấy bên trong là tám ô vuông nhỏ, mỗi ô vuông đựng một món ăn sáng khác nhau. Trong đó có bánh bao nhỏ, còn có bánh bao nhân đậu đỏ với mấy món khác, bên cạnh có một bình giữ nhiệt đựng cháo kê còn nóng hầm hập.

*cổ hương cổ sắc: mang mùi hương và màu sắc cổ xưa

“Ăn đi.” Lục Chinh nhẹ hất hàm, tiếp tục lái xe.

“Cái này là anh mua à?” Trần Hi ôm bữa sáng hỏi.

“Sáng nay nấu hơi nhiều. Em biết mà, sáng nào tôi cũng phải ăn sáng.” Lục Chinh thuận miệng giải thích một chút, thấy Trần Hi cảm ơn mình, xua xua tay, thờ ơ nói, “Ngày nào người làm cũng làm rất nhiều. không ăn thì lãng phí.”

Trông như anh đang tiện tay nhờ mình giải quyết chút vấn đề lãng phí bữa sáng, nhưng bản thân Trần Hi vẫn cảm nhận được sự quan tâm của Lục Chinh. cô gật đầu, gắp một cái bánh bao nhỏ bỏ vào miệng, chỉ thấy ngon ơi là ngon, bánh bao vẫn còn nóng hổi, rất mềm xốp, nhân bên trong thơm ngon, tươi mới đậm vị.

cô hạnh phúc đến híp cả mắt.

“Lục Chinh, anh ăn chưa?” Trần Hi thòm thèm lại ăn thêm một cái bánh bao đậu đỏ, lúc này mới quay sang hỏi người đàn ông đang tập trung lái xe.

anh hôm nay đã đổi một bộ vest khác, tuy vẫn là màu đen sì sì, nhưng Trần Hi lại cảm thấy chắc chắn là có đổi.

Đừng hỏi tại sao cô nhìn ra được.

Bời vì thật ra cô cũng không biết.

Khi cô ăn uống vui sướng, Lục Chinh lặng lẽ liếc nhìn cô một cái, thấy cô hỏi mình, anh híp mắt lắc đầu nói, “Tôi vẫn chưa ăn.”

anh nghiêng đầu thì thấy Trần Hi đang nhìn hộp đồ ăn với vẻ do dự, thế là hất hàm nói với cô, “Cho tôi một cái bánh bao. Tôi đang phải lái xe.” Giọng anh có phần như ra lệnh, nhưng Trần Hi nghĩ tới trước đó anh còn cùng mình đi phát báo, đưa mình đi ăn sáng, liền vội vàng gắp một cái bánh bao từ trong hộp, đút cho anh.

cô dựa vào gần anh, đôi mắt mở to tròn, trông vừa ngây thơ vừa đơn thuần.

Lục tổng ăn cái bánh bao được cô đút cho mà lòng không thấy cảm giác tội lỗi tí nào, còn gật gật đầu.

“Còn một việc nữa.” Thấy Trần Hi quay sang nhìn mình, hai má phồng phồng, y như chú sóc nhỏ, nghe anh nói liền vội vàng nhai nuốt rồi nhìn sang, Lục Chinh liền hừ một tiếng, bất giác hạ cửa xe xuống để gió lạnh tràn vào, giúp cho cái não đang nóng lên của anh giảm nhiệt xuống, rồi mới nói cho Trần Hi biết, “Tên tài xế gây tai nạn đã tìm thấy rồi. Hôm qua, ngay chỗ xảy ra vụ tai nạn ấy lại xảy ra thêm một vụ tai nạn nữa, tên đó bị liệt nửa người, cả đời chỉ có thể nằm trên giường.” Chuyện này so với việc chết đi thì còn tàn nhẫn hơn.

*trong truyện ghi là bệnh 高位截瘫 (traumatichigh paraplegia) tìm trên google thì không thấy, chỉ hiện trên baidu nhưng mình không dịch được, bệnh này được đăng trên Tạp chí Xương Khớp Trung Quốc. Liệt nửa người tác giả đề cập ở đây là tê liệt cơ thể từ ngực hoặc thắt lưng trở xuống.

Chết là một hình phạt rất dễ chịu, nhưng nếu không chết, còn mất đi khả năng đi lại thậm chí cả năng lực sinh hoạt...

“Ồ”. Trần Hi gật đầu, có phần thờ ơ.

“Em không thấy tàn nhẫn sao?”“cô ấy đã tuân thủ giao ước không giết người. Em thấy không sao cả.”

Giới hạn mà Trần Hi đặt ra cho lệ quỷ là không được giết người, bởi như vậy lệ quỷ sẽ biến thành kẻ coi mạng người như cỏ rác. Nữ quỷ kia khá tuân thủ giao ước, thật sự không giết người, cuối cùng kẻ gây tai nạn vẫn còn sống đúng không? Phải kìm nén để không giết kẻ thù, đối với lệ quỷ đã rất hà khắc rồi.

Nếu là như vậy, số phận của tài xế kia chẳng liên quan gì tới Trần Hi, còn sống không phải đã đủ rồi sao? cô thấy chuyện này thật ra không có vấn đề gì, nữ quỷ báo thù cũng không sao, cách nghĩ này ở trong mắt người ngoài chắc sẽ cho là Trần Hi tam quan bất chính, nhưng Lục Chinh lại chỉ cười hờ một tiếng.

“Tuy rằng hắn ta bị thương nặng, nhưng là do bản thân lái xe tự gây ra tai nạn, trách nhiệm chủ yếu là do hắn. Còn về vụ tại nạn lần trước...Kết cục của hắn chắc cũng không tốt lắm. Cảnh sát sẽ tiến hành tố tụng.”

Lục Chinh thấy Trần Hi gật đầu, vẫn cúi đầu ăn sáng, có vẻ không để tâm mấy đến chuyện tên lái xe kia, anh mới từ tốn nói, “Lục thị đã trợ giúp pháp lý cho bố mẹ cô ấy. Sáng nay luật sư có gửi tin nhắn cho anh. Tiền bồi thường khoảng hơn 400 vạn.”

Nếu có 400 vạn kia, đôi vợ chồng già đã mất đi con gái kia sẽ có một tuổi già bình yên.

Trần Hi bỗng quay sang nhìn Lục Chinh một cái.

“anh trợ giúp pháp lý?” cô nhẹ giọng hỏi, trong mắt là cảm xúc mà Lục Chinh không hiểu được.

“Chuyện nhỏ không tốn sức mà thôi. Dù sao luật sư trong công ty cũng đang rảnh rỗi. anh muốn bọn họ đi làm vài việc cho đáng với tiền lương bọn họ nhận.” Lục Chinh hoàn toàn không để chuyện nhỏ này vào lòng, nhưng Trần Hi lại không khỏi cong cong đôi mắt. Cúi đầu dùng đũa chọc chọc ô đựng bánh hấp, sắn một miếng nho nhỏ, chủ động đưa tới bên miệng Lục Chinh, cô nghiêm túc nói, “Lục Chinh, anh thật sự rất rất tốt.”

cô thấy mình chưa từng gặp người nào như Lục Chinh, trông hơi dữ, cũng hơi lạnh lùng, nhưng Trần Hi lại cảm thấy anh là người ấm áp nhất thế giới.

Làm cô thấy lòng bình tĩnh, giống như chỉ cần nhìn thấy anh thì không cần phải sợ hãi, không phải lo lắng nữa.

“Ừ.” Đây là đang phát thẻ người tốt* cho mình à?

*lúc trước cứ dịch mà không thèm mò, thẻ người tốt này bắt nguồn từ chuyện một anh chàng độc thân xách mông đi tỏ tình, người ta từ chối với lý do “anh rất tốt, nhưng chúng ta không thể ở bên nhau”, từ đó câu “anh rất tốt” đại diện cho lời từ chối. Khúc này hiểu là Trần học bá khen Lục bánh tráng như boss ta lại hiểu ý bả là đôi ta không thành đâu.

Lục tổng mặt hơi sầm xuống, mặt vô cảm ăn bánh hấp bên miệng, không định đáp lại Trần Hi.

anh đưa Trần Hi đi phát báo, không quan tâm bộ đồ vest liệu có bị mực in trên báo dây bẩn không, giúp Trần Hi phát báo tới từng hộ gia đình trong con phố mà cô phụ trách. Tới khi phát xong tất cả mới đưa Trần Hi đi học.

Lần này Trần Hi không quay đầu lại mà lên xe rời đi luôn, cô im lặng ngồi cạnh Lục Chinh, nhớ tới bộ dạng vừa bất lực vừa dung túng của anh, cô liền quay sang nhỏ giọng nói với anh: “Lục Chinh, nếu anh muốn em biết thêm về anh thì anh cứ nói đi, em sẵn lòng lắng nghe.”

Lục Chinh sửng sốt, nghiêng đầu nhìn cô bé đang rụt rè mỉm cười nhìn mình.

Mãi lâu sau, anh mới cong cong khóe miệng, vỗ cái đầu nhỏ như quả dưa của cô.

“Học tập tốt vào.”

“Vâng.” Trần Hi thấy đầu không đau tí nào, ngoan ngoãn nghe lời.

“Trần Hi, tôi không chỉ muốn nói cho em nghe, mà tôi cũng mong biết nhiều thêm về em.” Thấy Trần Hi kinh ngạc nhìn mình, hình như vẫn chưa rõ, gương mặt lạnh lùng của Lục Chinh bỗng dịu nhẹ đi đôi phần, thò người qua cởi dây an toàn trên người Trần Hi, nhìn chăm chú cô rồi nhẹ nhàng nói, “Trần Hi, anh hy vọng chúng ta là...bạn bè.”

anh vất vả lạnh giọng nói tiếp, “Là kiểu bạn bè có thể tâm sự với nhau. Ví dụ như,” anh giơ tay, ngón tay thon dài nhẹ lướt qua khóe mắt hơi sưng đỏ của cô, làm cô phải rụt người lại, lúc này mới làm như không có chuyện gì thu tay lại, “Ví dụ như sao em lại khóc?”

“Sao phải nói chuyện này cho bạn bè?” Trần Hi chỉ thấy ngay khi anh cúi người lại gần, mình như muốn ngừng thở, giây phút đó thậm chí lồng ngực cũng không dám phập phồng, là cảm giác sợ hãi khó hiểu.

Khi ngón tay anh lướt qua khóe mắt, tim Trần Hi đập rất nhanh.

“Bởi vì bạn bè là chia sẻ. Dù là tốt hay xấu thì đều có thể nói cho nhau.” Lục Chinh thấy cô gái nhỏ đỏ mặt, vừa rồi thậm chí còn nín thở, anh kìm nén lại, lui ra rồi ngồi về chỗ của mình, gật đầu nói với Trần Hi, “Học tập thật tốt. Phải nhớ em là một học sinh muốn thi vào một trường đại học tốt. Còn nữa, lúc đi học không được nói chuyện yêu đương. Nếu không thành tích sẽ bị tụt xuống!” anh lạnh lùng dặn dò, Trần Hi cảm thấy cái này thật sự tốt cho mình, liền gật đầu nói, “anh nói đúng. Em cũng nói với bạn em rồi, trước khi thi đại học không được nói chuyện yêu đương.”

“Bé ngoan.” Lục tổng rất vừa lòng, ánh mắt liếc nhìn mấy nhóm tiểu soái ca trẻ trung ngây ngô đang đi ra đi vào nơi cổng trường, nhanh chóng nhếch môi cười lạnh một cái.

Trần Hi cảm thấy lời khen này thật kỳ quặc.

Nhưng cô vẫn rất vui khi được Lục Chinh khen ngợi, cô cong cong mắt cười một lúc, tới tận khi gần tới giờ vào lớp mới chui ra khỏi xe, đứng chỗ cửa xe thò người vào nhẹ giọng nói với Lục Chinh: “Cảm ơn anh.”

Cảm ơn Lục Chinh hai hôm nay đã giúp cô phát báo, mời cô ăn sáng, cũng bởi vì có anh bên cạnh mà lòng Trần Hi không còn buồn nữa, cũng không thấy cô đơn đến khó chịu. cô hơi do dự, suy nghĩ rồi nói với người đàn ông anh tuấn đang nhướn mày kia, “Em không có gì để báo đáp anh, Lục Chinh, cho nên...”

Lục Chinh tỏ vẻ đang lắng tai nghe.

“Cho nên chỗ em có bùa đào hoa.” Trần Hi gần đây đang bận rộn chuyện mở rộng kinh doanh, đương nhiên phải bắt kịp thời đại, nghĩ ra nhiều cách kiếm tiền, bởi vì Khương Noãn đã nói Lục Chinh là một quý ông độc thân kim cương, rõ ràng rất giàu có nhưng vẫn mãi mà chưa tìm được đối tượng, bởi vậy độc thân đã ba mươi năm, đúng là ma pháp sư, ma pháp sư mà...

Tuy là Trần Hi không hiểu đàn ông độc thân với ma pháp sư thì liên quan gì đến nhau, chẳng lẽ là do ma pháp sư chăm chỉ nghiên cứu ma pháp nên không có thời gian tìm đối tượng à? Nhưng đó không phải là vấn đề, nếu dùng bùa đào hoa, khi đeo lên sẽ giúp cải thiện vận may, mặc dù đeo lên không giúp vận đào hoa bung nở, nhưng chắc chắn sẽ hút được một chút may mắn.

cô hiến tấm bùa đào hoa xinh đẹp ấy như hiến vật quý tới trước mặt quý ông độc thân kim cương là Lục tổng đây.

“Em nghĩ anh nhất định cần tới nó. Hy vọng anh sẽ sớm thoát khỏi cảnh độc thân.”

cô cảm thấy một người tốt như Lục Chinh mà không tìm được đối tượng thì thật sự quá đáng tiếc.

Nụ cười nhàn nhạt bên môi Lục tổng lập tức trầm xuống.

Mặt anh vô cảm nhìn Trần Hi thật lâu, cảm giác áp bách làm người ta khó thở ấy khiến Trần Hi bất giác rụt cổ lại.

Trực giác và bản năng của cô mách bảo rằng tâm trạng của Lục Chinh hình như không được tốt lắm, làm cô có chút bối rối, cúi đầu nhìn bùa đào hoa, rồi lại nhìn Lục Chinh, vội vàng nói: “Cái này linh thật mà. Em không lừa anh đâu...không cần tiền.” cô cảm thấy mình thật tốt bụng, còn đang nhiệt tình đẩy mạnh tiêu thụ bùa đào hoa thì bỗng nghe thấy một giọng nữ đầy vui vẻ từ gần đó truyền tới.

“Lục Chinh, đúng là anh rồi!”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook