Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Chương 42

Phi Dực

05/09/2020

Editor: tiểu mao

Beta: Linh Phương

Nguồn: Cung Quảng Hằng

Lục Chinh gật đầu, nhẹ nhàng xoa tóc Trần Hi.

Hàng động này có vẻ khiến anh thích thú. (─‿‿─)

cô giá nhỏ lầm bầm kháng nghị một chút, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi cạnh Lục Chinh, cố gắng làm một vệ sĩ.

đã nhận tiền rồi, đương nhiên muốn nghiêm túc làm việc, phải có đạo đức nghề nghiệp.

Chỉ là đối diện với cô bé đang nghiêm túc giả thành vẻ vệ sĩ kiên cường là hai thanh niên đang im lặng. Trong đó có một người dáng cao gầy, mang vẻ khôi ngô tuấn tú có vẻ muốn nói lại thôi, còn cố gắng kìm nén ham muốn hỏi rằng cô bé đối diện liệu đã thành niên hay chưa, đang hiềm nghi có khi nào Lục tổng thuê lao động trẻ em chăng.

Ánh mắt anh ta nhìn về phía Lục Chinh có vài phần không nói nên lời, hình như còn mang theo chút trách móc. Trong mắt Lục tổng, ánh mắt đó giống như gió mát thổi qua mặt, chả đáng gì, anh cầm hộp thuốc bên cạnh ném tới trước mặt hai vị cảnh sát, bình tĩnh nói, “Mời hút thuốc.” Mời nhưng anh lại không hút, mà dựa vào ghế sofa, mang theo vài phần hờ hững, chờ người ta tra hỏi.

Hai người cảnh sát trẻ tuổi cũng không định hút thuốc.

Cậu trai đẹp trai kia khụ một tiếng, rồi giới thiệu với Lục Chinh, “Chào Lục tổng. Chúng tôi là thành viên tổ điều tra trọng án thành phố. Tôi là Vương Nghị, còn đây là phó tổ trưởng của chúng tôi, Đường Tống.” Người ngồi bên cạnh kia đang nheo mắt nhìn Lục Chinh và Trần Hi, có vẻ nhiều tuổi hơn thanh niên vừa nói kia một chút.

anh ta trông chỉ hơn hai mươi nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc bén, có thể thấy ở một nơi thi thố nhân tài đầy nghiêm túc như Cục thành phố, mà người này có thể đi lên chức phó đội trưởng thì chứng tỏ rất có thực lực. Trần Hi lại thấy thanh niên có hơi quen mắt, nhìn thêm vài lần, thấy anh ta mặc cảnh phục chính trực trông rất đẹp trai, bộ dạng hơi trầm ngâm.

Hình như cô từng gặp ở đâu rồi.

“Trần Hi?” Sau khi Đường Tống gật đầu chào Lục Chinh, đột nhiên mở miệng hỏi.

Hai mắt Trần Hi trợn tròn.

Thấy bộ dạng kinh ngạc đó của cô, người thanh niên anh tuấn nghiêm túc mới hiện lên nụ cười nhàn nhạt.

“Em biết à?” Lục Chinh cúi đầu hỏi Trần Hi.

Trần Hi cắn chặt răng, nghiêng đầu nhìn Đường Tống thật lâu, cảm thấy mình không chắc chắn lắm, suy nghĩ rất lâu mới từ từ mở to mắt, thăm dò: “anh là anh tiểu Đường phải không?”

Thấy bộ dạng của cô vẫn không chắc, người thanh niên đành cười lên, bất lực nói: “Mặc dù mười năm không gặp, nhưng sao em lại quên anh mất rồi?” trên gương mặt tuấn tú cương nghị nở ra một nụ cười ôn hòa, anh ta cười tủm tỉm nói, “Em quên là trước kia ai dẫn em đi ăn kẹo bông gòn rồi à?” Nụ cười của anh ta giống với người anh lớn trong nhà, có chút từ ái, Lục Chinh tiếp tục nhìn Trần Hi, “Kẹo bông gòn?”

“anh thay đổi nhiều quá.” Trần Hi vì quên mất đối phương mà thấy hơi ngại, nhỏ nhẹ nói.

“anh tiểu Đường lúc nhỏ rất hay mua kẹo bông gòn cho em ăn.” cô quay sang nghiêm túc giải thích với Lục Chinh.

Lục tổng mặt âm trầm không nói, gật đầu rồi yên lặng nhớ kỹ món kẹo bông gòn này.

“Đường ca, hai người biết nhau à?” Vương Nghị nhẹ giọng hỏi.

“Hi Hi trước kia là hàng xóm của tôi.” Đường Tống cảm thấy hôm nay không phải lúc thích hợp để ôn chuyện cũ, chỉ bình thản giải thích sơ qua, Trần Hi cũng nhẹ nhàng gật đầu, cười tươi nói, “anh tiểu Đường trước kia từng ở lầu trên nhà em. Bọn họ dọn đi cũng mười mấy năm rồi.”

Cho nên người mà cô nhớ là một thiếu niên mười mấy năm trước đẹp trai kiêu ngạo, nhưng lúc rời đi lại thêm mấy phần tối tăm, chứ không phải vị cảnh sát giờ đang mặc cảnh phục trông vô cùng tinh anh này. Nghĩ như vậy, Trần Hi cảm thấy càng thêm áy náy trong lòng, chợt nghe thấy Đường Tống không nhịn được hỏi, “Em vẫn ở số 33 à?”

“Vâng ạ.”

“Tòa nhà đó không còn nhiều nhà ở nữa đúng không?”

Đường Tống cười nói với Trần Hi, “Số 33 lâu đời quá. Nhà anh gửi chỗ người môi giới đã mười mấy năm mà còn chưa bán đi được.” Lúc anh ta cười mang theo chút hương vị ôn hòa, Trần Hi muốn nói lại thôi, cô muốn nói chuyện bán được hay không với chuyện cũ hay mới thật ra không liên quan lắm đâu.

Nhưng cô chỉ ngơ ngẩn nhìn Đường Tống một lát rồi cụp mắt, nhỏ giọng nói, “thật ra anh có thể giữ nó lại.” cô không nói thêm nữa, đáy mắt Đường Tống lại hiện lên một tia mờ mịt, hình như đang nhớ tới cái gì, anh ta xua tay nói, “Chẳng qua chỉ là căn phòng mà thôi.”

Sau khi anh ta gặp lại Trần Hi, hình như thấy vui vẻ nên không muốn nhớ chuyện trước kia nữa.

Trần HI ngẫm nghĩ, cảm thấy không nên nói quá nhiều với Đường Tống nên cũng ngậm chặt miệng.

Vương Nghị thấy bọn họ đều không nói, lúc này mới mở một cuốn sổ tay, khách sáo nói với Lục Chinh, “Lục tổng, mặc dù có chút mạo phạm, nhưng chỗ chúng tôi có một vài vấn đề, hy vọng ngài có thể trả lời.”

“anh nói đi.”

Lục tổng thích nhất là cảnh sát và nhân dân cùng hợp tác, cảm thấy vụ tai nạn giao thông kia, mình có thể nói với các đại ca cảnh sát trước mắt này vài câu. Nếu bọn họ cảm thấy hứng thú, Lục Chinh thậm chí còn tình nguyện dẫn bọn họ tới trải nghiệm một chút uy nghiêm của lệ quỷ.

Nhưng chuyện mà Vương Nghị nói ra lại khiến Lục Chinh nhíu mày, bởi vì vấn đề mà Vương Nghị dò hỏi không phải là tai nạn giao thông mà là vụ án mạng khác. Nhưng mà hiển nhiên là Lục Chinh cũng không tính là kẻ tình nghi, bởi vậy Vương Nghị rất khách sáo với Lục Chinh, nghiêm túc hỏi anh, “Lục tổng, là như thế này, tôi xin hỏi, từ chiều cho tới nửa đêm hôm qua, anh luôn ở cạnh Khương tổng phải không?”

“Ai cơ?”

“Khương tổng, bất động sản Khương thị.” Vương Nghị nói ra một cái tên làm Trần Hi kinh ngạc.

Lục Chinh im lặng một lát, đôi chân thon dài vắt chéo, kéo Trần Hi lại gần mình, không dấu vết lia mắt qua Đường Tống cũng đang nhíu mày.

“Đúng vậy.” anh lời ít ý nhiều, nhưng Vương Nghị lại cười một tiếng, nói tiếp, “Tôi nghe Khương tổng nói, chiều hôm đó lúc anh và Khương tổng ở công ty đã xảy ra tranh cãi với nữ thư ký của ông ấy, vị thư ký kia bị hai người làm cho xấu hổ mà khóc lóc chạy đi, có phải không?”

Đôi mắt anh ta nhìn chằm chằm vào Lục Chinh, Lục tổng không cần thiết phải che giấu chuyện này, thấy người làm cẩn thận bưng cà phê ra, anh đem cả đĩa bánh quy xốp giòn thơm ngọt mà người làm vừa nướng xong nhét vào lòng Trần Hi, bảo cô ôm ăn, lúc này mới tiếp tục gật đầu, bình tĩnh nói, “Người cô ta hôi quá, tôi không thích.”

...Hèn gì con gái người ta tức quá phải khóc lóc bỏ chạy.

Nếu Lục tổng cứ nói chuyện kiểu này, đối với mấy vị mỹ nữ kia, đả kích lớn cỡ nào.

Ngay lúc đại mỹ nữ cho rằng mình sắp từ chim sẻ thành phượng hoàng, Lục tổng quất cho câu: cô hôi quá.

Vương Nghị co giựt khóe miệng, cho dù có là đại ca cảnh sát nghiêm túc chính trực, thì cũng ngay giây phút này anh ta bắt đầu nghi ngờ sâu sắc về thẩm mỹ của Lục tổng.

Đối với đại mỹ nhân như thế mà cũng có thể nói như vậy...

Lục tổng này đại khái nằm ở mức độ ế bằng thực lực rồi.

“anh chắc chắn sau đó Khương tổng không hề ở một mình với cô ấy?” Thấy Lục Chinh không kiên nhẫn gật đầu, Vương Nghị lúc này mới lễ phép thở ra, “Xin lỗi Lục tổng, chúng tôi làm theo thông lệ mà thôi.”

anh ta hơi do dự, cảm thấy nhất định phải nói cho Lục tổng mấy chuyện này, từ tốn nói với Lục tổng, “Đêm hôm qua đã xảy ra một vụ án mạng. Thư ký Lý của Khương tổng phát hiện chết ở trong nhà, nguyên nhân cái chết chưa rõ. Đương nhiên, chũng tôi không có ý nghi ngờ Khương tổng.” Tuy là anh ta nói vậy, nhưng ánh mắt thì ngược lại, rõ ràng là cảm thấy Khương tổng và vị nữ thư ký này có quan hệ với nhau...Nhân viên Khương thị nói ánh mắt Khương tổng nhìn vị nữ thư ký này khang khác...

Thư ký chết đột ngột trong đêm, đương nhiên nghi phạm đầu tiên chính là Khương tổng có khả năng có quan hệ tình cảm với thư ký tiểu thư kia.

Nhưng Khương tổng có chứng cứ ngoại phạm đêm qua, cả đêm ông đều ở chung với Lục Chinh của Lục thị, ngoài ra, thứ khiến pháp y sợ hãi hơn là, xác của cô ta đã thối rữa đến độ không nhận ra, giống như đã chết từ rất lâu.

Điều khiến tổ trọng án từng gặp qua vô số án lớn thấy phát rồ là, da cả người thư ký Lý đều không thấy đâu, giống như một người bị lột sạch da.

Án mạng hung tàn như vậy thực sự rất hiếm thấy, cho nên Cục thành phố vô cùng coi trọng, đem vụ án này giao cho tổ trọng án, hy vọng những tinh anh trong đó có thể phá án.

Có điều vụ án bây giờ khó giải quyết vô cùng.

Thư ký Lý đã cắt đứt liên hệ với người nhà từ lâu, hôm nay bọn họ liên lạc với người thân của nạn nhân cũng không thu được bất kỳ manh mối nào, nếu nói bọn họ vốn nghĩ đây là vụ án giết người vì tình nào đó...Nhưng khiến người ta khó hiểu là, thi thể của thư ký Lý đang bị phân hủy rất nhiều, rõ ràng đây là bộ dạng khi đã chết thời gian dài.

Nhưng bên Khương thị đã chứng thực, mấy hôm nay thư ký Lý đều đi làm đều đặn, đúng thời gian...Thậm chí hôm qua còn xảy ra xung đột với Lục tổng Lục thị, bởi vậy bị Khương tổng đuổi việc, đau lòng bỏ chạy. Sai lệch thời gian đó làm người ta nghĩ nát óc cũng không ra, rồi lại khiến người ta cảm thấy có một thứ đáng sợ nào đó.

Tiếc rằng nội tình này không thích hợp lộ ra cho người ngoài, Vương Nghị khép lại sổ tay, khẽ gật đầu với Lục tổng.

“Chết rồi?” Lục Chinh nhíu mày, đột nhiên vươn tay kéo Trần Hi vào lòng.

cô bé xinh đẹp mềm mại vẫn đang vui vẻ cầm bánh quy ăn, chỉ cảm thấy bánh thơm ngọt ngon miệng, ăn không dứt miệng.

Phúc lợi của bảo vệ tốt thật đấy!

Trong nháy mắt, khi người đàn ông ôm cô vào lòng, cô ngơ ngác ngẩng đầu, hoang mang nhìn xương hàm góc cạnh của anh, thấy mặt anh căng cứng, cô liền bảo vệ đĩa bánh quy theo bản năng.

“Đừng sợ.” Lục Chinh cúi đầu, nhẹ nhàng nói với cô, “Tôi ở đây.”

Trần Hi muốn nói lại thôi, một lúc lâu sau, cuối cùng vẫn thật thà nói ra, “Em không sợ.”

Tuy rằng án mạng đúng là khiến người ta cảm thấy mạng người thật yếu ớt, nhưng Trần Hi đã thấy biết bao bộ dạng chết đầy thê thảm của mấy con quỷ, thấy nhiều rồi nên đối với chuyện chết chóc của con người cũng bớt đi mấy phần sợ hãi. cô không thấy sợ chút nào, nhưng bàn tay to của Lục Chinh lại cứ ôm chặt cô, cô gái nhỏ gần như vùi vào lòng anh, cô đẩy bộp một cái, vừa giữ đĩa bánh quy vừa chống tay vào lồng ngực Lục Chinh, đẩy đẩy rổi nhỏ giọng nói, “Em không thở được.”

cô ngồi xiêu xiêu vẹo vẹo, cảm thấy dáng ngồi này đúng là khó chịu.

Lục Chinh lúc này mới hạ mắt nhìn, từ từ buông lỏng vòng tay.

Đường Tống lia cho Lục Chinh cái nhìn sắc lẹm, nghĩ tới chuyện gì đó nên sắc mặt anh ta có hơi khó coi, nhưng cũng không nói gì.

“Em có thể sợ hãi.” Lục Chinh thì thầm bên tai Trần Hi.

“Em thật sự không thấy sợ.” cô gái nhỏ nói càng thêm chân thành.

Lục tổng câm lặng.

một cô gái nhỏ ngay thẳng như vậy đã làm Lục tổng hứng thú.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook