Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Chương 37

Phi Dực

27/08/2020

Editor: tiểu mao

Nguồn: Cung Quảng Hằng

Trước khi Trần Hi kịp há mỏ ra, Khương Noãn đang mệt mỏi về thể xác lẫn tinh thần đột nhiên chạy tới bịt kín miệng cái đứa phá hoại này.

Nhìn khẩu hình là biết, giây sau Trần học bá chắc chắn muốn hỏi vấn đề là...

“Có giảm giá không?”

Vì không để vị Tưởng giáo thảo đang cùng Trần Đông chém giết khó phân kia rơi vào mê mang đời người, Khương giáo bá liền rút đao tương trợ.

“Cậu còn có tâm tình uống cà phê, không mau gọi điện thoại cho bố mẹ.” Tiểu Khúc vừa thấy Trần Hi há mồm thì tim đã sợ tới mức muốn nhảy ra khỏi cuống họng, Khương Noãn nhanh tay lẹ mắt chặn miệng Trần Hi làm tiểu Khúc cảm động phát khóc.

Tặng cho đại tỷ nhà mình một ánh mắt sâu kín, tiểu Khúc vội đẩy thẳng thiếu niên tuấn tú đang mím môi kia, sút thẳng vào xe, bảo nó mau đưa đám bạn về nhà vì kinh sợ. Trần Hi bị che miệng trơ mắt nhìn Tưởng Dịch rời đi, trong lòng có chút thất vọng vì không chiết khấu thành công, nghiêng đầu nhìn Khương Noãn đang bịt miệng mình.

cô rất ngoan ngoãn, dù có bị che miệng cũng không giãy giụa, rất tín nhiệm dúng ánh mắt ướt át nhìn Khương Noãn.

Khóe miệng Khương giáo bá hơi run rẩy.

cô nàng thật lo lắng, lỡ ngày nào đó mình vác con bạn đi bán, nó còn vui vẻ giúp mình đếm tiền.

Khương Noãn không hiểu nổi.

rõ ràng chỉ có chút dịu dàng lẫn bảo vệ, nhưng trong mắt Trần Hi giống như nó vô cùng quan trọng, thậm chí cô vì chút dịu dàng ấy mà trả giá rất nhiều.

Ngốc quá.

Mình có chút lo lắng sau này Trần Hi sẽ bị người ta lừa.

“Trần Hi, cậu...Có thể quan tâm tới Tưởng Dịch một chút không?” Tiểu Khúc thò tới, dưới ánh mắt như giết người của Khương Noãn, thì thầm, “Đại tỷ cũng biết một ít mà, cuộc sống của đứa em tớ không được tốt lắm, cho nên...”

cô bạn thấy Khương Noãn bỏ cái tay đang bịt miệng Trần Hi xuống, đưa bọn họ ngồi xe của Khương gia quay về trường, cô bạn ngồi sau Trần Hi rồi tiếp tục nói, “Tưởng gia rất có tiền, nhưng mà cuộc sống em tớ cũng không tính là tốt được. Cả bố mẹ nó đều có tình nhân bên ngoài, trong nhà không có ai quan tâm nó, được ông ngoại nuôi từ bé, không thân thiết với bố mẹ.”

Cái này nghe cũng có phần đáng thương.

Trần Hi quay sang hỏi: “Có bố mẹ nào lại không yêu thương con cái cơ chứ?”

Rất kỳ lạ, trước kia mẹ vì sinh ra cô đã phải chịu biết bao khó khăn gập ghềnh, thậm chí còn vì cô mà mất mạng.

Ông ngoại cũng thường nói với cô, cô là trân bảo của mẹ, là bảo bối mà bà nguyện ý dùng tất cả mọi thứ để đánh đổi, chỉ để cô đến với thế giới này. Cho dù bị mọi người cười là chưa chồng đã chửa, không biết sinh con cho ai thì mẹ cô vẫn vô cùng yêu cô, muốn cho cô sinh mạng.

cô cảm thấy có lẽ bố mình tàn nhẫn nhưng làm mẹ sao có thể không có tình yêu thương con?

Tuy là cuộc sống cô vất vả, nhưng cô vẫn luôn tin tưởng vững chắc rằng mình được sống trong tình yêu thương.

Được sinh ra bởi tình yêu của mẹ, được ông ngoại yêu thương nuôi nấng, cô cảm thấy mình là người vô cùng hạnh phúc.

“Hôn nhân thương mại đều là như vậy.” Sắc mặt tiểu Khúc hơi vặn vẹo, ánh mắt có chút khác thường nhìn Trần Hi, cô tuy là rất nghèo, nhưng dường như không hiểu được tình cảm hôn nhân gia đình, dù Trần Hi không nói rõ mình hạnh phúc tới mức nào, chỉ riêng việc Trần Hi không hiểu những rắc rối trong Tưởng gia là đủ hiểu, cô là một người rất đơn thuần, được cưng chiều.

không hiểu sao cô bạn có chút ghen ghét, cụp mắt quay đầu nói nhỏ, “Nhà có tiền đều là hôn nhân như vậy. Sau này bọn tớ cũng sẽ thế thôi.” cô bạn làm càn vượt qua những năm tháng niên thiếu tốt đẹp nhất, sau đó đến lúc trưởng thành, có lẽ sẽ gặp kết cục là mối hôn nhân thương mại.

Danh từ lạnh như băng, không chút dịu dàng, làm người ta nghe thấy mà lòng khó chịu.

Nhưng tiểu Khúc cũng giác ngộ được.

Mình đứng ở vị trí thiên kim đại tiểu thư nhiều năm như thế, kết hôn vì sản nghiệp gia tộc cũng không có gì không đúng.

Hưởng thụ đủ rồi, đương nhiên phải trả giá, gánh vác nghĩa vụ thuộc về bản thân mình, đúng không?Nhưng tiểu Khúc vẫn thấy hơi hâm mộ Trần Hi.

cô bạn yên tĩnh một lúc, Trần Mỹ Mỹ cũng không nói gì.

Thứ mấy cô gái phải đối mặt đều như nhau, chẳng qua chỉ khác ở chỗ đối tượng liên hôn có phải là người đáng tin cậy hay không. Vẫn là tiểu Khúc ngồi dại trong chốc lát rồi lại tiếp tục nói với Trần Hi, “Tưởng Dịch là người thừa kế của Tưởng gia, nhưng tình cảm giữa nó và bố mẹ vẫn luôn không được tốt. Bố nó...Chính là cậu của tớ còn có con riêng, cậu biết đấy.”

Thấy Trần Hi ngây ngô nhìn mình, hiển nhiên là không hiểu, tiểu Khúc thở dài một tiếng nói, “Cho nên bình thường Tưởng Dịch rất khổ, có đôi khi không nhịn được còn muốn đi tự tử...” cô bạn nỗ lực miêu tả đứa em mình đáng thương một chút, Trần Hi lại càng mù mịt.

“Tự sát không phải khiến cho người thân đau khổ à?” cô tò mò hỏi.

Tiểu Khúc mặt vô cảm.

“Ai biết nó nghĩ như thế nào. Thôi không nói tới nó nữa.” cô bạn cảm thấy mạch não của Trần Hi và bọn cô đại khái không chung lối, vốn muốn cô để ý tới sự đáng thương của em họ mình, ngược lại Trần Hi đi nhớ kỹ thiếu niên thích đi tìm chết này, giống như đột nhiên rối tung hết cả lên...Hy vọng thằng em họ đừng có biết cô bạn từng làm chuyện tốt này.

Tiểu Khúc xụ vai không hé răng, Trần Hi cũng không nói, bọn cô vòng qua vòng lại mất nguyên buổi sáng, lúc nghỉ trưa thì về tới lớp, Trần Hi mang hết đồ ăn ngon mọi người cho mình ra, thấy mấy nữ sinh im lặng nhìn mình, cô liền thoải mái hào phóng chia sẻ, “Cùng ăn đi, đừng lãng phí.”

Khương Noãn che khóe miệng ngồi tại chỗ, thấy Trần Hi đem mấy món ngon hôm nay mấy nữ sinh mang tới để lên bàn, trừng một cái, mọi người đành đau khổ ăn hết.

Chỉ là...giờ không cần ra ngoài bỏ tiền ăn cơm gì đó nữa...Ví ngứa ngáy a...

Trần Hi không biết nhóm đại tiểu thư này không có thói quen ăn cơm mang theo từ nhà tới, cô cho mọi người ăn đồ ăn tươi mới, còn mình thì vùi đầu ăn mấy món hôm qua, ăn cực kỳ thỏa mãn, đôi mắt cũng nheo nheo lại. Tới giờ học buổi chiều, cô lại đi tới chỗ cô Vương báo cáo.

Thấy cô giờ với lúc trước khi đi không có gì khác biệt, cô Vương cũng không nói thêm gì, chỉ dặn dò cô đừng quên nghiêm túc làm bài tập, thành tích thi tháng không được tụt xuống. Trừ việc ban ngày kia, thì mọi thứ vẫn như ngày thường. Đến lúc tan học, Khương Noãn hơi do dự rồi hỏi, “Trần Hi, có muốn tới nhà tôi ăn cơm không?”

“không cần đâu.” Trần Hi lắc đầu nói.

“Hay là cậu phải đi làm thêm?” Khương Noãn nhíu mày hỏi.

Trạng thái hiện tại của Trần Hi thật khiến người khác lo lắng.

Mỗi ngày cô đều làm việc liên tục, nghe nói sáng đi phát báo, cả ngày ngồi học, tan học còn muốn đi làm thêm, cuộc sống cứ tiếp tục theo cái đà này, chỉ e sẽ ảnh hưởng tới thân thể và sức khỏe của Trần Hi.

“Mấy hôm nay tớ không đi làm thêm. Tớ...” Trần Hi định nói gần đây mình phải bảo vệ Lục Chinh, rồi chợt nhớ ra mình còn chưa hẹn rõ chỗ gặp mặt với anh, thế bảo vệ anh thế nào bây giờ nhỉ?cô cắn môi cùng với Khương Noãn đi ra cổng trường, cô vốn muốn mượn di động Khương Noãn một lát để gọi cho Lục Chinh, hỏi một chút xem vị khách lớn muốn mình tới đâu để cung cấp phục vụ, có cần phục vụ tới tận cửa không? Nhìn mức lương 500 mỗi ngày kia, Trần Hi cảm thấy mình đúng là bảo vệ tri kỷ nhất rồi.

cô vừa mới dừng ở cổng, gọi Khương Noãn một tiếng: “Khương Noãn.”

“Sao thế?” Khương Noãn đang muốn lên xe, lại quay đầu hỏi.

Trần Hi chớp mắt, đột nhiên ánh mắt Khương Noãn nhìn về phía sau lưng mình, nheo lại.

cô quay đầu lại theo bản năng, thấy một chiếc xe xa hoa màu đến rất quen thuộc.

không biết cái xe này đã dừng bao lâu, một khắc khi thấy Trần Hi quay đầu, Lục Chinh mở cửa bước xuống xe, giữ cánh cửa mở rộng, đứng xa xa gật đầu với Trần Hi.

Thân hình anh cao lớn đĩnh bạt, tây trang giày da, vừa nhìn đã biết là người thành công. Học sinh ở cấp ba Thừa Đức này đa phần đều là con nhà giàu, không ít người từng gặp Lục Chinh, nhìn thấy anh đều có phần kinh ngạc, nhưng vì sợ Lục tổng cảm thấy bị mạo phạm cho nên bọn họ đều làm bộ bình thường lướt qua trước mặt anh.

“Sao hắn lại tới đây?” Khương Noãn thấy cái đầu nhỏ Trần Hi vẫn luôn hướng về phía Lục Chinh, đột nhiên sầm mặt hỏi, “Là tới đón cậu à?”

“Lục Chinh thuê tớ, lương mỗi ngày năm trăm.” Trần Hi khờ dại khoe với Khương Noãn như hiến vật quý.

Cả khuôn mặt Khương giáo bá đều run rẩy, vặn vẹo một chút, cảnh giác nhìn tên Lục tổng vô sự hiến ân cần này, rồi lại đánh giá Trần Hi từ trên xuống dưới, thấy cô ăn mặc không đẹp đẽ gì. thật ra đồng phục trường Thừa Đức rất đẹp, nhưng cũng không chịu nổi kiểu mặc dài rộng cả khúc này, làm cho cái thân hình nho nhỏ của cô chìm nghỉm luôn trong bộ đồng phục.

Dù có là vậy thì gương mặt mỹ lệ này vẫn như cũ, làm người ta khó lòng ngó lơ.

Vừa thấy Lục Chinh, Khương Noãn đột nhiên nghĩ tới rất nhiều tiêu đề xã hội, cô nàng lôi kéo Trần Hi vội vàng hỏi: “Trần Hi, tôi hỏi cậu. Hôm qua hắn đưa cậu về nhà, có làm chuyện kỳ quái gì với cậu không?”

“Hả?”

“Ý là hắn có động tay động chân gì với cậu không? Tôi nói cho cậu biết, những lão già này hay lừa gạt mấy cô gái nhỏ, cậu không có kinh nghiện xã hội, nhất định không được để hắn lừa, biết chưa?”

Khương Noãn cảm thấy Lục Chinh này rõ ràng là có mưu đồ quấy rối.

Nếu không, có nguyên nhân gì có thể khiến vị tổng tài đang phải quản lý một tập đoàn lớn kia lại ân cần với một cô gái nhỏ chứ?

Giờ khắc này, Khương giáo bá thiếu chút nữa muốn gọi cảnh sát luôn.

“Cậu cho là anh ấy có ý đồ với tớ á?” Trần Hi chớp mắt, lập tức hiểu ra lo lắng của Khương Noãn, quay đầu liếc mắt nhìn Lục Chinh một cái, thấy anh đứng ở xa xa hình như đang nhíu mày, vội vàng quay đầu lại, đè thấp giọng nói với Khương Noãn, “không đâu. Lục Chinh là người tốt.”

Đáy mắt cô ngập tràn tin tưởng với Lục Chinh, Khương Noãn vừa thấy biểu cảm của cô nàng ngốc bạch ngọt này thì biết Trần Hi toi rồi, cái này rõ ràng là tình tiết bị lão già vô sỉ kia lừa đến xoay vòng vòng.

Cái lão già này, đối với đứa con gái chỉ biết học mà không biết lòng người hiểm ác như Trần Hi, có lẽ chỉ cần một bữa ăn sáng, một con gấu bự là có thể lừa đi...

“Tại sao hắn lại là người tốt?!” Khương Noãn thấy Lục Chinh nhíu mày, mặt lạnh đi về phía mình, theo bản năng bắt lấy cánh tay Trần Hi, vội vàng hỏi, “hắn đối tốt với cậu thế nào?”

“Lục Chinh đưa tớ đi học, còn mời tớ ăn hoành thánh.” Trần Hi hạnh phúc nói, “Hoành thánh ăn siêu ngon luôn.”

Cho nên, vì mời cô ăn hoành thành, Lục Chinh trở thành một người rất rất tốt.

Khương Noãn đơ luôn, đón nhận đôi mắt đơn thuần hạnh phúc của Trần Hi, khinh thường coi thường tên mặt người dạ thú Lục Chinh đang đi tới kia.

...Lừa một cô bé, thế mà chỉ mời người ta ăn có bát hoành thánh...

Đạo đức tồi tàn.*

*gốc là đủ chôn vùi, mò từ này trên baidu dịch ra là suy giảm, thấy có ví dụ là đạo đức sa đọa.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook