Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Từ trên cây hắn nhảy xuống một cách nhẹ nhàng không gây ra một tiếng động nào, ngồi xuống cạnh Nó.

-” Thật kì lạ, tại sao tôi lại chú ý đến em? “- Hắn lấy tay vuốt từng lọn tóc trên mặt Nó rồi bước đi.

Chỉ còn Nó đang chìm vào một giấc mơ, một giấc mơ của quá khứ….

—————Quá Khứ —————

Trong một căn nhà hoang không có lấy một ánh sáng, chỉ có những chấm nhỏ li ti của đèn đường phía xa, gọi qua khe hở. Ở đấy một cô bé gái chừng 6 tuổi nằm co rút ở dưới sàn lạnh lẽo mình mẫy rung rẫy nấc lên từng tiếng. Vâng đứa bé đó không ai khác chính là Nó

– Mẹ ơi!…hức…hức….Ba ơi!…hức…hức….Bác Minh ơi!….cứu con…hức – Nó gọi trong tuyệt vọng

– Có gọi ai cũng vô ích thôi, không ai đến cứu mày đâu – một trong hai tên bắt cóc Nó lên tiếng.

– hức…hức…hai chú…tha…cho…hức…cháu…hức… đi…mà…hức- Nó cầu xin, nhưng chỉ nhận được sự thờ ơ

– Mày im đi !, nhức tai tao rồi đấy – Tên còn lại lên tiếng

Nó thấy thế nên càng khóc to lên, vì bực mình nên hai tên đó định lao vào đánh Nó thì…

///Rầm///

Cánh của nhà kho bị bật tung ra làm cho hai tên đó giật mình, chưa kịp quay lại lại xem chuyện gì xảy ra thì đã ngã khuỵ người xuống.

Nó bàng hoàng khi thấy hai tên đó ngã xuống, ngước lên thì khuôn mặt một người đàn ông khá quen thuộc, không suy nghỉ nhiều nữa Nó chạy nhào lại ôm người đó khóc sướt mướt.

– Cậu…hix…hix…ơi…hix…Tiểu Anh…Hix…TIểu Anh…hix…sợ…wá – Nó nói trong tiếng nấc

– Thôi con nín đi, cậu đã ở đây rồi,cậu sẽ bảo vệ cho Tiểu Anh mà – Cậu Nó dịu dạng chấn an Nó

– Vâng, Tiểu Anh sẽ không khóc nữa vì có cậu bảo vệ cho Tiểu Anh rồi – Nó lấy tay quẹt đi dòng nước mắt lăn dài trên má rồi mỡ một nụ cười tươi.

– Vậy chúng ta về thôi – Cậu nắm tay dẫn Nó đi. Đang định bước ra khỏi nhà kho thì

///Đoàng///

Tiêng súng vang lên giữa bầu trời thanh tịnh, một dòng máu tươi chãy xuống. Nó hốt hoảng nhìn cậu Nó mình đầy máu ngã khuỵ xuống.

Cậu Nó nhanh tay lấy khẫu súng trong người ra bắn tên đó vì sợ Nó nguy hiểm, Sau khi tên vừa bắn đó ngã xuống thì cậu Nó cũng ngã xuống, khung cảnh một người đàn ông nằm trong một vũng máu, một màu đỏ tươi như tô đậm thêm bức tranh rùng rợn này.

– Tiểu Anh – Cậu Nó cất tiếng gọi yếu ớt

– Cậu…cậu làm sao thế…đừng làm Tiểu Anh sợ mà…hu hu…- Hốt hoảng Nó nắm lấy tay cậu Nó khóc thét lên

– Tiểu Anh ngoan, đừng khóc…con phải mạnh mẽ lên, từ nay cậu không thể bảo vệ Tiểu Anh được nữa rồi. Con phải tự bảo vệ mình – Lấy hết sức lực cuối cùng cậu Nó căn dặn.

– Tiểu Anh…hic… sẽ… không…hic.. khóc nữa, sẽ…tự… hic… bảo vệ mình, hic… cậu đừng… đừng bỏ Tiểu Anh – Nó nói trong tiếng nấc

– Ngoan, cậu không bỏ Tiểu Anh – Nói rồi ông cũng nhắm đôi mắt lại buông lỏng hai tay khỏi người Nó.

Nó như không tin vào sự thật này khóc thét lên rồi ngất xỉu trên người cậu Nó.

Khi tỉnh lại thì Nó đã thấy mình nằm trong phòng bệnh tại bệnh viện với sự chăm sóc và lo lắng của gia đình, vài ngày sau đám tang của cậu Nó được tổ chức một cách long trọng. Ai đến thăm viếng cùng đều buồn bã, khóc lốc an ủi Nó nhưng tuyệt nhiên trên gương mặt xinh đẹp ấy lại không có lấy 1 giọt nước mắt.

Mọi người đến dự đám tang ai cũng chửi bới Nó sau lưng ,trước mặt thì tỏ ra an ủi. Còn gia đình Nó thì cực kì lo lắng từ một cô bé hồn nhiên vui vẻ sau cái chết của cậu Nó thì như trở thành một người khác lạnh lùng, thờ ơ, không nói, không cười cũng chả khóc ,cứ như không khí suốt ngày chỉ nhốt mình ở trong phòng mặc cho ai khuyên can cũng không nghe.

Rồi mọi chuyện sau đó thì ai cũng biết rồi đó

————————————————

Nó mơ màng tỉnh dậy sau một giấc ngủ không mấy tốt đẹp, thản nhiên bước lên lớp mà không mãi mai suy nghỉ đến việc mình vừa cúp 2 tiết học để bỏ ra đây ngủ.

Lâu wá mới ra chap mong mọi người thông cảm tại bài vỡ nhiều wá nên mình không có nhìu thời gian để viết truyện… ♥♥♥

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thiên Sứ Băng Giá

Avatar
baongoccute18:07 03/07/2017
ra tiếp đi t/g ơi hóng quá đi

BÌNH LUẬN FACEBOOK