Thiên Là Hồng Trần Ngạn

Quyển 2 - Chương 60: Nguyên Nhân (2)

Tịch Dương Chi Ca

12/11/2020



"Đều không phải là tại Hiền vương, Hiền vương trị binh nghiêm cẩn, thương xót dân chúng, thanh danh ở dân gian uy vọng rất cao, từ sau khi người đóng ở tả sương, liền không còn tình huống quân ta nhiễu loạn biên giới, cho nên quân dân Đại Dục đều rất kính yêu người. Bọn họ đều cho rằng người là vì cứu cha, lấy thân mình đổi về gia phụ. Thử nghĩ, người thân là đại tướng quân, lại lập được nhiều chiến công, tiền đồ vô hạn. Đại Dục địa linh nhân kiệt, Đột Quyết là nơi phương bắc gió rét, người căn bản không có lý do đầu hàng. Hoàng đế Đại Dục chắc cũng nghĩ như thế, thấy người xuất phát từ hiếu tâm, cũng không liên lụy người khác. Chỉ là có một người con đi theo địch, cũng không trọng dụng lệnh tôn nữa, lệnh tôn cũng nhân thể mượn cớ mang bệnh ở nhà, an dưỡng tuổi già."

Ca Thư Phạt không dám nói là, phụ thân nàng sau khi trở về vì muốn báo thù cho nàng, luôn tìm kiếm chứng cớ, lại chung quy đấu không lại Thái Liêm Cao, buồn bực không vui, thêm tưởng niệm nàng mà u buồn thành bệnh.

"Ai! Cuối cùng là người quy hàng, khó trách bọn họ đối đãi bất kính với ta như thế." Nhớ tới khẩu khí Hạ Lỗ cùng nàng nói chuyện, không khỏi có chút thương cảm.

Chỗ Mộc Côn Ốc Lợi Xuyết nghe nàng nói, đứng lên, "Hiền vương quang minh lỗi lạc, làm sao phải e ngại lời nói của người khác!"

Thử Ni Thi Chỗ Bán Xuyết cũng nói tiếp: "Hiền vương là nói người đưa người trở về Sa Bát La Diệp Hộ kia, Hiền vương có điều không biết, A Sử Na Hạ Lỗ là đố kị tài hoa của người. Luận võ công, toàn bộ Tây Đột Quyết không ai có thể đánh hơn hắn, mà người lại có thể cùng hắn đánh ngang tay. Luận thi thư, hắn tự nhận tài hoa vô song, cũng không bằng một phần vạn của người. Luận binh pháp chiến lược, hắn lại càng không là đối thủ của người, người mọi thứ đều thắng hắn, mà hắn chỉ có kỵ xạ có thể hơn một chút, hắn lớn lên trên lưng ngựa, cùng người Hán các người bất đồng, cho nên điểm ấy cũng không tính là hắn thắng."

"Đúng vậy, Hiền vương người mới đến đây đã được phong Tả hiền vương, khả hãn lại sủng ái người, người dẫn chúng ta chinh chiến sa trường nhưng lại không có một lần thất bại, chung quanh Tô Bì, Đông Đột Quyết, Ca La Lộc, Chỗ Nguyệt cùng với các bộ lạc xung quanh, đối với người đều là vừa nghe đã sợ mất mật, A Sử Na Hạ Lỗ bất quá là lo lắng công lao của người quá lớn, uy hiếp đến tương lai kế thừa hãn vị của hắn. Cho nên ở khắp nơi cùng người đối nghịch, Ngũ Nỗ Thất Tất Bộ của bọn họ cũng luôn cùng Ngũ Đốt Lục Bộ của chúng ta đối nghịch."

"Chỉ là, trước kia Hiền vương còn ở đây, bọn họ không dám làm gì, về sau Hiền vương không ở đây, bọn họ càng thêm khi dễ chúng ta. Bây giờ tốt lắm, Hiền vương người đã trở lại, rốt cục chúng ta cũng có chỗ dựa."

Mấy đại xuyết ngươi một lời, ta một câu lên án thống lĩnh Ngũ Nỗ Thất Tất Bộ, A Sử Na Hạ Lỗ.

"Đúng vậy! Lấy thanh danh của Hiền vương, rất nhanh sẽ kế thừa hãn vị, đến lúc đó Hiền vương dẫn chúng ta đánh qua La Mạn, san bằng Đại Dục, chúng ta làm chủ Trung Nguyên, làm cho người Hán nếm thử tư vị gót sắt của chúng ta." Ngũ Đại Xuyết Trung Hồ Lộc Cư Khuyết Xuyết kích động nói.

Nghe được những lời này, Vệ Tử Quân có chút tư vị không đúng.

"Chỉ là, ta được người Đại Dục cứu, ở Đại Dục nửa năm này, chịu ân huệ của người Đại Dục, sao có thể mang tai họa đến cho dân chúng Đại Dục, ta chỉ hy vọng hai quốc giao hảo, dân chúng yên vui, không cần đánh tới một mất một còn."

"Hiền vương đã quên ân huệ của khả hãn chúng ta sao? Khả hãn với người tình như thủ túc, Hiền vương có biết nghe tin người chết, khả hãn thương tâm bao nhiêu không? Khi hắn biết tin tức, ngất ngay tại chỗ, hắn không ăn không uống, lao lực quá độ, thương nhớ thành bệnh, dục hỏa công tâm, chỉ sợ.. Đã không còn bao nhiêu thời gian." Xem ra Hồ Lộc Cư Khuyết Xuyết này là một người thẳng tính. Nói chuyện cũng không để ý đến cảm xúc của người khác.

Thương nhớ thành bệnh? Dục hỏa công tâm? Vệ Tử Quân nghi hoặc nhìn phía Ca Thư Phạt. Đã thấy hắn cúi đầu, vẻ mặt bi thương.

"Hiền vương, đúng như lời nói của Hồ Lộc Cư Khuyết Xuyết, thương nhớ thành bệnh, cũng là hối hận thành bệnh." Nhìn ánh mắt nghi hoặc của Vệ Tử Quân, Ca Thư Phạt lại giải thích: "Khả hãn lúc ấy đáp ứng Sở vương xuất binh Đại Dục, người liền phản đối, nói Đại Dục lương thảo dư thừa, xung quanh có nhiều binh lính, quân ta lặn lội đường xa, quân nhu không đủ, tiến vào Đại Dục, như tiến vào nanh sói, huống hồ quân ta chiến đấu hăng hái, Sở vương kia không giữ chữ tín thì làm thế nào? Lúc ấy khả hãn không nghe người khuyên, cố ý xuất binh. Quả nhiên, Sở vương tính sai, gặp tình thế không ổn, vẫn chưa cùng người ở Lộc Lĩnh sơn hội hợp, lại dẫn quân trốn hướng Tô Bì, khiến người toàn quân bị diệt. Vì thế khả hãn vô cùng hối hận, lại thêm thương nhớ thành bệnh, ăn không nuốt nổi, đêm không thể ngủ, gây thành bệnh lớn, cơ thể suy kiệt, thời gian Hiền vương không ở nơi này, khả hãn luôn triền miên trên giường bệnh.. Nghe ngự y nói, chỉ sợ một năm rưỡi nữa.. Ai.."

Vệ Tử Quân nghe vậy, trong lòng trăm vị ngổn ngang, tưởng niệm một người thật sự có thể thành như vậy sao? Khó trách hắn tiều tụy như vậy, uy vũ mất hết, thấy nàng liền khóc thành không còn dáng vẻ gì nữa, đây hết thảy lại toàn do nàng ban tặng, trong lòng không khỏi có một tia cảm động, dù sao, hắn cũng là người cứu nàng trước đây, sau lại vô cùng yêu thương nàng, lại có sai lầm gì không thể tha thứ đâu? Ai..

"Hiền vương, trong khoảng thời gian này, ngài liền bồi khả hãn nhiều một chút đi, người cũng biết tật xấu của khả hãn, không có người cùng.. Ngủ.. Liền không thể ngủ được, nửa năm nay khả hãn cũng chưa từng có một giấc ngủ ngon." Ca Thư Phạt ngập ngừng nói ra những lời này, gương mặt chữ điền đã hồng ửng lên.

A? Vệ Tử Quân thiếu chút nữa kinh hãi rớt cằm. Nàng cùng hắn ngủ? Đùa giỡn cái gì vậy! Loại sự tình như vậy cũng sẽ không cho tất cả mọi người đều biết chứ! Sẽ không là thật đi! Nhớ tới sự khinh thường trong lời nói của Hạ Lỗ kia: Đột Quyết đệ nhất nam sủng! Không có khả năng! Nàng thật bị sủng sao, lại sao có thể là "Nam" sủng, xem thân thể của nàng chưa bị vạch trần, đây chỉ là đồn đãi mà thôi.

Ổn định tâm thần, Vệ Tử Quân điều chỉnh thanh sắc của mình, hỏi: "Lời đồn từ đâu mà đến? Người nào cũng biết?"

"Cái gì.. Lời đồn?" Ca Thư Phạt trì độn hỏi.

"Ách? Ngủ.. Thấy.." Vệ Tử Quân cực ngượng ngùng nói ra hai chữ này, mặt ngọc nhịn không được phiếm hồng.

Mấy nam nhân vây quanh nàng thấy thế, đều ngây người chớp mắt một cái, chưa từng thấy qua Tả hiền vương của bọn họ oai phong một cõi lại lộ ra tư thái thẹn thùng bực này, đây thật sự là.. biểu hiện của nữ nhân a.. Ôi chao? Không đúng, sao có thể hình dung Hiền vương kính yêu của bọn họ như vậy, thật sự là có lỗi, có lỗi.

"Này.." Ca Thư Phạt không biết trả lời như thế nào, "Đây đều không phải là đồn đãi, khả hãn phải có Hiền vương ở bên người mới có thể ngủ."

"Nói bậy! Về sau không cho phép lại có lời đồn đãi như vậy! Chuyện này.. sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của khả hãn." Vệ Tử Quân cả giận. Nàng làm sao không sợ chính mình sẽ bị đồn đãi thành cái dạng gì.

Làm như rốt cục hiểu được ý tứ của Vệ Tử Quân, Ca Thư Phạt thoải mái nói: "Hiền vương không cần lo lắng, bọn thuộc hạ đều biết khả hãn đối với Hiền vương, giống như đối với con của mình mà yêu thương, cho nên cũng không suy nghĩ gì cả. Thuộc hạ cũng đều biết cách làm người của Hiền vương, cũng chưa từng hoài nghi qua Hiền vương, về phần lời đồn có chút không tốt kia, chính là hữu sương kia truyền ra, ở tả sương của chúng ta, rất ít có lời đồn đãi như vậy."

"Không tin là được rồi, nói cho các ngươi, không có mấy cái việc kia." Vệ Tử Quân vội vàng thanh minh.

Vài người thuộc hạ không khỏi nói thầm, cái gì cũng đều quên, sao lại nhớ rõ chuyện này có hay không? Cho dù là có, hắn vẫn như cũ là Tả Hiền vương bọn hắn kính yêu, không có cái gì thay đổi, hắn cần gì phải thanh minh. Bất quá Tả hiền vương của bọn họ, tuy rằng rong ruổi sa trường dũng mãnh vô cùng, nhưng ra khỏi chiến trường lại là bộ dáng văn nhược như vậy.

Thấy mấy người này bộ dáng lén lút, Vệ Tử Quân một trận buồn bực, không hờn không giận đứng lên, đang muốn vẫy lui những người này, đã thấy A Sử Na Dục Cốc chạy vào, trong miệng reo lên: "Phong -- ngươi sao lại chạy đến đây, không biết không có ngươi ta ngủ không được sao? Nhanh trở về giúp ta ngủ!"

Vệ Tử Quân nghe vậy thiếu chút nữa từ trên ghế ngã xuống, trong lòng ai oán kêu một tiếng, bất đắc dĩ lấy tay vỗ trán, nàng xem như có nói gì cũng không thể thanh minh.

Tướng sĩ xung quanh lé mắt nhìn lén biểu tình của nàng, thiếu chút nữa cười xuy ra tiếng. Gương mặt hơi phiếm hồng, đều khom người cáo lui.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thiên Là Hồng Trần Ngạn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook