Trang Chủ
Tiên hiệp
Thiên Đế Kiếm
Chương 1

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Vào một buổi chiều trên U Minh Cổ Đạo .

Nơi này quanh năm phủ đầy tuyết,lạnh buốt,ít người sinh sống,chỉ có những tay Kiếm Khách làm nhiệm vụ mới hay đi qua đây mà thôi.

Mặt trời lấp ló đằng sau những đám mây dầy và nặng, màu xám xịt.Ánh nắng ít khi nào xuất hiện ở đây. Cây cối ở đây lưa thưa,chúng khát ánh nắng như người ta khát tiền vậy.Thiếu ánh nắng chúng khô quắt lại khiến cảnh vật càng thêm ảm đạm.

Một con Sơn Miêu đang đi tìm cái ăn, nó mò mẫm bới tuyết lên để tìm xem có cài gì đớp được không.Biết đâu gặp may, nó lại tìm được một cái hang thỏ cũng nên.

Bỗng có tiếng động làm con Sơn Miêu ngẩng đầu lên,nó nhìn quanh quất,chả có gì cả.Nhưng mà rõ ràng nó vừa nghe thấy cái gì đó.

Con Sơn Miêu nhìn quanh cẩn thận rồi,lại tiếp tục đào bới.Nó chạm phải 1 cái gì đó,nó liền bới lên nhanh hơn.Tuy nhiên, cái thứ mà nó tìm thấy chẳng bõ công đào từ nãy tới giờ của nó tí nào.1 thanh kiếm,dĩ nhiên là bằng sắt.Giá như cái bụng nó mà tiêu hoá được sắt thì tốt.Nó gạt thanh kiếm ra và lại đào bới tiếp.

Một tiếng ầm vang lên,lần này thì con Sơn Miêu dỏng cái đôi tai dài và chạy thẳng.Đến một cái hốc nhỏ,nó liền nấp vào.Cái giống Sơn Miêu này thực là tinh khôn, nó biết rằng chỉ cần cố gắng đợi 1 lúc nữa sẽ có cái ăn liền, mà thức ăn thì sẽ ê hề ra đó,chả cần phải đào bới làm chi cho mệt.Còn gì thú vị hơn cái chuyện thức ăn tự động nhảy vào mồm và chỉ có việc đớp chớ?

Từ đằng xa,một tên Hổ Nhân đang lặng lẽ quan sát.Người hắn cao lớn,cơ bắp nổi cuồn cuộn như sóng ngoài biển Vọng Hải vậy,những tay Thần Thú đều như vậy cả.Tay hắn cầm 1 cái rìu khá nặng,trên lưỡi rìu có những đường nét hoa văn phát ánh sáng đỏ. Hắn nhìn quanh rồi thò tay vào cái túi hắn đeo bên hông và lấy ra một thứ.

Một cái đầu lâu,đầu người,chứ không phải là đầu của tộc thú.Người tộc thú chết đi sẽ trở về nguyên dạng của loài thú, chứ không mang hình dáng của người.Tên Hổ Nhân cầm cái đầu mà trong lòng hắn thấy thích thú.Cái đầu này là của một tên Kiếm Khách.Kẻ nào bị hắn giết đều bị hắn lấy thủ cấp.Hắn sưu tập là để tính xem số kẻ mà hắn đã giết.Hắn tính lại , có lẽ hắn đã phải sưu tầm được hằng trăm cái đầu lâu rồi.

Nhưng rồi hắn vứt cái đầu lâu đi,cái đầu lăn lộc cộc từ xuống chân đồi.

Tên Hổ Nhân gầm lên 1 tiếng,dãi trong miệng hắn văng tứ tung,rồi hắn lao xuống.

Nhưng không phải là một mình hắn,theo sau tên Hổ Nhân là hàng trăm vạn chiến binh Thần Thú và Tiên Thú.Chốc lát,cả quả đồi rộng lớn đang mang màu trắng xoá bởi tuyết bỗng nhiên bị phủ đen kịt lại bởi bọn chiến binh.

Ở quả đồi bên kia,một tên Kiếm Khách cũng đang chăm chú theo dõi, y đã nhận ra bóng dáng của tên thủ lĩnh bọn thú tộc.Tên Kiếm Khách dự định hôm nay bằng mọi giá,y phải giết chết tên thủ lĩnh đó.Số phận của Kiếm Tiên Thành phụ thuộc vào y,vào trận đánh này.Y là một vị tướng,nên vinh quang sẽ đến với y hoặc là mọi người dân của Kiếm Tiên Thành sẽ coi y như một kẻ tội đồ đời đời kiếp kiếp.”Không-Không thể thua được”-y tự nhắc nhở mình.

Y hít một căng lồng ngực,rồi thở ra.Y rút kiếm,thanh kiếm trắng,thanh kiếm mà y đã phải vất vả lắm mới có được,không phải bằng công sức,mà là thủ đoạn,y mới có được nó.

Y vung thanh kiếm lên,hàng vạn Kiếm Khách và Pháp Sư xông lên,hôm nay là trận đánh cuối cùng,những chiến binh sẽ chiến đấu tới cùng để bảo vệ Kiếm Tiên Thành.

Những tiếng thét rầm trời của cả hai bên Nhân và Thú,và máu bắt đầu chảy.

Đằng xa kia,trên một đỉnh núi,một ông già đang nhìn đăm đăm xuống chiến trường.Ông lắc đầu,rồi chắp tay lại lầm rầm trong miệng:

Xin Thượng Đế hãy cứu rỗi linh hồn chúng con.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thiên Đế Kiếm

Avatar
Tran Viet Cuong22:08 25/08/2014
quảng cáo vào giữa như rứa thì ai vào đọc truyện nữa. Lấy gì mà ăn các em

BÌNH LUẬN FACEBOOK