Thích Em Như Thế

Chương 24: Đêm nay, em có thể ngủ ở đây được không?

Đào Tiểu Cửu

21/06/2018

Trương Sơ Tâm nhìn một bàn đồ ăn được Thẩm Chi Niên ăn sạch, nhịn không được hỏi một câu, "Thật sự ăn rất ngon sao?"

Thẩm Chi Niên giương mắt nhìn cô, "Em cảm thấy thế nào?"

"......"

Thẩm Chi Niên nhìn cô một cái, từ trên ghế đứng lên.

Trương Sơ Tâm ngẩng đầu nhìn anh.

"Trương Sơ Tâm......" Thẩm Chi Niên đi đến cửa nhà ăn, đột nhiên ngừng lại, quay đầu lại nói: "Trương Sơ Tâm, từ nay em mang cơm trưa cho tôi đi."

"A?"

Thẩm Chi Niên cười nói: "Không phải muốn lấy lòng tôi hay sao? Cho em một cơ hội."

Trương Sơ Tâm nhìn anh đi khỏi phòng ăn, nhìn anh đi lên lầu. Cô cúi đầu nhìn cái đĩa không còn chút đồ ăn nào...... Thật sự ngon như vậy sao? Vì sao mà cô ăn lại cảm thấy mặn muốn chết! Thẩm Chi Niên không chỉ có dạ dày không tốt, mà vị giác cũng không tốt?! So với người bình thường khẩu vị thật khác biệt nha. Nghĩ đến đây, trong lòng cô liền âm thầm quyết định, về sau đưa cơm cho Thẩm Chi Niên nhất định sẽ làm theo khẩu vị như hôm nay!

Chỉ là thật sự...... Rất mặn!

Trương Sơ Tâm bưng cốc trong tay uống một ngụm nước lớn.

Trên lầu, Thẩm Chi Niên vào phòng, lập tức đi vào nhà vệ sinh, đánh răng 3 lần, súc miệng không biết bao nhiêu lần, xong lại uống thêm vài cốc nước, cuối cùng miệng mới có cảm giác trở lại.

Thật là...... Mặn chết mất.

Trương Sơ Tâm đem bát đũa bỏ vào bồn rửa, sau đó cô lấy một gói thuốc mà Lâm Vân chuẩn bị cho Thẩm Chi Niên cho vào nước nóng rồi xé miệng túi, đổ ra ly.

Cô bưng ly thuốc lên lầu, lúc này Thẩm Chi Niên không có ở trong phòng.

Đây là chuyện thường tình, Thẩm Chi Niên không ở trong phòng, vậy chắc chắn là ở thư phòng.

Cô đành bê thuốc qua thư phòng, lúc mở cửa, Thẩm Chi Niên cực nhanh đem giấu một quyển sổ đi, chắc không muốn ai biết.

Trương Sơ Tâm bê thuốc đi đến, tò mò nhìn thoáng qua, "Quyển vở kia có gì bí mật sao? Xem anh bị dọa sợ kìa."

Thẩm Chi Niên đem cất quyển sổ màu nâu vào ngăn tủ, khóa lại. Ngẩng đầu nhìn Trương Sơ Tâm, đôi mắt híp lại một chút, "Trương Sơ Tâm, em không biết gõ cửa sao?"

Trương Sơ Tâm lè lưỡi, "Quên mất."

Xong cô bê ly thuốc tới trước mặt Thẩm Chi Niên, "Anh mau uống thuốc đi"

Thẩm Chi Niên nhìn ly thuốc đắng ngắt, liền gắt gao nhíu mày, bất giác cả người lùi lại đôi chút, "Mang đi."

"Anh uống hết liền mang đi."

"Trương Sơ Tâm, em thật giống mẹ của tôi, tôi không uống thuốc này. Em mau mang đi!" Anh chỉ sợ nhất hai việc, một là những đêm Trương Sơ Tâm biến mất khỏi cuộc đời anh, hai là uống thuốc Đông y.

"Thẩm Chi Niên, sao anh lại giống trẻ con như vậy? Đã là người lớn, còn sợ uống thuốc? Không uống thuốc, cơ thể anh sẽ khỏe mạnh sao?" Cô bưng thuốc đặt trước miệng Thẩm Chi Niên.

Thẩm Chi Niên bịt mũi trừng mắt nhìn cô.

"Nhìn em cũng vô dụng! Hôm nay ở trên xe, lời nói của mẹ anh, không phải anh đều nghe thấy sao? Mau uống đi, em đã đồng ý với mẹ anh chăm sóc anh cho tốt."

"Uống rồi có gì tốt sao?" Thẩm Chi Niên trầm mặc trong chốc lát, mở miệng hỏi.

" Có lợi cho cơ thể anh!" Trương Sơ Tâm trừng mắt nói.

Thẩm Chi Niên nhìn cô trong chốc lát, đặc biệt nghiêm túc hỏi: "Uống rồi có thể được khen thưởng một nụ hôn không?"

"......" Trương Sơ Tâm ngây ngốc đứng đó. Chàng trai lạnh lùng đâu rồi! Làm sao lại trở thành một người vô sỉ mặt dày hết mức như vậy!

Thẩm Chi Niên bê thuốc trên tay cô để qua bên cạnh, ánh mắt rơi trên người cô không có dời đi, lại lần nữa hỏi: "Thế nào?"

Trương Sơ Tâm nói thầm, "Uống rồi cũng đâu phải tốt cho em đâu!" Hoá ra cô còn phải dỗ anh uống?

Thẩm Chi Niên sắc mặt trầm vài phần, đem ly thuốc đẩy xa, "Mang đi."

Anh nói xong, cúi đầu tiếp tục làm việc.

Muốn mang đi cô lập tức mang đi! Chưa thấy ai trẻ con như vậy! Trương Sơ Tâm bực mình, bưng cái ly đi ra ngoài, "Dù sao điều nên làm thì đã làm rồi, chính anh không chịu phối hợp, về sau cũng đừng nói với mẹ anh em không chăm sóc tốt cho anh."

"Vai diễn em muốn đã dành cho Thôi Tiểu Như." Trương Sơ Tâm mới vừa đi tới cửa, Thẩm Chi Niên bỗng lên tiếng.

Trương Sơ Tâm bỗng nhiên dừng lại, quay đầu lại, vẻ mặt khó tin, "Thẩm Chi Niên, anh đã đồng ý cho em...."

"Vẫn có thể đổi ý." Thẩm Chi Niên ngước mắt nhìn cô, trong mắt mang theo ý cười, "Nhưng.. Vẫn còn cơ hội để em thể hiện......" Anh nâng cằm, chỉ chỉ cái ly trong tay cô.

"......"

Trương Sơ Tâm rốt cuộc đã hiểu được người ở phía dưới, không thể không cúi đầu. Nhưng, cũng chỉ hôn một chút, so quy tắc ngầm trong giới giải trí, cô đã được tính là may mắn. Đương nhiên, càng quan trọng hơn, người này là Thẩm Chi Niên, người cô đã từng yêu rất nhiều năm, cho nên, cũng không có chút kháng cự nào.

Cô cúi người, nhanh chóng hôn lên mặt Thẩm Chi Niên một cái.

Thẩm Chi Niên trầm mặt, "Đây là thành ý của em?"

"Thẩm Chi Niên anh đừng quá đáng!" Trương Sơ Tâm có chút tức giận, gắt gao cau mày.

Thẩm Chi Niên nhẹ nhàng gõ hai cái lên ly thuốc.

Trương Sơ Tâm cúi người hôn lên môi anh một chút, ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh, "Vừa lòng chưa?! Uống thuốc đi!"

Thẩm Chi Niên nhìn bộ dạng cô nhăn nhó bực bội, tâm tình cực kì thoải mái mà cười lớn.

Rốt cuộc chờ đến lúc Thẩm Chi Niên uống thuốc xong, Trương Sơ Tâm bưng cái ly đi ra ngoài, trong miệng liên tục lẩm bẩm, "Thẩm ba tuổi! Thẩm biến thái! Thẩm hạ lưu! Thẩm ấu trĩ!"

Trương Sơ Tâm đi rồi, Thẩm Chi Niên lại lấy quyển sổ từ trong ngăn tủ ra xem.

Mở ra, trang giấy có chút ố vàng, đây là lúc anh học cấp ba mua, bên trong viết rất nhiều, đều là về Trương Sơ Tâm. Trang đầu tiên, còn dán một tấm ảnh của Trương Sơ Tâm, cô nằm trên bàn ngủ, ánh mặt trời xuyên qua chiếu lên đỉnh đầu cô, đem tóc cô biến thành một màu nâu nhạt,.

Đó là năm thứ hai, anh ở trong phòng tự học, cô ôm sách đến phòng tự học muốn cùng anh học bài. Nhưng chỉ được một lúc, cô liền nằm trên bàn ngủ mất.

Anh ngơ ngẩn nhìn cô, nhịn không được cúi xuống hôn lên trán cô một cái.

Khi đó, ánh nắng lấp lánh, anh cho rằng cô sẽ mãi mãi ở bên cạnh anh, quay đầu liền có thể thấy cô. Đáng tiếc sau đó, anh vẫn làm cô tức giận bỏ đi.

Cuộc đời đã không có Trương Sơ Tâm, sống một ngày cũng như một năm, buồn chán như nhau.

Buổi tối hôm nay, trời tự nhiên nổi sấm chớp.

Trương Sơ Tâm bị đánh thức liền hoảng sợ, đột nhiên từ trên giường ngồi dậy.

Cô từ bé đã sợ sấm chớp, bởi khi còn nhỏ có một lần suýt bị sét đánh chết.

Cô ôm chăn run bần bật trên giường, nhưng bên ngoài tiếng sấm ngày càng to, không có ý định dừng lại.

Cô ôm chăn xuống giường, chạy ra khỏi phòng.

Thư phòng đèn còn sáng, cô kiền chạy tới gõ cửa.

"Vào đi." Thẩm Chi Niên nói.

Trương Sơ Tâm đẩy cửa đi vào, Thẩm Chi Niên ngẩng đầu lên nhìn cô bọc chăn đứng ở cửa, hơi nhíu mày một chút, "Em làm gì vậy?"

Trương Sơ Tâm chỉ vào ghế sô pha lớn trong thư phòng, "Em đêm nay...... Có thể ngủ ở đây không?"

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thích Em Như Thế

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook