Thích Em Như Thế

Chương 27

Đào Tiểu Cửu

20/07/2018

Giọng nói vừa rồi là của Hà Dĩnh, bên cạnh còn có hai trợ lí nữa. Hai trợ lý trong tay đều xách đầy đồ, dáng vẻ cực kì thỏa mãn.

Hà Dĩnh vừa tiến đến, mấy người nhân viên đều tiến lên, cúi đầu khom lưng, "Hà tiểu thư, cô đã tới!"

"Hà tiểu thư, trong cửa hàng có nhiều mẫu mới, để tôi lấy cho cô xem."

"Hà tiểu thư, mời cô uống nước."

"Hà tiểu thư, cô ngồi xuống nghỉ ngơi, chúng tôi lập tức lấy mấy mẫu mới cho cô chọn."

Một đám người vây quanh Hà Dĩnh, đãi ngộ này, quả thực có thể so với thái hậu.

Hà Dĩnh chỉ vào chiếc váy trên tay Trương Sơ Tâm, "Chiếc váy trong tay cô ta, tôi muốn."

Nhân viên bán hàng sửng sốt, có chút khó xử mà nhìn về phía Trương Sơ Tâm, "Tiểu thư, chiếc váy này......"

Trương Sơ Tâm cười một chút, chuẩn bị đem váy đưa cho cô ta, lại nghe thấy Hà Dĩnh nói: "Việc gì phải hỏi, chiếc váy này đâu phải đến chó mèo cũng có thể mua, mang váy lại đây."

Trương Sơ Tâm nghe thấy lời này, mày hơi nhíu lại một chút.

Hướng dẫn mua nghe xong, lúc này cẩn thận đánh giá Trương Sơ Tâm một cái. Trương Sơ Tâm khí chất sang trọng, thế cho nên vừa rồi lúc cô tiến vào, nhân viên bán hàng liền niềm nở giới thiệu, đến lúc này nhìn kỹ mới phát hiện toàn thân cô không một món đồ nào là hàng hiệu, ăn mặc cực kì bình thường.

Nhân viên nháy mắt thay đổi thái độ, "Tiểu thư, phiền cô đưa váy cho tôi."

Trương Sơ Tâm trầm mặc, nhất thời cũng không động đậy, bàn tay nắm chặt váy.

"Trương Sơ Tâm, cô bình tĩnh, chiếc váy này rất quý, làm hỏng, cô cũng không đền nổi."

Hà Dĩnh giả vờ làm người tốt, nhưng mỗi lời nói ra đều mang theo sự trào phúng, giống như đang xem kịch.

Nhân viên nghe Hà Dĩnh nói như vậy, lập tức cũng kêu lên, "Đừng! Tiểu thư, cô nhẹ tay chút, chiếc váy này rất đắt!"

Trương Sơ Tâm lúc này không nhịn được, đem váy đặt lên quầy thanh toán, "Gói cho tôi."

Mấy nhân viên dửng sốt một hồi, tròn mắt nhìn nhau.

Hà Dĩnh cười rộ lên, chế giễu, "Trương Sơ Tâm, mua không được cũng không quá mất mặt, tôi sợ thể tín dụng của cô không đủ tiền đâu."

Hà Dĩnh đi tới gần cô, kéo chiếc váy, "Chiếc váy này tôi mua, thanh toán." Nói xong liền lấy ra một chiếc thẻ tín dụng.

Nhân viên mỉm cười đi tới cầm thẻ của Hà Dĩnh.

"Chiếc váy này tôi muốn lấy trước, ở nơi này các cô cũng phải coi trọng thứ tự trước sau chứ?"

"Này......"

" Thanh toán!" Trương Sơ Tâm cầm chiếc thẻ của Thẩm Chi Niên cho ném lên bàn.

Chiếc thẻ thực quý giá, không chỉ có nhân viên sửng sốt, mà Hà Dĩnh cũng ngạc nhiên.

"Thanh toán nhanh, đừng thất thần."

"Lập, lập tức thanh toán cho tiểu thư." Trong tay có chiếc thẻ đen này, không chỉ là người có tiền, chỉ sợ thân phận cũng cực cao. Nhân viên nháy mắt trở nên cung kính, vội vội vàng vàng giúp Trương Sơ Tâm thanh toán.

Trương Sơ Tâm xách theo váy rời đi, Hà Dĩnh đi tới bên cạnh cô, nhíu lông mày đánh giá cô, "Trương Sơ Tâm, cô thật sự được người giàu có bao nuôi?"

Trương Sơ Tâm nhìn cô ta một cái, "Cô cho rằng ai cũng giống cô sao?"

Vì đã mua chiếc váy này, cô tự nhiên muốn mua thêm một chiếc túi, một đôi giày phù hợp. Chỉ là, khi mua giày và túi, trương Sơ Tâm phải chý ý giá tiền của từng món một.

Kỳ thật, sau khi mua váy xong, Trương Sơ Tâm liền hối hận. Chiếc váy này vô cùng đẹp, nhưng cũng không nên tốn nhiều tiền như vậy để mua. Cô lúc ấy do bị Hà Dĩnh Khích nên hồ đồ.

Cô xách ba túi đồ ra cửa, trái tim như rỉ máu.

Lúc cô ra khỏi khu thương mại Thiên Tinh, mới hơn bốn giờ.

Trương Sơ Tâm tìm ở gần đấy một quán cà phê ngồi chờ.

Ngồi xuống, cô nhắn tin nhắn cho Thẩm Chi Niên, "Em mua xong quần áo rồi, họp báo khởi quay là khi nào?"

"Em đang ở đâu?" Thẩm Chi Niên nhắn tin lại rất nhanh, giống như từng phút từng giây anh đều nhìn chằm chằm chiếc di động.

Trương Sơ Tâm ôm di động cười tủm tỉm, "Ở Starbucks bên cạnh thương mại Thiên Tinh."

"Em chờ anh một lát, anh lập tức đến đón em."

Thẩm Chi Niên quả thực rất nhanh liền tới, lúc anh đến, Trương Sơ Tâm mới uống được một phần tư cốc cà phê.

Cô ngơ ngẩn nhìn anh, "Anh lái máy bay tới à?"

Thẩm Chi Niên bị cô chọc cười, xoa đầu cô, ngồi xuống bên cạnh.

Trương Sơ Tâm sờ sờ tóc, "Đừng làm rối tóc em."

Tầm mắt anh hướng tới mấy túi đồ của cô, Trương Sơ Tâm có chút chột dạ, lấy lòng đem cà phê đưa tới trước mặt Thẩm Chi Niên, "Anh muốn uống cà phê không?"

Thẩm Chi Niên cười, "Đương nhiên."

Anh cầm cốc, môi cố ý đặt lên vị trí Trương Sơ Tâm vừa uống.

"......"

Anh uống một ngụm, đặc biệt đắc ý cười với Trương Sơ Tâm, "Cái này xem như gián tiếp hôn môi phải không?"

Trương Sơ Tâm trừng mắt nhìn anh một cái.

Nghĩ đến chiếc váy vừa mua, Trương Sơ Tâm bối rồi, chậm rì rì đưa chiếc thẻ đen cho Thẩm Chi Niên, "Cái này...... Trả lại cho anh......"

Đôi mắt liếc cái túi đựng váy, thật cẩn thận nói: "Cái kia...... Em mua một cái váy...... Rất đắt....."

Từ lúc Trương Sơ Tâm lấy chiếc thẻ ra, Thẩm Chi Niên sắc mặt liền không tốt lắm, giờ phút này khuôn mặt trầm xuống, nghe cô nói.

Trương Sơ Tâm nhìn Thẩm Chi Niên, ngón tay viết một con số " bảy ", sau đó lập tức nói: "Em sẽ trả cho anh! Chờ em kiếm được tiền sẽ trả cho anh!"

Thẩm Chi Niên khuôn mặt đen thui nhìn chằm chằm cô, huyệt Thái Dương giật giật, "Trương Sơ Tâm, em nhất định phải làm rõ cái này với tôi phải không?"

Trương Sơ Tâm thấy anh tức giận, nhỏ giọng mà nói: "Em không phải có ý gì khác......Đến anh em ruột còn tính toán với nhau cơ mà."

"Ai coi em là anh em? Trương Sơ Tâm, em nghe cho rõ! Anh là người đàn ông của em, em tiêu bao nhiêu tiền anh cũng không đau lòng, chỉ cần là em muốn, muốn mua cả thương mại Thiên Tinh, anh cũng không tiếc."

Trương Sơ Tâm kinh ngạc mà há to miệng.

Thẩm Chi Niên đem chiếc thẻ ném tới phía cô, "Cầm lấy! Không được trả lại cho anh!"

Thẩm Chi Niên vô cùng tức giận, Trương Sơ Tâm không dám cãi lại anh, thành thật cất chiếc thẻ đi. Nhưng, trong lòng hạ quyết tâm về sau sẽ không đụng tới chiếc thẻ này nữa.

Ở quán cà phê một lúc, Thẩm Chi Niên kéo Trương Sơ Tâm ra ngoài, thuận tay giúp cô xách túi đồ.

"Muốn ăn cái gì?" Đúng lúc là thời gian ăn tối, lên xe, Thẩm Chi Niên vừa khởi động xe vừa hỏi cô.

Trương Sơ Tâm lắc đầu, "Em không biết, anh nghĩ đi."

"Gần đây có một quán lâu đời, ăn rất ngon."

" Tốt." Đối với phương diện ăn uống, Trương Sơ Tâm thật sự không kén ăn.

Đi một lúc, Trương Sơ Tâm mới biết, Thẩm Chi Niên là khách quen của quán ăn đó.

Quán ăn kia dù trong trung tâm thành phố, nhưng là ở trong một ngõ nhỏ hẻo lánh, vị trí không tốt lắm, cho nên làm ăn cũng không tốt lắm, nhưng bên trong rất sạch sẽ, bàn ghế mang phong cách cổ, rất lâu đời, ánh đèn thật sự ấm áp, màu trắng mang theo vẻ ấm áp.

Đi vào, bà chủ liền ra chào đón, "Thẩm tiên sinh, đã lâu không gặp ngài."

Bà chủ tuổi ngoài bốn mươi, rất hòa đồng.

Bà chủ nhìn Thẩm Chi Niên tay nắm Trương Sơ Tâm, hơi hơi ngẩn ra một chút, ngay sau đó cười càng sáng lạn, "Thẩm tiên sinh, đây là bạn gái của cậu sao?"

Thẩm Chi Niên hơi hơi mỉm cười, "Là vợ của tôi.

Bà chủ dáng vẻ khiếp sợ, "Thẩm tiên sinh, cậu đã kết hôn?"

Thẩm Chi Niên cười một chút, gật gật đầu.

"Chúc mừng chúc mừng, chúc mừng cậu nha, Thẩm tiên sinh."

Thẩm Chi Niên cười nói: "Cảm ơn."

Bà chủ nhìn Trương Sơ Tâm, trong mắt lộ ra vài phần vui mừng.

Thẩm Chi Niên mang Trương Sơ Tâm đến vị trí bên phải gần cửa sổ. Anh trước kia thường tới nơi này, ăn cơm uống rượu, mỗi lần ngồi là vài tiếng đồng hồ, rất an tĩnh. Lúc tâm tình phiền muộn, tới nơi này sẽ trở nên thoải mái.

Mới vừa ngồi xuống, di độngThẩm Chi Niên liền vang lên, "Em ngồi đây, anh đi ra ngoài nhận điện thoại."

Trương Sơ Tâm gật gật đầu, "Anh đi đi."

Thẩm Chi Niên vừa mới rời đi, bà chủ cầm thực đơn đi tới, "Thẩm phu nhân, cô xem xem, muốn ăn cái gì."

Trương Sơ Tâm mỉm cười nói: "Chờ anh ấy quay lại đã."

Bà chủ cười nói " được", lại cẩn thận nhìn Trương Sơ Tâm trong chốc lát, thật lâu sau, nhịn không được nói: "Thẩm phu nhân, tôi đã thấy cô."

Trương Sơ Tâm có chút ngây ra, "Phải không?" Ngay sau đó lại phản ứng, "Là trên ti vi sao?"

Bà chủ cười lắc đầu, "Ở di động Thẩm tiên sinh."

Trương Sơ Tâm mờ mịt mà nhìn bà.

"Thẩm tiên sinh là khách quen của quán chúng tôi, lúc trước thường xuyên tới đây ăn cơm. Hai năm, khi đó, Thẩm tiên sinh còn đang gây dựng sự nghiệp, có một hôm, cậu ấy uống rất nhiều rượu, sau đó mở album trong di động cho tôi xem. Thẩm phu nhân, cô biết không, trong album tất cả đều là ảnh chụp cô. Vừa rồi khi cô bước vào, tôi liền nhận ra."

Trương Sơ Tâm kinh ngạc, "Trong album tất cả đều là tôi?"

"Đúng vậy, Thẩm phu nhân, Thẩm tiên sinh thật sự rất thích cô. Trước kia tôi có hỏi cậu ấy, nếu thích cô như vậy, tại sao không bày tỏ. Cậu ấy khi đó, sự nghiệp chưa ổn định, cậu ấy nói với tôi, không muốn cô đi theo cậu ấy chịu khổ, sợ không có năng lực làm cho cô hạnh phúc. Cậu ấy lúc đó luôn chỉ có một mình, luôn một mình ngồi ở một góc nhìn chằm chằm di động đến phát ngốc, mỗi lần như vậy đều tận mấy giờ đồng hồ. Đến bây giờ khi tôi nghĩ tới tới bộ dáng cậu ấy vẫn có chút chua xót."

Chủ tiệm nói có chút cảm khái, đôi mắt hồng hồng, bà giơ tay lau khóe mắt, cười nói: "Nhưng hiện tại rất tốt, thấy cô và Thẩm tiên sinh sống hạnh phúc, tôi thật sự rất vui."

Trương Sơ Tâm ngơ ngẩn mà ngồi ở chỗ đó, trong đầu tất cả đều là lời bà chủ nói cho cô: "cậu ấy nói với tôi, không muốn cô đi theo cậu ấy chịu khổ, sợ không có năng lực làm cho cô hạnh phúc."

Cô thậm chí có thể tưởng tượng được dáng vẻ của Thẩm Chi Niên khi nói những lời này, rõ ràng anh là người cao ngạo như vậy, lại bởi vì sợ không đem đến hạnh phúc cho cô, tự ti không dám tới gần cô.

Trương Sơ Tâm nghĩ, trái tim thật đau, đau đến cô thở không nổi, đôi mắt đỏ bừng.

Thẩm Chi Niên nói chuyện điện thoại xong liền đi vào, mới vừa ngồi xuống, liền thấy Trương Sơ Tâm đôi mắt đỏ hồng nhìn anh.

Anh bỗng dưng cả kinh, hoảng loạn nói: "Làm sao vậy? Tại sao lại khóc?"

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thích Em Như Thế

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook