Thích Em Như Thế

Chương 28: Chị và Thẩm Chi Niên đã kết hôn

Đào Tiểu Cửu

11/08/2018

Thẩm Chi Niên vừa nhìn thấy Trương Sơ Tâm khóc, liền luống cuống. Anh ngồi vào bên cạnh cô, nắm chặt tay cô, "Tại sao lúc anh đi ra ngoài lại khóc?" Anh đau lòng lau nước mắt cho cô.

Trương Sơ Tâm trừng mắt nhìn anh, vươn tay, "Đưa di động cho em."

Thẩm Chi Niên nhíu mày, "Di động nào?"

"Di động của anh!"

Trong điện thoại Thẩm Chi Niên toàn là ảnh chụp Trương Sơ Tâm, anh chột dạ mà nhìn cô một cái, "Em cần di động làm gì?"

"Anh cho rằng em không biết? Như thế nào, chẳng lẽ điện thoại anh có cái gì bí mật em không thể biết?"

Thẩm Chi Niên nhìn cô, không nhúc nhích.

Trương Sơ Tâm nhịn không được đá vào chân anh, "Thẩm Chi Niên, anh cũng không thành thật chút nào!"

Trương Sơ Tâm tức giận, quay đầu không thèm để ý đến anh. Mặc cho Thẩm Chi Niên dỗ như thế nào, nói không để ý chính là không để ý.

Cuối cùng vẫn là Thẩm Chi Niên thỏa hiệp, đưa điện thoại di động, "Đây, của em." Anh đặc biệt nghiêm túc nhìn Trương Sơ Tâm: "Thật sự không phải có bí mật gì."

Trương Sơ Tâm lấy được di động, trực tiếp mở album của Thẩm Chi Niên.

Thẩm Chi Niên nheo mắt, nhanh chóng hiểu rõ ràng. Anh giữ lấy di động, khẩn trương, "Sơ Tâm, album không có gì đẹp!"

"Sao anh lại có vẻ lo lắng như thế, vậy em càng muốn xem, buông tay ra!"

Thẩm Chi Niên không bỏ, trong album toàn là ảnh của Trương Sơ Tâm, là anh đã yếu đuối, tự ti, anh không nghĩ sẽ bị Trương Sơ Tâm phát hiện ra.

"Thẩm Chi Niên, anh còn muốn gạt em sao?" Trương Sơ Tâm cuối cùng cũng không nhịn được, con mắt đỏ hoe nhìn Thẩm Chi Niên.

Thẩm Chi Niên nhăn chặt mày, theo bản năng quay đầu lại. Bà chủ đứng ở quầy hàng, trưng ra bộ mặt xin lỗi nhìn anh.

Trương Sơ Tâm và Thẩm Chi Niên giằng co một trận, chung quy lại vẫn là Thẩm Chi Niên bại trận, đành phải mở khoá di động đưa cho cô.

Trương Sơ Tâm click mở album ra, hoàn toàn ngẩn người.

Quả nhiên giống như bà chủ nói, toàn bộ đều là ảnh của cô. Hơn nữa cũng không phải chỉ mỗi ảnh của năm cấp ba hay đại học, hình như đều là ảnh của rất nhiều năm, mỗi một tấm hình thoạt nhìn đều giống như là chụp trộm.

Trong lòng Trương Sơ Tâm vừa đau vừa tức giận, "Thẩm Chi Niên, theo dõi người khác vui lắm sao? Chụp trộm người khác cũng vui lắm sao?"

Bữa cơm nay, bởi vì Trương Sơ Tâm tức giận nên cuối cùng cái gì cũng không ăn.

Lúc rời đi, Trương Sơ Tâm thở phì phì đi trước, Thẩm Chi Niên đi theo sau cô giống như một đứa trẻ phạm phải sai lầm.

Đường đi bộ bên cạnh đường nhỏ, Trương Sơ Tâm cuối cùng không nhịn được quay đầu lại, đấm lên ngực Thẩm Chi Niên, "Thẩm Chi Niên! Anh là đồ ngu ngốc!"

Thẩm Chi Niên rũ đầu không hé răng.

Trương Sơ Tâm trừng mắt nhìn anh, "Thẩm Chi Niên, anh vẫn luôn thích em? Vậy tại sao trước kia anh lại đối xử với em như vậy? Hết lần này đến lần khác không cho em tới gần anh, lại còn nói không muốn cho em đi theo anh để chịu khổ? Lại sợ không có năng lực cho em hạnh phúc? Thẩm Chi Niên, vị trí của em trong lòng anh nông cạn như vậy sao? Em không được sống một cuộc sống nghèo khổ sao?"

Trương Sơ Tâm nói xong, nước mắt liền chảy xuống.

Thẩm Chi Niên nhìn cô, thật lâu sau không nói gì. Anh vẫn luôn che giấu sự thật nhưng cuối cùng vẫn bị phát hiện. Anh tiến lên một bước, ôm Trương Sơ Tâm vào trong ngực. Cô ở trong ngực khóc ngày một to, nước mắt cũng theo thế mà tuôn ra ngoài.

Thẩm Chi Niên tựa cằm trên đỉnh đầu Trương Sơ Tâm, thở dài, "Sơ Tâm, không phải là anh cảm thấy em không thể chịu khổ, mà là anh lo cho em. Em là tiểu thư, anh chỉ là một thằng nghèo hèn, làm sao có thể xứng đôi với em? Anh thích em, nhưng sao dám tùy tiện cùng em ở bên nhau, anh sợ có một ngày, anh không có đủ năng lực có thể cho em một cuộc sống tốt, em sẽ hối hận vì đã lựa chọn anh. Anh càng sợ không thể đáp ứng đủ cho tương lai, sợ em đi theo anh cuộc sống sẽ quá khổ, không có nhà ở sạch sẽ, không có đồ ăn ngon, không có quần áo giày dép đẹp, không có trang sức lấp lánh...... Sơ Tâm, anh vô cùng sợ, vì anh mà em sẽ xấu hổ với bạn bè, người quen."

Trương Sơ Tâm khóc oà lên, nắm chặt quần áo Thẩm Chi Niên, trái tim đau đến mức như bị dao đâm, "Đồ ngốc! Đồ ngốc! Thẩm Chi Niên, anh là người xấu!"

"Đúng vậy, anh là người xấu."

Trương Sơ Tâm khóc ngày một lớn, "Thẩm Chi Niên, anh dám vì chuyện này mà không cho em tới gần anh. Em thích anh nhiều năm như vậy, mà anh lại nhẫn tâm nói cho dù em theo đuổi anh mười năm hay hai mươi năm, anh đều sẽ không thích em...... Thẩm Chi Niên, anh chết đi cho rồi!"

Thẩm Chi Niên cũng nghẹn ngào, "Anh biết, là anh sai, Sơ Tâm, anh xin lỗi, về sau sẽ không như vậy, không bao giờ sẽ rời bỏ em...... Em tha thứ cho anh, được không?"

Trương Sơ Tâm dựa vào Thẩm Chi Niên khóc một hồi lâu mới ngừng, lúc ngẩng đầu lên, Thẩm Chi Niên liền cúi đầu hôn cô.

Răng môi triền miên, tâm linh gắn kết. Lần đầu tiên, Trương Sơ Tâm ôm chặt Thẩm Chi Niên, nhiệt tình đáp lại anh.

Cô chưa bao giờ biết, lúc Thẩm Chi Niên không cho cô lại gần, so với tình cảm cô dành cho anh, còn hơn rất nhiều. Rõ ràng yêu vô cùng nhưng lại phải nhẫn tâm cự tuyệt, so với việc đơn giản thích một người, khó hơn rất nhiều.

Trương Sơ Tâm khóc đến mức đôi mắt sưng lên, họp báo khởi quay cũng không muốn đi. Ngồi trên xe, cô nghiêng đầu hỏi Thẩm Chi Niên, "Cuộc họp báo lát nữa em có thể không đi sao?"

"Đương nhiên, em không muốn đi thì không cần đi."

"Không bị ảnh hưởng gì sao?"

"Không đâu."

"Anh đi sao?"

"Em không đi, anh cũng không đi."

"Cũng không ảnh hưởng sao?"

"Sẽ có người sắp xếp, em đừng lo lắng."

Trương Sơ Tâm cong khóe miệng, nghiêng đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Buổi tối trong thành phố đẹp đến nao lòng. Ven đường đủ mọi ánh đèn màu sắc lung linh, đèn xe cộ cũng vô cùng huyền ảo, lập loè thật đẹp.

Bởi vì không cần đến họp báo, Thẩm Chi Niên trực tiếp lái xe về nhà.

Cửa vừa mở ra, Thẩm Chi Niên đã áp sát cô vào cửa, cơ thể anh đè lên cô, cúi đầu chặn môi Trương Sơ Tâm.

Trương Sơ Tâm ôm cổ anh, khuôn mặt trắng nõn vì tiếp xúc thân mật mà trở nên đỏ bừng, cả người đều nóng.

Thẩm Chi Niên đột nhiên bế cô, thân mình lơ lửng trên không, Trương Sơ Tâm theo bản năng ôm chặt lấy Thẩm Chi Niên, trong lòng hồi hộp, thanh âm run rẩy, "Thẩm Chi Niên...... Chúng ta trở về phòng đi......"

Thẩm Chi Niên không nghe cô nói, dường như quá chú tâm, anh vùi đầu trước ngực cô, ngón tay thon dài ở trên người cô di chuyển khắp nơi, thân mình Trương Sơ Tâm căng thẳng, gắt gao ôm đầu của anh, ngửa đầu hô hấp.

Váy bị vén lên thật cao, Trương Sơ Tâm cảm giác sắp bị thiêu cháy, cô cúi đầu, môi dán ở bên tai Thẩm Chi Niên, thanh âm như muỗi, "Thẩm Chi Niên...... Chúng ta trở về phòng đi......"

Qua một hồi lâu, Thẩm Chi Niên mới nhẹ nhàng " ừ " một tiếng, ôm Trương Sơ Tâm lên lầu.

Ngày hôm sau sáng sớm, Trương Sơ Tâm tỉnh lại, thấy Thẩm Chi Niên đang nhìn cô.

Trương Sơ Tâm híp mắt cười cười, "Em đẹp lắm sao?"

Thẩm Chi Niên cười nhìn, sờ đầu cô, "Đẹp."

Trương Sơ Tâm đắc ý mà cong khóe miệng, "Em cũng cảm thấy thế."

Trương Sơ Tâm nhổm dậy, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Thẩm Chi Niên. Đây là người đàn ông mà cô thích, anh cũng thích cô. Đột nhiên cảm thấy, trên đời này không có gì hạnh phúc hơn so hai người đang yêu nhau. Coi nhịn không được chui vào trong ngực Thẩm Chi Niên, anh ôn nhu vuốt ve cô, cô ngửa đầu nhìn anh, "Thẩm Chi Niên, anh nói anh mấy năm nay đều đi theo em, em như thế nào lại không phát hiện đâu?"

Thẩm Chi Niên cười nói: "Bởi vì em ngốc a."

"Anh mới ngốc!" Một chân cô nhịn không được đá Thẩm Chi Niên.

Thẩm Chi Niên cong hạ đầu gối, mày nhíu lại, "Đừng đá loạn! Đá hỏng rồi, hạnh phúc nửa đời sau của em sẽ không còn."

Trương Sơ Tâm trừng mắt nhìn anh, nghiêng đầu, khóe miệng lại lén lút cong một chút.

Thẩm Chi Niên ôm nàng, môi dán vào lỗ tai cô, "Mệt sao?"

Trương Sơ Tâm gật gật đầu. Thật sự rất mệt, mệt đến không tưởng.

"Vậy em ngủ tiếp đi, anh ra ngoài mua bữa sáng cho em." Thẩm Chi Niên nói, liền xoay người từ trên giường xuống.

"Anh không đi làm sao?"

"Hôm nay thứ Bảy."

Trương Sơ Tâm cuộn ở trong chăn, nhìn anh nói: "Nhớ rõ mua thuốc tránh thai."

Lần trước mua thuốc tránh thai không biết rơi đi nơi nào.

Thẩm Chi Niên nghe vậy ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn cô, biểu tình rõ ràng lạnh vài phần.

"Em hiện tại chưa muốn có con, em còn muốn đóng phim."

Thẩm Chi Niên trừng mắt nhìn cô, "Có thì sẽ sinh."

"......"

Thẩm Chi Niên suy nghĩ một lát, bổ sung câu, "Uống thuốc đối thân thể không tốt."

"Thỉnh thoảng uống không có việc gì."

Thẩm Chi Niên nhìn coi một cái, trầm khuôn mặt, gằn từng chữ một, "Không được uống."

"......"

Thẩm Chi Niên mặc quần áo liền đi xuống lầu.

Trương Sơ Tâm nằm ở trên giường, cả người bủn rủn không nhúc nhích.

Thẩm Chi Niên rời đi không lâu, Tống Hi liền gọi điện thoại tới.

Điện thoại vừa nghe, Tống Hi từ đầu kia truyền tới, "Sơ Tâm, chị xem tin tức chưa?!"

Trương Sơ Tâm bị tiếng hét của Tống Hi làm cho hoảng sợ, cầm di động chui từ trong chăn chui ra, "Chưa, làm sao vậy?"

"Không biết tên điên nào dám bịa đặt như vậy! Em mà biết, em giết chết hắn!"

Tống Hi rất ít khi nổi giận giống như bây giờ, Trương Sơ Tâm hoảng sợ, vội vàng hỏi: "Rốt cuộc làm sao vậy?"

"Chị lên Weibo nhìn xem, không biết tên nào dám bôi đen chị, bây giờ chị lên đầu hot search rồi!"

Trương Sơ Tâm nhăn mày, "Chị nổi tiếng rồi à?"

"Nổi tiếng cái rắm ấy! Người ta nói chị được bao ~ dưỡng! Tức chết em mất! Chị mà được người ta bao dưỡng thật, không phải là đã trở thành nhân vật tai to mặt lớn sao? Vậy mà bây giờ vẫn chỉ là diễn viên tuyến 18? Hiện tại sợ là mười tám tuyến đều hỗn không nổi nữa! Này đàn bàn phím hiệp, hạt bb đều bất quá đầu óc! Tức chết ta! Tức chết ta!"

Trương Sơ Tâm nghe lời nói, trầm mặc trong chốc lát, "Cái kia...... Hi Hi, em bình tĩnh một chút, không có việc gì, cứ cho bọn họ nói đi, chị không thèm để ý."

"Như thế nào có thể thế? Chị hiện tại vốn dĩ cũng đã không có nhiều vai diễn, lại tuôn ra loại gièm pha này, sợ là về sau cũng không thể ở giới giải trí lăn lộn. Không được, em lập tức tìm người quan hệ xã hội, chị hai ngày này cứ ở nhà đừng ra cửa a!"

Trương Sơ Tâm môi hơi nhấp một chút, "Hi Hi, em đừng vội, chị đã có vai diễn, là nữ chính."

"Cái gì?!" Tống Hi ở bên kia hô to lên.

"Em nhẹ tiếng chút, màng tai chị sắp bị em phá nát rồi." Trương Sơ Tâm nắm di động ở trên giường trở mình, "Hi Hi, chị có nên nói cho em hay không, chị và Thẩm Chi Niên đã kết hôn."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thích Em Như Thế

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook