Thế Vai

Chương 14

Hồng Thứ Bắc

19/12/2020

Chương trình《 di sản văn hóa 》 này xác xác thật thật phát hỏa.

Sau khi phát sóng một tuần, chương trình liền mở ra con đường bá chiếm top ratings.

Cùng thời gian, truyền thông Hạo Thiên cũng biết được tin tức này, có người vui mừng có người buồn. Người hận nhất vẫn là bên phía bộ điện ảnh, đầu tiên là bọn họ trơ mắt nhìn tài nguyên của mình bị cướp đi, kết quả người ta vẫn như cũ không có lật xe, còn làm Hải Thành TV nổi tiếng.

Hiện tại địa vị Chung Trì Tân càng thêm siêu nhiên, Giám đốc Lâm muốn đem bảo bối này cung lên nâng niu, phỏng chừng đến lúc đó Lý Cẩm Hồng muốn tài nguyên gì, hắn đều sẽ đáp ứng.

Bên phía quản lý người đến ta đi với nhau, Chung Trì Tân cũng không hiểu biết, bởi vì anh đang vội vàng huấn luyện.

Kế Thiên Kiệt không biết tìm quan hệ ở đâu, mời một giáo viên dạy Chung Trì Tân một ít kiến thức cơ bản về đóng phim.

Khác nghề như cách núi, thiên phú kỹ năng của Chung Trì Tân vốn dĩ ở mặt âm nhạc, còn đóng phim thì dốt đặc cán mai, mỗi ngày đều nghiêm túc học cơ sở tri thức, liền cảm giác màn ảnh đều phải học một lần nữa.

... ...

Năm mới có cái tục lệ làm lễ hội lớn, xem như hoạt động tương đối lớn trong nước, các giới đều sẽ có tham gia, năm nay vẫn như cũ Chung Trì Tân được ban tổ chức mời, bên đoàn phim của đạo diễn Tào Khôn còn chưa khởi động máy, tự nhiên anh cần đi một chuyến.

"Bên WI muốn tài trợ trang phục cho chúng ta, chị Hồng nói mấy hôm nữa cho anh đi chọn." Buổi tối 10 giờ, Kế Thiên Kiệt gõ cửa vào.

Chung Trì Tân còn đang xem 《 phẩm chất người diễn viên 》, ngửi được hương vị trên người Kế Thiên Kiệt, nhíu mày: "Cậu mới đổi nước hoa?"

Kế Thiên Kiệt sửng sốt, nâng lên cánh tay ngửi ngửi, cả người toàn mùi lẩu.

Vừa rồi cậu cùng bạn bè ăn lẩu bên ngoài, nhận được điện thoại của Lý Cẩm Hồng, vội vàng chạy tới, muốn đo kích cỡ của Chung Trì Tân, rồi gửi lại cho bên WI.

"Không có xịt nước hoa, là bị ám mùi ở tiệm lẩu."

Kế Thiên Kiệt cũng không cảm thấy Chung Trì Tân hỏi chuyện kỳ quái, trước không nói đến mấy năm nay chị Hồng nhiều lần mệnh lệnh và khuyên ngăn, không cho anh Tân chạm vào bất luận cái gì có khả năng tổn thương giọng hát, theo cậu biết, trước khi anh Tân vào vòng, gia cảnh liền khá giả, rất nhiều thời điểm một ít thường thức đều không hiểu lắm.

Kỳ thật rất nhiều ngôi sao trong vòng cũng là như thế này, chuyện gì đều có người xử lý, thoát ly sinh hoạt đời thực.

Chung Trì Tân do dự hỏi: "Lẩu ăn ngon không?"

Kế Thiên Kiệt: "... ..."

Nhìn người đàn ông khuôn mặt anh tuấn, Kế Thiên Kiệt có chút hoảng hốt, từ sau anh cậu nói muốn rời vòng, đây là muốn phóng túng bản thân sao?

"Anh Tân, nếu không anh đi thử thử xem?"

Chung Trì Tân nghiêm túc nghĩ nghĩ nói: "Về sau có rảnh đi thử thử."

Mặc kệ về sau có đi hay không, Kế Thiên Kiệt đã ở trong lòng ghi nhớ một bút: Cậu muốn đi hỏi thăm hỏi tiệm lẩu nhà vừa kín đáo lại ăn ngon.

"Anh Tân, em trước đo kích cỡ cho anh." Kế Thiên Kiệt từ ba lô lấy ra thước dây, các hãng nhãn hiệu cao cấp định chế trang phục, yêu cầu về kích cỡ rất cao, khác số liệu trên người nghệ sĩ lần trước một chút cũng không được, cho nên cần yêu cầu đo lại một lần nữa.

Đương nhiên trong lúc này nghệ sĩ cũng yêu cầu bảo trì ổn định thể trọng, nếu không trang phục được làm ra, kết quả mặc không vừa, thế thì thành vấn đề lớn.

Theo thời gian ngày lễ đến càng gần, người trong vòng tựa hồ bắt đầu xao động lên, các ngôi sao lớn cùng các bên nhãn hiệu bàn bạc. Rất nhiều thời điểm nghệ sĩ có thể tham gia một ít hoạt động thảm đỏ có trọng lượng, mới có thể được đến phía nhãn hiệu ưu ái, đây cũng là nguyên nhân vì cái gì luôn có người tới cọ thảm đỏ.

Từ trước đến nay chỉ có hang nhãn hiệu đưa quần áo cho Chung Trì Tân, không tồn tại chuyện anh đi mượn quần áo của các hãng. Hãng WI trước hết đưa định chế cao cấp tây trang đến tay Kế Thiên Kiệt, không chỉ một bộ, còn có đưa kèm đồ khác, hãng nhãn hiệu hy vọng Chung Trì Tân có thể mặc vào khi tham dự hoạt động.

"WI quá gian trá, đây không phải muốn anh Tân miễn phí quảng cáo cho bọn họ sao?" Kế Thiên Kiệt vuốt cằm nhìn năm sáu bộ tây trang định chế cao cấp, như suy tư gì, "Vì cái gì WI luôn nhớ mãi không quên chuyện này?"

Nói chung, hang nhãn hiệu sẽ tặng lễ phục cho người phát ngôn của mình, còn có một ít ngôi sao nghệ sĩ lớn có thể mượn của hãng nhãn hiệu, rốt cuộc một bộ lễ phục định chế cao cấp nếu tự mình mua phải tốn không ít tiền.

Nhiều năm trước WI muốn mời Chung Trì Tân làm người phát ngôn thương hiệu, nhưng Chung Trì Tân từ trước đến nay không tham gia bất luận hoạt động đại ngôn nào, cho nên Lý Cẩm Hồng cự tuyệt. Chẳng qua WI khá khôn lõi, mỗi năm sau khi nghe ngóng được Chung Trì Tân yêu cầu lễ phục, liền sẽ liên hệ Lý Cẩm Hồng, nói nguyện ý đưa lễ phục cho Chung Trì Tân.

Có thể nói, Chung Trì Tân đã bị động thành nửa người phát ngôn của WI.

Chẳng qua mấy năm nay Chung Trì Tân mặc kệ những việc này, toàn bộ giao cho Lý Cẩm Hồng cùng Kế Thiên Kiệt xử lý.

"WI tuy rằng hơi khôn lõi, nhưng lễ phục đưa ra vẫn là rất tốt." Kế Thiên Kiệt xem xong mấy bộ định chế cao cấp khác, có chút cảm khái, những bộ quần áo này bộ nào cũng không kém so với lần tham gia đại lễ này.

Chung Trì Tân tùy ý nhìn lướt qua tây trang cao định đưa lại: "Trong phòng thay đồ lầu một trên bàn có một chiếc đồng hồ mới, ngày mai mang cái đó."

Nói đến cái này, Kế Thiên Kiệt mới nhớ tới: "Bên Blancpain tài trợ một chiếc đồng hồ."

"Không cần, tự tôi có."

Sáng sớm hôm sau, Kế Thiên Kiệt liền đi phòng thay đồ cầm cả hộp đồng hồ mang ra, cậu lặng lẽ nhìn lén liếc mắt một cái, khó trách anh Tân ca bản thân có, Blancpain đưa chiếc kia không thể cùng cái này so sánh.

Đổi xong quần áo, bọn họ liền chạy tới đại lễ, dọc theo đường đi siêu xe không ngừng.

Mỗi năm một lần tục lệ đại lễ, tinh quang rạng rỡ, ngôi sao nữ mỗi người diễm quang bắn ra bốn phía, nghệ sĩ nam tây trang giày da, bên ngoài sớm tụ tập vô số phóng viên, đèn flash cùng tiếng chụp hình hình thành tiết tấu độc hữu.

Thảm đỏ bắt đầu từ chỗ nghệ sĩ xuống xe, cho nên Kế Thiên Kiệt nói trước khi Chung Trì Tân xuống xe: "Anh Tân, em đến hậu trường chờ anh, di động đợi lát nữa em đưa cho anh."

"Ừ."

Từ giây phút Chung Trì Tân bước xuống xe, người chung quanh có thể rõ ràng cảm nhận được, tiếng chụp hình càng thêm dày đặc, đèn flash hai bên thảm đỏ cơ hồ muốn thắp sáng lên toàn bộ bầu trời đêm.

Toàn bộ hành trình lăng cách tục lệ đại lễ phát sóng trực tiếp, bao nhiêu bạn trên mạng canh giữ trước màn hình trực tiếp liền vì chờ giây phút này.

Chung Trì Tân một thân tây trang xám đậm, bên trong là sơ mi trắng, trên chân là một đôi dày da màu đen. Sợi tóc hơi hỗn độn rơi trước trán, dưới mày kiếm là một đôi mắt nhạt màu không chút để ý, hai tay buông lỏng tự nhiên, đong đưa theo nện bước. Tỉ lệ thân thể anh thật tốt, chân dài bước qua thảm đỏ, mỗi một bước đều giống như đạp vào trong lòng người xem.

Bình luận phát sóng trực tiếp đã điên rồi.

—— a a a a, côn đồ tây trang Chung Trì Tân!

—— các vị tôi đã chết lại sống!

—— trên đời như thế nào sẽ có người đàn ông hoàn mỹ như vậy?!!

—— kinh ngạc, có người thấy đồng hồ trên cổ tay anh ấy sao? —— ngọa tào, là tôi nghĩ đến cái kia sao?

—— đồng hồ nào, xác thật khá xinh đẹp, người nào tới phổ cập khoa học một chút.

—— Chung thần của tôi mang đồng hồ trẻ em đều đẹp.

—— nếu không nhìn lầm, hẳn là chiếc đồng hồ xoay thiên văn 6002G

—— từng được xưng là ' vua đồng hồ ', cả đồng hồ được làm từ một khối bạch kim nguyên khối được điêu khắc hoàn toàn thủ công, chọn dung tài liệu hiếm thấy đồng hồ hai mặt, mặt trước dung kỹ thuật tráng men Cloisonné Enamel* thêm vào tay nghề của người thợ thủ công, mặt sau là hình ảnh biến hoá bầu trời đêm đầy sao cùng ánh trăng chuyển động của bán cầu Bắc , hai cây kim đồng hồ vào lúc chuyển động trong 24h ở trung tâm đồng hồ sẽ biểu hiện ra hình ảnh mặt trăng.

(*CLOISONNÉENAMEL

Cloisonné là một kỹ thuật tráng men, trong đó bản phác thảo mẫu thiết kế được vẽ trực tiếp lên mặt kính bằng bút chì và sau đó các sợi vàng siêu mỏng sẽ được uốn cong cẩn thận, sắp xếp dọc theo những đường phác họa. Những sợi vàng này vẫn có thể nhìn thấy trong phần hoàn thiện, phân chia các mảng men khác nhau, mang nhiều màu sắc khác nhau. Hỗn hợp phụ liệu men trong Cloisonne được làm từ bột, pha trộn và đánh nhão, đưa vào từng "ngăn" đã tạo sẵn và nung trong lò.....

link để các bạn tìm hiểu thêm) Edit được đoạn này muốn rụng cả tóc, cái tên men đồng hồ kia thật khó quá a, mị phải dung cả QT T.T

—— tuy rằng xem không hiểu, nhưng có vẻ như rất đắt giá.

—— có hứng thú có thể tìm kiếm giá thành giao của chiếc đồng hồ cùng khoản tại hội bán đấu giá ở Hải Thành năm trước.

Theo sát Chung Trì Tân phía sau chính là ngôi sao nữ Tô Khinh Y, lại nhấc lên một làn sóng mới.

Ánh mắt Tô Khinh Y dừng ở bóng dáng người đàn ông đi phía trước, cho đến khi phóng viên truyền thông hai bên kêu xoay người, cô ta mới phản ứng lại, vén lọn tóc trước ngực, hướng màn ảnh cười nhẹ.

—— ngọa tào, tiên nữ hạ phàm!

—— hôm nay Khinh Y thật đẹp, hoá ra màu đỏ cũng hợp cô ấy như vậy.

—— trời ạ, tóc đen da trắng môi đỏ! Nói một câu thật lòng, khuôn mặt đẹp nhất trong vòng giải trí có thể đánh bại các ngôi sao nữ chính là cô gái này.

—— mọi người chú ý tới ánh mắt Khinh Y nhìn Chung thần sao? Tôi cúi đầu kính ngưỡng trước.

—— hai người họ thật xứng, vô luận bề ngoài vẫn là thực lực, trong vòng thật sự tìm không thấy ngôi sao nữ xứng với Chung thần hơn Tô Khinh Y.

—— không yêu cầu xa vời, tôi chỉ hy vọng ngày nào đó có thể nhìn đến hai người họ hợp tác, tôi đây liền an giấc ngàn thu.

Hai người một trước một sau cùng màn ảnh đã có người chụp màn hình lại, phát trong một nhóm Siêu Thoại tên là # bị cảm nắng # , khiến cho trong Siêu Thoại chấn động một phen.

Năm nay ban tổ chức an bài trước khi vào bàn còn có phóng viên phỏng vấn, Chung Trì Tân ở cửa vào bị chặn lại.

"Chuẩn bị đến ngày tròn mười năm xuất đạo của anh, xin hỏi tháng 7 có phải sẽ được nghe album mới không."

Chung Trì Tân nắm lấy microphone: "Còn đang trong quá trình chuẩn bị."

"Nghe nói Chung thần đang xem xét một ít chương trình mới, có phải sắp tới mọi người có thể nhìn đến anh xuất hiện trong các chương trình khác ngoài 《 di sản văn hóa 》 ?"

"Có lẽ sẽ."

Có người nhắc tới chương trình di sản văn hoá, lập tức có phóng viên bắt đầu hỏi: "Xin hỏi Chung thần, vị đại sư quét rác kia có phải tổ tiết mục sắp xếp hay không?"

Chung Trì Tân dừng một chút, nghiêm túc nói: "Không phải, cô ấy chỉ là đi ngang qua."

"Cho nên người kia là thật sự trả lời đúng những câu hỏi đó? Lí do vì sao Chung thần lại chọn lựa anh ta?" (trong tiếng trung từ t chỉ anh ấy(他) hoặc cô ấy(她) đều phát âm giống nhau, CTT biết KD là nữ nên gọi là cô ấy, còn mọi người không biết và lúc đó hình tượng của KD cũng giống nam)

Chung Trì Tân không biết nhớ tới cái gì, trong mắt mang theo ý cười: "Phải, 75 câu cô ấy hoàn toàn trả lời đúng, vì cái gì lại chọn cô ấy, bởi vì...... Thoạt nhìn cô ấy rất lợi hại."

——??? Quả nhiên là ánh sang cường giả hấp dẫn nhau sao?

—— Chung thần vừa rồi là cười phải không?

—— không có đi, cặp môi hồng nhạt kia căn bản không có nhếch lên độ cong.

—— đợi lát nữa phải xem lại một lần nữa, rõ ràng đôi mắt của Chung thần cong một chút.

— Hôm nay lời nói của Chung thần thật nhiều, có phải đang đợi Khinh Y không nhỉ?

Thời gian phỏng vấn có hạn, sau khi bị hỏi mấy vấn đề, Chung Trì Tân thuận lợi tiến vào hội trường đại lễ, dọc theo đường đi có rất nhiều người lại đây chào hỏi.

Tham gia loại đại lễ này, không thể thiếu biểu diễn, Chung Trì Tân lần này liền chịu lời mời lên đài biểu diễn một bài hát, lệ thường mà thôi, toàn bộ buổi lễ diễn ra suôn sẻ như bình thường.

... ...

Khương Diệp chạy khắp nơi làm diễn viên quần chúng, còn không có cơ hội biết về hoạt động đại lễ này, cô vội vàng đóng phim, ở phim trường một lòng chỉ có quay phim.

Trải qua nửa tháng ở chung, cô rốt cuộc biết vì cái gì điện ảnh của Ô Bán Tuyết luôn là phòng bán vé không tốt, nhưng chỉ cần phim có mặt trên các trang web thì tỉ lệ click xem lại cực cao.

Điện ảnh của Ô Bán Tuyết đạo diễn, kỹ xảo biểu diễn chỉ là thứ yếu, chị muốn thần thái, muốn vẻ đẹp được biểu hiện đến cực hạn tràn ra màn hình.

Giống như Khương Diệp rõ ràng là một cảnh sát truy bắt bọn buôn ma tuý, dựa theo kịch bản thiết lập nhân vật, trước không nói đến cô cần diễn xuất hình tượng cứng còi kiên cường, liền theo mấy chữ cảnh sát bắt tội phạm buôn thuốc phiện, cũng yêu cầu cô biểu hiện ra lực lượng.

Nhưng trọng điểm của Ô Bán Tuyết không ở chỗ này, chị coi trọng khuôn mặt Khương Diệp, thậm chí còn lâm thời cho Khương Diệp sửa lại kịch bản, chị muốn cho nhân vật này trở thành nhân vật phụ gây ấn tượng khó quên nhất trong long người xem.

Vốn dĩ khuôn mặt Khương Diệp liền nam nữ khó phân biệt, Ô Bán Tuyết làm chuyên viên trang điểm hơi sửa sang lại một chút, ít đi một phần nữ tính, nhiều ba phần anh khí.

Khương Diệp nhàn rỗi mở kịch bản lăn qua lộn lại xem, trong long cực kỳ bất đắc dĩ: Kịch bản phim này thật sự là motip cũ, nhưng cố tình Ô Bán Tuyết mời biên kịch sửa lại kịch bản cho nhân vật có máu có thịt, từ nhân vật phụ chín tuyến biến thành manh mối xen kẽ toàn bộ phim điện ảnh.

Một vai phụ so có cảm giác câu chuyện cũ hơn diễn viên chính, Khương Diệp cũng không biết là chính mình gặp may mắn vẫn là không gặp may mắn.

"Nâng tinh thần lên, chiều nay cô liền có thể chết." Ô Bán Tuyết ngồi ở bên cạnh Khương Diệp, nhìn mọi người nghỉ ngơi cách đó không xa.

"Biết, Ô đạo."

Khương Diệp hôm nay có thể đóng máy, cảnh sát hình sự chết vì ngực trúng đạn vào một đêm mưa trên đường về nhà.

Ô Bán Tuyết quay đầu hỏi Khương Diệp: "Chụp xong phim của tôi, cô có dự định gì không?"

Ô Bán Tuyết người này thích người cùng vật đẹp, mỗi ngày ở phim trường thấy Khương Diệp, tâm tình đều tốt hơn không ít.

"Chắc là đi thành phố điện ảnh Tinh Hải nhìn xem, có lẽ trong đàn nhận người."

Ô Bán Tuyết hỏi nhiều một câu: "Đàn gì?"

Khương Diệp có điểm ngượng ngùng: "Đàn diễn viên quần chúng."

"Diễn viên quần chúng?" Ô Bán Tuyết thanh âm đề cao, "Khuôn mặt cô như vậy mà cô nói cho tôi cô đi làm diễn viên quần chúng, nói giỡn đâu?"

Khương Diệp: "... ..."

Cho nên nói Ô đạo là là một đoá kỳ ba của giới đạo diễn, đây là nguyên nhân.

"Cô chờ cho tôi." Ô Bán Tuyết tức giận đến thở dốc, một bên còn nói thầm cái gì mà ' phí phạm của trời '.

Bên cạnh Khương Diệp quả thực muốn lập tức đứng dậy chạy lấy người.

Ô Bán Tuyết cầm lấy di động, đăng một tin trong danh sách bạn bè: 【 có vị nào hiện tại đang thiếu diễn viên khồn, tốt nhất là lại hình nhân vật xinh đẹp, chỗ tôi có người tốt. 】

Năm phút qua đi, Khương Diệp không cẩn thận ngó đến vòng bạn bè của Ô Bán Tuyết có một cái nhắn lại.

Khôn: 【 tôi đang có cái nhân vật thị nữ bên người, có muốn không? 】

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thế Vai

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook