Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Vì sao nàng ta phải tự vẫn?” – Mặc Dục tựa như không nhìn thấy thần sắc Mặc Lan có chút bất thường, vẫn không hiểu hỏi.

“Nàng ta bởi vì chuyện bị bại lộ nên sợ tội mà tự vẫn” –dđlqđ Giọng nói Mặc Lan lộ ra sự lạnh lẽo.

“Chuyện bại lộ? Đây là ý gì?” – Vẻ mặt Mặc Dục vẫn khốn hoặc.

Thấy hắn đến giờ khắc này vẫn còn giả ngu, Mặc Lan cúi đầu cười một tiếng – “Đại ca không biết nàng ta muốn làm gì hay sao?” – Mặc Dục mờ mịt lắc đầu.

“Vì sao Lan đệ lại hỏi ta như vậy? Vi huynh cũng không quen biết với Ngọc Hà, không biết nàng ta muốn làm cái gì.”

“Đại ca đúng là chưa thấy quan tài thì chưa đổ lệ.” –salemsmalldđlqđ Mặc Lan mỉa mai cười nhạt một tiếng.

Nghe đến đó, rốt cuộc sắc mặt Mặc Dục cũng hơi thay đổi, giọng nói cũng hơi trầm xuống – “Lan đệ có ý gì?”

“Ngọc Hà được Tú đại nương tiến cử vào Vương phủ, mà năm đó Tú đại nương là bà vú của đại ca,dđlqđ lai lịch của Ngọc Hà chắc hẳn đại ca phải biết rõ, tính ra cha nàng là bởi vì ta mà chết, nàng ta muốn làm cái gì, đại ca không biết hay sao?” – Giọng nói của Mặc Lan vừa nhẹ nhàng vừa chậm chạp, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng không có một tia ấm áp.

Trên mặt Mặc Dục nhanh chóng lướt qua một tia chấn động kinh ngạc, há miệng như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại im lặng.

Thấy hắn cam chịu, không muốn giải thích, thần sắc Mặc Lan rét lạnh hơn mấy phần.

“Ngày trước huynh khuyên ta tạm thời đừng động thủ với mẹ con Mặc Thụy, hóa ra chỉ là muốn chờ đợi thời cơ thích hợp hơn, đợi ta cùng mẹ con hắn đấu nhau đến mức lưỡng bại câu thương, huynh sẽ thành ngư ông đắc lợi.” – salemsmalldđlqđ Vẻ mặt Mặc Lan nghiêm túc sa sầm, dừng lại một chút mới nói tiếp – “Tất cả mọi người trong Vương phủ đã nhìn lầm huynh, bao gồm cả phụ vương và ta, huynh mới là kẻ có tâm kế và cự kỳ dã tâm. Qua nhiều năm như vậy, huynh tỏ ra yếu đuối, ẩn nhẫn trước mặt chúng ta, chẳng qua là để chúng ta buông lỏng phòng ngự, huynh đã làm rất tốt.”

Thấy hắn nghiêm khắc chỉ trích như vậy,dđlqđ sắc mặt vốn đã tái nhợt của Mặc Dục trở nên không còn chút máu, một lát sau, hắn mới chậm rãi nói – “Vậy Lan đệ định thế nào?”

Hắn tin rằng hôm nay Mặc Lan nói với hắn những lời này, nhất định là trong lòng đã có quyết định.

Nhìn chăm chú vào thần sắc ốm yếu xanh xao tái nhợt của đại ca, Mặc Lan nhớ tới khoảng thời gian mẫu thân vừa mới bị bệnh qua đời, hắn thương tâm lo lắng, chính đại ca đã ngày đêm làm bạn với hắn, an ủi hắn, giúp hắn vượt qua nỗi đau mất mẹ. Từ đó về sau, hai huynh đệ bọn họ luôn luôn thân thiết,salemsmalldđlqđ hắn rất tín nhiệm đại ca, vì thế mà chỉ cần có thể trợ giúp được đại ca, hắn sẽ nỗ lực hết sức để làm, nhưng không ngờ, huynh đệ mà hắn tin tưởng nhất, cũng là kẻ khẩu phật tâm xà.

Trong phòng yên tĩnh đến mức làm người ta hít thở không thông, thật lâu sau, Mặc Lan mới từ từ mở miệng – “Thỉnh đại ca từ nay về sau không rời viện này một bước!”

Mặc Dục ngẩn ra, chớp mắt một cái đã hiểu rằng Mặc Lan muốn giam lỏng hắn, trên gương mặt tái nhợt hiện lên nụ cười.

“Đa tạ Lan đệ” – Hắn hiểu, Mặc Lan làm như vậy, coi như là sự trừng phạt nhẹ nhất đối với hắn, chỉ hạn chế tự do của hắn, chứ không làm thương tổn hắn chút nào.

Mặc Lan cũng không nhiều lời nữa, đứng dậy rời đi,salemsmalldđlqđ để lại mấy tên người hầu bên ngoài viện, vô hình trung biến viện này thành một nhà tù, giam cầm Mặc Dục.

Dung Tri Hạ thấy Mặc Lan ngà ngà say trở lại phòng,dđlqđ thấy hai hàng lông mày của hắn nhíu chặt, bộ dáng tâm sự nặng nề, nàng rót trà cho hắn, quan tâm hỏi – “Sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”

Hắn kéo tay nàng qua, áp vào gò má hắn, thần sắc có mấy phần tịch mịch – “Ngọc Hà chết rồi, ta giam lỏng đại ca.”

“Ngọc Hà chết?” – Dung Tri Hạ khó nén nổi kinh ngạc, tiếp theo lại không hiểu hỏi – “Nhưng chuyện này thì có quan hệ gì với đại ca chàng?dđlqđ Vì sao chàng phải giam lỏng hắn?” – Vừa dứt lời, người thông minh như nàng lập tức liên tưởng đến một chuyện khiến người ta thực sự sợ hãi.

“Chẳng lẽ hắn chính là kẻ đã đồng lõa với Ngọc Hà giết chết chàng ở kiếp trước?”

Mặc Lan gật đầu một cái, tự giễu nói: “Những năm gần đây, hắn đều hư tình giả ý trước mặt ta,salemsmalldđlqđ sau lưng lại âm thầm cấu kết với người ngoài để mưu tính ta hết thảy, nhưng ta vẫn ngu ngốc kính trọng hắn như huynh.”

Ngọc Hà chết hắn không thèm để ý, nhưng đại ca phản bội khiến hắn cảm thấy khó chịu. Hắn cảm thấy mình thật đáng thương, kiếp trước bị đại ca tin tưởng thân thiết nhất và thị thiếp sủng ái nhất liên thủ lừa gạt, đến nỗi rơi vào kết cục bỏ mình mà chết.

“Không ngờ hắn là loại người như vậy!” –dđlqđ Biết được kết quả này, Dung Tri Hạ thật sự bất ngờ, nàng không thể tưởng tượng, Mặc Dục luôn tái nhợt ốm yếu nhưng thanh nhuận nho nhã lại là người có tâm cơ thâm trầm đến như vậy, ngẫm nghĩ một chút, nàng khuyên giải an ủi – “Chàng cũng đừng khổ sở, ít nhất chàng đã tra ra được kẻ đồng mưu với Ngọc Hà là hắn, cũng coi như đã giải tỏa được một nỗi băn khoăn.” – Nàng thì ngược lại,salemsmalldđlqđ ngay cả hung thủ lúc ấy đã giết chết nàng là ai đến nay vẫn chưa rõ, cũng không biết kẻ đó có còn ở trong Vương phủ hay không.

Mặc Lan ôm nàng vào trong ngực, tựa đầu vào vai nàng, hơi khàn giọng nói – “Tri Hạ, giờ ta chỉ còn lại mình nàng.”

Nghĩ đến hắn rõ ràng có huynh có đệ, nhưng từng người đều âm thầm tính kế, mưu mô với hắn. Dung Tri Hạ thấy hắn có chút không bỏ được, liền dung túng mặc cho hắn ôm nàng.

Một lát sau, đột nhiên hắn ngẩng đầu lên hỏi – “Tri Hạ, nàng còn oán ta kiếp trước đã ngu ngốc tin lầm kẻ khác mà bạc đãi nàng không?”

“….Chỉ cần cha và đại ca có thể bình yên trở về, những chuyện trước kia cũng không còn quan trọng nữa.” –salemsmalldđlqđ Thật ra nàng đã không còn oán hắn, tâm nguyện duy nhất hiện nay là mong cha và huynh trưởng có thể bình an quay về.

“Ta đã đáp ứng với nàng thì chắc chắn sẽ làm được.” – Mặc Lan nhìn nàng chằm chằm, chậm rãi nói tiếp –dđlqđ “Chờ sau khi nhạc phụ khải hoàn trở về, chúng ta sẽ quên hết chuyện kiếp trước, bắt đầu lại một lần nữa, làm một đôi phu thê ân ân ái ái, sau đó sẽ sinh hai đứa bé, cùng nuôi dưỡng chúng lớn lên. Chờ sau khi hài tử trưởng thành, có tôn nhi, chúng ta lại cùng nhau trêu đùa tôn nhi…..Nàng có chịu không?”

“Vâng.” Dung Tri Hạ động lòng, gật đầu nhẹ một cái, trong mắt tràn đầy ánh sáng nhu hòa, không tự kiềm hãm được bắt đầu chờ mong ngày ấy sẽ đến.

--- ------

“Tự miếu kia rất linh thiêng, tiểu thư lo lắng cho Đại tướng quân bọn họ như vậy, sao không tới khẩn cầu Bồ Tát,salemsmalldđlqđ thỉnh ngài che chở cho Đại tướng quân cùng Đại thiếu gia?”

Vì lời nói này của Hiểu Trúc, nên Dung Tri Hạ liền yêu cầu nàng ấy đưa nàng tới Tự Miếu để lễ Phật.

Vốn Cúc Nhi cũng muốn đi theo,dđlqđ nhưng vừa bước chân ra cửa, nàng đột nhiên bị tiêu chảy không ngừng, Dung Tri Hạ liền sai người đi tìm đại phu chẩn bệnh cho nàng, sau đó để Cúc Nhi ở lại trong phủ nghỉ ngơi.

Không lâu sau, xe ngựa tới chùa Phổ Đà, thấy Tự Miếu hết sức cũ kỹ, cũng không thấy khách hành hương, Dung Tri Hạ có chút kinh ngạc.

“Hiểu Trúc, ngươi nói Tự Miếu rất linh thiêng là nơi này sao?” –salemsmalldđlqđ Nàng hoài nghi không biết có phải Hiểu Trúc nhớ nhầm địa điểm hay không.

Hiểu Trúc gật đầu nói – “Đúng vậy, chính là chỗ này, nhìn nó nhỏ và cũ như vậy nhưng nghe nói vô cùng linh thiêng.”

Nghe vậy, Dung Tri Hạ cũng thôi nghi ngờ, nghĩ thầm cầu thần bái Phật quan trọng nhất là thành tâm,dđlqđ không nên vì nguyên nhân Tự Miếu lớn hay nhỏ mà nảy sinh lòng bất kính.

Đi vào trong, Dung Tri Hạ nhìn thấy một phụ nhân mập mạp chừng hơn ba mươi tuổi đang quét sân. Trông thấy các nàng tới, phụ nhân mập mạp chắp tay trước ngực, rồi cười một tiếng, liền đi vào hậu đường.

Dung Tri Hạ dâng hương cúng bái xong, lại thấy phụ nhân kia rót ly trà mang tới.

“Mời thí chủ uống chén nước Phật.”

“Đa tạ.” – Dung Tri Hạ nhận lấy trà, uống vài ngụm,salemsmalldđlqđ chợt cảm thấy thần trí hôn mê, cũng không kịp nghĩ xem chuyện gì xảy ra, hai mắt đã tối sầm bất tỉnh.

Trong phút chốc trước khi bị hôn mê,dđlqđ trong đầu nàng hiện lên vài hình ảnh đã nhìn thấy trước khi chết ở kiếp trước, thì ra người đã hại chết nàng chính là……..

“Tiểu thư sẽ không sao chứ?” – Nhìn thấy chủ tử ngã xuống, môi Hiểu Trúc run run, hỏi phụ nhân mập mạp.

Lúc này, lại có thêm một phụ nhân chừng hơn bốn mươi tuổi từ hậu đường đi ra, bà vẫn còn bộ dáng thướt tha, mơ hồ có thể đoán ra được ngày xưa đoan trang xinh đẹp tuyệt trần, nhưng vừa mở miệng lại giễu cợt nói –salemsmalldđlqđ “Thế nào? Ngươi sợ à? Cũng không phải là lần đầu tiên ngươi xuống tay với nàng, có cái gì phải sợ?”

“Chuyện năm đó là do bà ép ta làm, ta cũng không muốn.” – Hiểu Trúc lộ vẻ mặt không cam lòng.

Phụ nhân không vui trách cứ - “Không ai bức bách ngươi, tài bảo động nhân tâm, ban đầu chính ngươi và cha mẹ ngươi nhìn thấy bạc đã nảy sinh lòng tham,dđlqđ không ngại lương tâm bị che mờ, bán rẻ chủ tử của mình. Đáng tiếc ngươi quá vô dụng, chỉ có thể khiến nàng bị hủy dung, mà không thể hại chết nàng, mới để lại tai họa này.”

Nghe bà ta nhắc tới chuyện cũ, Hiểu Trúc ân hận vì lúc đó đã làm sai, tất cả đều do cha mẹ nàng tham tiền, nhận bạc của nữ nhân này, mà bức bách nàng hạ thủ với tiểu thư.

Vì cha mẹ, nàng không thể không âm thầm táy máy tay chân khi tiểu thư cưỡi ngựa, muốn cho nàng ấy bị ngã chết,salemsmalldđlqđ không ngờ tiểu thư mệnh lớn chưa chết, chỉ vì vậy mà bị hủy dung mạo. Từ lúc đó, tiểu thư luôn buồn bực không vui, trầm mặc tự ti.

Nàng hầu hạ tiểu thư nhiều năm như vậy, tiểu thư chưa bao giờ bạc đãi nàng, vì vậy mà sau khi xảy ra chuyện đó, nàng luôn cảm thấy cắn rứt lương tâm.

Nhưng không ngờ người đàn bà ghê tởm này lại nhắc lại sự kiện năm đó để uy hiếp nàng, bức bách nàng phản bội tiểu thư một lần nữa,dđlqđ nếu như nàng không làm theo, bà ta sẽ tiết lộ tất cả mọi chuyện mà năm đó nàng đã làm.

Nàng vừa kinh vừa sợ. Nàng không dám tưởng tượng nếu như tiểu thư biết được chuyện nàng ấy bị hủy dung tất cả là do một tay nàng gây nên, thì sẽ có hậu quả gì, nên không thể làm gì khác là lại che giấu lương tâm,salemsmalldđlqđ dụ nàng ấy tới nơi này. Vì thế mà nàng còn đặc biệt bỏ chút bã đậu vào trà của Cúc Nhi, khiến nàng ấy bị tiêu chảy, không thể đi cùng.

“Bà đã đồng ý với ta, sẽ không giết tiểu thư.” – Hiểu Trúc muốn đối phương đã cam đoan thì phải tuân thủ cam kết.

“Ngươi yên tâm đi, tạm thời ta không có ý định giết nàng. Tú nhi, lôi Dung Tri Hạ xuống phía dưới.” – Bà ta ra lệnh cho phụ nhân mập mạp.

--- -----

“Nô tỳ cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, sau khi tiểu thư cúng bái xong, một phụ nhân đã bưng chén nước Phật cho tiểu thư uống, nào ngờ sau khi tiểu thư uống vào, liền bất tỉnh. Nô tỳ vô cùng kinh hãi, đang muốn nhìn kỹ thì bị người ta đánh cho bất tỉnh, mãi cho đến khi tùy tùng canh giữ ở bên ngoài miếu đợi lâu không thấy chúng nô tỳ ra ngoài,salemsmalldđlqđ đi vào trong tìm người, mới đánh thức nô tỳ, đồng thời cũng phát hiện ra phong thư này được đặt bên cạnh nô tỳ.” – Vẻ mặt Hiểu Trúc kinh hoàng, nửa thật nửa giả bẩm báo sự việc với Mặc Lan.

Xem xong lá thư, sắc mặt Mặc Lan tái xanh,dđlqđ hắn không ngờ có kẻ to gan như vậy, dám bắt Dung Tri Hạ để uy hiếp hắn.

“Thế tử, tiểu thư sẽ không bị nguy hiểm chứ?” – Cúc Nhi chống đỡ thân thể khó chịu, lo lắng hỏi.

“Ta sẽ đi cứu nàng về.” – Nhìn lại những gì viết trong thư một lần, mâu quang Mặc Lan càng trở nên âm trầm.

‘Nếu muốn đảm bảo Thế tử phi được bình an, mong Thế tử hãy một mình đi tới chùa Phổ Đà vào giờ Hợi ngày hôm nay. Nếu Thế tử làm trái với lời cảnh báo của ta, dẫn người tới cùng, đừng trách ta lòng dạ độc ác.salemsmalldđlqđ Ngoài ra, không được nói chuyện này cho người thứ ba biết, ta có tai mắt trong phủ, mong Thế tử hãy hành động cho cẩn thận.'

Hắn hoài nghi người bắt cóc Dung Tri Hạ hôm nay, có lẽ có liên quan đến kẻ đã sát hại nàng ở kiếp trước. Hắn vốn tưởng rằng có thể là mẹ con Trần thị, hoặc Ngọc Hà, huynh trưởng gây nên sự việc kia.dđlqđ Nhưng Ngọc Hà đã chết, mẹ con Trần thị bị hắn trục xuất ra khỏi Vương phủ, đại ca đã bị hắn giam lỏng, mà nàng vẫn xảy ra chuyện.

Đến tột cùng là địch nhân nào vẫn còn ẩn núp trong Vương phủ mà hắn lại không thể nào phát hiện ra?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thế Tử Xấu Xa

BÌNH LUẬN FACEBOOK