Trang Chủ
Ngôn Tình
Thê Khống
Báo Ứng

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor: minhngocvt20

“Khóc cái gì! Nhanh nín khóc, người bên ngoài đều có thể nghe tiếng con khóc nháo, như thế này còn ra thể thống gì!” Tam nãi nãi nhịn không được lại khiển trách Lục Giai Nhân mấy câu.

“Ngay cả người cũng nói con! Con biết, các người cũng không thích con………..Các người đều ghét con………” Lục Giai Nhân ngã ngồi dưới đất, hai tay bụm mặt, càng khóc không ngừng. Nước mắt nhanh chóng tràn qua kẽ tay nàng, mơ hồ.

Dù sao cũng là tiểu hài tử từ nhỏ đến lớn được Tam nãi nãi nâng niu trong lòng bàn tay, Tam nãi nãi làm sao có thể nhẫn tâm nhìn nàng khóc thành bộ dạng này, vội vàng đứng dậy, kéo Lục Giai Nhân từ dưới đất lên, có chút đau lòng nói: “Có cái gì mà không thể từ từ nói, không nên vừa khóc vừa nháo, còn ngồi dưới đất……..Trên mặt đất rất lạnh……..”

“Mẫu thân!” Lục Giai Nhân nhào tới trong ngực Tam nãi nãi khóc không ngừng, “Hắn không thích con, cho tới bây giờ hắn cũng không thích con. Hắn còn hận con……..Hắn hận con!”

“Chớ nói nhảm, một ngày ân ái trăm năm vợ chồng, các con là vợ chồng son mới cưới, chẳng qua là vợ chồng son cãi nhau thôi, sao hắn có thể hận con được chứ? Con không cần một mình ở nơi này suy nghĩ lung tung……” Tam nãi nãi kéo Lục Giai Nhân lên giường hẹp, cùng nàng ngồi ở mép giường, không ngừng trấn an nàng.

Tam nãi nãi ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng lại không yên. Chuyện hồi đó…….Bà có thể nhìn ra Tần Cẩm Phong đối với Lục Giai Bồ có tình nghĩa. Chẳng lẽ………Cũng đã qua lâu như vậy, trong lòng Tần Cẩm Phong còn thương nhớ Lục Giai Bồ, ghi hận Lục Giai Nhân?

Tam nãi nãi càng nghĩ càng hối hận, lúc trước không nên thiên vị Lục Giai Nhân. Có lẽ như vậy, mới tránh khỏi được tất cả những bất hạnh. Nhưng hôm nay Lục Giai Nhân đã gả cho Tần Cẩm Phong, Lục Giai Bồ lại vào cung làm nương nương, những chuyện năm đó thật sự không nên nhắc lại nữa……..

Đợi đến khi Lục Giai Nhân ngừng khóc, Tam nãi nãi mới gọi nha hoàn ở bên ngoài đi vào, vừa múc nước cho Lục Giai Nhân rửa mặt, vừa để cho nha hoàn dọn dẹp sạch sẽ mảnh vụn trên đất.

Tam nãi nãi khuyên Lục Giai Nhân một lúc lâu, khuyên bảo hết nước hết cái cho nàng biết: “Không nên lại nóng nảy nữa, lau sạch nước mắt đi, đổi lại y phục khác, sẽ giữ Tần Cẩm Phong ở lại trong phủ dùng bữa tối, sau đó con sẽ cùng hắn trở về Tần gia. Dù sao cũng là vợ chồng một thể, con nên thu lại tính tình, thỉnh thoảng mềm mại, nam nhân liền thích bộ dáng này!”

Mặc dù trong lòng Lục Giai Nhân vẫn tràn đầy không vui như cũ, nhưng vẫn gật đầu.

Tam nãi nãi biết dù sao mình cũng là mẫu thân của nàng, không phải đồng trang lứa, có rất nhiều lời sợ là Lục Giai Nhân không nói với bà, bà liền để cho Lý ma ma bên cạnh mời Lục Giai Nghệ đến bồi Lục Giai Nhân.

Lúc Lý ma ma đến tìm Lục Giai Nghệ, Lục Giai Nghệ đang thêu cho cha nàng một cái dây lưng, nghe Lý ma ma nói mục đích đến đây, nàng có chút không muốn đi. Bởi vì các cô nương trong phủ, không có người nào thích Lục Giai Nhân, hoặc là không phải không thích, mà là chán ghét, ai cũng đối với việc nàng giành hôn sự với thân tỷ tỷ của mình hết sức khinh bỉ.

Nhưng Lục Giai Nghệ suy nghĩ lại muốn đi, dù sao mình cũng đến tuổi nghị hôn, làm một việc thiện, tỷ muội hòa thuận đối với danh tiếng của nàng cũng tốt.

Lúc này nàng mới thu hồi không tình nguyện, cười khanh khách đi qua.

Ở trong đám tỷ muội, từ nhỏ Lục Giai Nhân chính là bộ dáng tâm cao khí ngạo, nàng không muốn các tỷ muội khác được tốt hơn mình. Biết được Lục Giai Nghệ đã tới, Lục Giai Nhân vội vàng thu lại nước mắt, vui mừng thân mật đón người vào phòng nói chuyện với nàng.

Giả bộ giống như là chưa có chuyện gì phát sinh.

Lục Giai Nghệ nhìn nàng cười đến mang tai, chỉ cảm thấy buồn cười. Tam nãi nãi hy vọng Lục Giai Nghệ đến trấn an Lục Giai Nhân, nhưng nhìn thấy bộ dáng này của Lục Giai Nhân, có chỗ nào cần phải trấn an chứ.

Giả bộ, giả bộ thì giả bộ.

Lục Giai Nhân làm bộ như không có chuyện gì phát sinh, Lục Giai Nghệ cũng giả bộ theo nàng.

Lục Giai Nhân nói chuyện trên trời dưới đất, Lục Giai Nhân cũng theo nàng nói chuyện trên trời dưới đất, Lục Giai Nhân đặc biệt nói cuộc sống của Tần gia phú quý, Tần Cẩm Phong đối với nàng tốt như thế nào, Lục Giai Nghệ liền theo phụ họa, cười nghe nàng nói dối.

Vẫn được Lục Giai Nghệ nịnh nọt, ngược lại Lục Giai Nhân lại cảm thấy không hứng thú, nàng vươn tay vén tóc ra phía sau tai, bên ngoài thì cười nhưng bên trong không cười nói: “Thất muội, ta trở lại không đúng dịp, trải qua trận tuyết lớn như vậy, cũng chưa có đi dạo trong phủ. Hôm nay sắc trời tốt, Thất muội bồi tỷ tỷ đi dạo đi.”

Lục Giai Nhân dừng một chút, “Mặc dù ở Tần gia nhìn đình đài lầu các tinh sảo, trở lại nhà mẹ có chút bất đồng phong cách kiến trúc cũng tốt.”

Lục Giai Nghệ thật sự là không thích loại khẩu khí này của nàng, giống như là Tần gia so với Ôn quốc công phủ cũng không kém bao nhiêu. Lục Giai Nghệ thật muốn hỏi nàng: Không hơn nhà mẹ đẻ như thế, vậy ngươi trở về nhà làm chi? Cứ lưu lại Tần gia tinh sảo bất phàm kia đi không tốt sao?

Nhưng mà từ trước đến nay Lục Giai Nghệ không phải là người miệng lưỡi nhanh, nàng cười cười, tùy ý nói: “Đúng nha, phong cách kiến trúc của Tần gia thiên về uyển chuyển hàm xúc.”

Lục Giai Nghệ bưng chén trà trên bàn nhỏ ở trước mặt lên uống một ngụm.

Ánh mắt Lục Giai Nhân nhẹ nhàng lướt qua một cái, cười châm chọc nói: “Mặc dù trà trong nhà uống ngon, nhưng tỷ tỷ ở Tần gia uống đã lâu, đã không uống quen trà của Lục gia, dù sao vẫn cảm thấy trà của Lục gia, mùi vị hơi nhạt……”

Lục Giai Nghệ từ từ đặt chén trà xuống, vui vẻ trên mặt cũng giảm đi một chút.

Đúng, gia thế Tần gia hiển hách. Nhưng cho dù thế nào cũng không thể đánh đồng với hưung thịnh mấy đời của Ôn quốc công phủ.

Phủ đệ của Tần gia không tới một phần tư lớn nhỏ ở Ôn Quốc công phủ, lại bị Lục Giai Nhân nói thành phong cách kiến trúc tinh sảo.

Trà ở Ôn quốc công phủ, chính là cống trà. Lại có thể bị Lục Giai Nhân ghét bỏ mùi vị nhạt nhẽo……

Lục Giai Nghệ có chút không chịu nổi nữa.

Lục Giai Nhân nhìn ra một chút, vội vàng lôi kéo tay của Lục Giai Nghệ, cười nói: “Đi thôi, chúng ta ra ngoài đi dạo. Nói không chừng còn có thể nhìn thấy người tuyết do mấy tiểu hài tử trong phủ làm.”

Lục Giai Nghệ cự tuyệt theo bản năng: “Mặc dù bây giờ mặt trời bên ngoài đang cao, nhưng chỉ một lát sắc trời sẽ tối, chỉ sợ sẽ trở lạnh. Lúc muội đến thăm Lục tỷ cũng không có mặc áo khoác…….”

“Sợ cái gì nha! Mặc áo choàng của Lục tỷ!” Lục Giai Nhân không nói lời gì lấy áo choàng thêu đầy cành hoa màu hồng nhạt cho Lục Giai Nghệ mặc vào.

Vẻ mặt Lục Giai Nghệ cứng đờ, có chút lúng túng nói: “Không cần đâu, làm sao muội muội có thể mặc áo choàng của tỷ tỷ. Lục tỷ tỷ đưa áo choàng cho muội, người sẽ bị lạnh…….”

“Không sao, tỷ không lạnh!” Lục Giai Nhân đội mũ trùm đầu cho Lục Giai Nghệ thật tốt, dắt tay nàng đi ra ngoài.

Trong lòng Lục Giai Nghệ không ngừng âm thầm kêu khổ, trên mặt vẫn mang theo nụ cười như cũ, tùy tiện bồi Lục Giai Nhân đi đến vườn hoa ở hậu viện đi dạo một chút.

“Đúng rồi, áo choàng muội mặc trên người, cũng chính là của tỷ phu tặng cho tỷ đấy.” Trên mặt Lục Giai Nhân hơi thẹn thùng, “Con người của hắn nha, mặc dù bình thường luôn là mặt lạnh, nhưng lại là người có lòng dạ ấm áp nhất…….”

Lục Giai Nghệ cười theo, nói: “Tỷ phu dĩ nhiên là đau tỷ tỷ.”

Trong lòng Lục Giai Nghệ lại không thể nào tin tưởng những lời Lục Giai Nhân nói, nếu Tần Cẩm Phong đối xử tốt với Lục Giai Nhân, nàng cũng không cần phải một mình cô độc chạy về nhà mẹ đẻ giữa mùa đông như vậy.

Hơn nữa, Lục Giai Nhân không đề cập tới chuyện này cũng còn tốt, nàng vừa nhắc tới chuyện này, Lục Giai Nghệ liền nghĩ đến ban đầu nàng làm thế nào để quyến rũ tỷ phu của tỷ tỷ ruột của mình.

Suy nghĩ một chút liền cảm thấy ghê tởm.

Lục Giai Nhân còn đang khoe khoang việc Tần Cẩm Phong hàng ngày đối tốt với nàng đến cỡ nào, Lục Giai Nghệ hận không thể bịt lỗ tai của mình lại.

“A, đó không phải là Phương Cẩn Chi sao?” Rốt cục Lục Giai Nhân cũng ngừng khoe khoang, có chút bất ngờ nhìn Phương Cẩn Chi đứng cạnh ao cá chép.

“Nàng đang làm gì thế? Cho cá ăn hay là bắt cá?” Lục Giai Nhân không khỏi có mấy phần kỳ quái, “Thật là rảnh rỗi đến phải hoảng.”

Trước đó Lục Giai Nhân khoe khoang với nàng ở Tần gia tốt như thế nào, Tần Cẩm Phong đối với nàng tốt đến cỡ nào……Những chuyện này, Lục Giai Nhân đều có thể nịnh nọt nàng. Nhưng chuyện liên quan đến Phương Cẩn Chi, Lục Giai Nghệ lựa chọn cười chứ không nói, không muốn tham dự vào.

Nếu nói tai vách mạch rừng, ai biết được hôm nay nàng ở chỗ này nói câu gì, ngày khác có thể hay không truyền đến tai của Phương Cẩn Chi. Hôm nay Phương Cẩn Chi là người không thể đắc tội nổi.

Thấy Lục Giai Nghệ bên cạnh không lên tiếng, dường như là giả vờ không nghe thấy, Lục Giai Nhân cười lạnh một tiếng, giọng quái gở nói: “Thất muội nhìn đi, Phương Cẩn Chi này khi còn bé là một dạng người thích giả bộ khóc than để cho người khác tiếp tế đấy! Mẫu thân ta còn không phải nhìn thấy nàng đáng thương, tặng nàng một bộ đồ trang trí hồng mã não giá trị liên thành!”

Lục Giai Nghệ thật sự là nghe không nổi nữa, nàng ngẩng đầu, xuyên

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thê Khống

BÌNH LUẬN FACEBOOK