Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trong thời gian này, Cận Thiệu Khang dần dần cảm thấy Tương Nhược Lan có sự khác lạ. Trước kia ở cùng hắn, dù nàng vấn né tránh những động tác thân mật của hắn nhưng vẫn còn nói chuyện khá nhiều, thường thường nói chuyện trong cung hay trong phủ cho hắn. Hắn rất thích lúc nàng nói chuyện cùng hắn, miệng cười như hoa, ánh mắt linh động. Nhưng bây giờ nàng rất ít khi chủ động nói chuyện cùng hắn, buổi tối cơ bản lên giường không bao lâu là ngủ, khi hắn muốn nói chuyện cùng nàng thì nàng cũng chỉ ậm ừ vài tiếng ứng phó.

Cận Thiệu Khang thân là nam nhân đương nhiên không thể hiểu rõ tâm tư nữ nhân, huống chi nữ tử này là người khó nắm bắt nhất trong những người hắn biết. Hắn đâu biết được trong lòng nàng đang nghĩ gì. Một ngày hai ngày hắn còn có thể nhẫn nại, nhưng mấy ngày liền như thế, hắn đã cảm giác không chịu được.

Sáng sớm hắn đều tức giận mà đi, nghĩ từ đêm nay sẽ không đặt chân đến Thu đường viện nữa, chẳng lẽ không có nàng không thể! Bây giờ cái gĩ cũng theo nàng rồi nàng còn muốn thế nào? Còn phải cầu xin nàng?

Nhưng vừa đến tối, bất tri bất giác hai chân lại tới Thu đường viện. Trong lòng đầy bất đắc dĩ, mình làm sao vậy? Nếu để cho người khác biết “sát hầu” từng tung hoành phía tây nay lại bị một nữ tử trị gắt gao như thế chẳng phải sẽ cười đến rớt răng? Nhưng hắn khó có thể ức chế khát vọng muốn được gặp nàng.

Người dù đến Thu đường viện nhưng cuối cùng cũng vẫn muốn có thể diện, đối với Tương Nhược Lan cũng dần lạnh đi, hai người thường cả tối không nói câu gì.

Thời gian này Tương Nhược Lan cũng không vui vẻ gì, bởi vì nàng cũng không biết nên làm gì bây giờ? Những lời đêm đó hắn nói gì nàng làm bộ không nghe thấy nhưng không có cách nào không để ý, nàng càng lúc càng thấy mình không thể bình thường đối xử với hắn như trước kia. Ánh mắt hắn, nụ cười của hắn, mỗi động tác nhỏ của hắn thường sẽ khiến tim nàng đập nhanh hơn. Nàng cảm thấy, nếu mình cứ để tiếp diễn như thế này, kết quả sau này sẽ không thể khống chế được.

Nàng cảm thấy như đang bị vây vào mê võng. Để cho nàng không hề đề phòng mà ở bên hắn, tin tưởng hắn, sinh con đẻ cái cho hắn, nàng không thể tin tưởng được. Vu Thu Nguyệt, đứa trẻ kia, còn cả Hoa Thanh, Nhược Lâm, nàng không thể coi bọn họ không tồn tại. Hắn dù có nói sẽ không động đến các nàng nhưng bọn họ vẫn sống sờ sờ đó, đều là những người có quan hệ thân thiết với hắn, cuộc sống sau này dài như vậy, hắn thật sự có thể buông tha bọn họ?

Nếu đến lúc đó hắn không thể giữ được lời hứa, nàng đã hãm sâu vào đó hoặc đã sinh hạ hài tử thì nàng nên làm thế nào? Hòa ly? Không cần nghĩ cũng thấy càng không có khả năng! Mở một con mắt nhắm một con mắt? Đây không phải là tự ngược mình?

Nàng cũng nghĩ dứt khoát đến biệt viện của mình mà sống, như hỏi Phương mụ mụ mới biết được, từ biệt viện đến kinh thành mất một ngày đường. Giờ nàng thường xuyên phải vào cung, thật sự bất tiện.

Hay là khéo léo bảo Cận Thiệu Khang đừng tới phòng mình? Như vậy khẳng định khiến hắn tức chết, chuyện sẽ càng loạn, đuổi phu quân ra khỏi phòng, ở thời này đúng là quá kinh thiên động địa rồi.

Nghĩ tới nghĩ lui, nàng cũng không nghĩ ra cách gì hay. Cuối cùng không thể làm gì khác hơn là quyết định duy trì khoảng cách với hắn, không thể thân thiết như trước.

Một người không biết nên nói như thế nào, một lại cảm thấy nàng vô lý gây sự, cảm thấy không thể dung túng nàng, cho dù trong lòng khó chịu cũng chịu đựng không nói, chờ nàng quay lại vì vậy hai người trở nên lạnh lùng với nhau. Nhưng cho dù sắc mặt đen như đêm nhưng Cận Thiệu Khang vẫn tới Thu đường viện. Trong lòng Tương Nhược Lan có cảm giác khó nói.

Tương Nhược Lan u u mê mê một đoạn thời gian. Nhưng cũng chẳng bao lâu, trong cung có chuyện lớn thu hút sự chú ý của nàng. Đó là tuyển tú ba năm một lần.

Đối với tuyển tú ở thời cổ đại, Tương Nhược Lan sớm đã vô cùng tò mò. Chẳng biết hoàng đế tuyển vợ bé thì sẽ như thế nào? Lần này có cơ hội nàng phải xem cho biết.

Tú nữ Đại Lương đều được tuyển từ thiên kim các quan lại, các địa phương trong cả nước đem nữ tử nhà quan báo cho bộ Hộ, trừ phi là những nữ tử bệnh tật hoặc gia tộc đã có nữ tử đang trong hậu cung thì không phải tuyển tú tiến cung.

Tú nữ từ các nơi đều vào cung ngày mùng một. Cận Yên Nhiên, Lưu Tử Đồng và Tương Phinh Đình đều trong nhóm tú nữ. Mấy trăm tú nữ thông qua chọn lựa của thái giám và nữ quan từ mấy hôm trước thì còn lại hơn trăm người, sau đó theo các nữ quan dạy quy củ trong cung. Rồi sau đó là để hoàng hậu, Thái hậu, Hoàng thượng tuyển chọn, trở thành phi tần hậu cung. Còn lại sẽ tùy ý Hoàng thượng chỉ hôn cho vương công đại thần. Những người không được tuyển sẽ trở về gia đình.

Lần tuyển chọn đầu tiên ở Trữ tú cung, qua hoàng hậu Tương Nhược Lan biết các nàng đã vào Trữ Tú cung thì tới đây thăm Cận Yên Nhiên, Lưu Tử Đồng.

Nhóm tú nữ đều là bốn người một phòng. Cận Yên Nhiên, Lưu Tử Đồng và hai nữ tử khác ở một phòng. Đến chỗ đó, Cận Yên Nhiên và Lưu Tử Đồng đang ngồi bên giường nói chuyện, hai tú nữ kia thì ngồi trên giường nghỉ ngơi.

Nữ quan trong Trữ tú cung thông báo một tiếng, Cận Yên Nhiên và Lưu Tử Đồng đương nhiên vui cười đi ra. Hai tú nữ kia thấy người tới là An viễn hầu phu nhân được Thái hậu và hoàng hậu sủng ái thì vội tiến lên hành lễ.

Một người vóc người yểu điệu, khuôn mặt thanh lệ:

- Tiểu nữ Vương Lệ Oánh tham kiến phu nhân.

Người còn lại mi mục như họa, da thịt như tuyết, thật là xinh đẹp:

- Tiểu nữ Lâm Đan Phượng xin thỉnh an phu nhân

Giọng nói vô cùng dễ nghe. Tương Nhược Lan không khỏi nhìn nàng mấy lần, cảm giác nữ tử này nhất định không thoát khỏi tay xú trùng kia.

Lưu Tử Đồng cười đi tới:

- Hầu phu nhân sao lại tới?

Tương Nhược Lan cười nói:

- Đặc biệt đến xem các ngươi.

Cận Yên Nhiên đứng bên chỉ cười cười, ánh mắt có chút lãnh đạm. Tương Nhược Lan biết nàng đang tức giận thay cho ca ca, cũng không trách nàng. Đột nhiên bên ngoài có tiếng:

- Đường tỷ, người đã đến rồi?

Vừa dứt lời đã thấy Tương Phinh Đình cười khanh khách đi vào, đầu tiên là chào hỏi Cận Yên Nhiên và Lưu Tử Đồng nhưng không hiểu sao lại không để ý tới hai tú nữ kia. Nàng đi tới bên cạnh Tương Nhược Lan, ôm tay Tương Nhược Lan, ánh mắt vô cùng thân mật:

- Nghe được giọng ngươi nên ta tới đây đó.

Cận Yên Nhiên và Lưu Tử Đồng không sao, nhưng hai tú nữ kia thì ánh mắt như dính chặt trên tay Tương Phinh Đình.

Tương Nhược Lan không dấu vết đẩy nàng ra nói:

- Ngươi không đến ta cũng sẽ tới xem ngươi.

Cho dù bị đẩy ra, vẻ mặt Tương Phinh Đình vẫn tươi cười rất thân thiết:

- Đường tỷ, ngươi tới thật đúng lúc, ta có lời muốn nói cùng ngươi.

Nói xong, nàng kéo Tương Nhược Lan:

- Chúng ta đi ra ngoài nói.

Tương Nhược Lan thật ra cũng muốn nghe xem nàng nói gì, quay lại nói với Lưu Tử Đồng:

- Ta đi rồi sẽ quay lại.

Tương Nhược Lan đi rồi, Lâm Đan Phượng nhìn bóng lưng các nàng, nhỏ giọng hỏi Lưu Tử Đồng:

- Hầu phu nhân là đường tỷ của Tương tiểu thư?

Lưu Tử Đồng gật đầu nói đúng. Lâm Đan Phượng cúi đầu, không nói gì.

Bên kia, Tương Phinh Đình kéo Tương Nhược Lan tới một góc khuất trong Trữ tú cung, xác định xung quanh không có ai mới nói:

- Đường tỷ, trước ngươi từng nói sẽ nhận lời ta một việc có nhớ không?

Tương Nhược Lan nhìn nàng cười cười:

- Ngươi muốn ta làm gì cho ngươi

Tương Phinh Đình cười ngọt ngào nhìn nàng:

- Đường tỷ, ngươi tìm thời gian nào đó đưa ta đến chỗ Thái hậu vấn an được không?

Tương Nhược Lan nhìn nàng, nghĩ thầm, ý nghĩ thật hay. Mình đưa đường muội đến cho Thái hậu nhìn, Thái hậu đương nhiên sẽ nể nàng vài phần mà giữ lại bài tử của nàng.

Chỉ là, mình vì sao phải giúp nàng?

Tương Nhược Lan cười cười:

- Đường muội, có một số việc không thể gấp, hôm nay ngươi vừa vào đã làm chuyện này thì người khác sẽ nhìn ngươi thế nào, xem Tương gia chúng ta thế nào? Ngươi an tâm ở đây học quy củ đi, chuyện này sau này hãy nói.

Tương Phinh Đình đương nhiên hiểu ý chối từ trong lời nói của nàng, tươi cười cứng đờ, trầm mặc một hồi mới hơi mất tự nhiên nói:

- Đường tỷ, chúng ta là người một nhà, ta vẫn coi ngươi là thân tỷ tỷ, ta sau này vào cung, tuyệt sẽ không quên đường tỷ.

- Những thứ đó ta đều biết, tạm thời ngươi đừng nghĩ gì. Cứ an tâm ở đây

Tương Nhược Lan cười đạm mạc:

- Ta có chuyện muốn nói với Yên Nhiên các nàng, ta vào trước.

Nói rồi xoay người đi vào phòng Cận Yên Nhiên.

Tương Phinh Đình không tiện ngăn cản, nhìn bóng nàng mà giậm chân, nhỏ giọng nói:

- Đồ vong ân phụ nghĩa!

Nhưng Tương Nhược Lan không muốn giúp nàng, nàng cũng chẳng có cách nào. Nàng không khỏi bắt đầu lo lắng chuyện tuyển tú lần này. Các nữ tử tiến cung mỹ mạo không ít, nàng có rất nhiều đối thủ mạnh, có thể được Hoàng thượng, hoàng hậu để ý hay không nàng đúng là không có gì chắc chắn.

Cha nàng là quan ngũ phẩm không hơn không kém, nàng tiến cung làm phi có thể nói là vinh diệu lớn lao, có thể làm đàn bà của thiên hạ chí tôn, cao cao tại thượng, tôn quý vô hạn, đây mới là người có giá trị. Đến lúc đó ngay cả đường tỷ kia cũng phải hành lễ với nàng.

Trước, nàng vẫn tưởng rằng Tương Nhược Lan sẽ giúp nàng. Nhưng không ngờ Tương Nhược Lan lại có thái độ này khiến nàng có chút bất ngờ, cũng khiến nàng hoang mang. Nhất thời, nàng không biết nên thương lượng với ai.

Nhưng nàng đã hạ quyết tâm, nếu vào cung, nàng sẽ không thể đi ra. Bất luận thế nào nàng cũng sẽ phải trở thành cung phi tôn quý vô hạn (chờ đi con cờ hó)

Tương Nhược Lan trở lại chỗ Cận Yên Nhiên, cùng các nàng hàn huyên vài câu, hỏi các nàng có quen hay không, có gì cần thì cứ bảo cung nữ tới tìm nàng.

Đang nói, Tương Nhược Lan đột nhiên nghe được Lâm Đan Phượng và Vương Lệ Oánh nói chuyện.

Đầu tiên hình như là Vương Lệ Oánh khen Lâm Đan Phượng xinh đẹp, Lâm Đan Phượng bưng miệng, cười cười, ôn nhu nói:

- Ta thì có gì là đẹp, biểu tỷ ta mới đẹp!

Vương Lệ Oánh hỏi:

- Vậy biểu tỷ ngươi lần này cũng tiến cung?

Lâm Đan Phượng nói:

- Không có, nhà biểu tỷ ta đã có một tỷ tỷ vào cung, nàng không thể tham gia tuyển tú nữa.

Nghe đến đó, Tương Nhược Lan nao nao, lập tức hỏi Lưu Tử Đồng:

- Sao vậy, mỗi một gia tộc chỉ có một nữ tử có thể tiến cung?

Lưu Tử Đồng có chút giật mình nhìn nàng:

- Sao thế, chẳng lẽ Hầu phu nhân không biết?

Tương Nhược Lan cười lạnh một tiếng, cái gì cũng đã hiểu. Thì ra là thế, Tương gia này thật ghê tởm, một nhà cao thấp lại đối phó với một nữ tử như vậy! Hôm nay còn mặt dày vô sỉ muốn nàng giúp?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thế Gia Danh Môn

Avatar
Ngoc Ha07:11 29/11/2019
Nam chính là ai vậy
Avatar
giac mo17:11 28/11/2014
oa cam dong qua,ma nhieu doan cung dau long ghe doc ma thay that tung doan ruot vay ^^oi toi nghiep ong hoang de ca ca qua vi tinh yeu ma co chap .(Ngan Ho =con cao trang)thk
Avatar
Trang to 20:10 27/10/2014
Truyen hay lam cam dong
Avatar
Lâm Phong01:06 04/06/2014
Ngân Hồ là cái gì?
Avatar
Phong Linh Lãng00:06 03/06/2014
Truyện hay lém^_^

BÌNH LUẬN FACEBOOK